Binh Vương Thần Cấp - Hoa Tiên Tửu
Hoa Tiên Tửu
GIỚI THIỆU TRUYỆN
Lâm Trạch Dương, nam, 26 tuổi, là bartender trong quán bar nhỏ này.Trên thực tế, phần lớn thời gian làm việc của hắn không phải để pha chế rượu, mà là để truyền thụ kinh nghiệm phong phú về phương diện tình cảm nam nữ cho những người đàn ông độc thân. Được người ta tặng cho biệt danh là Bang ca.
Về biệt danh này, ngay từ đầu Lâm Trạch Dương đã từ chối, dù sao thì từ trước đến nay hắn vẫn là một xử nam ngây thơ.
Nhưng, điều này tuyệt đối không ảnh hưởng đến việc hắn ba hoa khoác lác trên mạng, làm người thầy chỉ dạy tình cảm cho người khác.
Danh sách chương
Chương 1:
Bất ngờ làm cha
Chương 2:
Nhóm sáu người chết
Chương 3:
Nên ra tay khi cần ra tay
Chương 4:
Nghĩ trăm lần cũng nghĩ không ra
Chương 5:
Thật là thiếu dạy dỗ
Chương 6:
Nhà tôi có ba người phụ nữ còn được
Chương 7:
Phụ nữ đều có bệnh tâm thần
Chương 8:
Miễn cưỡng ngủ cùng giường với cô
Chương 9:
Bởi vì anh ấy là King
Chương 10:
Không phải chỉ là đút sữa thôi sao?
Chương 11:
Cậu không thể quá đẹp trai như vậy được
Chương 12:
Tức chết người
Chương 13:
Đừng làm xăng làm bậy, tôi không phải người tùy tiện
Chương 14:
Nhiệm vụ bất khả thi
Chương 15:
Cô có kích cỡ nào thế?
Chương 16:
Không bằng cậu lại đây mà sờ một cái thử xem nào
Chương 17:
Để cho tôi gọi một cuộc điện thoại trước đã
Chương 18:
Đúng vậy! Long Vương
Chương 19:
Cô đang bị lợi dụng
Chương 20:
Hứa với bản thân
Chương 21:
Anh cái gì cũng có thể ăn được
Chương 22:
Đồ nhà quê
Chương 23:
Không phải anh đã sờ qua rồi sao?
Chương 24:
Manh Manh có tâm sự
Chương 25:
Lâm Trạch Dương là một kẻ lừa đảo
Chương 26:
Lâm Trạch Dương thật sự bị lừa
Chương 27:
Thêm một chữ số 0
Chương 28:
Anh giúp tôi
Chương 29:
Lời đồn thật sự quá đáng sợ
Chương 30:
Cậu đã bao giờ tự soi gương chưa?
Chương 31:
Đó chỉ là truyền thuyết
Chương 32:
Manh Manh bị bắt nạt
Chương 33:
Lâm Trạch Dương tức giận
Chương 34:
Đây là phiền phức sao?
Chương 35:
Điên hết rồi.
Chương 36:
Lời tỏ tình bất ngờ
Chương 37:
Lâm Trạch Dương là đồ không đáng tin
Chương 38:
Về... Không
Chương 39:
Bị câm à
Chương 40:
Hy vọng xử lý tốt mọi chuyện
Chương 41:
Tôi có con gái rồi
Chương 42:
Ba cháu rất giỏi đó.
Chương 43:
Tôi là cún con của cậu
Chương 44:
Tôi sẽ không!
Chương 45:
Tôi thua rồi
Chương 46:
Chỉ cần vẫy tay.
Chương 47:
Đừng động đến người này.
Chương 48:
Lâm Trạch Dương tôi có gì mà không làm được chứ
Chương 49:
Loại con trai này không đáng có bạn gái
Chương 50:
Cùng lên đi, đừng lãng phí thời gian
Chương 51:
Thật là phiền phức
Chương 52:
Là hắn, là hắn, chính là hắn
Chương 53:
Yêu đương ngoài giá thú là chuyện rất bình thường
Chương 54:
Đợi tôi một lát
Chương 55:
Có phải vui đến choáng váng rồi không?
