Vẻ Đẹp BE Của Mỹ Cường Thảm - Chương 56
Chương 56:
- Nguy Hỏa -
Chiếc phi hạm siêu tốc của Nhiếp Lương bắt đầu tự bốc cháy.
Loại phi hạm này hy sinh tính an toàn để đổi lấy tốc độ. Tốc độ tuy nhanh, nhưng đồng thời cũng rất nguy hiểm, không biết lúc nào sẽ bắt đầu tự hủy.
Nhưng đã ở rất gần Quân Đoàn Đệ Nhất, Nhiếp Lương bỏ phi hạm, lại đi vòng bên ngoài một quãng, thay quần áo, rồi mới vào phạm vi của Quân Đoàn Đệ Nhất.
Anh ta mở quang não dự phòng.
Quạ Bạc: Cảm ơn nhiều, rất thuận lợi.
Lam R: Lần sau trước khi hành động, phiền cậu báo trước một tiếng.
Quạ Bạc: Sao rồi, nắm được cơ hội chứ?
Lam R: Ném vào được một con ‘bọ trườn’ có thể phóng to vô hạn do sếp của chúng tôi nghiên cứu ra.
‘Bọ trườn’, là loại virus dữ liệu thô sơ và ngớ ngẩn nhất, nó thường không thể thu hút sự chú ý của hệ thống phòng ngự, chỉ biết nuốt chửng mà không tiêu hóa, giống như một cái túi nhét tất cả mọi thứ vào, cho đến khi không ăn được nữa, nó sẽ ói toàn bộ dữ liệu đã ăn vào ra, rồi chết ngay tức khắc.
Chỉ cần nắm bắt được khoảnh khắc con ‘bọ trườn’ chết đi, là có thể sao chép hoàn hảo tất cả mọi thứ trong kho dữ liệu của Viện Nghiên cứu.
Nhưng tương ứng, vì sự vụng về, thời gian nó nuốt chửng cũng rất lâu, nếu kho dữ liệu rất lớn, thường sẽ cần đến hai ba năm.
Quạ Bạc: Không rành việc kỹ thuật, sếp của các cậu đúng là nhân tài. Nhưng ngoài việc tốn thời gian ra thì cũng là giải pháp một lần cho xong. Chú ý đừng để bị phát hiện.
...
Tin tức Viện Nghiên cứu bị đánh bom đã lan truyền, Hoàng đế Rosh nổi trận lôi đình, số tiền thưởng trong lệnh truy sát Quạ Bạc lại tăng lên gấp đôi, đồng thời gây khó dễ cho Khu tinh vực Tây Bắc.
Quân Đoàn Đệ Nhất trấn giữ Khu tinh vực Tây Bắc đã lờ mờ ngửi thấy những mầm mống bất ổn.
Nhiếp Lương bước nhanh về phía văn phòng của Alansno.
Đến cửa, anh lại bị thân binh chặn lại: “Phó quan Nhiếp Lương, ngài vui lòng đợi một chút, Thượng tướng đang liên lạc với Bệ hạ.”
Nhiếp Lương gật đầu: “Được.”
Chạy đôn chạy đáo cả đêm, anh không hề mệt mỏi, tinh thần thậm chí còn hưng phấn hơn bình thường.
Nhiếp Lương hơi thả lỏng cơ bắp đang căng cứng, qua cánh cửa nhìn về phía bàn làm việc của Alansno, khẽ xuất thần.
Thực ra anh đã quen biết Thượng tướng từ rất sớm.
Nhiếp Lương không có nhà, từ nhỏ đã là một đứa trẻ mồ côi có tính cách kỳ quái, lệch lạc.
Năm mười hai tuổi.
Nơi anh sinh ra là Khu hành tinh G1, một nơi rất nhỏ và lạc hậu.
Lính thổ phỉ của Liên bang đã đạp chết con quạ mà anh nuôi, con quạ bầu bạn với anh.
Khoảnh khắc thứ quan trọng nhất chết đi, anh lập tức căm hận Liên bang, anh muốn tên lính thổ phỉ đã đạp chết con quạ của anh phải đền mạng.
