Vẻ Đẹp BE Của Mỹ Cường Thảm - Chương 59

Chương 59:

- Nguy Hỏa -

Sự góp mặt của các loại quân trang tân tiến đã trở thành động cơ đẩy cho sự phát triển của Hi Quang. Alger bắt đầu trở nên bận rộn, và người cùng bận rộn với cậu còn có Liên Yêu, kẻ chỉ cao chưa tới nửa bắp chân cậu, đang ôm sổ sách chạy khắp nơi.

Trong lúc nhất thời, lời đồn thổi lan xa, truyền đi truyền lại, chẳng biết từ lúc nào, Liên Yêu đã bị đồn thành con riêng của Alger. Nghe được chuyện này, Liên Yêu chửi ầm lên, rồi bị ông bố Alger túm cổ áo ném vào đống sổ sách.

Những vũ khí cao cấp đó không thể bán ra ngoài. Kim Đại Kha mày mò hai ngày, tự tay tháo dỡ vẻ ngoài của chúng rồi lắp ráp lại thành dáng vẻ thông thường nhất, giữ lại cho các thành viên cốt cán của Hi Quang sử dụng.

Thủ Băng vừa quản lý bếp núc, vừa học cách huấn luyện binh lính.

Phía trước là một khung cảnh hừng hực khí thế, còn ở phía sau, trong một căn phòng nhỏ, một người đàn ông vẫn luôn hôn mê bất tỉnh đã mở mắt.

“...”

Khang Khuyển ngẩn người một lúc lâu, cơ thể mới dần thoát khỏi trạng thái cứng đờ.

Ký ức vẫn dừng lại ở khoảnh khắc Thượng tướng dùng tinh thần lực cắt đứt gân tay gân chân của cậu ta. Cậu ta đã phản bội Thượng tướng, chỉ có một con đường chết, nhưng tại sao…

Cậu ta... vẫn chưa chết?

Khang Khuyển khó nhọc giơ tay lên, nhìn về phía ánh mặt trời.

Từ cổ tay trở xuống là kim loại lạnh lẽo, đây là một bàn tay máy, còn chưa được dán lớp da nhân tạo, kết cấu xương cốt hiện ra vô cùng rõ ràng. Vì cậu ta cực kỳ không quen, nên phản ứng của bàn tay máy rất chậm chạp.

Bàn tay còn lại cũng vậy.

Cả đôi chân của cậu ta cũng là chân giả cơ khí.

Khang Khuyển cố gắng xuống giường, nhưng cơ thể quá yếu ớt, chỉ một động tác trở mình cũng đã khiến cậu ta vã mồ hôi hột.

“Tôi khuyên cậu tốt nhất nên nằm yên đi, học trò của tôi đã tốn không ít công sức mới cứu được cậu về đấy.”

Khang Khuyển giật mình, đột ngột ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ, đồng tử co rút dữ dội.

Hai tiếng ‘Thượng tướng’ mà cậu ta đã gọi suốt sáu năm trời suýt nữa buột ra khỏi miệng.

Bên cửa sổ là một thanh niên có dung mạo thanh tú, ôn hòa đang đứng đó, mỉm cười mân mê một đóa hoa trắng đang nở rộ trên bệ cửa.

Anh nhẹ nhàng gạt đi một giọt sương trên cánh hoa, rồi mới quay đầu nhìn sang, đôi mắt vàng trong veo và sáng ngời.

“Chào cậu, tôi tên là Lan Hà.”

Lan Hà.

...Không phải Thượng tướng.

Trái tim đang đập dồn dập của Khang Khuyển như bị dội một gáo nước lạnh, lập tức bình tĩnh trở lại.

Không ai biết được trong lòng cậu ta vừa dấy lên cơn sóng dữ dội đến nhường nào. Cậu ta đã ở bên Thượng tướng sáu năm, từ lâu đã khắc ghi giọng nói, dáng người, và cả những thói quen nhỏ nhặt của ngài vào trong ký ức.

Dáng người của người này thực sự rất giống Thượng tướng, nếu đổi màu tóc, màu mắt, rồi đeo mặt nạ lên... Cậu ta không kìm được lại đánh giá Lan Hà thêm một lần nữa.

Một lúc sau, cậu ta mới cúi đầu, giọng khàn khàn: “Cảm ơn, tôi tên là...”

Khang Khuyển ngập ngừng.

“Tôi tên, Khuyển.”

Cậu ta nói.

“Một cái tên kỳ lạ, nhưng cũng rất hay, ‘khuyển’ là người bạn đồng hành trung thành,” Lan Hà mỉm cười. “Tiếp theo cậu có dự định gì không? Tiểu Băng nói đã nhặt được cậu ở Hẻm Nước Muối tại Thành Thử Tích. Lúc đó, cậu đã thoi thóp rồi.”

Khuyển là người bạn đồng hành trung thành nhất.

Khang Khuyển gượng cười, “Cảm ơn đã cứu mạng.”

Lan Hà ngừng lại một chút, ánh mắt mang theo vẻ dò xét: “Tay chân của cậu bị người ta chặt đứt bằng một thủ pháp rất gọn gàng, nhưng vết cắt lại rất phù hợp để lắp chi giả. Bị thương nặng như vậy mà vẫn sống sót, thể chất xem ra cũng cực tốt. Cậu—”

“Là người thế nào?”

Thành Thử Tích…

Đây là địa bàn của Tinh Vực Tây Bắc.

Khang Khuyển không hiểu nổi, đôi tay máy không linh hoạt khẽ động đậy, sao cậu ta lại xuất hiện ở Tinh Vực Tây Bắc.

Lan Hà liếc nhìn cậu ta một cái, giọng nhàn nhạt: “Mấy đứa học trò của tôi bây giờ vẫn chưa trải qua nhiều sóng gió, với tư cách là thầy, tôi phải đảm bảo an toàn cho chúng. Nếu hôm nay cậu không thể cho tôi một lời giải thích rõ ràng, tôi không ngại tự mình ra tay đâu.”

Trong phòng chỉ có hai người họ.

Người thanh niên tên Lan Hà này, giọng nói và ngữ khí đều rất ôn hòa, nhưng Khang Khuyển lại cảm nhận được một luồng sát ý nhàn nhạt.

Cậu ta không quan tâm.

Đối với cậu ta mà nói, cậu ta thực ra đã chết một lần rồi.

Nếu không phải trong lòng còn giấu kín bí mật về 【Kế hoạch Túc Thanh】 kia, thì bây giờ có bảo cậu ta đi chết ngay lập tức, cậu ta cũng sẽ không chút do dự.

Khang Khuyển lảng tránh câu hỏi của Lan Hà trước, giọng nhỏ đi: “...Có thể cho tôi một cái quang não cũ không, tôi muốn, tra một vài thứ.”

Lan Hà không nói gì, khẽ gật đầu với cậu ta rồi quay người rời khỏi phòng.