Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 220
Chương 220: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (23)
- Thiên Tẫn Hoan -
◎
Trong Phòng Có Người
◎
Biệt thự xung quanh vô cùng yên ắng, tĩnh lặng đến mức như thể sắp bước vào thời kỳ tận thế.
Ngay cả bên trong biệt thự cũng không có chút khí tức nguy hiểm hay căng thẳng nào.
Trong biệt thự, chiếc đèn chùm tinh xảo lộng lẫy treo ở chính giữa, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, không chói mắt nhưng đủ soi sáng cả không gian.
Cũng chiếu sáng người đàn ông đang ngồi trên ghế sô pha.
Người đàn ông có gương mặt tuấn tú, đường nét rõ ràng sắc sảo, khí chất toàn thân nổi bật khác thường. Đôi mắt sâu thẳm mang theo cảm giác xâm lược mãnh liệt, nhưng lại bị kính che đi vài phần, khiến cả người toát lên vẻ thanh nhã và kiềm chế đầy cấm dục.
Cách ăn mặc của gã hơi tùy tiện, chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng bên trong khoác thêm áo blouse trắng của phòng thí nghiệm bên ngoài, vậy mà mặc lên người gã lại như người mẫu trên bìa tạp chí.
Mà trong tận thế này, áo blouse của gã vẫn trắng sạch như mới, không vướng chút bụi bẩn nào, rõ ràng không hòa hợp gì với bối cảnh hiện tại.
Lúc này, người đàn ông đang chăm chú xem gì đó trên máy tính bảng.
Xem một lúc lại tiện tay chụp màn hình, rồi lưu vào album ảnh.
Album ảnh vốn trống trơn, sau khi gã tải video giám sát từ hòm thư, lập tức có thêm cả trăm tấm ảnh.
Toàn bộ đều là ảnh chụp từ video giám sát.
Ngay cả hình nền máy tính bảng và ảnh đại diện mạng xã hội của gã, cũng đã được đổi thành cảnh thiếu niên cúi đầu mỉm cười dịu dàng.
Rõ ràng là thích đến phát cuồng khung hình ấy.
Chỉ tiếc là đoạn video giám sát hơi mờ, góc quay lại cố định, rất nhiều lúc không quay được chính diện của thiếu niên.
Hơn nữa còn không có âm thanh.
Điều đó khiến người đàn ông có phần không hài lòng, ngón tay cái khẽ cọ lên màn hình máy tính bảng một cách mơ hồ.
Ngón tay gã thon dài cân xứng, đốt xương rõ ràng, rất đẹp mắt, nhưng hành động lúc này lại tỏa ra một luồng khí tức bị đè nén.
Nhìn mà cảm thấy có chút nguy hiểm.
Gã đàn ông mặc vest đứng bên cạnh không dám lên tiếng, cố gắng giảm thấp sự tồn tại của mình, thậm chí hơi thở cũng nhẹ đi mấy phần.
Trời đã không còn sớm, nhưng người đàn ông không nhắc đến chuyện nghỉ ngơi, nên gã đàn ông mặc vest cũng không dám hó hé.
Bởi gã ta biết, người này đang chờ một thứ.
Không lâu sau, cánh cửa lớn của biệt thự vang lên tiếng gõ cửa.
Gã đàn ông mặc vest lập tức bước nhanh ra mở cửa.
Cửa vừa mở, mấy người mặc đồ bảo hộ liền bước vào, trong tay còn cầm theo một chiếc hộp.
Tuy nhìn không rõ mặt vì đồ bảo hộ, nhưng từ số hiệu in trước ngực có thể nhận ra, đó chính là nhóm người từng đến bệnh viện số 2.
Người cầm hộp đặt nó lên bàn trước mặt người đàn ông, rồi cung kính nói: "Thưa tiến sĩ, đã mang đồng hồ báo thức về rồi."
Người đàn ông cuối cùng cũng đặt máy tính bảng xuống, đưa tay cầm lấy chiếc hộp trên bàn, mở ra ngay tại chỗ.
Một người trong nhóm mặc đồ bảo hộ giật mình, định lên tiếng nhắc gã đeo găng tay vì bên trong toàn là máu.
Nhưng lại bị người bên cạnh âm thầm kéo tay ngăn lại, người đó còn khẽ lắc đầu ra hiệu.
