Công Chúa Mạnh Mẽ Ở Dân Quốc

Bán Hạ Vi Bàn

Bìa truyện Công Chúa Mạnh Mẽ Ở Dân Quốc - Bán Hạ Vi Bàn
80 Chương
193 Lượt xem
8.4 Điểm
234.7K Chữ

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Tống Chu Thành là con trai duy nhất của nhà họ Tống, ba của anh muốn đưa anh lên chiến trường, thế nên mong anh sớm ngày kết hôn để nhà họ Tống còn có người nối dõi.
Vốn dĩ đã đính hôn với con gái út của chủ tịch Thương hội, nào ngờ ngày kết hôn phát hiện người đến lại là cô con gái lớn Lâm Tri Ngải.
Trông thấy vẻ mặt ngây ngô của Lâm Tri Ngải, Tống Chu Thành khẽ bật cười một tiếng: "Nhà họ Lâm các người cũng to gan thật, đưa một cô ngốc sang đây, bộ không sợ nhà họ Tống tôi đến tận cửa hỏi tội hay sao!"
Lâm Tri Ngải chau mày, giọng nói mềm mại mang theo chút phẫn nộ: "Tôi không phải là kẻ ngốc!"
Chu Tống Thành cảm thấy rất buồn cười: "Chỉ có kẻ ngốc mới không thừa nhận mình là kẻ ngốc thôi."
Lâm Tri Ngải lập tức nghiêng đầu nhìn Tống Chu Thành, hỏi ngược lại một câu: "Anh là tên ngốc à?"
Tống Chu Thành: "..."
Điều mà Tống Chu Thành không biết đó là người tên Lâm Tri Ngải mà anh luôn miệng gọi "cô ngốc" vốn dĩ là một công chúa bị mất nước, sau khi nhảy thành hi sinh vì giang sơn đất nước mới xuyên đến nơi này trở thành một cô ngốc ở dân quốc.
Chịu ảnh hưởng từ cô ngốc, Lâm Tri Ngải cứ cảm thấy đầu óc của bản thân không mấy linh hoạt, phản ứng rất chậm chạp. Nhưng chẳng sao cả, cô tin bản thân mình một ngày nào đó sẽ trở nên thông minh.
Mà Tống Chu Thành của nhiều năm sau này vẫn luôn thắc mắc rằng lúc đầu mình đã nghĩ thế nào mà lại giữ một cô ngốc ở bên cạnh vậy chứ!
Ăn phải ăn thứ ngon nhất, mặc phải mặc thứ tốt nhất, ép anh phải cố gắng hăng hái vươn lên, đây không phải là cô ngốc mà là một tiểu tổ tông mới đúng!
Nhưng nếu bây giờ bảo anh buông tay anh cũng chẳng nỡ, người mà bản thân cưng chiều hết mực có quỳ xuống cũng phải tiếp tục cưng chiều.
Tác giả gỡ mìn:
1. Lúc mà nữ chính ngốc là ngốc thật, không cần phải có bất cứ ảo tưởng gì với cô nha. Nhưng lúc tinh ranh thông minh thì cũng là thông minh thật đó.
2. Nam chính thời gian đầu không chịu làm ăn đàng hoàng, anh chính là một nhị thế tổ*. Đợi đến lúc ở cùng với nữ chính rồi mới có sự thay đổi.
3. Nội dung chỉ là hư cấu, đừng xem nó là lịch sử thật, hy vọng mọi người thảo luận thật lý trí.
4. Trái tim tác giả bằng thuỷ tinh, bỏ truyện xin đừng nói với tôi.
5. Tác giả thích xem "tiểu phẩm", lâu lâu sẽ chèn vào một cái, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.
—--
[Chú thích]
*Nhị thế tổ - 二世祖: là một thành ngữ phổ biến trong tiếng Quảng Đông lấy từ tích vua Tần Nhị Thế. Thành ngữ chỉ con cháu những gia đình giàu có, chỉ biết ăn chơi phung phí tiền cha mẹ mà không biết lo lắng cho sự nghiệp, như Tần Nhị Thế đã phá hủy cơ nghiệp nhà Tần chỉ sau 3 năm làm vua.

Danh sách chương

Chương 1:

Tức thật đấy, đúng là tức thật đấy!

Chương 2:

Ta sợ đấy!

Chương 3:

Không ngờ mình lại bị một cô ngốc đạp thẳng xuống giường!

Chương 4:

Không lẽ mình đã trở thành một cô bé mạnh mẽ rồi à, nghĩ thôi cũng thấy có chút kích thích là sao nhỉ

Chương 5:

Đủ rồi, đủ rồi, đánh nữa là chết người bây giờ!

Chương 6:

Tôi thề, tôi mà còn đưa cô ngốc này ra ngoài dạo phố nữa, tôi là heo!

Chương 7:

Cô là đồ lừa đảo!

Chương 8:

Sao bảo là ngủ ngoan lắm mà! Lừa ai đấy hả!

