Vẻ Đẹp BE Của Mỹ Cường Thảm - Chương 100

Chương 100:

- Nguy Hỏa -

Hai ba giây sau, không biết ai là người khởi đầu, bình luận trực tiếp bỗng trở nên điên cuồng.

[A a a a chết rồi chết rồi? Vãi chưởng có ai không! Mau tới đây!]

[Có ai có cách liên lạc với quân đội trị an bên Tinh Vực Tây Bắc không! Gọi người qua đó đi chứ?!]

[Đệt, tôi đã nói mà, sao hắn cứ đeo găng tay đen hoài, không lẽ là chuyên để lau máu hả?!]

[Dù gì cũng là Thượng tướng, sao bên cạnh hắn không có vệ sĩ nào đi theo vậy?]

[Tôi thấy đội y tế tới rồi!]

[Chắc họ cũng thấy livestream rồi.]

Lúc Kim Đại Kha dẫn người chạy tới, cảnh tượng cô nhìn thấy là dáng vẻ nhắm mắt đầy tĩnh lặng của Alansno. Tim cô run lên, bước nhanh tới: “Alansno!”

Vừa đến gần trong phạm vi hai mét, Alansno đột nhiên mở mắt, đáy mắt là sự cảnh giác và sát khí không hề che giấu. Sau khi nhìn rõ người tới, hắn mới cứng ngắc thả lỏng.

“...Sao cô lại đến đây.”

Trận chiến vừa kết thúc, thương binh nhiều nhất, đội y tế là lúc bận rộn nhất, Kim Đại Kha đáng lẽ không có thời gian rảnh để đi tìm hắn.

Kim Đại Kha: “Tôi mà không tới, anh có còn tỉnh táo để thấy được mặt trời ngày mai hay không còn là chuyện khác đấy.”

Alansno á khẩu, bất giác nhìn xung quanh mình, phát hiện bản thân đã xử lý rất sạch sẽ, mới nói: “Tôi chỉ mệt thôi, nằm đây nghỉ một lát.”

Hắn không biết những hành động nhỏ của mình đều đã bị người khác nhìn thấy rõ mồn một. Kim Đại Kha vừa buồn cười vừa tức muốn chết, “Vậy anh đứng dậy đi.”

Alansno: “...”

Hắn thử một chút, phát hiện không có ngoại địch k*ch th*ch, hắn không thể nhấc lên nổi chút sức lực nào.

Thế là đành thôi, hắn khẽ thở hổn hển, cười nói: “Vẫn chưa nghỉ đủ.”

Kim Đại Kha nghe hắn nói nhảm, vẫy tay: “Khiêng hắn đi.”

[Kiểu cứng miệng của Alansno: Vẫn chưa nghỉ đủ.]

[Vậy là thật sự đến sức đứng dậy cũng không có rồi ha.]

[Chị Đại Kha đội trưởng đội y tế ngầu quá.]

[Nghe hắn bị khiêng đi, tôi rất muốn cười, Alansno oai phong lẫm liệt xưa nay cũng có ngày hôm nay... nhưng trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm, tôi có bị bệnh không vậy.]

[Mấy người chửi hắn có thể nhỏ tiếng chút được không? Bây giờ mấy người có thể chửi bới trên Tinh Võng, là do hắn mệt đến mức đứng cũng không nổi đổi lấy đó.]

[Máy livestream có thể theo sát không, Alansno bị thương ở đâu vậy?]

[Nói nhảm gì đó, nếu để tên này biết chúng ta đều thấy hết, hắn không cho dừng livestream mới lạ đó?]

Kim Đại Kha: “Nếu không phải nhờ livestream chiến trường lần này, chúng tôi vừa hay đều thấy được, không biết anh còn định nằm đây bao lâu nữa đâu.”

Bình luận trực tiếp khựng lại một chút, có một dự cảm không lành.