Khi cướp lại chiếc đồng hồ, họ đã mở camera, đoạn video còn quay rõ cảnh thiếu niên dùng máu nhuộm đỏ chiếc đồng hồ, nên vị tiến sĩ này chắc chắn biết rõ trên đó toàn là máu.
Không cần bọn họ nhiều lời.
Trong cuộc giằng co giữa đám xác sống, lớp vải trắng quấn bên ngoài đồng hồ giờ đã bị máu nhuộm bẩn, nhưng vẫn không rách chỗ nào.
Tựa như đám xác sống cũng hiểu rằng, món đồ này cần phải được đối xử dịu dàng.
Tính sạch sẽ của người đàn ông này rất nghiêm trọng, chỉ cần nhìn bộ áo blouse trắng tinh không một vết bẩn là thấy rõ.
Nhưng lúc này gã lại không hề chê bẩn, đưa tay tháo lớp vải trắng đầy máu ra, lấy chiếc đồng hồ bên trong.
Mặc kệ đầu ngón tay bị máu trên đồng hồ dính vào làm bẩn.
Chiếc đồng hồ tuy bị nhuộm máu, nhưng bên trong vẫn sạch sẽ, lớp vải trắng đã chắn hết đất cát bụi bẩn. Máu đỏ loang lổ khiến nó trông có phần... bắt mắt một cách kỳ lạ.
Hơn nữa chiếc hộp đựng đồng hồ được thiết kế đặc biệt, dù mang về sau mấy tiếng đồng hồ, máu trên đó vẫn chưa khô hoàn toàn.
Những người khác thấy vậy, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc. Họ đều biết tiến sĩ ghét nhất là bị máu làm bẩn, nếu có mẫu thí nghiệm nào làm dơ người gã, kết cục còn không bằng bị vứt cho đám xác sống.
Vậy mà lúc này, gã lại chẳng hề tức giận khi ngón tay dính máu, cứ như đã trở thành một người khác.
Người đàn ông chẳng buồn để tâm đến ánh mắt của người khác, mà cho dù có để ý thì cũng chẳng quan tâm.
Gã nhìn những ngón tay đỏ rực của mình, không còn thấy phản cảm hay bực bội như trước kia, trái lại còn cảm thấy màu sắc đó đẹp đến mê hồn.
Trước đây gã từng nghĩ đỏ là màu dơ bẩn nhất, nhưng giờ lại không thể không thừa nhận. Màu đỏ đúng là... có chút đẹp thật đấy...
Thậm chí còn có phần lấn át sắc trắng mà gã luôn yêu thích.
Người đàn ông khựng lại một giây, rồi nhẹ nhàng đưa ngón tay lên gần cánh mũi, khẽ hít.
Mùi máu tanh nồng nặc, nhưng không hề ghê tởm, trong mùi máu ấy còn phảng phất hương hoa u lan nhàn nhạt.
Ngửi cực kỳ dễ chịu.
Thiếu niên chắc chắn đã xịt nước hoa mùi u lan hoặc gì đó tương tự lên người, có lẽ là để che giấu mùi máu, giống hệt như trong video lúc cậu tự cứa mình.
Một chàng trai lại dùng loại nước hoa này, nghe có vẻ chẳng hợp chút nào.
Nhưng người đàn ông lại cảm thấy, mùi hương đó cực kỳ hợp với thiếu niên.
Cùng một kiểu kiều diễm mê người, cùng một loại gợi cảm khiến người khác không thể dời mắt.
Gã ngắm vết máu trên đầu ngón tay, nhẹ nhàng miết qua lại, thứ cảm giác dính dính, sền sệt như muốn thấm vào tận xương tủy.
Đôi mắt gã tối thêm vài phần, cổ họng khẽ động, giống như ngón tay ấy là một món mỹ vị, chỉ muốn đưa vào miệng, nếm thử mùi vị.
Nhưng cuối cùng, người đàn ông vẫn kiềm chế được d*c v*ng ấy.
Tuy rằng máu của thiếu niên có thể rất sạch, nhưng chiếc đồng hồ kia bị cậu tiện tay nhét vào túi bẩn thỉu, còn bị kéo lê trên đất.
Thậm chí còn từng bị lũ xác sống giành giật qua.
Dù có lớp vải quấn ngoài, thì cũng chẳng thể sạch sẽ được.
Cuối cùng, gã lấy từ túi áo blouse ra mấy ống nghiệm và thuốc thử, đem toàn bộ máu trên đồng hồ thu thập lại.
