Tra Công Quỳ Xin Quay Lại Nhưng Tôi Chỉ Muốn Phát Tài

Tô Hoài Hoang

Bìa truyện Tra Công Quỳ Xin Quay Lại Nhưng Tôi Chỉ Muốn Phát Tài - Tô Hoài Hoang
190 Chương
1.2K Lượt xem
7.4 Điểm
490.7K Chữ

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Bạn đang đọc truyện
Tra Công Quỳ Xin Quay Lại Nhưng Tôi Chỉ Muốn Phát Tài
của tác giả
Tô Hoài Hoang
. Một người là thiếu niên 19 tuổi chưa có gì, một người lại không có gì trong tay.
Khương Tiêu vừa nhìn đã yêu người ấy, thế nên dùng hết sức lực và tâm lực để khiến y cảm nhận được ấm áp, 15 năm trôi qua, tình cảm vẫn như lúc đầu, ở cạnh y từ lúc khó khăn, giúp đỡ y từng bước từng bước đi đến thành công.
Theo lý thì anh vốn phải trở thành ánh trăng sáng trong tim Lận Thành Duật. Tuy nhiên sự thật đã chứng minh: Anh chỉ là bóng đèn vai phụ trong cuộc đời vươn lên thoát nghịch cảnh của Lận Thành Duật. Quý ông thành công lòng tàn nhẫn. Khi Khương Tiêu bệnh chết trên giường, y cũng không hề trở về gặp anh lấy một lần.
Khương Tiêu sau khi sống lại: Biến CMN đi cái thứ tình yêu kia!
Anh xem như hiểu, trên đời này, ngoại trừ tri thức trong đầu và tiền trong túi, những thứ còn lại đều không đáng tin cậy. Giờ đây Khương Tiêu chỉ muốn nỗ lực học tập, nghiêm túc kiếm tiền, làm một học bá kiêm chủ đất giàu sụ bình thường mà thôi.
Lận Thành Duật: QAQ cục cưng ơi anh nhìn em đi, em cũng có rất nhiều tiền, tiền cho anh hết, mạng cũng cho anh.

Danh sách chương

Chương 1:

Cảm Ơn Đã Chiêu Đãi Lần Sau Sẽ Tới Nữa

Chương 2:

Trở Lại Năm Lớp 9

Chương 3:

Trong Lòng Chỉ Có Một Việc Đó Chính Là Học Tập

Chương 4:

Tuổi Trẻ Tốt Thật

Chương 5:

Muốn Kiếm Chút Tiền

Chương 6:

Tay Mặc Cả Già Đời Khương Tiểu Tiêu

Chương 7:

Luôn Có Thể Để Tôi Gặp Được Anh Ấy

Chương 8:

Khương Tiêu Để Lộ Chút Mùi Gian Thương

Chương 9:

Nhập Hàng Lần Hai

Chương 10:

Bạn Của Các Thiếu Nữ

Chương 11:

Khương Tiêu Là Đồ Mê Sắc Đẹp

Chương 12:

Đừng Đánh Nhau Làm Nhiều Bài Hơn

Chương 13:

Gặp Nhau Chẳng Động Lòng

Chương 14:

Bạn Học Ơi Tôi Mù Đường

Chương 15:

Không Có Ấn Tượng Tôi Quên Rồi

Chương 16:

Hôm Nay Em Tự Hào Về Trường Thcs Số 3

Chương 17:

Chỗ Nào Cũng Không Phù Hợp

Chương 18:

Một Ngày Nào Đó Anh Ấy Sẽ Biết Cháu Đối Tốt Với Anh Ấy

Chương 19:

Khương Tiêu Biết Nói Giọng Liễu Giang

Chương 20:

Lận Thành Duật Phát Hiện Ra Cũng Rất Bình Thường

Chương 21:

Nói Nữa Thấy Phiền

Chương 22:

Khương Tiêu Đánh Người Rất Đau

Chương 23:

Làm Bạn Cùng Bàn Của Mình Nhé

Chương 24:

Khương Tiêu Từ Chối Sẽ Không Cho Ai Đường Thoát

Chương 25:

Có Điều Kiện Tôi Sẽ Mua Một Chiếc Máy Rửa Bát

Chương 26:

Cơm Chiên Trứng Và Cacao Nóng

Chương 27:

Uống Nhiều Nước Ấm

Chương 28:

Tôi Đang Bận

Chương 29:

Quà Của Khương Tiêu

Chương 30:

Ba Người Bày Sạp Buôn Bán

Chương 31:

Khương Tiêu Còn Biết Thắt Bóng Bay Hình Cún Con

Chương 32:

Mình Đi Chính Là Dọn Chỗ Cho Cậu Ta!

Chương 33:

Y Sống Một Cách Mịt Mờ

Chương 34:

Suy Đi Tính Lại Cuối Cùng Vẫn Đành Chịu Đựng

Chương 35:

Đời Trước Anh Không Biết Những Chuyện Này

Chương 36:

Đốt Pháo Hoa Thú Vị Thật

Chương 37:

Biển Khổ Vô Bờ

Chương 38:

Đúng Là Một Đứa Trẻ Lanh Lợi

Chương 39:

Tức Chết Rồi

Chương 40:

Bạn Cùng Bàn Mới!

Chương 41:

Sinh Nhật Vui Vẻ

Chương 42:

Xuân Về Hoa Nở

Chương 43:

Nghiễm Nhiên Là Kẻ Tình Địch

Chương 44:

Chè Đậu Xanh Ướp Lạnh

Chương 45:

Cậu Học Lớp Nào!

Chương 46:

Eo Của Anh

Chương 47:

Thi Cấp Ba Xong Rồi

Chương 48:

Những Bạn Nhỏ Khác Đều Đi Chơi

Chương 49:

Anh Từng Tới Nơi Này Rồi

Chương 50:

Thế Này Cũng Không Ai Quản Hả

ĐỒNG TÁC GIẢ

Bìa truyện Vạn Nhân Mê NPC Game Thực Tế Ảo - Tô Hoài Hoang

Hán Việt: Toàn tức du hí lí đích vạn nhân mê npc

Tác giả: Tô Hoài Hoang

Thể loại: Ngu