Bị Gió Mê Hoặc - Mèo Già Ăn Cỏ

Mèo Già Ăn Cỏ

Bìa truyện Bị Gió Mê Hoặc - Mèo Già Ăn Cỏ - Mèo Già Ăn Cỏ
85 Chương
442 Lượt xem
9.2 Điểm
235.4K Chữ
khác ngôn tình đô thị
~15h đọc
Hoàn thành

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Danh sách chương

Chương 1:

Vẻ yêu kiều đằm thắm, ý mặn mà, thanh tao chân thật. Nước da mịn màng, nét tinh khôi, xương thịt hài hòa.

Chương 2:

“Tại sao cậu lại giành bài tập của con gái người ta?”

Chương 3:

“Đệt, tôi sắp buồn ngủ đến chết rồi.”

Chương 4:

Hóa ra trên đời này thực sự có người sinh ra đã mang một khí chất nhất định, phù hợp đến lạ lùng khi bước trên

Chương 5:

Ngoại trừ Từ Tâm, không ai chú ý.

Chương 6:

Đâu phải lần đầu quen cậu ta, trông cậu ta chẳng giống một kẻ điên sao?

Chương 7:

“Từ Tâm à, cậu sắp nổi tiếng rồi đấy.”

Chương 8:

Hàn Sóc có đó không?

Chương 9:

Có tham vọng là điều tốt, nhưng ở chỗ tôi, mọi thứ đều phải nói bằng thực lực.

Chương 10:

Anh ta với vẻ mặt nghi hoặc quay người lại, và khi bốn mắt chạm nhau với Từ Tâm trong giây lát, anh ta lớn tiếng chửi

Chương 11:

Từ Tâm hiểu bản thân mình, từ trước đến nay cô không giỏi đối phó với những tình huống kiểu này.

Chương 12:

Cô đương nhiên biết Sean O’Pry là ai, trên mặt lập tức lộ ra một biểu cảm vi diệu.

Chương 13:

Từ Tâm: “…”

Chương 14:

Con người vốn dĩ là những sinh vật có xu hướng bị ánh sáng thu hút, luôn không kiểm soát được việc bị những ngườ

Chương 15:

Từ Tâm không biết bọn họ là ai, vô thức ngồi lùi ra xa một chút, lặng lẽ quan sát tình hình.

Chương 16:

“Sao cô lúc nào cũng có thói quen nghe lén người khác vậy?”

Chương 17:

“Quá chán thì về đi, em không thấy tối qua anh uống bao nhiêu à?“

Chương 18:

“Vì vậy tôi mới phải dẫn cô đi cửa sau, cơ hội tốt như vậy, làm sao tôi có thể để người khác hưởng lợi đư?

Chương 19:

Mọi chuyện đã được quyết định như vậy.

Chương 20:

Cô quay đầu lại, dưới màn đêm, không còn một bóng người nào nữa.

Chương 21:

Hàn Sóc lấy ra một tấm thẻ từ ngăn kéo đưa cho Lý Lộ, chọn cách tiêu tiền để tránh họa.

Chương 22:

Người này thực sự rất hay so đo tính toán.

Chương 23:

“Nếu làm đồ ăn thì cho tôi một phần, cô làm tôi tức đến mức khiến tôi đói rồi.”

Chương 24:

“Đứng ngây ra đó làm gì?”

Chương 25:

“Sếp chúng ta nghèo đến nỗi chỉ còn lại tiền và mặt mũi, cậu nói có tức không cơ chứ?”

Chương 26:

Có một người như vậy, sinh ra là để đứng trên sàn catwalk.

Chương 27:

Một người đàn ông như vậy, cô hy vọng trong tương lai anh sẽ không bao giờ phải cúi đầu trước bất cứ điều gì.

Chương 28:

“Anh điên rồi à? Anh vẫn đang bệnh mà!”

Chương 29:

Khi cô nói xong câu “Everyone wants the best”, tất cả mọi người xung quanh không nhịn được cười phá lên.

Chương 30:

Cô thật sự khiến anh nở mày nở mặt.

Chương 31:

“Cả ngày làm những việc không ý nghĩa, nên cậu mới sống không hạnh phúc chút nào.”

Chương 32:

Họ giống như những bánh răng vô dụng trong chiếc đồng hồ, mỗi ngày đều lặp lại cuộc sống vô nghĩa.

Chương 33:

Chỉ có tiếng lòng của con người là không thể bỏ qua.

Chương 34:

Lý trí mà kiểm soát, kiêu ngạo mà hiếu chiến, lộng lẫy mà xa hoa.

Chương 35:

Hàn Sóc nhướng mày: “Sao vậy? Cô đặc biệt lên đây để bán chó à?”

Chương 36:

Trương Mông thật là ngày càng “nữ tính” quá.

Chương 37:

Hiệp sĩ là biểu tượng của sự khiêm nhường và dũng cảm, tinh thần hiệp sĩ là một niềm tin.

Chương 38:

Thiết kế của cô giống như đang kể một câu chuyện, mang đặc trưng của người phương Đông.

Chương 39:

Thế giới nói, bạn có tư cách làm bất cứ điều gì bạn muốn.

Chương 40:

Im lặng cũng chính là đồng lõa.

Chương 41:

Nhưng bà không hề hối hận, từ đầu đến cuối, tình yêu của bà dành cho Hàn Sóc luôn rõ ràng trước mắt mọi người.

Chương 42:

Cô vừa đi ra ngoài vừa nhắn tin cho Hàn Sóc: “Em đã về rồi.”

Chương 43:

Từ Tâm cười, bỗng nhiên hỏi: “Vậy cậu nghĩ bọn mình có hợp nhau không?”

Chương 44:

“Có người đang theo dõi chúng ta.” Hàn Sóc lên tiếng, xác nhận điều Từ Tâm đã đoán.

Chương 45:

Giống như bố nó vậy, một khi đã quyết tâm thì cứ như con chó sói ấy.

Chương 46:

May mắn thay, giờ đây cô có thể ở bên cạnh anh, cùng anh tiến về phía trước.

Chương 47:

Anh quá thông minh, biết cách làm cho người thích mình xót xa.

Chương 48:

Anh để lại những gì, em chỉ cần nhớ trong lòng là được.

Chương 49:

Nếu bị đuổi ra khỏi nhà, anh sẽ nuôi em.

Chương 50:

Em cũng quá nuông chiều sếp rồi đấy?!

ĐỒNG TÁC GIẢ

Không có truyện đồng tác giảTác giả Mèo Già Ăn Cỏ chỉ có truyện này duy nhất.