Gã không còn buồn ngủ nữa, thu thập xong máu liền muốn quay về phòng thí nghiệm.
Nhưng nơi này cách phòng thí nghiệm chính quá xa.
Mà thiếu niên lại thông minh như vậy, chắc chắn sẽ không dại gì mò đến phòng thí nghiệm mà tự chui đầu vào rọ.
So với đoạn video mờ tịt không nghe được tiếng, thứ gã muốn hơn đương nhiên là người thật.
Người đàn ông chỉ có thể đè nén cơn ngứa ngáy và nôn nóng trong lòng, nhét ống nghiệm lại vào túi áo blouse.
Hoàn toàn không nhận ra áo blouse trắng của mình đã bị máu trên tay làm bẩn.
Hoặc là có nhận ra, cũng chẳng thèm để tâm dù gì đầu ngón tay gã cũng dính đầy máu, cứ như bệnh sạch sẽ đã biến mất hoàn toàn.
Tuy người đàn ông không nói lời nào, cũng không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng gã đàn ông mặc vest vẫn nhìn ra được người đó đang nghĩ gì.
Người đứng đầu nhóm vest đen kính cẩn lên tiếng: "Thưa tiến sĩ, biệt thự của ngài cũng có phòng thí nghiệm, chỉ là hơi đơn sơ một chút."
Dĩ nhiên phòng thí nghiệm ở biệt thự không thể nào so với phòng thí nghiệm Vĩnh Sinh, nhưng có còn hơn không.
Ít nhất thì phân tích máu cũng là đủ dùng.
Người đàn ông quanh năm chỉ ở trong phòng thí nghiệm, hiếm khi tới biệt thự này, đây là lần đầu gã biết điều đó.
Gã cầm máy tính bảng và laptop lên, lạnh nhạt mở miệng: "Dẫn đường."
Người đàn ông mặc vest lập tức dẫn đường phía trước, đưa gã đến phòng thí nghiệm tầng hầm B1.
Những người khác thì ở lại giữ chặt biệt thự, phòng vệ không một kẽ hở, dù là xác sống hay con người cũng không thể đến gần.
Trọn vẹn loại bỏ mọi nguy cơ.
......
Âm thanh phía dưới không hề giảm bớt, Nguyễn Thanh đã biết có người tới từ lúc nghe tiếng mở cửa.
Chỗ này không thể ở lại nữa rồi.
Bây giờ cậu phải đề phòng không chỉ xác sống, mà cả con người.
Trong tận thế, chỉ riêng việc có gương mặt ưa nhìn đã đủ trở thành tội lỗ, huống chi cậu còn có cái thể chất kỳ quái dễ thu hút b**n th**. Ở cùng người khác, tuyệt đối không an toàn.
May mà biệt thự quanh đây hầu hết bỏ trống, đổi sang căn khác để trốn cũng chẳng mấy phiền.
Nguyễn Thanh không nghĩ nhiều, lập tức định trèo qua cửa sổ.
Đây chỉ là tầng hai, còn có ban công nhô ra có thể đạp xuống một chút, độ cao cỡ bằng hàng rào hồi nãy thôi.
Chỉ cần đặt đúng tư thế phòng ngã, chắc chắn sẽ không bị thương.
Nhưng ngay khi Nguyễn Thanh chuẩn bị bước tới cửa sổ, đèn biệt thự bất ngờ bật sáng, đèn trong căn phòng cậu chọn cũng sáng lên cùng lúc.
Nguyễn Thanh giật bắn, vội vàng núp ra sau bức tường cạnh ban công.
Vì trong khoảnh khắc đèn bật sáng, cậu đã thấy rõ phía dưới biệt thự. Lúc này, biệt thự bị vây kín bởi một vòng người mặc vest đen.
Trông chẳng khác gì vệ sĩ, bao vây chặt biệt thự từ trong ra ngoài.
Những người này đứng gần nhau đến mức có thể thấy nhau trong tầm mắt, chỉ cần thiếu một ai là bị phát hiện ngay, hoàn toàn không có khoảng trống nào để hành động.
Muốn thoát ra mà không gây động tĩnh, thì chỉ còn cách đồng thời xử lý toàn bộ đám vest đen kia.
Nhưng giờ Nguyễn Thanh đã đưa hết đồ cho Giang Thư Dư, giờ rõ ràng không có thực lực đó.
Không thể ra ngoài được nữa.
