Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại - Chương 77
Chương 77: Tớ sẽ khiến Văn Chú đích thân mời tớ về
- Nguyên Thanh Đại -
Trời đã sáng rõ, sương mù lượn lờ trên đỉnh núi theo gió tan đi, trong thôn yên tĩnh không một tiếng động bắt đầu nổi lên khói bếp, sự náo nhiệt và những lời bàn tán cũng theo ống khói lượn lờ bay tứ tán.
“Thật hay giả thế? Diêu Hồng chạy từ nhà nghỉ ra á?”
“Còn giả được sao, trưởng thôn đích thân đi bắt gian phu mà!”
“Gian phu là ai thế? Diêu Hồng giấu cũng kỹ thật, mọi người cả ngày gặp mặt mà không phát hiện ra cô ta ở cùng ai.”
“Hầu Thất chứ ai, hôm qua tôi còn thấy hai người liếc mắt đưa tình, thằng nhãi Hầu Thất này đức hạnh thế nào mọi người còn không hiểu sao?”
“Theo tôi thấy ấy à, hai người bọn họ đều chẳng phải thứ tốt lành gì, trong thôn ai mà không biết tiếng tăm của Hầu Thất, Diêu Hồng tự cam chịu thấp hèn dan díu với hắn ta, tôi mà là trưởng thôn thì chẳng thèm quan tâm cô ta sống chết ra sao.”
“Ai bảo không phải, Diêu Hồng và mấy người chị Tống nói là Hầu Thất bỏ thuốc cô ta, theo tôi thấy, cô ta chính là sợ mất mặt nên đổ hết tội lỗi lên đầu Hầu Thất.”
“Đúng đấy, muốn làm chuyện xấu thì ai lại đi bỏ thuốc giữa thanh thiên bạch nhật, chuyện xấu chẳng phải đều làm vào buổi tối sao, ban ngày ban mặt bỏ thuốc cô ta chỉ để đưa vào nhà nghỉ? Hầu Thất có nóng vội cũng không đến mức đó.”
“Chuyện bên trong e là còn nhiều uẩn khúc lắm!”
Tiếng thảo luận im bặt, tiếng cười vang lên chói tai, việc bàn tán chuyện phiếm sau lưng người khác mang lại chút “vui vẻ” cho cuộc sống tẻ nhạt, bất kể biết được bao nhiêu, có thật hay không, chỉ cần không liên quan đến bản thân thì khi nói chuyện tâm trạng luôn rất tốt. Cuộc sống trong thôn mười năm như một, khó khăn lắm mới có “tin tức lớn”, không qua mười ngày nửa tháng thì sẽ không dừng lại.
Mà giờ khắc này, nữ chính đang nấp ở góc tường cắn chặt ngón trỏ hơi cong đặt trong miệng, khớp ngón tay bị cắn đỏ bừng, dấu răng rõ ràng giống như lỗ tròn nhỏ để lại sau khi rút đinh ghim trên tường, đủ thấy cô ta dùng sức đến mức nào.
Tiếng cười của đám phụ nữ nghe thật chói tai, những lời đồn đoán phong thanh đã dìm Diêu Hồng xuống tận bùn đen, cô ta trở thành loại đàn bà lẳng lơ ai cũng có thể làm chồng trong miệng bọn họ. Truy cứu lại tất cả, thì toàn bộ đều tại Thẩm Uẩn và Văn Chú! Nếu Thẩm Uẩn không tìm cô ta giúp đỡ, cô ta sẽ không tiếp cận Văn Chú, càng sẽ không có chuyện ở nhà nghỉ sau đó, bọn họ mới là người mấu chốt hại cô ta thân bại danh liệt!
Diêu Hồng quấn chặt áo khoác trên người, kéo khóa lên tận cổ, cúi đầu bước đi vội vã rời khỏi đây. Cô ta sẽ không bỏ qua như vậy! Hầu Thất đã bị trưởng thôn đưa đi, nhất thời chắc sẽ không thả người, cô ta phải tìm người khác giúp đỡ.
Sau lưng tiếng cười vẫn còn đó, Diêu Hồng nắm chặt ống tay áo, chọn một con đường nhỏ hẻo lánh, đi qua chỗ ở của mình lấy điện thoại, vừa đi vừa gọi điện thoại đi về phía chân núi.
