Vẻ Đẹp BE Của Mỹ Cường Thảm - Chương 176

Chương 176:

- Nguy Hỏa -

【Một tia sáng từ khung cửa sổ cao cao chiếu xuống.

Trong căn phòng tối tăm, thiếu niên tứ chi mềm nhũn nằm sõng soài trong vũng nước, đôi mắt dị sắc xám xịt vô hồn.

Những sợi lau màu xanh lục vương vãi trên mặt đất, tựa như những vì sao thực thụ. Chiếu rọi một giấc mơ kỳ dị nhuốm màu máu.

Cách đó không xa là những người bạn đang chạy về phía hắn.

Ánh sáng và bóng tối cắt không gian thành hai mảng rõ rệt.

Hắn như một đóa hướng dương mục nát trong nước.】

Chương truyện tranh mới nhất kết thúc bằng cảnh này, độc giả truyện tranh đang hấp hối bỗng bật dậy, thanh đao bốn mươi mét chĩa thẳng vào cây bút vô nhân tính.

[Tôi quên mất bệnh của nhóc Thời rồi aaaa lần này nếu cậu ấy thật sự vô tình giết Tiểu Đăng, cậu ấy sẽ phát điên thật đó!]

[Bây giờ đã không bình thường rồi được chưa?! Bình thường thì cậu ấy có tự ra tay với mình không (hét lên)]

[Liệu có cứu lại được không huhuhu, chị Nhạc ra tay đi cứu mạng!]

[Cứu… cứu … cứu… làm sao đây (tay cầm kim chỉ mông lung), cái đứa nhóc Thời nát bươm này, tôi phải khâu từ đâu đây QAQ]

[Từ lúc Thời ca đi tôi thấy bất an quá huhu, anh ấy thật sự không về nữa sao, nhóc Thời đã tự hành hạ mình ra nông nỗi nào rồi.]

[Theo lý mà nói, Uyên mất rồi, dòng thời gian tiếp tục trôi đi, truyện này nên kết thúc rồi chứ? Sao vẫn còn ra tiếp vậy huhuhu, tôi bất an quá, không lẽ tất cả đều bay màu hết rồi à QQAQ]

[Giống như một đóa hướng dương vốn ấm áp, trên người lại mọc đầy gai của hoa hồng, dù không phải tự nó muốn, vẫn làm người khác bị thương, nhóc Thời tự làm hại mình, chính là nhổ đi những chiếc gai làm người khác bị thương đó, để bản thân không còn khả năng làm hại ai nữa.]

[…]

·

Chiếc xe lăn đã bị bỏ không từ lâu lại được dùng đến.

Thời Đăng vô cùng không hợp tác điều trị lần này, thậm chí còn dọn ra khỏi cung điện, cho người xây một căn nhà gỗ nhỏ trong biển hoa hướng dương dưới vách núi sau.

Giữa mùa đông lạnh giá, biển hoa này lại nở rộ rực rỡ, những cánh hoa vàng óng ánh phủ đầy tuyết đầu mùa.

Một cảnh tượng thiên nhiên vốn không thể thấy trong điều kiện bình thường, Thời Đăng đã cưỡng cầu mà có được. Hắn không phong bế toàn bộ kinh mạch chính của mình, chỉ để lại một đường, chính là để vẫn có thể dùng một ít dị năng, giữ cho những bông hoa này luôn rực rỡ.

Để tiện cho xe lăn di chuyển, trong biển hoa đã được mở ra một con đường nhỏ bằng phẳng, lát đá cẩm thạch. Con đường quanh co, Thời Đăng tự cách ly mình trong căn nhà gỗ sâu trong biển hoa.

Dù Tiểu Đăng khóc lóc thế nào, mọi người khuyên can ra sao, hắn đều rất ít khi ra ngoài gặp họ.

Uyên Quang sau sự kiện Nguyên Tủy lần đó đã cho giải tán không ít người, hình ảnh tổng thể cũng tốt hơn trước rất nhiều. Thỉnh thoảng có dị năng giả đi làm nhiệm vụ ngang qua biển hoa này.

Thấy cảnh tượng kỳ lạ, liền muốn đi vào sâu hơn.

Thời Đăng phiền không chịu nổi, bèn vây một vòng xích thời gian bên ngoài làm hàng rào, còn dựng một tấm biển gỗ cắm bên ngoài, viết: [Nơi ở của quái vật, người sống chớ vào].

Xích thời gian quá đặc trưng, sau khi biển hoa được vây lại, các dị năng giả đều biết đây là nơi do Thời Đăng dựng lên.

Lại thấy tấm biển nói bên trong có quái vật, tuy sợ chọc giận vị thủ lĩnh Uyên Quang này nên họ không dám đến gần nữa, nhưng lòng hiếu kỳ lại càng lúc càng mãnh liệt.

Mùa đông dần qua, có người từng vô tình nhìn thấy bóng dáng ‘quái vật’ trong biển hoa đó.