Thậm chí ngay cả việc đổi sang căn phòng khác cũng không thể. Người đàn ông kia và cả đám vest đen vẫn đang đứng ở sảnh biệt thự.
Từ góc sảnh thì không nhìn thấy cửa phòng cậu chọn.
Nhưng căn phòng này lại nằm gần cuối hành lang, bên kia là tường, muốn rời khỏi chỉ còn cách băng qua hành lang tầng hai.
Vậy thì sẽ hoàn toàn lộ diện trước đám người dưới sảnh.
Nguyễn Thanh thầm hối hận vì lúc đầu chọn căn phòng này chỉ vì tiện leo ban công, giờ lại thành tự chôn mình ở đây.
Giờ chỉ còn cách đợi đám người kia rời đi rồi tính tiếp.
Nguyễn Thanh lặng lẽ trốn sau tường, muốn nhìn thử xem rốt cuộc là ai đến.
Nhưng vừa thấy rõ cảnh tượng trong đại sảnh, cậu liền khựng lại, sau đó vội rút ống nhòm ra, cẩn trọng quan sát nhóm người kia.
Bởi vì nhóm này trông không đơn giản chút nào, đặc biệt là người đàn ông mặc áo blouse trắng.
Nhìn như người nghiên cứu gì đó... giống như, người của phòng thí nghiệm Vĩnh Sinh.
Tạ Huyền Lan trước kia từng sơ lược nói về biểu tượng của Phòng thí nghiệm Vĩnh Sinh, còn tiện tay vẽ mấy nét xuống đất, Nguyễn Thanh nhớ rất rõ biểu tượng ấy.
Chỉ tiếc là mấy người mặc vest đen kia đều mặc vest thường màu đen, không có dấu hiệu nhận dạng nào.
Còn người đàn ông kia lại ngồi nghiêng trên ghế, từ góc của cậu rất khó nhìn xem áo blouse kia có logo hay không.
Nguyễn Thanh chuyển ống nhòm sang máy tính bảng của người đàn ông, do nó hướng về phía mình nên cậu nhìn không rõ gì cả.
Thêm vào đó, giữa gã và đám vest đen không có đối thoại nào, càng không thể suy đoán thân phận của họ.
"Cốc cốc cốc—!" Đúng lúc Nguyễn Thanh định bỏ cuộc quan sát, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Tiến... sĩ?
Đồng... hồ báo thức?
Nhìn khẩu hình miệng của người mang hộp, một linh cảm chẳng lành ập đến trong lòng Nguyễn Thanh.
Cậu lập tức giơ ống nhòm lên lần nữa, nhắm thẳng vào đại sảnh.
Khi thấy rõ hình ảnh, Nguyễn Thanh siết chặt ống nhòm trong tay, bởi vì chiếc đồng hồ trong tay người đàn ông kia, chính là cái cậu từng dùng ở bệnh viện.
Thậm chí những người mặc đồ bảo hộ, trước ngực họ cũng mang đúng biểu tượng của phòng thí nghiệm Vĩnh Sinh.
Đám người này chính là người của phòng thí nghiệm Vĩnh Sinh, vị tiến sĩ kia e rằng chính là kẻ đang nắm quyền chủ đạo trong toàn bộ công trình nghiên cứu.
Họ vậy mà lại quay về giành lại chiếc đồng hồ báo thức, rõ ràng đã phát hiện ra điểm bất thường trong máu của cậu rồi.
Nguyễn Thanh nhìn phản ứng của người đàn ông, da đầu bất giác tê rần, ánh mắt người nọ khi nhìn vào giọt máu trên đầu ngón tay cậu, cứ như vừa phát hiện ra thứ gì đó khiến gã phấn khích đến cực độ.
Thậm chí trông gã như thể... chỉ hận không thể mổ xẻ cậu ra ngay tại chỗ.
Nguyễn Thanh hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại.
Bây giờ, tuyệt đối không thể để người của phòng thí nghiệm Vĩnh Sinh phát hiện ra cậu.
Một khi bị bọn họ bắt được, kết cục chắc chắn sẽ là trở thành vật thí nghiệm sống.
Cậu phải cẩn trọng hơn nữa.
Sau khi người đàn ông rời đi, Nguyễn Thanh bắt đầu cẩn thận quan sát khắp nơi, muốn tìm cơ hội rời khỏi đây.
Dù chỉ là chuyển sang một chỗ ẩn nấp khác cũng được.