Quả nhiên, Alansno khẽ nhíu mày: “Máy livestream?”

Hắn nhớ mình đã tránh nó rồi mà.

Kim Đại Kha ngạc nhiên: “Có một cái đã liên kết với anh.”

“...”

Hai ba giây sau, tinh thần lực màu vàng kim lặng lẽ lan tỏa, Alansno đột ngột ngước mắt, nhìn chằm chằm về phía máy livestream.

Bình luận: “...”

Ôi thôi.

Giây tiếp theo, máy livestream lập tức đen màn hình.

Dân chúng đang chen chúc xem ở đây lập tức ùa sang ba máy livestream còn lại.

[Không có võ đức!]

[Nói phá là phá ngay à! Tiến hóa giả cấp S thì hay lắm sao!]

[(Hét) Sợ chết khiếp, tôi còn tưởng quang não của tôi hỏng rồi chứ.]

[Ngày mai còn livestream không (nói nhỏ), tôi muốn biết hắn sao rồi.]

[Có chứ! Đây là mệnh lệnh của Đại thống lĩnh, Alansno còn có thể chống lại sao?]

[...Cái này thật sự không chắc đâu (im lặng)]

[Không chắc +1]

[...]

Dù sao đi nữa, lần này Alansno đã bị Alger ra lệnh cưỡng chế nghỉ ngơi, cả ngày hôm sau không hề xuất hiện trên chiến trường.

Trong biển ý thức.

Quả cầu ánh sáng nhỏ: “Thế giới tiếp theo đã chọn cho anh rồi, có chút đặc biệt, là một thế giới song sinh giữa truyện tranh và hiện thực. Ý thức thế giới ở đó ngốc manh lắm, tuy phiền phức, nhưng nếu xử lý tốt, có thể thu hoạch được gấp đôi giá trị khí vận.”

Cung Độ: “...Làm ơn đừng làm phiền cảm xúc của ta vào lúc thế giới này đang kết thúc.”

“...”, Quả cầu ánh sáng nhỏ mỉm cười, “Được thôi, nhưng Nhiếp Lương sắp về rồi, theo tốc độ của anh ta, trong vòng ba tháng là có thể đến bên cạnh anh, đến lúc đó anh tính sao?”

Cung Độ ngạc nhiên: “Cậu ta tìm được bảo thạch rồi?”

Quả cầu ánh sáng nhỏ: “Lục tung cả Tinh Vực Cực Bắc, vừa mới tìm được. Quang não bị đông hỏng rồi, cậu ta không có nguồn tin, chắc vẫn chưa biết bên ngoài bây giờ đã long trời lở đất.”

Tên này bị lừa đến Tinh Vực Cực Bắc, thoáng cái quay về, hơn nửa kịch bản đã trôi qua.

Cung Độ trầm tư.

Nhiếp Lương trong dòng thời gian này còn điên cuồng hơn so với trong kịch bản gốc.

Trong kịch bản gốc, sau khi Alansno chết, Nhiếp Lương đã giết không ít người để báo thù, cuối cùng bị bắt vào tù, tuy điên loạn nhưng vẫn luôn sống.

Hắn muốn cho Nhiếp Lương một kết cục tốt hơn so với kịch bản gốc. Nếu thật sự để tên này trở về trước khi kịch bản của hắn kết thúc, hắn không thể đảm bảo Nhiếp Lương sẽ làm ra chuyện gì...

Càng nghĩ càng đau đầu.

“Vậy thì... trong vòng hai tháng kết thúc tất cả đi.” Cung Độ nói.

Dù sao, tuyến kịch bản cũng đã đi gần hết, tuy trùng triều đến sớm hơn một khoảng thời gian so với dự định, nhưng bớt chết vài người vẫn là chuyện tốt.

Hắn lách luật nhảy thời gian cũng không phải ngày một ngày hai, hy vọng lần này ý thức thế giới cũng nhắm một mắt mở một mắt.