Thiên Chi Kiều Nữ

Mộc Kiều

Bìa truyện Thiên Chi Kiều Nữ - Mộc Kiều
87 Chương
395 Lượt xem
7.3 Điểm
174K Chữ
trọng sinh
~11h đọc
Hoàn thành

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Truyện có tên gốc là Người Ngọc.
Liên Ngữ Hàm có xuất thân của tiểu thư khuê các, cũng có tên của thiên kim tiểu thư nhưng lại có một gương mặt hồng nhan hoạ thuỷ, ôm một tấm lòng giữa hai nơi…
**SPOILER***
Lời editor:
Biết đến “Người Ngọc” qua lời giới thiệu của 1 người bạn, đầu tiên ta cảm thấy khá tò mò. Vì bạn ta là một người cực kỳ kén chuyện mà giờ hết lời khen một bộ thế này không tò mò mới lạ.
Nữ chính Liên Ngữ Hàm là một nữ chính kì lạ nhất ta biết. Và bộ “Người Ngọc” cũng là một bộ trọng sinh lạ nhất ta từng đọc. Nếu nói Liên Ngữ Hàm là con cưng của trời cũng không ngoa (nguyên văn: “người thắng 100%”) Nàng có xuất thân hiển quý, ở nhà là bảo bối của cả gia đình, lại có nhan sắc khuynh thành, vào cung được hoàng đế chuyên sủng hơn mười năm. Một người được ưu ái hết mức như thế lại có một tính tình lập dị, có thể mô tả bằng các từ sau: ích kỷ, vô tình, ngạo mạn…
“Nhiều người đối với nàng tốt như vậy, nhiều người hận không thể móc tim móc phổi ra cho nàng, toàn bộ nàng không thèm đếm xỉa đến.”
Nàng là người chỉ có hứng thú với những chuyện thú vị, còn chuyện hay người không thú vị thì không thèm để vào mắt. Kiếp trước, thân là thiên kim của Quốc công phủ, nàng một đường miệt thị những người xung quanh, một đường tiêu sái sống đến năm 16 tuổi. Năm 16 tuổi ấy, đột nhiên Liên Ngữ Hàm thấy cuộc sống không còn gì thú vị, dự định trốn vào Phật môn đến cuối đời. Cha mẹ nàng vắt óc nghĩ hết cách, cuối cùng Liên lão ba lấy việc “làm cho mọi người trong thiên hạ đều quỳ xuống trước con” (nàng rất ghét phải dập đầu hành lễ) khơi gợi hứng thú của khuê nữ, ngăn cản thảm kịch đệ nhất mỹ nhân của kinh thành trở thành đầu trọc =)))
Vì thế nàng vào cung. Vào cung mười năm, hoàng đế chuyên sủng, một đường bay lên Hoàng Quý Phi. Cuối cùng, mục tiêu lúc trước đã hoàn thành, cuộc sống lại không còn ý nghĩa. Nàng tự sát vì cảm thấy nhàm chán. Nàng dùng một tháng để cử hành cho chính mình một tang lễ cực kỳ hoa lệ – thiêu cả cung Triêu Dương. Thậm chí, để tránh việc được cứu thoát, trước khi chết nàng còn uống 1 ly rượu độc cho chắc ăn.
Thế rồi nàng trọng sinh. Nàng dần dần hiểu ra được những gì mình đã bỏ lỡ. Nàng hiểu ra mọi thứ mình có đều do mọi người trao cho, vì thế nàng cố hết sức để thay đổi những việc đáng tiếc xảy ra ở kiếp trước.
Đến đây các nàng đã hiểu vì sao ta thấy bộ trọng sinh này lạ rồi chứ? Các bộ trọng sinh (cổ đại) khác phần lớn là báo thù nhưng ở bộ này việc nữ 9 trọng sinh như để nàng có tình cảm hơn (yêu ghét đau khổ), biết trân trọng và không dẫm đạp lên tấm lòng của những người yêu thương mình nữa.
Còn về nam chính vẫn là Hoàng Thượng ở kiếp trước. Khổ thân nam 9 lắm lắm ý, kiếp trước hết lòng hết dạ với Liên Ngữ Hàm, khi thấy cung điện bốc cháy muốn lao vào cứu nhưng bị quần thần ngăn cản, sau đó phun một ngụm máu, từ đó mới hơn bốn mươi mà thân thể khoẻ mạnh lung lay sắp đổ. Nam chính cũng trọng sinh trở về năm 14 tuổi (Ngữ Hàm 6 tuổi), anh quyết định buông tay. Thế nhưng không thể kìm nén được tình cảm của mình, anh vẫn cho một đội ám vệ bảo vệ nàng, ngày ngày đợi tin tức của người ấy từ nơi xa xôi. Đường đường là một đấng quân vương, nam 9 yêu chết đi sống lại, bị nữ 9 làm cho đau lòng bi thương khóc lên khóc xuống, bị nữ 9 mấy lần từ bỏ vẫn là một lòng đi theo.