Bởi vì bọn chúng rõ ràng không có ý định lục soát cả căn biệt thự, chỉ cần không trốn trong phòng ngủ thì sẽ an toàn hơn nhiều.
Dù sao thì, nếu trốn trong phòng ngủ, ai biết được liệu lát nữa có ai bước vào căn phòng này hay không?
Nguy cơ bị phát hiện sẽ tăng vọt.
Thế nhưng Nguyễn Thanh đợi mãi, mấy gã mặc vest đứng gác ngoài cửa biệt thự vẫn không có dấu hiệu rời đi.
Cứ như thể bọn chúng chính là được cử tới để trấn giữ nơi này.
Nguyễn Thanh đến cả việc rời khỏi góc tường này cũng không làm nổi, chứ đừng nói đến chuyện đổi chỗ ẩn thân.
Quan sát một hồi lâu, Nguyễn Thanh đành phải từ bỏ ý định, lặng lẽ quay trở lại phòng.
Chuẩn bị tìm một nơi an toàn để ẩn nấp ngay trong căn phòng này.
Các phòng trong biệt thự đều rất rộng, hầu hết đều đi kèm với phòng thay đồ và phòng tắm riêng.
Chỗ trốn cũng không thiếu.
Chỉ cần cậu cẩn thận một chút, chưa chắc sẽ bị phát hiện.
Nguyễn Thanh đảo mắt một vòng quanh phòng, cuối cùng dừng lại ở căn phòng thay đồ cách giường khá xa.
Trong căn phòng này, chỗ đó là nơi xa giường nhất, dù có ai tới ngủ thì cũng khó mà phát hiện ra được có người đang trốn trong đó.
Ít nhất, không cần phải quá dè chừng đến nỗi giữ hơi thở nhẹ suốt cả đêm.
Tim cậu không tốt, nếu cứ phải ép bản thân giữ hơi thở nhẹ cả đêm thì rất dễ bị hụt thở.
Hơn nữa, trong phòng thay đồ có rất nhiều quần áo, nếu trốn giữa đống quần áo ấy thì gần như không ai nhận ra được có người ẩn mình trong đó.
Lần này Nguyễn Thanh không dám khóa cửa lại, bởi nếu khóa thì chẳng khác nào công khai nói cho người ta biết trong phòng có người.
Cậu cẩn thận kiểm tra lại toàn bộ dấu vết mình để lại, sau khi chắc chắn đã xóa sạch mọi dấu hiệu, liền lặng lẽ chui vào phòng thay đồ.
Phòng thay đồ khá rộng, một góc còn được lắp thêm tủ quần áo, tuy không lớn lắm nhưng để một người chui vào thì vẫn dư sức.
Nguyễn Thanh lập tức ẩn mình vào trong tủ, co người thu mình về góc.
Dưới lớp quần áo dày đặc, nếu không chú ý kỹ thì hoàn toàn không thể phát hiện ra cậu.
Hơn nữa, trong phòng thay đồ không chỉ có quần áo trong tủ, mà cả những nơi khác cũng được treo đầy đồ, dù có người vào đây thay đồ thì cũng không nhất thiết phải mở tủ ra lấy.
Huống hồ bây giờ đang là thời kỳ tận thế, không ai dám chắc an toàn của bản thân, trừ khi quần áo quá dơ, bằng không chẳng ai rảnh mà thay đồ.
Đám người kia ai nấy đều mặc đồ sạch sẽ tinh tươm, xác suất thay đồ vốn đã không cao.
Huống hồ, quần áo trong phòng này phần lớn đều là đồ mặc nhà đơn giản, không phải áo blouse trắng của nhân viên nghiên cứu, cũng chẳng phải vest đen đồng phục.
Xác suất bọn họ thay đồ lại càng thấp hơn nữa.
Không biết đã trôi qua bao lâu, đến mức Nguyễn Thanh suýt chút nữa đã ngủ gật thì âm thanh cửa phòng bị mở ra vang lên.
Nghe thấy tiếng động, Nguyễn Thanh lập tức tỉnh táo hẳn, ánh mắt cũng trở nên sắc bén, tỉnh táo như nước lạnh dội thẳng lên đầu.
Không biết là ai bước vào, cậu liền khẽ nín thở, cố gắng thu lại toàn bộ cảm giác tồn tại của mình, tránh để bị phát hiện.