Lúc lao lên cắn xé tên lính đó, anh nghe thấy có người xung quanh chửi mình là thằng điên nhỏ.
Thật nực cười, anh rõ ràng rất tỉnh táo.
Anh vừa cắn vào cánh tay tên lính, vừa có thể phân biệt rõ ràng đâu là gân thịt, đâu là xương, máu bắn vào mắt nhưng anh vẫn trợn trừng, không hề chớp, anh muốn nhìn thấy tên lính đó đau đớn.
Tên lính đó bị anh cắn đến máu thịt be bét, anh cũng bị đánh cho thừa sống thiếu chết.
Cho đến khi một tiếng súng vang lên.
Pằng—!
Đầu tên lính bị một viên đạn xuyên thủng, hắn từ từ ngã xuống, mắt trợn to hơn cả anh.
Anh nhìn thấy bóng người đang giơ khẩu súng lục màu bạc.
Người đó không lớn hơn anh bao nhiêu, có một đôi mắt màu tím rất huyền bí và mộng ảo, chỉ hờ hững liếc qua một cái.
Có lẽ vì người anh quá bẩn, trên mặt cũng toàn là máu, nên hình bóng của anh đã thoáng hiện lên trong đôi mắt xinh đẹp đó.
Nhưng rất nhanh đã dời đi.
Nhiếp Lương nghe thấy người đó ra lệnh: “Không phải quân chính quy của Liên bang, lính thổ phỉ chưa đăng ký, không có lý do chính đáng, trong vòng một ngày giết hết.”
Phía sau là một đội binh sĩ, mệnh lệnh được thi hành răm rắp, không ai không tuân theo.
Nhiếp Lương nhìn bóng lưng họ rời đi, quệt vệt máu bên mép, thầm nghĩ, thật là ngầu quá đi mất! Ngầu hơn cả vạn lần cảnh bà thím mập hàng xóm dùng cây cán bột đập chết một con gián.
Một người ngầu như vậy đã cứu mạng anh.
Chỉ cứu mạng một mình anh.
Nhẹ nhàng đánh bại kẻ thù mà lúc đó anh không thể nào thắng nổi, tựa như một luật lệ tối cao đột ngột giáng xuống nơi hỗn loạn vô trật tự, bẩn thỉu ghê tởm này.
Anh nhìn một lúc, rồi cuỗm hết tiền trên người tên lính đã chết, vứt xác con quạ đi.
Đó là bước ngoặt lớn nhất trong đời anh trước đây, anh vì một con chim tượng trưng cho điềm gở mà căm thù Liên bang đến tận xương tủy, đồng thời tôn một người chỉ gặp một lần lên bàn thờ thần thánh.
Từ đó, dốc hết toàn lực để đuổi theo.
Một anh bình thường, một cuộc gặp gỡ tầm thường, đó là mối liên hệ duy nhất giữa anh và Thượng tướng trước khi trở thành phó quan.
Họ thậm chí còn chưa nói với nhau một lời nào.
Cho đến tận bây giờ.
Anh có thể đường đường chính chính đứng sau lưng Thượng tướng.
“Phó quan Nhiếp Lương, Thượng tướng mời ngài vào.”
Giọng của thân binh cắt đứt dòng suy nghĩ của anh.
Nhiếp Lương hoàn hồn, mỉm cười, đẩy cửa bước vào.
-
Quả cầu ánh sáng nhỏ đã kể lại toàn bộ chuyện xảy ra đêm qua cho hắn, Cung Độ lật giở tài liệu giấy vừa in ra, không ngẩng đầu, thuận miệng hỏi: “Ở đây có quen không?”
Nhiếp Lương: “Vô cùng quen.”
“Vậy thì tốt, tìm tôi có việc gì?”