Có người nói họ thấy một ông lão tóc trắng lặng lẽ ngồi dưới hoàng hôn và tuyết trắng, vẻ mặt đầy tang thương; có người nói họ thấy những ngôi sao phát ra ánh sáng xanh lục mềm mại; có người nói họ nghe thấy một khúc nhạc kỳ lạ chưa từng nghe; còn có người nói, thực ra bên trong nhốt rất nhiều quái vật, vì họ đã thấy những bóng sáng mờ ảo, và những cuộc đối thoại thì thầm.

Càng đồn càng ly kỳ, biển hoa nở rộ quanh năm này dần nhuốm một màu sắc thần bí và kỳ ảo, không tránh khỏi có người đi hỏi thăm tin tức, hỏi đến chỗ Nguyên Đình và mấy người thân quen với Thời Đăng.

Nguyên Đình và những người biết chuyện nghe xong chỉ im lặng không nói.

Làm gì có quái vật nào, chẳng qua chỉ giam giữ một người tự khóa chính mình lại mà thôi.

Và cánh đồng hoa hướng dương này cũng có một cái tên, gọi là [Nơi ở của quái vật].



Thời Đăng sắc mặt lãnh đạm, đẩy xe lăn chậm rãi tiến về phía trước, đuôi tóc và hàng mi trắng bạc đều vương tuyết, cảm giác tuổi già xế bóng trên người hắn càng nặng nề, đầu ngón tay trắng bệch phủi đi lớp tuyết trên đóa hướng dương.

Không dùng được sức, hắn cũng chẳng bận tâm, chỉ phủi thêm vài lần.

d*c v*ng giết chóc sẽ trở thành nguyên nhân khiến hắn phát bệnh, hắn bèn không đi giết dị thú nữa, bây giờ mỗi ngày hắn đều uống thuốc, kiểm soát cảm xúc của mình rất tốt.

Nếu không có việc gì lớn, hắn sẽ không bao giờ dùng dị năng để đứng dậy nữa, sẽ không cho mình cơ hội làm hại bạn bè.

Trên đùi hắn đặt một chiếc lọ thủy tinh.

Những ngôi sao màu xanh bên trong chỉ còn lại một nửa.

Trong những chiếc lá lau của Hoàng Tuyền này, gói trọn những mảnh ký ức của Thời ca, đều là những hồi ức rất đẹp, có thể xoa dịu cảm xúc của hắn.

Bây giờ hắn đã hiểu, lúc Thời ca ra đi, nói với hắn rằng lọ sao này là một chút ‘tư tâm’ của anh, rốt cuộc có ý nghĩa gì.

Thời ca cũng không chắc sau khi anh biến mất, mọi thứ liên quan đến anh có biến mất hay không. Cho nên anh đã làm những ngôi sao để lưu giữ ký ức tặng cho hắn.

Người ta nói rằng, khoảnh khắc một người thật sự chết đi, là bắt đầu từ khi trên thế giới này không còn ai nhớ đến họ nữa.

Thời Đăng thầm nghĩ, hóa ra Thời ca cũng có chút sợ hãi.

Sợ rằng sau khi trao cho hắn tương lai mới này, sẽ quên đi tương lai cũ.

Những ngôi sao màu xanh chứa đầy ký ức này đối với hắn, giống như một thứ gây nghiện, hắn không thể kiểm soát bản thân mà mở ra xem.

Mỗi lần xem một ngôi sao, nó sẽ biến mất.

Đây dường như là niềm vui duy nhất của hắn.

Sau khi xem hết những ngôi sao này, hắn muốn đi. Một sự rời đi, biến mất theo đúng nghĩa đen.

Chắc hẳn Tiểu Đăng cũng sẽ được chăm sóc rất tốt.

Có lẽ hắn nên đưa Tiểu Đăng trở về…

Suy nghĩ lan man vô định, thiếu niên gà gật trong trời tuyết, gần đây hắn luôn dễ cảm thấy lạnh, nhiệt độ cơ thể cũng băng giá, không phải do thời tiết và nhiệt độ, hắn dường như có thể cảm nhận được, mình sẽ không sống được bao lâu nữa.

Sợi xích thời gian bên ngoài đột nhiên rung chuyển, giọng của Chi Trạch từ xa vọng lại, mang theo sự căng thẳng khó giấu: “Thời Đăng, có chuyện rồi!”

Phía trên thành Thần Hồ, trên dòng Hoàng Tuyền đang cuộn chảy, đột ngột xuất hiện một đám sương mù đen kịt yếu ớt.

Nó bị xiềng xích khóa lại, gào lên chửi rủa: “Ta đã nói ta không chết được! Các ngươi không giết được ta đâu! Đợi ta hồi phục rồi, để xem các ngươi còn có một thằng điên nào kéo ta đồng quy vu tận nữa không!”

Thiếu niên giữa biển hoa tuyết trắng khẽ mở mắt.

Vô cùng chậm rãi, đôi mắt dị sắc ấy nổi lên hàn ý và sát khí đến kinh người, sự bạo ngược khủng khiếp ẩn dưới vẻ tĩnh lặng.

Thiếu niên nhìn về phía thành Thần Hồ.