Vẻ Đẹp BE Của Mỹ Cường Thảm - Chương 136
Chương 136:
- Nguy Hỏa -
“Thời Đăng!”
Thiếu niên ngã ngửa ra đất, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực, thở hổn hển đầy đau đớn. Từ sâu trong lồng ngực, hắn cảm nhận được một thứ gì đó đen tối đang quấn lấy trái tim mình – một luồng ác ý như được sinh ra từ tận cùng của cõi u tối, dính nhớp, cứ thế trườn lên từng tế bào thần kinh.
Hắn không kìm được mà bật nôn khan.
Ghê tởm quá…
Thứ ô nhiễm ấy không chỉ là cảm giác, từng tia khí đen nhầy nhụa như sâu bọ bám riết lấy mạch máu, len lỏi qua từng tấc thịt da, như giòi bọ ăn sâu vào xương tủy, không cách nào gỡ ra được.
Con ngươi Thời Đăng khẽ chuyển, dừng lại nơi gương mặt đầy lo lắng của Sầm Nhạc.
Hắn khẽ nở một nụ cười, đưa tay ngăn cản hành động muốn cưỡng ép thi triển chữa trị thêm một lần nữa của cô – lần này bằng cách hấp thụ dị thú hạch.
Hai bác sĩ đi cùng nhanh chóng tiến lên đỡ hắn dậy, cẩn thận dìu hắn đến ngồi nghỉ trên ghế bên cạnh. Một lát sau, hơi thở dần ổn định hơn, Thời Đăng mới nhẹ nhàng mở miệng: “…Không sao đâu. Chỉ là hơi choáng chút thôi, ngoài ra không còn gì nghiêm trọng.”
Sầm Nhạc nhìn hắn chằm chằm, không tin một chữ nào hắn vừa nói.
Thời Đăng cố gắng mỉm cười trấn an: “Thật mà.”
Sầm Nhạc mím môi, gằn giọng: “Ngày mai chị sẽ hồi phục, em đừng hành hạ mình như vậy nữa.”
Thời Đăng còn chưa kịp trả lời thì người phụ trách đã bước vào lều. Nhìn thấy sắc mặt nhợt nhạt của hắn, đối phương mở miệng: “…Có thể lấy thêm chút máu nữa không?”
·
Uyên Quang.
Phó Thúc tức điên lên, ném cây gậy trong tay, run rẩy chỉ vào chiếc gương trong tay Thời ca, giọng nói già nua, mắng một cách tao nhã và lưu loát: “Lũ ch* đ*, tiện đến mức chọc cả vào ông đây rồi, đứa trẻ ta chăm sóc bao lâu nay, lại bị chúng nó giày vò như thế.”
“Ta mắng chúng là chó, e là còn xúc phạm loài chó! Đám người như thế, chẳng xứng để thủ lĩnh dang tay cứu vớt!”
“Đáy hố xí cũng không thối bằng chúng, cặn bã của cặn bã…”
Tiểu Đăng ngồi trên vai Phó Thúc cũng tức không chịu nổi, thân mèo nhỏ giương vuốt múa nanh, kêu “meo meo” giận dữ.
Thời ca không lập tức đến ngăn cản, mà có chút xuất thần.
Dưới lớp áo, bề mặt da hiện lên vết tích của những sợi xích đỏ yêu dị, rồi biến mất trong chớp mắt.
Từ lâu lắm rồi, cứ mỗi tháng một lần hoặc hai, anh đều đến Thiên Cốc, dùng cách "truyền năng lượng" để duy trì sự tồn tại của Nguyên Tủy. Nếu không có biến cố, thì trước lúc Nguyên Tủy hoàn toàn biến mất, anh chỉ cần đến thêm một lần nữa.
Đây cũng là cơ hội cuối cùng để anh hối hận xem có nên thay đổi tương lai hay không.
“Phó Thúc, Tiểu Đăng, hai người có biết, nếu không có quay ngược thời gian, tương lai sẽ như thế nào không.” Thanh niên khẽ nói.
Hai người im lặng lắng nghe anh nói.
Thời ca: “Trước khi Thời Đăng quay ngược lần đầu tiên, ở tương lai, tôi cũng đang đối mặt với một lựa chọn. Lựa chọn mà tôi đã không đưa ra, lần này có thể sẽ có được câu trả lời.”
Ánh mắt Phó Thúc dần trở nên phức tạp: “Cậu muốn làm gì.”
Thường ngày, mỗi lần Thời Đăng xảy ra chuyện, Thời ca đều sẽ lập tức đến ngay, nhưng lần này lại không, chứng tỏ nhất định có dự định khác.
Thời ca úp chiếc gương lại: “Chậm nhất là ba ngày sau, tất cả mọi người sẽ biết, Thời Đăng là thủ lĩnh của Uyên Quang.”
Dù có quay ngược lại nhiều lần như vậy, Thời Đăng chưa bao giờ phải đối mặt với ác ý của nhân tính một cách trực tiếp và chi tiết trong hoàn cảnh tuyệt vọng.
Phó Thúc quả quyết nói: “Không được!”
Ông rút điện thoại ra, định gọi cho Thời Đăng, tức giận nói: “Đó là đứa trẻ tôi nuôi lớn, cậu không xót tôi xót!”
Thời gian tỏa liên trong chớp mắt đã quấn lên người, động tác của Phó Thúc tức thì cứng đờ.
Tiểu Đăng bị biến trở lại hình người.
Thời ca đứng dậy, xoa đầu Tiểu Đăng: “Ba ngày này, trông chừng Phó Thúc, đói thì cho chú ấy ăn, em đút chú ấy chắc chắn sẽ ăn.”
Tiểu Đăng quay đầu đi, có vẻ hơi giận dỗi, một lúc sau, vẫn ấm ức nói: “Biết rồi.”