Tại chòi ngắm cảnh phía xa, hai bóng người đang đứng lặng lẽ nhìn chăm chú người phụ nữ đi xuống dốc, một chiếc bàn vuông nhỏ, khay đồ ăn vặt chín ngăn, pha một ấm trà, miệng ấm trà bốc lên từng làn khói trắng.
Chu Uẩn thu hồi tầm mắt, xoay người ngồi lại vào ghế tựa, bưng ấm trà rót cho mình một tách trà nóng: “Uống không?”
Bạch Đàm quay người nhìn cô, buông bàn tay đang đặt trên lan can xuống, chậm chạp đi trở về: “Cậu còn có tâm trạng uống trà sao?”
“Nếu không thì sao?” Chu Uẩn nhẹ nhàng đặt tách trà vừa rót xong xuống trước mặt Bạch Đàm “Cái tớ muốn chính là sự trả thù của cô ta.”
Tay bưng trà của Bạch Đàm dừng giữa không trung, lông mày nhíu chặt như sắp thắt nút: “Ý gì? Nói đến đây tớ đúng lúc muốn hỏi cậu, Văn Chú làm sao biết được kế hoạch của cậu? Chẳng lẽ mọc thiên lý nhãn à?”
Chu Uẩn thổi nhẹ rồi uống một ngụm trà nóng, hương trà nồng nàn giữa môi răng nhưng cũng làm bỏng lưỡi, cô khẽ thổi một hơi, giọng điệu nhẹ nhàng bình thản: “Để Lâm Tài diễn với tớ một vở kịch phản bội.”
Bạch Đàm đặt cái chén trở lại bàn, lực đặt xuống không nhỏ, nước trà tràn ra khỏi miệng chén, trên mặt bàn đọng lại một vũng nước không theo quy tắc, theo hơi thở phả ra mà rung rinh lay động.
“Lâm Tài? Các cậu lừa được Văn Chú sao? Được đấy, diễn xuất cừ thật!” Bạch Đàm thật lòng khâm phục, bưng lại cái chén trên bàn lấy trà thay rượu kính một ly “Tớ cạn trước cậu tùy ý nhé.”
Tư thái hào sảng lọt vào trong mắt Chu Uẩn, cô cười bất lực: “Mẹ Lâm Tài đang cần gấp một khoản tiền, tớ và anh ta coi như mỗi bên đều có được thứ mình cần, anh ta ham tiền nên giúp tớ, tớ xác định tâm ý của Văn Chú, thuận tiện giúp anh ta.”
Cô nói rất thẳng thắn, Bạch Đàm nghe xong thì bình tĩnh lại một chút: “Xác định tâm ý? Ý cậu là tâm ý của Văn Chú đối với cậu?”
Chu Uẩn khẽ ừ một tiếng: “Tớ về Túc Nguyên còn một chuyện quan trọng cần giải quyết, nhưng đối phương có quyền có thế, nếu như có sự trợ giúp của nhà họ Văn thì sẽ tốt hơn nhiều.”
Chuyện này Chu Uẩn vẫn luôn không nói, bất luận hỏi thế nào cô cũng tuyệt đối không hé răng nửa lời, một câu “vì muốn tốt cho cậu nên cậu đừng biết thì hơn” để lấp l**m cho qua, Bạch Đàm liền không tự chuốc nhục nữa. Hiện tại lại nghe Chu Uẩn nhắc tới chuyện phải xử lý khi về Túc Nguyên, đối thủ dường như mạnh hơn cô ấy nhiều, đến mức cần phải mượn thế lực nhà họ Văn, thì có thể tưởng tượng mức độ rắc rối của sự việc đã vượt qua phạm vi kiểm soát của Chu Uẩn.
Là bạn bè, Bạch Đàm sẽ giúp đỡ khi cần thiết, đồng thời cũng sẽ đưa ra lời khuyên nên có: “Xác định tâm ý của Văn Chú thì sao chứ? Tiểu Uẩn, chúng ta đều biết rất rõ con người anh ta, nếu anh ta biết cậu cố ý tiếp cận chẳng qua chỉ là lợi dụng, rất khó đảm bảo anh ta sẽ không ra tay với cậu. Với thực lực của Văn Chú, b*p ch*t chúng ta cũng giống như nghiền chết một con kiến, cậu thực sự không… suy nghĩ lại sao?”
