Sau Khi Sống Lại, Thừa Tướng Chỉ Muốn Buông Thả

Vân Phi Tà

Bìa truyện Sau Khi Sống Lại, Thừa Tướng Chỉ Muốn Buông Thả - Vân Phi Tà
177 Chương
333 Lượt xem
9.1 Điểm
700.6K Chữ

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Liễu Chẩm Thanh là một vị quan thần có quyền có thế mang tiếng xấu khét tiếng của triều đại nhà Chu.
Nghe đồn y tàn nhẫn vô tình, nhiễu loạn triều đình, coi hoàng đế nhỏ tuổi là bù nhìn, rắp tâm tạo phản.
Nhưng ông trời vẫn còn có mắt, cuối cùng Liễu Chẩm Thanh đã bị một mũi tên bắn xuyên tim, chết thảm trên Long Đình. Không ai tính hết được rằng y đã làm biết bao nhiêu chuyện xấu, chỉ biết rằng sau khi y chết đã có người bị hại mò đến mộ y vào ban đêm để đào xác y lên, đốt trụi rồi nghiền xương thành tro.
Sau khi chết, Liễu Chẩm Thanh nghĩ lại đời mình, thân là một người đã xuyên không, sinh ra là con trưởng được cưng chiều của danh gia vọng tộc, sao lại y đến nước biến thành một gian thần nức tiếng cả một thế hệ vậy nhỉ? Hẳn là do y đã lao lực quá sức rồi. Y thề kiếp sau sẽ đối xử với bản thân thật là tốt. Kết quả là lại xuyên vào thân xác của một người họ hàng xa cùng tộc ở 8 năm sau.
Tuy đều là con trưởng, cha mẹ đều không còn, nhưng giờ y đã biến thành một tên đồng tính luyến ái, cả kinh thành đều biết y đang điên cuồng theo đuổi đại tướng quân Hoắc Phong Liệt đã đào mộ của y.
Những người xung quanh vẫn còn mang thù hận với y của kiếp trước.
Liễu Chẩm Thanh:……. Làm thế nào để tôi tiếp tục đây?
Vì vậy gian thần nức tiếng không muốn đi trả thù, chỉ muốn nằm một chỗ buông thả bản thân, dốc lòng chạy trốn để sớm ngày được sống cuộc sống hưu nhàn mỹ mãn. Nhưng khó khăn lắm mới lên được xe ngựa ra đến cổng thành thì thành đã bị phong toả rồi.
Quay đầu lại thì thấy Hoắc Phong Liệt, vị chiến thần lẽ ra đứng trước thiên quân vạn mã mà mặt vẫn không đổi sắc, giờ lại có chút chật vật mất hình tượng, hắn nắm chặt cổ tay Liễu Chẩm Thanh, rũ đôi mắt đỏ như máu, giọng run run, hắn nói: Huynh… huynh muốn đi đâu? Hắn nói: Huynh không được đi đâu hết, về với ta đi.
Liễu Chẩm Thanh:…….
Má! Chẳng nhẽ hắn nhận ra y rồi sao, theo lời đồn thì y chính là kẻ đã hại chết anh trai hắn, cướp chị dâu hắn, âm mưu hại nước đó!
Nhớ tới kết cục của thân xác trước kia, run bần bật.jpg
Cuối cùng sói con cũng tha được cục xương nó hằng mong ước về nhà. Không lâu sau, tâm hồn hóng hớt của người dân kinh thành lại cháy hừng hực. Chẳng phải trấn quốc đại tướng quân có người trong lòng nhưng chưa theo đuổi được nên năm lần bảy lượt cự tuyệt mối hôn ước hoàng đế ban cho sao? Tại sao bây giờ lại bắt đầu giấu mỹ nhân trong lầu son rồi, mà người hắn giấu còn là tên vô dụng lúc trước vẫn hay quấy rầy hắn nữa chứ?
Đúng là liệt nam sợ triền lang mà!
(Câu gốc
烈男怕纏郎
)

Danh sách chương

Chương 1:

Lại xuyên không rồi?