Cánh cửa tủ có một khe hở rất nhỏ, chút ánh sáng lọt vào từ đó, tuy không đủ để chiếu sáng toàn bộ bên trong, nhưng cũng có thể thông qua khe đó nhìn ra ngoài.
Nguyễn Thanh khẽ nghiêng người lại gần khe hở, lặng lẽ quan sát động tĩnh trong phòng.
Người vào ở trong căn phòng này là... chính là người đàn ông mặc áo blouse trắng lúc nãy.
Nguyễn Thanh nhẹ cụp mắt xuống , một vị tiến sĩ được cả đám người bảo vệ, cảnh giác hẳn sẽ không cao bằng đám vệ sĩ mặc vest đen kia.
Xem ra ông trời vẫn còn thương cậu.
Người đàn ông rõ ràng không nhận ra trong phòng đã có thêm một người, cũng không ngờ có kẻ dám lẻn vào phòng mình.
Gã đặt máy tính bảng và laptop lên bàn cạnh giường, rồi đi thẳng vào phòng tắm.
Sau đó chậm rãi rửa đi vết máu và hóa chất còn sót lại trên tay, trong mắt ẩn hiện một tia phấn khích và mãn nguyện.
Cậu thiếu niên kia đúng là một điều bất ngờ đầy thú vị, ngay cả máu cũng đặc biệt đến thế, đặc biệt như chính cậu vậy, khiến người ta rung động.
Không, không phải là "bất ngờ", mà là một món quà.
Một món quà mà ông trời đích thân gửi đến cho phòng thí nghiệm.
Chỉ cần nghĩ đến bốn chữ "món quà của gã", tâm trạng của người đàn ông lại tốt lên mấy phần, đến ai nhìn vào cũng thấy được niềm vui của gã.
Gã rút khăn giấy lau khô nước trên tay, sau đó tháo cặp kính không độ, hoàn toàn để lộ đôi mắt trầm tĩnh, trong đáy mắt lại là sự lạnh lùng khôn cùng.
Áp lực và cảm giác xâm lược giờ đây không còn bị che đậy nữa, khiến gã trở nên nguy hiểm đến rợn người.
Gã đặt kính lên máy tính bảng trên bàn, sau đó thong thả bước về phía phòng thay đồ.
Dù Nguyễn Thanh đánh giá gã có lẽ không cảnh giác bằng đám vệ sĩ kia, nhưng cậu vẫn không dám lơi lỏng.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần, căng thẳng khiến người ta muốn nghẹt thở.
Gã đã phát hiện ra cậu sao? Hay chỉ là muốn thay đồ?
Nguyễn Thanh cảm thấy như có một bàn tay đang bóp chặt tim mình, khi tiếng bước chân dừng lại ngay trước phòng thay đồ, cậu lập tức nín thở, không dám phát ra chút âm thanh nào.
Người đàn ông quả nhiên là đến để thay đồ.
Gã chậm rãi cởi bỏ chiếc áo blouse trắng trên người, rồi bắt đầu tháo từng chiếc cúc áo sơ mi.
Dù gã dành phần lớn thời gian trong phòng thí nghiệm, nhưng vóc người lại không hề gầy yếu, dưới lớp áo sơ mi là cơ bắp và cơ bụng rắn chắc, tràn đầy sức mạnh.
Trông chẳng giống một nhà nghiên cứu, mà giống như dân gym lâu năm.
Người đàn ông luôn ăn mặc nghiêm chỉnh, nay sơ mi mở ra lại lộ ra một vẻ gợi cảm và quyến rũ khó diễn tả.
Chỉ tiếc rằng lúc này không ai thưởng thức được cả.
Sau khi cởi áo sơ mi, gã vốn định tiện tay lấy đại một chiếc khăn tắm, nhưng khi thấy đống quần áo và khăn tắm đặt tr*n tr** bên ngoài thì hơi khựng lại.
Tuy phòng của gã đều đảm bảo là đồ mới, nhưng lâu không đến, khó tránh khỏi bị bám bụi.
Trước kia còn có người lau dọn định kỳ, nhưng từ khi tận thế nổ ra, ai biết được thế nào.
Gã thu tay về, chuyển sang tủ quần áo ở góc.
Quần áo trong tủ dù gì cũng được che chắn, sẽ sạch hơn hẳn.
Gã mở tủ ra, liếc mắt nhìn đại một cái, sau đó lấy một chiếc khăn tắm rồi đi vào phòng tắm.