“Cậu muốn tớ suy nghĩ cái gì?” Chu Uẩn không còn hứng thú uống trà, thần sắc lạnh lùng nhìn về phía xa “Nếu cậu muốn nói đến tình yêu hay an toàn của bản thân thì không cần đâu, những thứ này đối với tớ đều không quan trọng bằng chuyện kia. Tận dụng mọi nguồn lực có thể để đạt được kết quả tớ muốn, đây chính là câu trả lời tớ nói cho cậu.”
Bạch Đàm không thể đồng tình: “Cho dù hy sinh chính mình? Cậu đừng quên đàn ông có hứng thú với một người phụ nữ, không chỉ đơn thuần là tình yêu kiểu Plato*, chẳng lẽ cậu thực sự định vì chuyện kia mà hy sinh triệt để sao? Sau này người chồng tương lai của cậu nếu biết cậu từng thân mật với một người đàn ông không có nền tảng tình cảm, cậu nghĩ anh ta có chịu được không?”
Tình yêu kiểu Plato*: Tình yêu thuần khiết về tinh thần, không t*nh d*c
“Ai nói với cậu tớ sẽ kết hôn?” Chu Uẩn quay sang nhìn cô ấy “Sự việc giải quyết xong tớ sẽ không ở lại Túc Nguyên, càng sẽ không dây dưa gì với Văn Chú nữa, chuyện cậu lo lắng sẽ không xảy ra.”
Sự im lặng lan tỏa giữa hai người.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Bạch Đàm mấp máy môi, cân nhắc hồi lâu, khẽ hỏi: “Cậu dám đảm bảo trong thời gian này sẽ không nảy sinh tình cảm khác với Văn Chú không?”
“Sẽ không.” Lông mi đen của Chu Uẩn khẽ run “Bởi vì tớ và anh ta đều không có trái tim.”
Một câu nói khiến Bạch Đàm nghẹn lời, im lặng nửa ngày rồi nấc cụt một cái, không biết là do trà nóng hay đơn thuần là ăn nhiều quá, cô ấy cố gắng nuốt xuống để đè nén sự khó chịu này: “Lúc thì cậu nói xác định tâm ý của Văn Chú đối với cậu, lúc thì lại nói hai người không có trái tim, chúng ta nửa năm không gặp, cậu nói chuyện tớ càng ngày càng nghe không hiểu nữa rồi.”
Chu Uẩn nhận ra taamt rạng sa sút của người bên cạnh, ôn tồn giải thích: “Bạch Đàm, tớ không nói cho cậu biết là vì chuyện này rất nguy hiểm, tớ không muốn cậu dính líu vào. Có lẽ cậu cảm thấy giữa bạn bè không nên giấu giếm, nhưng cũng phải tùy tình huống không phải sao? Việc thành tớ sẽ giải thích rõ ràng, việc bại một mình tớ gánh chịu không cần liên lụy đến cậu. Tớ đơn thương độc mã đi chiến đấu còn hơn là sau lưng có sự vướng bận, cho dù đấu đến mức máu thịt be bét, chỉ cần có thể đứng dậy lau khô máu tớ sẽ tiếp tục đấu.”
Chính vì là bạn bè nên càng sợ cô xảy ra chuyện. Bọn họ quen biết nhau bao nhiêu năm, con người Chu Uẩn thế nào Bạch Đàm biết rất rõ, cô đã bất chấp tất cả rồi, ngay cả những lời như máu thịt be bét cũng nói ra được, có thể thấy chuyện này gai góc đến mức nào.
Bạch Đàm không muốn trở thành gánh nặng của cô, gật đầu đồng ý: “Cậu có sự cân nhắc của cậu, quả thật tớ không đứng ở góc độ của cậu để suy nghĩ. Bây giờ tớ chỉ muốn hỏi cậu một chuyện, nếu Văn Chú muốn cậu làm người phụ nữ của anh ta, cậu có đồng ý không?”