Chương 56:
Lớn thật đấy
Chương 57:
Tôi đồng ý với bất kì điều gì anh muốn
Chương 58:
Tôi muốn làm người hâm mộ của anh
Chương 59:
Cướp sắc thì được nhưng cướp tiền thì không
Chương 60:
Coi thường
Chương 61:
Mày cút ngay cho tao
Chương 62:
Khủng hoảng
Chương 63:
Phản bội
Chương 64:
Nghệ thuật giết chóc
Chương 65:
Ánh mắt kỳ quái
Chương 66:
Anh có thể hẹn hò với tôi không
Chương 67:
Phiền hức
Chương 68:
Anh có khuynh hướng thích bị ngược đãi à?
Chương 69:
Khoác lác
Chương 70:
Bị coi thường
Chương 71:
Ngang ngược trả lại
Chương 72:
Đừng lo lắng, tôi không có ý gì khác
Chương 73:
Rắc rối
Chương 74:
Hãy nghe tôi giải thích
Chương 75:
Phải! Là ông đấy
Chương 76:
Cái gì gọi là chuyện không ngờ đến?
Chương 77:
Lý lẽ của Lâm Trạch Dương
Chương 78:
Đồ cổ
Chương 79:
Lâm Trạch Dương cường đại
Chương 80:
Không có nhà, chỉ có biệt thự được không?
Chương 81:
Tiện nghi nhỏ không thể bỏ qua
Chương 82:
Hoan lạc chốn thần tiên
Chương 83:
Nhân tính
Chương 84:
Có cho hay không?
Chương 85:
Cái tên này
Chương 86:
Vai diễn
Chương 87:
Mặt mũi của Lưu Uy
Chương 88:
Lâm Trạch Dương chính trực
Chương 89:
Tần Tình rơi vào nguy cơ
Chương 90:
Sự may mắn của Tần Tình
Chương 91:
Không cần tới mặt mũi
Chương 92:
Trời đất ơi
Chương 93:
Nghĩ nhiều rồi.
Chương 94:
Ý nghĩa quyền pháp.
Chương 95:
Cô chính là người vĩ đại nhất.
Chương 96:
Một sợi lông là một tỉ tệ.
Chương 97:
Tôi có chống lưng.
Chương 98:
Thêm một đấm nữa
Chương 99:
Hiệu ứng Lâm Trạch Dương
Chương 100:
Cảnh giới cao nhất của sự cố chấp
Chương 101:
Chấn động
Chương 102:
Còn nói gì được nữa
Chương 103:
Tự tìm khổ
Chương 104:
Sở Sở đang gặp phải rắc rối
Chương 105:
Nỗi ám ảnh của Lâm Trạch Dương
Chương 106:
Nói lời phải giữ lấy lời
Chương 107:
Sở Sở phát điên
Chương 108:
Yêu cầu sa thải
Chương 109:
Bị Lâm Trạch Dương làm cho phát điên
Chương 110:
Những chuyện này là gì hả
Chương 111:
Tôi chỉ tùy tiện nói một chút
Chương 112:
Tôi sẽ chờ bạn
Chương 113:
Sự vượt trội của Lâm Trạch Dương
Chương 114:
Tần Quân Dao gặp nguy hiểm
Chương 115:
Hành trình kỳ diệu của Tần Quân Dao
Chương 116:
Mặc áo vào nên sắp không nhận ra.
Chương 117:
Logic của Lâm Trạch Dương
Chương 118:
Một chiêu
Chương 119:
Đúng là đáng lo.
Chương 120:
Đàn ông thì phải mạnh mẽ đến cùng
Chương 121:
Bị lạc đường.
Chương 122:
Tần Quân Dao trở về
Chương 123:
Nguy cơ mới
Chương 124:
Gia tộc ẩn sĩ
Chương 125:
Giông bão sắp tới.
