Người Tình Trí Mạng

Ân Tầm

Bìa truyện Người Tình Trí Mạng - Ân Tầm
677 Chương
2K Lượt xem
9 Điểm
1.3M Chữ
ngôn tình ngược
~88h đọc
Hoàn thành

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Tên gốc:
致命亲爱的
Thể loại:
Ngược, cẩu huyết
Người dịch:
Tô Ngọc Hà
Mùi hương luôn tồn tại trên đời này nhưng không ai nhìn thấy, nghe thấy nó.
Nó có thể giúp con người chữa bệnh trong im lặng nhưng cũng có thể giết người trong vô hình.
Nó ẩn nấp ở mọi nơi, ở chính dưới lớp da thịt cùng hơi thở của bạn, khiến cho mọi bí mật của bạn không có chỗ trốn.
Cô trời sinh có khứu giác nhạy cảm, là một nhà chế tác mùi hương được mệnh danh là bậc thầy hiếm có trên đời. Thế nhưng ít ai ngờ đến, giữa lúc hào quang sáng chói cô bỗng nhiên mai danh ẩn tích....
Anh là một doanh nhân của Lục Môn, tính cách sát phạt quyết đoán. Khi chuẩn bị ngồi lên đỉnh cao quyền lực thì lại rơi vào khốn đốn, tính mạng sớm chiều...
Cô rong ruổi trên đại mạc, ẩn mình chốn cao nguyên.
Anh tung hoành trên thương trường, thâm nhập vào nơi tận cùng của nhân tính.
Gặp gỡ, tất cả đều không phải là ngẫu nhiên.
Một bí kíp chế tạo mùi hương đã thất truyền ngàn năm bất ngờ tái xuất giang hồ, cất giấu tấm bản đồ giang sơn tà khí.Một cổ thành ngàn năm ẩn mình dưới nước sâu, một quan tài thần bí trôi nổi trong hang động.
Gỗ tương tư của đôi trai gái si tình, một cô đào kép thật thật giả giả…
Trùng trùng lớp lớp những sự kiện ly kỳ trông có vẻ chẳng hề dính líu tới nhau, kỳ thực đều gắn chặt với mùi hương.Người không thể trốn tránh mùi hương, thế nên, tôi có thể kiểm soát người trong thinh lặng.
Tác phẩm tiểu thuyết tình yêu lần đầu đề cập sâu tới “mùi hương”, cảm nhận một cảnh giới học thuật về mùi.

Danh sách chương

Chương 1:

Gửi đến những người dù đông lạnh vẫn đợi tình yêu

Chương 2:

Trúng tà

Chương 3:

Có người tai to mặt lớn đến

Chương 4:

Sống ở giang hồ Chúng ta nói quy tắc giang hồ

Chương 5:

Con người Lục Đông Thâm, nguy hiểm

Chương 6:

Động chạm tới tâm linh là chuyện vừa to vừa nhỏ

Chương 7:

Nó giống chúng ta nhất, giết người không thấy máu

Chương 8:

Anh Lục nói, chỉ cần cô Tưởng vui là được

Chương 9:

Mùi của cô đơn sẽ giết chết người ta (Phần 1)

Chương 10:

Mùi của cô đơn sẽ giết chết người ta (Phần 2)

Chương 11:

Cô chắp tay sau lưng đứng trước bức Giang sơn đồ

Chương 12:

Có người muốn len lỏi vào trái tim anh Lục

Chương 13:

Cuối cùng em vẫn chỉ một mình, làm bạn với cô đơn

Chương 14:

Trông cô như bây giờ đẹp hơn

Chương 15:

Nhảy múa cùng mùi hương

Chương 16:

Trò này của anh Lục chẳng thú vị gì cả

Chương 17:

Đêm quan trọng

Chương 18:

Cô không cần phải đề phòng tôi

Chương 19:

Lỡ tôi thích anh thì phải làm sao?

Chương 20:

Anh không thể thiên vị như vậy được

Chương 21:

Niềm vui là gì?

Chương 22:

Tới phòng tìm anh?

Chương 23:

Một khi thiếu nghiêm túc thì hoàn toàn không đứng đắn

Chương 24:

Thời gian bảy ngày có nghĩa là gì?

Chương 25:

Nữ lừa đảo bụng dạ nham hiểm

Chương 26:

Câu hỏi cuối cùng

Chương 27:

Một nỗi sợ hãi như sống ngay trong cốt tủy

Chương 28:

Lẽ nào anh thật sự có suy nghĩ đen tối với “gia” đây?

Chương 29:

Đúng là điên mới tin một kẻ lừa đảo giang hồ

Chương 30:

Một bó hoa thiên điểu

Chương 31:

Tưởng gia đã gán em ở đây rồi

Chương 32:

Cậu giúp tôi làm một việc

Chương 33:

Cậu bảo có trùng hợp không?

Chương 34:

Nguy hiểm trùng trùng

Chương 35:

Chửi nhiều thành nghiện

Chương 36:

Cô đúng là kỳ lạ đấy

Chương 37:

Ôm rất thích

Chương 38:

Anh tuyệt đối đừng căng thẳng

Chương 39:

Là người đều biết làm

Chương 40:

Người này cung phản xạ quá dài sao?

Chương 41:

Nguy hiểm lúc nửa đêm

Chương 42:

Mạng của cô là của tôi, giữ lại mà trả nợ

Chương 43:

Mạng lớn

Chương 44:

Không ai biết đêm đó đã xảy ra chuyện gì

Chương 45:

Có hiểu đạo lý không nói xấu sau lưng người khác không?

Chương 46:

Chưa biết chừng lại là một đôi vợ chồng

Chương 47:

Cô sà vào lòng người khác luôn thoải mái vậy sao?

Chương 48:

Anh giở trò lưu manh với tôi phải không?

Chương 49:

Có một loại cảm giác gọi là mờ ám

Chương 50:

Ở nơi này, anh và tôi ngang tài ngang sức

ĐỒNG TÁC GIẢ

Bìa truyện Tứ Trùng Miên - Ân Tầm - Ân Tầm
Hai năm sau, khúc nhạc “Ode to soul” chết chóc tái hiện… Thế nên, anh là Lục Nam Thâm ư? Vị nhạc trư
Bìa truyện Kinh Niên Thư - Ân Tầm
Bạn đang đọc truyện Kinh Niên Thư của tác giả Ân Tầm . Hoa Nguyệt Quý ăn người, rong ruổi nhặt thi t
Bìa truyện Tên Anh Là Thời Gian - Ân Tầm
Đề tài: Bích họa Đôn Hoàng + nhà phục hồi văn vật Nghề nghiệp nam chính: Nhà phục hồi văn vật, dùng

Truyện liên quan