Gần như không có chút do dự, Bạch Đàm nghe được câu trả lời nằm trong dự đoán nhưng lại không muốn nghe nhất: Có.
Từ khi quen biết Chu Uẩn đến nay, Bạch Đàm hiểu rõ cô là người coi trọng giới hạn nhất, nay lại cam tâm tình nguyện dùng thân xác để đổi lấy thành công, Bạch Đàm quan sát kỹ lưỡng khuôn mặt bình thản không chút gợn sóng bên cạnh, nặng nề thở dài: “Khi nào cần tớ thì đừng giấu tớ.”
Chu Uẩn biết đây là sự nhượng bộ của Bạch Đàm: “Được.”
“Vậy hiện tại Văn Chú có tâm tư gì với cậu? Thích?”
“Thích về mặt sinh lý nhiều hơn thích về mặt tình cảm.” Chu Uẩn mím môi “Hoặc có thể là cả hai, bất luận là loại nào, đối với tớ mà nói đều là tin tốt.”
Bạch Đàm điều chỉnh tư thế ngồi nhưng vẫn không thể tán đồng: “Cậu không cảm thấy giống người phụ nữ xấu xa không từ thủ đoạn để đạt được mục đích hơn sao? Bán rẻ thân xác mình để đổi lấy thứ mình muốn, tớ không có ý coi thường cậu, chỉ là…”
Chu Uẩn bưng ấm trà rót thêm chút trà nóng vào chén của mình, đối mặt với sự nghi hoặc và không tán đồng của Bạch Đàm, cô thản nhiên nói: “Chi bằng đổi vị trí suy nghĩ, đàn ông có thể vì quyền lực mà không từ thủ đoạn giẫm lên người khác để leo lên, phụ nữ vì mục đích cũng có thể làm như vậy, tại sao sự bàn tán mà đàn ông phải chịu lại ít hơn một chút? Hơn nữa đến ngày công thành danh toại, khi bàn về con đường đã đi qua đa phần đều là lời khen ngợi? Khoảnh khắc thân là phụ nữ mà tự coi thường mình, bất luận cậu làm gì cũng sẽ cảm thấy trái với đạo đức luân lý. Kể ra những người phụ nữ thành công trong quá khứ, đánh giá về họ đa phần là chê nhiều hơn khen, đàn ông nghĩ đủ cách để hạ thấp sự tồn tại của phụ nữ, phụ nữ lại nghĩ đủ cách để làm khó phụ nữ.”
Chu Uẩn nhấp một ngụm trà, trà trong chén vẫn là hương vị quen thuộc nhưng không hiểu sao lại gắt cổ, cô đưa tay hắt nó ra ngoài: “Đàn ông vì quyền lực có thể hy sinh tất cả, bao gồm cả thân xác, phụ nữ thì lại không được, bị trói buộc bởi từng câu từng chữ đạo đức liêm sỉ. Quay lại chuyện của tớ, tớ vì thành công mà giẫm lên đàn ông để leo lên, anh ta h*m m**n thân xác của tớ, tớ tham quyền lực của anh ta, huống hồ chuyện nam nữ chú trọng tình nguyện đôi bên, đã là tình nguyện thì không nói đến chuyện ai chịu thiệt thòi ai hy sinh, mỗi bên đều lấy thứ mình cần.”
Lần đầu tiếp xúc hồi đại học Bạch Đàm đã biết Chu Uẩn là cao thủ biện luận, nói ra sự thật một cách chuẩn xác lại cay nghiệt. Cũng giống như lúc này, một câu nói của cô khiến cô ấy bị phản công đến mức không còn đất dung thân, dường như kiến thức và bộ não của cô ấy vẫn dừng lại ở thời kỳ phong kiến, đối với rất nhiều chuyện vẫn nhìn bằng ánh mắt cũ kỹ, cho dù cô ấy giải thích mình không hề coi thường, nhưng khoảnh khắc câu hỏi thốt ra khỏi miệng, hương vị đã thay đổi rồi.