Chương 126:
Gia tộc ẩn sĩ bá đạo
Chương 127:
Quá đáng sợ
Chương 128:
Một thế giới khác biệt
Chương 129:
Lâm Trạch Dương ở đâu?
Chương 130:
Lâm Trạch Dương trở về
Chương 131:
Lâm Trạch Dương vẫn là Lâm Trạch Dương
Chương 132:
Sức mạnh của Lâm Trạch Dương
Chương 133:
Không hay rồi
Chương 134:
Hãy để tâm một chút!
Chương 135:
Không có giới hạn
Chương 136:
Bước qua người tôi
Chương 137:
Ông có bệnh
Chương 138:
Một lần rất xấu hổ
Chương 139:
Lâm Trạch Dương chữa bệnh
Chương 140:
Trương Liên đen đủi
Chương 141:
Đòi tiền
Chương 142:
Cút đi!
Chương 143:
Giúp đỡ
Chương 144:
Điều kỳ diệu
Chương 145:
Đây là lần con lợn bị nói xấu thảm nhất
Chương 146:
Bị sốc
Chương 147:
Lâm Trạch Dương không hiểu
Chương 148:
Ngay cả con cũng đã có
Chương 149:
Trở thành bạn trai của tôi
Chương 150:
Đừng làm như vậy vào ban đêm
Chương 151:
Tiệc từ thiện buổi tối
Chương 152:
Âm mưu của Hà Hữu
Chương 153:
Kỹ năng chửi thề
Chương 154:
Giữa người với người phải có sự tin tưởng
Chương 155:
Ông cụ Lâm và Lâm Trạch Dương
Chương 156:
Hắn ta thật kém cỏi
Chương 157:
Tôi là anh trai của cậu mà
Chương 158:
Cốt truyện bị đảo ngược
Chương 159:
Đổ thạch*
Chương 160:
Làm vỡ đá
Chương 161:
Không thể nào
Chương 162:
Lâm Trạch Dương là kẻ ngốc
Chương 163:
Lâm Trạch Dương khôn khéo, hào phóng
Chương 164:
Lâm Trạch Dương nói sự thật
Chương 165:
Tai nạn
Chương 166:
Không biết
Chương 167:
Lâm Trạch Dương ngông cuồng
Chương 168:
Đừng quá tùy tiện
Chương 169:
Lâm Trạch Dương tháo chạy rồi.
Chương 170:
Thực lực của Trương đại sư.
Chương 171:
Các người cứ thế mà nhận thua sao?
Chương 172:
Phỉ thúy Tổ Đế Mẫu Vương lục
Chương 173:
Chân tướng bại lộ
Chương 174:
Vua của thế giới ngầm cũng không được.
Chương 175:
Trần Xung bị sốc.
Chương 176:
Một cái chân rắn chắc.
Chương 177:
Sự thật được lộ diện
Chương 178:
Tiền? Không bao giờ trở thành một vấn đề
Chương 179:
Sự thay đổi của Sở Sở
Chương 180:
Đến đây! Đánh nhau đi!
Chương 181:
Cuộc sống bất đắc dĩ
Chương 182:
Lâm Trạch Dương nghiêm túc
Chương 183:
Đại hội Võ đạo
Chương 184:
Tôi thật sự rất mạnh!
Chương 185:
Có nói hay không
Chương 186:
Đây là Lâm Trạch Dương à
Chương 187:
Lâm Trạch Dương thừa nhận hèn nhát
Chương 188:
Kết thúc quá nhanh
Chương 189:
Ông nói xem rốt cuộc có được không
Chương 190:
Nói lại một lần nữa
Chương 191:
Nhìn đĩa bay kìa
Chương 192:
Thật phiền phức
Chương 193:
Cậu nên đi đi
Chương 194:
Con người đáng ghét
Chương 195:
Cứ hét lên đi
Chương 196:
Không biết xấu hổ
Chương 197:
Gan to bằng trời
Chương 198:
Tao đã trở lại
Chương 199:
Tại sao lại đánh tôi?
Chương 200:
Trước đây có một ngọn núi