Ngay khoảnh khắc gã mở tủ, toàn bộ dây thần kinh của Nguyễn Thanh căng như dây đàn, tay siết chặt ống kim tiêm, đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
Cậu cứ ngỡ mình bị phát hiện rồi.
May mà gã chỉ lấy khăn tắm thôi.
Chiếc khăn tắm khá lớn, chiếm không ít diện tích, nên sau khi bị lấy đi thì trong tủ lộ ra một khe hở, ánh sáng từ đó chiếu vào nhiều hơn.
Thậm chí còn chiếu thẳng lên ống quần của Nguyễn Thanh.
Dù chỉ bằng đầu đũa, nhưng vẫn có khả năng bị lộ, bởi quần của cậu màu đen, hoàn toàn khác biệt với tông màu trong tủ.
Nguyễn Thanh cứng đờ cả người, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.
May thay người đàn ông kia không nhận ra gì, cầm khăn tắm rồi rời đi luôn.
Vì vừa rồi phải nín thở quá lâu, Nguyễn Thanh bắt đầu thiếu oxy, mặt và khóe mắt đỏ bừng cả lên, ánh mắt cũng lấp lánh hơi nước.
Nhưng cậu vẫn không dám thở mạnh, chỉ đến khi nghe thấy tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm, mới bắt đầu hít thở chậm rãi từng chút một.
Vừa thở, Nguyễn Thanh vừa cố nuốt nước bọt, tủ này không thể ở lại được nữa.
Đợi người đàn ông tắm xong, thể nào cũng quay lại thay đồ.
Cậu bắt buộc phải tìm chỗ khác để trốn.
Nhưng vấn đề là, cửa phòng tắm nằm đối diện với phòng thay đồ, cậu hoàn toàn không có cơ hội rời đi.
Nguyễn Thanh nhìn bóng người mờ ảo sau cánh cửa kính, định chờ gã xoay lưng thì nhanh chóng chuồn khỏi phòng thay đồ.
Nhưng đợi mãi đến khi gã tắm xong, vẫn chỉ nghiêng người về phía cửa, ánh mắt lơ đãng liếc qua bên này, dễ dàng nhận ra bất cứ động tĩnh nào.
Cậu không còn cách nào, chỉ có thể thu chân lại, co người cuộn tròn trong góc tủ.
Người đàn ông tắm xong, lấy khăn tắm quấn ngang hông, tay cầm một chiếc khăn nhỏ lau tóc, lại bước về phía phòng thay đồ.
Gã lau khô người xong, lấy một bộ đồ ngủ sạch trong tủ ra thay.
Dù không phải màu sắc gã thích, nhưng ở nơi không phải chỗ ở thường xuyên, cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.
Mặc đồ xong, gã trở lại bên giường, nửa nằm xuống.
Giờ đã rất khuya, nhưng gã chẳng hề buồn ngủ, thậm chí còn rất tỉnh táo.
Gã cầm máy tính bảng trên bàn, mở lại đoạn ghi hình cậu thiếu niên, chăm chú xem từng giây.
Dù đã xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần, gã vẫn không thấy chán, mỗi lần xem đều ánh lên sự kinh ngạc và hài lòng trong đáy mắt.
Nhưng lần này vừa xem được vài phút, tầm mắt gã đột ngột dừng lại.
Hình như... trong tủ quần áo khi nãy, có gì đó màu sắc không đúng?
Trí nhớ của gã không tệ, gã nhớ lúc mình lấy khăn tắm, trong góc dường như có một mảng đen rất lạ, không phải màu sắc sẽ xuất hiện trong tủ của gã.
Nhưng lúc đó đứng che ánh sáng, nên cũng có thể là màu gì đó bị ánh sáng ngược khiến trông như màu đen, nên gã không để tâm.
Nhưng sau khi tắm xong trở ra, mảng đen ấy... hình như biến mất rồi?
Nghĩ kỹ lại, vừa rồi gã còn ngửi thấy một mùi nước hoa, thoang thoảng hương hoa nhài.
Ban đầu gã tưởng là người của mình không biết gã ghét nước hoa, nên mới xịt vào phòng.
Nhưng nghĩ lại, không có sự cho phép của gã, căn bản không ai dám bước vào phòng này.
Dù căn biệt thự này gã ít khi ghé qua.
Trong tủ quần áo... có người.
Đôi mắt người đàn ông khẽ híp lại một chút, đặt máy tính bảng xuống, rồi chậm rãi bước về phía phòng thay đồ.