Chu Uẩn đặt chén xuống: “Quỹ đạo cuộc đời mỗi người đều khác nhau, nếu có thể ai mà chẳng muốn đứng ở địa vị cao không cần lo âu vì cuộc sống và những chuyện vụn vặt, nhưng đã không lựa chọn được thì hãy vui vẻ chấp nhận, giống như chứng trì hoãn vậy, cậu càng kéo dài thì cảm giác tồn tại của nó càng mạnh, chi bằng giải quyết càng sớm càng tốt, một lần vất vả suốt đời nhàn nhã.”
Bạch Đàm đỡ lấy đáy chén nhẹ nhàng ma sát, cảm nhận cảm giác nhám sần truyền đến từ đầu ngón tay, giống như tâm trạng của cô ấy lúc này, cố gắng bình ổn nhưng đã sớm vấp váp lộn xộn: “Tiếp theo cậu định làm thế nào?”
“Diêu Hồng sẽ không dễ dàng buông tha cho tớ, A Tư từng nói Diêu Hồng là người có thù tất báo, một khi đã hận ai thì nhất định phải bắt đối phương trả cái giá thật thê thảm. Cô ta xuống núi chỉ có một khả năng,” Chu Uẩn cúi đầu cười khẽ “Đi tìm người đáng tin cậy để giải quyết tớ.”
“Cái gì?!” Bạch Đàm bật dậy “Vậy cậu còn bình tĩnh cái gì thế? Chúng ta mau đi tìm Văn Chú bảo anh ta nhanh chóng đưa cậu đi, đừng xung đột với bọn họ, dù sao cũng không phải là Túc Nguyên, Văn Chú ở chỗ này e là cũng khó làm việc.”
“Cậu tưởng Văn Chú mang Trì Học Nhiên theo làm gì?” Chu Uẩn giơ tay ra hiệu cho cô ấy ngồi xuống “Nhà họ Trì đầu tư làm ăn ở Khê Thương bao nhiêu năm nay, càng làm càng lớn đâu chỉ có mỗi đầu óc kinh doanh, quan hệ bên trên đã sớm được đả thông rồi. Người nắm quyền sở dĩ là người nắm quyền vì ngoài thân phận ra còn có thực quyền trong tay họ, muốn giải quyết mấy kẻ không ra đâu vào đâu chẳng qua chỉ là cái búng tay.”
Bạch Đàm biết người có thể xưng anh em với Văn Chú thì thân phận bối cảnh đương nhiên là không tầm thường, có điều chợt nghe thấy gia sản nhà Trì Học Nhiên khủng như vậy cô ấy cũng hơi bất ngờ, lại liên tưởng đến khuôn mặt kia, cợt nhả thiếu nghiêm túc, chẳng nhìn ra chút dáng vẻ bề trên nào cả.
“Nhưng nếu Diêu Hồng phát điên làm chuyện rất nguy hiểm với cậu thì sao?”
“Tớ còn sợ cô ta không phát điên ấy chứ.”
Chu Uẩn cảm nhận một cơn gió nhẹ lướt qua gò má trước mặt, nhắm mắt lại: “Lúc cô ta phát điên chính là lúc tớ về Túc Nguyên.”
“Cái gì?” Trong lúc tình thế cấp bách Bạch Đàm đứng dậy đi tới trước mặt Chu Uẩn, chắn ngang khoảnh khắc cô đang nhàn nhã cảm nhận gió núi, khuôn mặt nhăn nhó như tờ giấy bị vo tròn “Cậu muốn làm gì? Chuyện kia cậu không muốn nói thì tớ không hỏi nữa, chuyện này cũng không thể nói sao?”
Chu Uẩn từ từ mở mắt, giọng điệu không chút gợn sóng: “Cô ta cho dù không muốn lấy mạng tớ, tớ cũng muốn giúp cô ta lấy mạng tớ.”
“Sau đó thì sao?”
“Trước đây đã nói với cậu rồi, tớ sẽ khiến Văn Chú đích thân mời tớ về Túc Nguyên, sắp đến lúc kiểm chứng câu nói này rồi.” Môi đỏ của Chu Uẩn khẽ nhếch “Không muốn nhìn thấy Văn tổng của Thịnh Hoằng cao cao tại thượng cúi đầu sao?”