Nhiếp Lương lấy ra một quyển thực đơn: “Bác sĩ Cain nói di chứng do lần chịu hình trước của ngài đã không còn đáng ngại, có thể tạm thời ngừng truyền dịch dinh dưỡng và ăn uống bình thường trở lại. Đây là bảng thực đơn dinh dưỡng mới được soạn, ngài có món nào không thích ăn không?”Trước đây, việc ăn uống của Thượng tướng đều do phó quan phụ trách. Người đảm nhiệm trước là Khang Khuyển, nhưng cậu ta đã rời đi. Bảng thực đơn dinh dưỡng được điều chỉnh riêng cho khẩu vị của Thượng tướng mà Khang Khuyển để lại cũng không còn tìm thấy.
Nhiếp Lương đành phải dựa theo gợi ý của Cain để làm lại một bản mới.
Alansno sắc mặt không đổi: “Gạch bỏ đồ ngọt đi, những thứ khác tùy ý, tôi không kén ăn.”
“Tất cả đồ ngọt đều không giữ lại sao?”
“Ừm.”
Nhiếp Lương không giống Khang Khuyển, anh không hỏi nhiều, trực tiếp gạch bỏ những món đồ ngọt được đánh dấu trong bảng.
“Vừa rồi Bệ hạ liên lạc với tôi, giao xuống một việc, vẫn chưa công bố ra ngoài,” Alansno xoay ngược tài liệu trong tay, đẩy về phía trước, ra hiệu cho Nhiếp Lương tự xem.
“Xây dựng lại Thần Liên Điện?”
Nhiếp Lương lật xem, luôn cảm thấy ba chữ Thần Liên Điện này có chút quen tai.
“Bệ hạ nói, lần này Viện Nghiên cứu bị đột kích, Khu tinh vực Tây Bắc ngông cuồng đến thế, để xoa dịu dân chúng, thể hiện sự nhân từ của Đế quốc, quyết định mở lại Thần Liên Điện, thu nhận những đứa trẻ vô gia cư, mời Thần phụ đến để giáo hóa chúng.”
“Đây là một công trình không nhỏ, Bệ hạ cho thời gian ba năm, đồng thời Quân Đoàn Đệ Nhị cũng nhận được mệnh lệnh tương tự, việc tái thiết Thần Liên Điện sẽ do hai quân đoàn cùng phụ trách.”
Alansno khẽ nhướng mày, lơ đãng nói: “Phải làm việc chung với tên Light đó... thật khiến người ta không thoải mái.”
Nhiếp Lương ghi nhớ những việc mình cần làm, ngẩng đầu bình tĩnh hỏi: “Hắn khiến ngài rất không thoải mái?”
Alansno: “Cứ lờ đi là được, phải nói là, đôi khi hắn cũng có chút tác dụng.”
Thứ cảm xúc cuộn trào khó hiểu trong đáy mắt Nhiếp Lương từ từ ẩn đi.
“Đã hiểu.”
Anh cúi đầu định lui ra thì Alansno gọi anh lại.
Alansno ngồi trên ghế, tư thế vẫn thản nhiên, không nhìn ra bất cứ điều gì khác thường, chỉ có bàn tay cầm bút lại hơi trắng bệch, những đường cơ bắp dưới lớp quân phục căng cứng.
Đây là tư thế phòng ngự và chống cự trong vô thức.
Nhiếp Lương khẽ nhíu mày, vẫn im lặng chờ đợi.
Hồi lâu sau, anh mới nghe thấy giọng nói hơi khàn của Thượng tướng, có chút khó khăn, đó là một mệnh lệnh vô cùng kỳ lạ.
Alansno đầu ngón tay chạm vào chiếc mặt nạ trên mặt mình, “... đi lấy cho tôi một chiếc gương lại đây.”
-
Tác giả có lời muốn nói:
Cung đại gia: Mau cho ta xem vẻ đẹp của ta (đùa thôi)
ps: Thần Liên Điện là một manh mối quan trọng, các bạn nào quên có thể quay lại xem chương bốn, đoạn giữa về lịch sử của Thần Liên Điện.
Thực ra sau này cũng có các chương khác nhắc đến một cách ẩn ý, không biết có bạn nào đọc kỹ không.