Chương 2:

Hay là buông thả đi

Chương 3:

Quỷ tha ma bắt mấy cái yêu hận tình thù này đi

Chương 4:

Khoe khoang một chút

Chương 5:

Chuẩn bị cao chạy xa bay

Chương 6:

Ta có bàn tay vàng cứ cược là thắng

Chương 7:

Sao ngươi lại thuần thục thế

Chương 8:

Vừa lạ vừa quen

Chương 9:

Tỉnh lại

Chương 10:

Huỷ hôn

Chương 11:

Cóc sẽ muốn ăn thịt thiên nga

Chương 12:

Nghi vấn số 1

Chương 13:

Ta muốn đi

Chương 14:

Nghi vấn số 2

Chương 15:

Hộp gấm

Chương 16:

Dắt chó đi dạo

Chương 17:

Hai vị công chúa

Chương 18:

Hoắc tướng quân và công chúa là một đôi

Chương 19:

Phá đám

Chương 20:

Nghi vấn số 3

Chương 21:

Quả nhiên không bỏ qua cho y

Chương 22:

Âm mưu so tài

Chương 23:

Nghi vấn số 4

Chương 24:

Phải tránh bị nghi ngờ thôi

Chương 25:

Nhị Cẩu nổi giận

Chương 26:

Đi đây! Biến đây!

Chương 27:

Bắt về, cạc cạc cạc!

Chương 28:

Ở lại phủ tướng quân

Chương 29:

Y không thích ta

Chương 30:

Đình viện

Chương 31:

Vì sao mà cây liễu gặp nạn

Chương 32:

Đây chắc chắn là Hoắc Phong Liệt giả

Chương 33:

Vạch kế hoạch đi xuống phía nam

Chương 34:

Cuối cùng cũng rời khỏi kinh thành rồi!

Chương 35:

Tin ta đi, ta thực sự không phải

Chương 36:

Ta vô cùng thích Nhị Cẩu

Chương 37:

Ôm ôm ngã nhào

Chương 38:

Ngươi lạnh không?

Chương 39:

Sao Nhị Cẩu lại tức giận vậy?

Chương 40:

Phản ứng của Nhị Cẩu lạ quá

Chương 41:

Đi hay không đi?

Chương 42:

Xin lỗi

Chương 43:

Bị người khác hiểu nhầm thật tệ

Chương 44:

Nguồn gốc của “Nhị Cẩu”

Chương 45:

Nhị Cẩu biết gì cơ?

Chương 46:

Dỗ Nhị Cẩu như dỗ bạn gái vậy

Chương 47:

Đây là chiêu phản trêu chọc của Nhị Cẩu hả?

Chương 48:

Nhị Cẩu cho y xem tập tranh gì đây?

Chương 49:

Lực tay Nhị Cẩu hơi mạnh

Chương 50:

Một trong số những sự thật năm đó

Chương 51:

Chết từ hai năm trước

Chương 52:

Một người như vậy đã ra đi như thế

Chương 53:

Đưa Vọng Thư về

Chương 54:

Ca ca cùng ta đều tin tưởng huynh

Chương 55:

Nhị Cẩu thích mình!

Chương 56:

Phiền phức quá đi

Chương 57:

Lần đầu tiên

Chương 58:

Để ta cân nhắc chút

Chương 59:

Nụ hôn đầu tiên

Chương 60:

Được cứu

Chương 61:

Dưỡng bệnh

Chương 62:

Ai thích ai?

Chương 63:

Ánh trăng đêm nay hơi xanh xao

Chương 64:

Ngủ cùng nhau thôi

Chương 65:

Việt Húc Thiển nhìn Liễu Chẩm Thanh thế nào

Chương 66:

Tình cũ ngày xưa

Chương 67:

Giỏi thì nói lại lần nữa

Chương 68:

Bọn họ ở cùng nhau sẽ không sao

Chương 69:

Trị bệnh

Chương 70:

Sư đồ nhận nhau

Chương 71:

Con cũng có chút động lòng rồi

Chương 72:

Dằn vặt từng chút một

Chương 73:

Đều tại Nhị Cẩu! Không có tiền đồ!

Chương 74:

Quan hệ giữa y và Tống Tinh Mạc không hề đơn giản

Chương 75:

Là người trong lòng?

Chương 76:

Tầm hoa vấn liễu?

Chương 77:

Gặp lại Tống Tinh Mạc

Chương 78:

Ta trở về rồi

Chương 79:

Trào phúng chết người

Chương 80:

Nụ hôn đầu hả?

Chương 81:

Cướp biển là kẻ nào?

Chương 82:

Đến thủy trại

Chương 83:

Thẩm vấn

Chương 84:

Ta họ Hoắc

Chương 85:

Lính mới trong tình yêu phải tìm đến bậc thầy tình ái

Chương 86:

Tranh Lạc Thần xuất giá

Chương 87:

Cứu người

Chương 88:

Hẻm nhỏ u ám

Chương 89:

Vài người tụ lại

Chương 90:

Tiên hạ thủ vi cường, đến lúc tạm biệt

Chương 91:

Bị bắt lên đảo

Chương 92:

Đảo nhỏ

Chương 93:

Tiến bộ không hề dễ

Chương 94:

Nguy cơ tẩu hỏa nhập ma

Chương 95:

Người duy nhất có thể mặc áo tang

Chương 96:

Trách ai?

