Vẻ Đẹp BE Của Mỹ Cường Thảm - Chương 180

Chương 180:

- Nguy Hỏa -

[Huhuhu đúng là một cú ngược tâm trời giáng…]

[Ủa đầu tôi đâu rồi, à, bị con dao xoay chiều này chém bay mất rồi (ôm đầu cười ngô nghê.jpg)]

[Thời ca huhuhu em còn tưởng không còn cơ hội gặp lại anh nữa QAQ Nhóc Thời sắp xem hết những ngôi sao màu xanh lục kia rồi, bao giờ anh mới làm thêm cho cậu ấy đây.]

[Thời ca mau về xem hai đứa nhóc nhà anh đi, lại sắp mất thêm một đứa nữa rồi huhuhu]

[Ngay từ lúc Thời Đăng tạo ra đại trận này tôi đã thấy bất an rồi, không lẽ thật sự giống Thời ca, cũng bay màu luôn chứ, vậy Tiểu Đăng còn lại phải làm sao.]

[Mạnh dạn đoán xem, Tiểu Đăng có sống được không?]

[Chào mọi người, mời quý vị đón xem chương trình 《Thời gian biện luận· Không một ai sống sót》 phát sóng đúng giờ hàng tuần, xin hãy chờ mong.]

[Đệt, lầu trên mi]

[Vậy nên mọi thứ vốn đã được định trước rồi. Dù hoa hướng dương có nở rộ mỗi ngày, dù có quay ngược thời gian, dù gắn bó sâu đậm đến đâu… thì cuối cùng cũng chỉ là công cốc mà thôi.]

[…]

·

Bóng hình ẩn sau rèm châu trong tiệm hoa dần tan biến, Thời Đăng lại một lần nữa xuất hiện bên bờ Hoàng Tuyền.

Chiếc mũ rơm đan chưa xong trên đầu hắn đã trở về nguyên dạng, lớp sương khói đen tựa áo choàng trên người cũng biến mất không dấu vết.

Vẻ mặt Thời Đăng vẫn còn đôi chút ngẩn ngơ, cơn đau âm ỉ nơi trái tim vẫn chưa tan biến.

Giây lát sau, hắn thu lại tất cả cảm xúc, giơ tay lau khô nước mắt, gỡ chiếc mũ trên đầu xuống, định trả lại cho người hai giới tốt bụng ban nãy.

Thế nhưng nhìn khắp bốn phía, lại chẳng tìm thấy đâu.

Lần này hắn chỉ định thử nghiệm tính khả thi của phương pháp mình đưa ra, nên chỉ khởi động một dị năng trận cực kỳ đơn giản. Nếu dùng trận pháp hoàn chỉnh, hắn hoàn toàn có thể phớt lờ hạn chế của Hoàng Tuyền mà thực hiện nghịch chuyển ngay tại đây.

Hơn nữa, lần nghịch chuyển cuối cùng mà hắn sắp tiến hành không giống với mọi khi.

Vì vậy, khi chính thức thực thi kế hoạch, hắn sẽ không cần đến chiếc mũ rơm này. Không rõ người hai cõi mất mũ rơm trong thời gian dài sẽ có hậu quả gì, Thời Đăng hỏi: “Người kia đi đâu rồi?”

Thần: [Đến một dòng thời gian khác của Hoàng Tuyền rồi.]

Thời gian ở Hoàng Tuyền vốn vô trật tự.

Người hai giới kia có ơn với hắn, Thời Đăng nói: “Khi nào người kia có thể được giải thoát?”

Thần: [Hắn đang đợi người ở đây. Đợi đến khi người mà hắn chờ nhận ra hắn, hắn sẽ có thể rời khỏi đôi bờ Hoàng Tuyền.]

Thời Đăng: “Có lẽ tôi có thể giúp người đó.”

Thần: [Ngươi nên rời đi rồi.]

Cảm nhận được luồng sức mạnh xua đuổi của Hoàng Tuyền, Thời Đăng cúi đầu nhìn chiếc mũ rơm trong tay, mũ vẫn còn thiếu một chút nữa là đan xong.

Thời Đăng ngắt một nhánh lau sậy bên cạnh, bắt tay vào đan nốt, ở đoạn kết lại đan thành một bông hoa nhỏ, trông hao hao đóa hướng dương, xấu xí vô cùng.

Đan xong, hắn đặt nó ở một vị trí dễ thấy bên bờ.

Dòng sông máu cuồn cuộn chảy, bông hoa nhỏ nơi đuôi mũ rơm bị gió thổi bay, cũng phát ra âm thanh xào xạc của khúc nhạc hai giới.

Thiếu niên rời đi.

Chiếc mũ rơm đã đan xong này, là thứ duy nhất hắn có thể báo đáp.

·

Thời Đăng từ trong Hoàng Tuyền trở về, vừa chạm đất, cảm giác suy yếu do dị năng gần như cạn kiệt ập đến.

Tay chân hắn đau nhói, suýt nữa thì quỵ xuống.

Trì Vu và mấy người vội vàng đỡ lấy, dìu hắn ngồi lên xe lăn.

Tiểu Đăng đứng cách đó vài bước nhìn hắn, hiếm khi không chạy tới.

Sắc mặt Thời Đăng hơi tái, sau khi lấy lại sức, hắn vẫy tay với cậu.

Lúc này dị năng của hắn tiêu hao quá nhiều, tay chân lại tàn phế, xung quanh còn có bao nhiêu người, hắn không gây nguy hiểm cho Tiểu Đăng, dĩ nhiên có thể thân cận hơn một chút.

Tiểu Đăng lề mề bước tới.

Thời Đăng lau vệt nước mắt trên mặt cậu, “Em đều thấy cả rồi?”

Trì Vu đứng bên cạnh trả lời thay Tiểu Đăng: “Ừ, sau khi cậu vào trong, chúng tôi đều có thể thấy được chuyện gì đã xảy ra.”

Đối với Tiểu Đăng mà nói, Thời ca và Thời Đăng đều là những sự tồn tại vô cùng quan trọng. Nhưng nếu so sánh, Thời Đăng lại quan trọng với cậu hơn.

Thời ca giống như một người lớn trong gia đình – là chỗ dựa vững chắc. Nhưng người đang ngồi trên chiếc xe lăn kia mới là người cậu không thể rời xa, là người quan trọng nhất đã kéo cậu ra khỏi bóng tối của quá khứ.

Đứa trẻ nhìn Thời Đăng.

Cậu khẽ nắm lấy tay Thời Đăng, muốn nói gì đó để chọc giận hắn—

h*m m**n sống của Thời Đăng rất yếu, chỉ khi tức giận mới trở nên sống động hơn một chút.

Thế nhưng vừa ngẩng đầu lên, cậu đã rơi vào đôi mắt dị sắc xinh đẹp kia.

Đôi mắt ấy đang nhìn cậu, đáy mắt có sự giằng xé, rối bời và một nỗi u buồn gần như không thể nhận ra.

Đứa trẻ sững sờ.

Nhưng chỉ trong một cái chớp mắt, vẻ phức tạp mà cậu vô tình bắt gặp đã tan biến, tựa như một giấc mộng hỗn loạn đầy sương mù.

Cậu nghiêng đầu: “Thời Đăng?”

Thiếu niên lại không nhìn cậu nữa, chỉ nhẹ nhàng đẩy cậu đến chỗ Phó Thúc, “Đi thôi, về chuẩn bị dị năng trận hoàn chỉnh.”