Trở Về Thập Niên 70 Làm Thú Y

Băng Trừng

Bìa truyện Trở Về Thập Niên 70 Làm Thú Y - Băng Trừng
49 Chương
234 Lượt xem
6.4 Điểm
57K Chữ

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Tác giả: Băng Trừng
Thể loại: Hài Hước, Điền Văn, Trọng Sinh, Ngôn Tình, Xuyên Không, Truyện Gia Đấu
Giới thiệu:
Câu chuyện kể về Hà Hưng Gia xuyên về thập niên 70, mỗi ngày phải chăm chỉ làm việc để thu thập công điểm. Kiếp trước không đếm xỉa đến động vật, kiếp này bởi vì đủ loại nguyên nhân mà hằng ngày phải nghe chúng than thở.
Chính xác là gì? À thì ra Hà Hưng Gia có năng lực đặc biệt - có thể nghe hiểu tiếng của tất cả những loài động vật. Chàng ta dựa vào tài năng thiên phú này, cuối cùng trở thành một vị bác sĩ thú y nổi tiếng.
Tình huống 1:
Ngày nọ, con trâu duy nhất trong thôn hay cùng bà con cày ruộng ngã khuỵ xuống đất, kéo mãi không chịu đứng dậy dẫn đến năng suất bị trì trệ.
Mọi người xung quanh bàn tán: “Có thể mấy ngày nay trời nắng nóng oi bức làm nó bị sốc nhiệt, nên cho nó vào nơi râm mát nghỉ ngơi cái đã.” Đại đội trưởng nghĩ hay là cứ thử xem, bèn gọi vài người đô con lực lưỡng đủ sức kéo trâu vào bóng râm tránh nắng.
Hai ba người túm tụm lại dồn hết hết sức lực ủn mông con trâu dậy, mới phát đầu tiên đột nhiên con trâu la oai oái. Hà Hưng Gia đứng ngay bên cạnh, tinh tường nghe được con trâu kia nói: “Ối giồi ôi đau chết tôi, đau chết tôi! Lũ người ngu ngốc này, không thấy chân tôi bị dằm đâm hay sao mà hết đem tôi chuyển đến chỗ này lại đến chỗ kia. Thằng nào vừa sờ mông tao đấy?! Ối giồi ôi bớ làng nước ơi có dê xồm!”
Hà Hưng Gia nhịn không được tủm tỉm cười, quay sang hỏi người bên cạnh: “Con này chắc là trâu cái hả?”
“Đúng vậy, hàng hiếm đấy. Mà có gì không?
“Không có gì.” Hà Hưng Gia vẫn giữ nguyên nụ cười, đáp.
Tình huống 2:
Hà Hưng Gia cùng Trình Nhân bị nhốt ở nhà kho lộ thiên. Thấy mấy người trong thôn đằng đằng sát khí đi đến, Hà Hưng Gia cõng Trình Nhân trèo tường thoát ra ngoài. Lúc này Trình Nhân đang hôn mê bất tỉnh, tứ chi buông thõng, cơ thể nặng trịch, rốt cuộc cả hai cùng nhau ngã nhào trên nền đất.
Hà Hưng Gia bò người dậy, không biết từ khi nào có một con chó đen to tướng đang nheo mắt nhìn hai người, nghe được chó đen nói: “Gâu gâu. Hai đứa dở người, lỗ chó không chui, bày đặt trèo tường.”
Hà Hưng Gia câm nín mặt như xịt keo.
Thuyết minh:
1. Nam chính có siêu năng lực có thể nghe hiểu tiếng động vật, nhưng không nói chuyện được với chúng, cũng không biết chỉ huy chúng.
2. Có nữ chính
3. Người ta đặt giả thiết động vật có thể giao tiếp, nên tác giả dùng nghệ thuật nhân hoá cho chúng.

Danh sách chương

Chương 1:

Xuyên Qua Gặp Chó Ocd

Chương 2:

Đi Đêm Lắm Có Ngày Gặp Ma

Chương 3:

Thiên Phú

Chương 4:

Ứng Cử Viên Triển Vọng

Chương 5:

Khác Gì Giết Người!

Chương 6:

Được Thiên Vị

Chương 7:

Nhường Công Việc

Chương 8:

Tự Cho Mình Là Thông Minh

Chương 9:

Lần Đầu Lên Huyện

Chương 10:

Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân

Chương 11:

Đánh Trống Lảng

Chương 12:

Thế Giới Động Vật

Chương 13:

Bán Nhân Sâm

Chương 14:

Xô Xát

Chương 15:

Nồi Nào Úp Vung Nấy

Chương 16:

Chia Quà

Chương 17:

Tập Tành Cứu Trâu

Chương 18:

Gai Mắt

Chương 19:

Bán Cá

Chương 20:

Đội Phòng Chống 4 Hại

Chương 21:

Ăn Ý

Chương 22:

Mỹ Mỹ Tụi Anh Yêu Em!

Chương 23:

Tiếng Lành Đồn Xa

Chương 24:

Ký Sinh Trùng

Chương 25:

Tình Hình Chuyển Biến Xấu

Chương 26:

Lại Sinh Con Gái!

Chương 27:

Vô Tâm Vô Phế

Chương 28:

Sữa Mạch Nha

Chương 29:

Tức Nước Vỡ Bờ

Chương 30:

Hà Quyên

Chương 31:

Quỷ Dạ Xoa Vương Xuân Hoa

Chương 32:

Cùi Không Sợ Lở

Chương 33:

Tư Tưởng Mác - Lênin

Chương 34:

Trở Về Thập Niên 70 Làm Nguyễn Phương Hằng

Chương 35:

Mặt Trời Chân Lý Chói Qua Tim

Chương 36:

Gu Lạ!

Chương 37:

Tàn Nhưng Không Phế

Chương 38:

Ông Bà Gánh Còng Lưng

Chương 39:

Song Hỷ Lâm Môn

Chương 40:

Mập Mờ

Chương 41:

Đồn Như Lời!

Chương 42:

Bất Ngờ Tỏ Tình

Chương 43:

Tức Cảnh Sinh Tình

Chương 44:

Thăm Dò

Chương 45:

Dặn Dò

Chương 46:

Tay Không Thông…

Chương 47:

Dục Tốc Bất Đạt

Chương 48:

Cả Vú Lấp Miệng Em

Chương 49:

Oan Có Đầu Nợ Có Chủ

ĐỒNG TÁC GIẢ

Không có truyện đồng tác giảTác giả Băng Trừng chỉ có truyện này duy nhất.