Vẻ Đẹp BE Của Mỹ Cường Thảm - Chương 110
Chương 110:
- Nguy Hỏa -
Căn cứ huấn luyện Thiên Cốc.
"Nguyên Đình."
"Có!"
"Chi Trạch."
"Có."
"Sầm Nhạc."
"Có."
Trì Vu thu lại sổ điểm danh, "Được rồi, đã đến đủ cả."
Nguyên Đình với mày mắt giương giảo, gãi đầu, không nhịn được phàn nàn: "Huấn luyện viên, tổng cộng chỉ có ba chúng ta, điểm danh làm gì chứ, liếc mắt một cái là thấy ngay mà."
Chi Trạch, người có đôi mắt màu xám tro rất đặc biệt, nói: "Thế sao cậu còn đáp to thế?"
Cô gái có vẻ ngoài đáng yêu mềm mại, khí chất lại cao ngạo lạnh lùng, đeo một cặp kính gọng bạc tên là Sầm Nhạc, cô nghiêng đầu, "Hai người ồn quá."
Trì Vu vỗ tay: "Thôi thôi, có biết cảm giác nghi thức là gì không? Vốn dĩ định tuyển bốn người, nhưng không đủ đấy thôi?"
"Trải qua một tháng huấn luyện, chắc hẳn các em đã quen thuộc với nhau không ít rồi," anh hắng giọng, nói, "Nhưng vẫn chưa đủ, một dị năng giả ưu tú, có khả năng bảo vệ người thường, cần phải trải qua nhiều thực chiến hơn nữa."
"Các em đang hưởng thụ những tài nguyên tốt nhất, là thành viên của nhóm Mũi Nhọn, tương lai sẽ phải đối mặt với những dị thú nguy hiểm và hung tợn hơn. Khi chúng tàn phá thành phố, các em phải gánh vác trách nhiệm trên vai mình."
Trì Vu nói một cách hùng hồn, giọng điệu trầm bổng, dõng dạc.
Nguyên Đình, Chi Trạch, Sầm Nhạc, người lớn nhất cũng chưa đến mười bảy tuổi, lần đầu nghe những lời này còn cảm thấy vô cùng nhiệt huyết, sau này dần dần cũng tê liệt.
Chi Trạch: "Vậy nên, ba chúng em phải ra ngoài huấn luyện ạ?"
"Có một nhiệm vụ," Trì Vu nghiêm mặt lại, "Những dị thú cao cấp khó đối phó trong thành phố F đã bị tiêu diệt, hiện tại nơi đó là khu ô nhiễm ở mức độ giữa nhẹ và trung bình, cấp bậc của những dị thú còn sót lại rất phù hợp với mấy đứa."
Nguyên Đình: "Tuyệt vời! Chúng em phải giết bao nhiêu con ạ?"
Trì Vu: "Mỗi người một nghìn năm trăm con, dị thú sơ cấp không tính. Một con cao cấp có thể tính bằng một trăm con trung cấp."
Nguyên Đình ngẩn người.
Mỗi người một nghìn năm trăm? Ba người bọn họ cộng lại là bốn nghìn năm trăm, Nguyên Đình tính toán một hồi, bất giác hít một ngụm khí lạnh.
Vẻ mặt của Chi Trạch và Sầm Nhạc cũng trở nên nghiêm túc.
Cuối cùng, trên khuôn mặt Trì Vu cũng lộ ra một tia lạnh lùng: "Khi nào hoàn thành chỉ tiêu, khi đó tôi sẽ đến đón các em ra."
"Ở trung tâm thành phố F có một căn cứ dị năng giả được Thiên Cốc và các dị năng giả tự do tạm thời thiết lập, các em có thể hợp tác với họ. Còn về việc làm thế nào để hoàn thành... các em tự xem mà liệu."
"Tôi chỉ cho các em năm tháng, quá thời gian thì tất cả cút hết cho tôi."
"Ba đứa các em vào, cũng phải ba đứa ra, thiếu một người, nhóm Mũi Nhọn sẽ tuyển chọn lại toàn bộ!"
Cả ba người đồng thời lặng lẽ hít một ngụm khí lạnh.
Trì Vu trầm giọng: "Nghe rõ chưa?"
"Rõ!"
"Xuất phát ngay lập tức."
Trì Vu nhìn ba mầm non tốt chạy xa, lấy ra một điếu thuốc hút một hơi, cuối cùng, anh dừng lại, đột nhiên nhíu mày nhìn lên trời.
"Sao có cảm giác như có ai đó đang nhìn nơi này..."
——
Vực Quang.
Cung Độ nhìn chiếc gương trong tay, cách một khoảng rất xa mà đối mắt với Trì Vu, hắn úp chiếc gương xuống bàn, lẩm bẩm: "Vẫn nhạy bén như vậy."
Phó Thúc: "Thủ lĩnh, cậu thật sự muốn đi sao?"
Cung Độ: "Phải đi."
Nếu không ở cùng nhóm nhân vật chính, thì kịch bản cuối cùng này làm sao diễn ra được.
Phó Thúc: "Vậy còn Vực Quang thì sao? Tôi sợ Tả sứ sẽ gây ra chuyện."
Cung Độ: "Tôi đã để Thời ca ở lại đây trông chừng rồi."
Hắn đưa tay điểm vào không trung, sau lưng lờ mờ hiện ra một vùng huyết sắc ngập trời, chỉ trong thoáng chốc, không nhìn rõ là thứ gì, rồi nhanh chóng biến mất.
Bên cạnh hắn xuất hiện một cái bóng bán trong suốt, dần dần ngưng tụ thành hình người.
Người xuất hiện từ hư không có tướng mạo y hệt Thời Đăng, nhưng trông có vẻ trưởng thành hơn, khoảng hai mươi mấy tuổi, đôi mắt màu xanh lam thuần khiết, mái tóc đen nhánh, đuôi tóc lại mang màu đỏ sẫm, còn treo những chiếc chuông nhỏ.
Đây có thể xem là một thân phận giả đặc biệt mà Cung Độ tạo ra ở thế giới này.
Từ lần đầu tiên hắn thiết lập lại dòng thời gian, hắn đã phát hiện ra quá khứ, hiện tại và tương lai của Thời Đăng đã bị chia cắt, trước khi hắn ngừng việc thiết lập lại, chúng lại không hề ảnh hưởng lẫn nhau.
Ngốc Bút nói, đây là bug sinh ra do thế giới manga chưa hoàn toàn thành hình.
Thế là hắn dứt khoát tách "quá khứ" và "tương lai" ra, rót ý thức của mình vào, cùng nhau thử nghiệm phương pháp để thế giới manga thành công thoát ly.
"Tương lai" của Thời Đăng lớn hơn một chút, để dễ phân biệt, Cung Độ gọi anh là Thời ca.
"Quá khứ" của Thời Đăng thì nhỏ hơn, Cung Độ gọi cậu là Tiểu Đăng.
Kịch bản hiện tại của hắn, cần hai người họ cùng giúp diễn kịch.
Thời ca mang dáng vẻ của một thanh niên, đường nét đã hoàn toàn trưởng thành, có chút lười biếng: "Bình thường không phải không cho tôi thực thể hóa sao, sao lần này lại có việc cần tôi giúp rồi?"
Thời Đăng ho khẽ, lén chọc chọc Phó Thúc.
Phó Thúc đang dùng thuốc nhuộm đặc biệt để nhuộm tóc cho Thời Đăng, vừa nhuộm vừa nói: "Thủ lĩnh muốn ra ngoài chơi, để ngài ở lại Vực Quang xử lý công vụ."
Thời Đăng: "..."