Chương 9:

Toi rồi, vu oan cho người tốt rồi

Chương 10:

Rõ ràng là vẫn chưa bắt đầu ăn cơm nhưng đã no rồi

Chương 11:

Bà nội, con bị đánh ngất rồi bị trói vào Tống phủ, bà phải báo thù giúp con!

Chương 12:

Sớm muộn gì tôi cũng sẽ bị cô ngốc này chọc cho tức đến chết mất!

Chương 13:

Không cần, Lâm Tri Ngải quen được con đút cơm cho rồi

Chương 14:

Cái đứa ngốc đáng ghét mà cô ta nói là tôi à?

Chương 15:

Bà đã giết con của tôi, tôi sẽ không tha thứ cho bà đâu, tôi sẽ không bao giờ tha cho bà!

Chương 16:

Đầu óc của cô ngốc này thật sự là không mấy linh hoạt, không dỗ cô vui trở lại, tôi sợ tối nay l?

Chương 17:

Tôi biết ngay mà, làm gì có chuyện dễ ăn như vậy!

Chương 18:

Sau này chúng ta có tiền rồi, anh cứ tiêu thỏa thích

Chương 19:

Sao cô ngốc này cái cần nhớ thì không nhớ, cái không cần nhớ thì nhớ dai hơn ai hết!

Chương 20:

Tôi ghét nhất bị người khác gọi là cô ngốc!

Chương 21:

Cây bút trong tay văn nhân là thanh đao sắc bén nhất, tôi nhất định sẽ khiến cho nhà họ Lâm và nhà họ T?

Chương 22:

Cô phải cam đoan là sau này không bao giờ đánh tôi, quăng tôi, vác tôi, lừa tôi và không đá tôi xuống gi?

Chương 23:

Đàn ông ở trong phòng khiêu vũ này đều đầy rẫy mưu mô!

Chương 24:

Sau này đừng gọi tôi là Tống Chu Thành nữa, hãy gọi là Tống dại khờ!

Chương 25:

Phụ nữ thất thường như vậy đấy à? Sao cô không nói sớm!

Chương 26:

Tôi lại tìm được chiêu thứ hai để khắc chế Lâm Tri Ngải rồi, không đánh lại thì chạy chứ sao!

Chương 27:

Có chuyện gì vui hơn khi thấy kẻ thù của mình chịu khổ kia chứ!

Chương 28:

Phần thưởng gì gì đó thì cứ nợ trước đi, nếu như anh không đọc sách cùng tôi thì coi chừng tôi đấm

Chương 29:

Chỉ cần có được truyện trong tay, mình sẽ không nhịn Tống Chu Thành nữa!

Chương 30:

Nếu như Tống Chu Thành dám ức hiếp tôi, tôi sẽ khiến cho Tống Chu Thành phải chịu mười loại cực hình

Chương 31:

Ta có thể không cần nhưng không thể không mua!

Chương 32:

Bởi vì tôi thích anh!

Chương 33:

Ủa? Sao anh không khóc?

Chương 34:

Đã nói là đánh người không đánh vào mặt rồi mà!

Chương 35:

Anh chắc chắn cô ta không phải là bạch nguyệt quang gì của anh không?

Chương 36:

Miệng của anh cũng bị thương mà nó có cản được việc anh ăn cơm đâu

Chương 37:

Ta cũng có muốn đâu, là do ba cho nhiều quá thôi!

Chương 38:

Tiêu rồi, lần này đùa hơi quá trớn rồi!

Chương 39:

Tôi cảm thấy hình như bây giờ em không ngốc nữa nhỉ?

Chương 40:

Đầu óc của tôi không còn trong sáng nữa rồi!

Chương 41:

Nếu như không biết khen người khác, em có thể không khen!

Chương 42:

Chú thỏ đáng yêu như vậy, tôi cứ thích ăn đấy, tôi còn gặm miếng to lắm này!

Chương 43:

Các người có gan thì thử đi!

Chương 44:

Anh xấu tới cỡ nào mà để con bé nói anh là chú của Lâm Tri Ngải vậy

Chương 45:

Anh, Lâm Tri Ngải và Tống Chu Thành cũng tốt lắm mà, chúng ta có thể đừng chia rẽ họ được không!

Chương 46:

Anh mà là đàn ông cái gì! Anh xem người ta kia kìa, coi người ta đi!

Chương 47:

Nếu như ba đoán không sai thì người bạn mà con nói là chính con chứ gì!

Chương 48:

Thì ra như thế này gọi là cứng đầu...

Chương 49:

Không sao, nếu thắng thì tính cho em, còn thua thì tính sang cho anh

Chương 50:

Khi anh đánh Ngụy Quân Vũ, như thể đánh thẳng vào tim tôi vậy á~

ĐỒNG TÁC GIẢ

Không có truyện đồng tác giảTác giả Bán Hạ Vi Bàn chỉ có truyện này duy nhất.