Đại Tiểu Thư Họ Mạnh - Võng Nhược

Võng Nhược

Bìa truyện Đại Tiểu Thư Họ Mạnh - Võng Nhược - Võng Nhược
86 Chương
422 Lượt xem
9.3 Điểm
322.4K Chữ

GIỚI THIỆU TRUYỆN

VĂN ÁN

Mạnh Gia từng nghe không ít người nhắc đến Chung tiên sinh.

Nghe nhiều nhất, chẳng ngoài mấy lời: Chung tiên sinh rất kiêu ngạo, khó gần, thế lực hùng hậu không dễ chọc vào, và Chung tiên sinh một khi đã nhận lời thì tuyệt đối không thất hứa.
Nhưng Mạnh Gia lại cố tình dây vào anh. Những lời đồn chắc nịch đó bỗng chốc chẳng còn ý nghĩa, điều đầu tiên bật ra trong đầu cô đó là sự kinh ngạc: anh ta lại đẹp trai đến thế.

Năm đó, cô ngồi đối diện anh giữa muôn vàn lời giễu cợt, thị phi và cuộc sống bế tắc, cố gắng gượng, ngẩng đầu lên đưa ra yêu cầu: “Năm sau em muốn ra nước ngoài du học, anh không được cản trở em.”
Chung tiên sinh khẽ gật đầu, rất bình thản: “Đương nhiên.”

Mạnh Gia siết chặt nắm tay: “Hai năm. Hai năm sau chúng ta sẽ chia tay.”

Cô nghe thấy người đàn ông trầm ổn đối diện dường như khựng lại một nhịp thở, rồi nói: “Được.”

Hai năm sau. Giữa đêm khuya tĩnh lặng, khói mờ mưa tan.

Mạnh Gia bị tiếng chuông cửa đánh thức, cô khoác áo bước ra: “Chung tiên sinh?”

Chung Túc Thạch mình đầy sương đêm hỏi: “Không mời tôi vào ngồi một lát sao?”

Mạnh Gia luống cuống, buột miệng tìm cớ: “Không tiện lắm, bạn trai em đang ở trong sẽ nhìn thấy.”

Chung Túc Thạch đứng trước cửa, dáng vẻ có phần tiều tụy, khẽ cười lấy lệ, rồi ung dung kéo cô vào lòng: “Vậy thì tốt, chắc anh ta vẫn chưa thấy chúng ta hôn nhau bao giờ.”

Danh sách chương

Chương 1:

Mạnh tiểu thư, hân hạnh

Chương 2:

Lạnh lẽo như băng tuyết

Chương 3:

Cho thấy anh già rồi

Chương 4:

“Thế gian chỉ để lại tôi và bóng tối.”

Chương 5:

Đời người chẳng qua cũng chỉ là một ván cờ

Chương 6:

Đã nói là không cần

Chương 7:

Nhưng thái độ khá hời hợt

Chương 8:

Làn da trắng như sứ

Chương 9:

Không có nhiều sự khác biệt

Chương 10:

Mạnh Gia bị một tiếng sấm đánh thức, ngay sau đó, mưa đổ xuống. Lúc đầu chỉ là từng hạt lác đác lộp độp nh?

Chương 11:

Cứ tận hưởng là được

Chương 12:

Canh ba hợp nhất

Chương 13:

Sư Tử thời Triều

Chương 14:

Tôi không thích anh ta

Chương 15:

Nếu tôi muốn hái thì sao?

Chương 16:

không cần bận tâm đến chuyện trả lại

Chương 17:

Em không cần phải mạnh mẽ đến vậy

Chương 18:

Dường như đã hơi vượt ranh giới rồi?

Chương 19:

Người như chuỗi ngọc

Chương 20:

Chúng sinh bình đẳng

Chương 21:

Tôi sớm lĩnh giáo rồi

Chương 22:

Gọi thẳng tên của tôi rất khó sao?

Chương 23:

Câm lặng không lời

Chương 24:

Thật sự rất mất kiểm soát

Chương 25:

Sự yêu thích của Chung tiên sinh

Chương 26:

Phải đau thì mới nhớ

Chương 27:

Tôi không mù

Chương 28:

Càng thêm rụt rè hơn

Chương 29:

Không phải con riêng

Chương 30:

A, đừng động đậy

Chương 31:

Tín đồ sùng đạo

Chương 32:

Chuyển tính rồi à?

Chương 33:

Cô ấy không thích bị người khác chạm vào

Chương 34:

Chung tiên sinh, anh say quá rồi

Chương 35:

Tôi kính trọng anh ấy

Chương 36:

Đảo lộn trắng đen

Chương 37:

Không thể giới hạn em

Chương 38:

Thỉnh thoảng đến một lần

Chương 39:

Tại anh ấy quá đẹp trai

Chương 40:

Thắp đèn rong ruổi

Chương 41:

Núi sâu tuyết phủ

Chương 42:

Chuỗi ngọc phỉ thúy

Chương 43:

Sao thơm thế này?

Chương 44:

Cũng chưa đến mức vô phương cứu chữa.

Chương 45:

Tiếng vó ngựa

Chương 46:

Anh sẽ không làm loại giao dịch đó

Chương 47:

Canh còn chưa tắt

Chương 48:

Còn hút thuốc nữa à

Chương 49:

Thế chẳng phải anh được hưởng lợi rồi sao?

Chương 50:

Cũng sẽ không phải là dành cho cô ấy

ĐỒNG TÁC GIẢ

Không có truyện đồng tác giảTác giả Võng Nhược chỉ có truyện này duy nhất.