Danh sách chương

Chương 1:

Chương 1

Chương 2:

Chương 2

Chương 3:

Chương 3

Chương 4:

Chương 4

Chương 5:

Chương 5

Chương 6:

Chương 6

Chương 7:

Chương 7

Chương 8:

Chương 8

Chương 9:

Chương 9

Chương 10:

Chương 10

Chương 11:

Chương 11

Chương 12:

Chương 12

Chương 13:

Chương 13

Chương 14:

Chương 14

Chương 15:

Chương 15

Chương 16:

Chương 16

Chương 17:

Chương 17

Chương 18:

Chương 18

Chương 19:

Chương 19

Chương 20:

Chương 20

Chương 21:

Chương 21

Chương 22:

Chương 22

Chương 23:

Chương 23

Chương 24:

Chương 24

Chương 25:

Chương 25

Chương 26:

Chương 26

Chương 27:

Chương 27

Chương 28:

Chương 28

Chương 29:

Chương 29

Chương 30:

Chương 30

Chương 31:

Chương 31

Chương 32:

Chương 32

Chương 33:

Chương 33

Chương 34:

Chương 34

Chương 35:

Chương 35

Chương 36:

Chương 36

Chương 37:

Chương 37

Chương 38:

Chương 38

Chương 39:

Chương 39

Chương 40:

Chương 40

Chương 41:

Chương 41

Chương 42:

Chương 42

Chương 43:

Chương 43

Chương 44:

Chương 44

Chương 45:

Chương 45

Chương 46:

Chương 46

Chương 47:

Chương 47

Chương 48:

Chương 48

Chương 49:

Chương 49

Chương 50:

Chương 50

Chương 51:

Chương 51

Chương 52:

Chương 52

Chương 53:

Chương 53

Chương 54:

Chương 54

Chương 55:

Chương 55

Chương 56:

Chương 56

Chương 57:

Chương 57

Chương 58:

Chương 58

Chương 59:

Chương 59

Chương 60:

Chương 60

Chương 61:

Chương 61

Chương 62:

Chương 62

Chương 63:

Chương 63

Chương 64:

Chương 64

Chương 65:

Chương 65

Chương 66:

Chương 66

Chương 67:

Chương 67

Chương 68:

Chương 68

Chương 69:

Chương 69

Chương 70:

Chương 70

Chương 71:

Chương 71

Chương 72:

Lúc mới gặp

Chương 73:

Chương 72

Chương 74:

Chương 73

Chương 75:

Chương 74

Chương 76:

Chương 75

Chương 77:

Chương 76

Chương 78:

Chương 77

Chương 79:

Chương 78

Chương 80:

Chương 79

Chương 81:

Chương 80

Chương 82:

Chương 81

Chương 83:

Chương 82

Chương 84:

Chương 83

Chương 85:

Chương 84

Chương 86:

Bánh bao

Chương 87:

Liên Ngữ Tương

ĐỒNG TÁC GIẢ

Bìa truyện Chú, Xin Lỗi - Mộc Kiều
Hán việt: Thúc thúc, đối bất khởi Tác giả: Mộc Kiều Tình trạng: Hoàn thành Số chương: 1 Editor: Cẩm

Truyện liên quan