Chương 97:

Giúp cọ lưng

Chương 98:

Còn tắm thuốc thì sao?

Chương 99:

Dụ dỗ Nhị Cẩu

Chương 100:

Thắng thì sẽ có thưởng

Chương 101:

Cuối cùng cũng học được

Chương 102:

Chua chua ngọt ngọt

Chương 103:

Độc nhất vô nhị

Chương 104:

Loạn trong giặc ngoài

Chương 105:

Đây đúng là Nhị Cẩu của ta rồi

Chương 106:

Tặng hoa, buộc lụa đỏ

Chương 107:

Kiều Cận, Liễu Kiều

Chương 108:

Tây Thục vương thật giả

Chương 109:

Chữa xong bệnh

Chương 110:

Không dám nói với Nhị Cẩu

Chương 111:

Biết được chuyện kinh khủng

Chương 112:

Ường Mục, Đường Nhu

Chương 113:

Lan truyền tin đồn

Chương 114:

Sự thật được tiết lộ

Chương 115:

Bại lộ thân phận nữ tử

Chương 116:

Tốt nhất là đính hôn trước

Chương 117:

Nhị Cẩu thực sự không muốn đính hôn với mình sao?

Chương 118:

Nhận người, tháo chạy

Chương 119:

Nên gọi là anh họ

Chương 120:

Dở khóc dở cười

Chương 121:

Giang sơn loạn lạc, ai làm hoàng đế

Chương 122:

Sự thật về hình xăm

Chương 123:

Liễu Liễu cầu hôn

Chương 124:

Phu xướng phu tùy đó

Chương 125:

Nhận lại sư muội

Chương 126:

Gặp Nguyên Giác

Chương 127:

Dần dần bù cho Nhị Cẩu

Chương 128:

Về Liễu phủ

Chương 129:

Thăm viện Thái học, gặp lại người cũ

Chương 130:

Trong rừng hoa đào

Chương 131:

Giang thừa tướng suy bại

Chương 132:

Báo thù cho mọi người

Chương 133:

Để chứng minh điều gì?

Chương 134:

Sứ thần tới rồi

Chương 135:

Gặp lại Lý Cẩm Thư

Chương 136:

Có coi là y phải chịu trách nhiệm cho cái chết đó không?

Chương 137:

Xăm cho ta một cái

Chương 138:

Tạo phản thất bại

Chương 139:

Ngày đi săn bắt đầu

Chương 140:

Di chiếu

Chương 141:

Giằng co

Chương 142:

Dao Hoa, Giản Sương, Liễu Chẩm Thanh

Chương 143:

Sự thật, sự thật, sự thật

Chương 144:

Phủi mông rút lui

Chương 145:

Nhị Cẩu ngoan ngoãn

Chương 146:

Trao đổi

Chương 147:

Tuẫn tình

Chương 148:

Hoàn chính truyện

Chương 149:

Thành thân

Chương 150:

Chương 150

Chương 151:

Chương 151

Chương 152:

Chương 152

Chương 153:

Chương 153

Chương 154:

Chương 154

Chương 155:

Chương 155

Chương 156:

Thế giới song song

Chương 157:

Chương 157

Chương 158:

Chương 158

Chương 159:

Chương 159

Chương 160:

Chương 160

Chương 161:

Chương 161

Chương 162:

Chương 162

Chương 163:

Chương 163

Chương 164:

Chương 164

Chương 165:

Chương 165

Chương 166:

Chương 166

Chương 167:

Chương 167

Chương 168:

Chương 168

Chương 169:

Chương 169

Chương 170:

Chương 170

Chương 171:

Chương 171

Chương 172:

Chương 172

Chương 173:

Chương 173

Chương 174:

Chương 174

Chương 175:

Chương 175

Chương 176:

Chương 176

Chương 177:

Hết

ĐỒNG TÁC GIẢ

Bìa truyện Nam Phụ Tự Có Nữ Phụ Thương - Vân Phi Tà
Thể loại: Xuyên không ,cổ đại,nam phụ , nữ phụ. Số chương: Không biết Convert: Gachuaonl ( Tàng Thư

Truyện liên quan