Vẻ Đẹp BE Của Mỹ Cường Thảm - Chương 62

Chương 62:

- Nguy Hỏa -

Đêm đó, Khang Khuyển chủ động đi tìm Lan Hà, bước đi xiêu vẹo.

Không một ai biết hai người họ đã nói những gì trong phòng. Chỉ có Thủ Băng, trong cơn mơ màng, lờ mờ cảm nhận được một luồng dao động tinh thần mạnh mẽ, ngoài ra không còn động tĩnh nào khác.

Ngày hôm sau, Hi Quang của họ có thêm một vị huấn luyện viên họ Khuyển, chuyên huấn luyện binh lính, tăng cường thể năng cho cậu và Alger.



Hơn ba năm sau.

Chuyện Liên bang gây khó dễ cho Tây Bắc vì việc viện nghiên cứu bị đánh bom dường như cứ thế chìm vào quên lãng. Quân Đoàn Đệ Nhất và Quân Đoàn Đệ Nhị cũng im hơi lặng tiếng, mở ra một thời kỳ yên bình hiếm có.

Trong ba năm này, Tây Bắc nổi lên một tổ chức trẻ tuổi mang tên Hi Quang.

Nghe đồn, thủ lĩnh của tổ chức này năm nay mới chỉ hai mươi tuổi, thủ đoạn và tầm nhìn đều không thiếu. Dược phẩm và máy móc do Hi Quang sản xuất cũng có chất lượng tốt hơn gấp nhiều lần so với các thế lực khác ở vùng Tây Bắc.

Người chịu trách nhiệm đàm phán và giao thiệp lợi ích lại là một đứa trẻ, có lời đồn đó là con riêng của Alger, thủ lĩnh Hi Quang.

Còn người dẫn binh ra ngoài là một người đàn ông tóc xanh cao lớn, lạnh lùng ít nói, và một vị huấn luyện viên được gọi là ‘chú Khuyển’.

Vùng Tây Bắc hỗn loạn vô trật tự, lúc Hi Quang mới nổi danh, không ít lính đánh thuê đã nhận treo thưởng, ám sát thủ lĩnh và các quản sự khác của Hi Quang.

Thế nhưng không một ngoại lệ, tất cả những kẻ nhận treo thưởng đều một đi không trở lại.

Cho đến một ngày xuân rét buốt hai năm trước, Hi Quang dời đến một vùng đất vô chủ rộng lớn ở phía nam vùng Tây Bắc. Trước khi di dời, họ đã treo tất cả đầu của những sát thủ, lính đánh thuê từng đặt chân vào địa phận Hi Quang lên trên tường thành của thành Thử Tích—

Tất cả các đầu lâu.

Khô quắt, thối rữa, và cả những cái còn tươi mới.

Những cái còn nhìn ra được khuôn mặt, nét mặt không cái nào không kinh hoàng, dữ tợn.

Kể từ đó, không một ai ở Tây Bắc dám nhận treo thưởng của Hi Quang.

Các thế lực lớn nhỏ đều phải thừa nhận rằng, Hi Quang thực sự có đủ năng lực để cắn một miếng thịt ở Tây Bắc này.

Và trong hai năm tiếp theo, Hi Quang phát triển với tốc độ chóng mặt, xây dựng nên một thành trì trật tự nề nếp, canh phòng nghiêm ngặt trên mảnh đất vô chủ phía nam, đặt tên là Thành Hi Quang. Tổ chức này trở thành thế lực có uy thế chỉ đứng sau Tinh Huy ở vùng Tây Bắc.

Ngoại trừ những nhóm lính đánh thuê ô hợp, ba thế lực lớn Tinh Huy, Hi Quang, Hôi Hà đã ngầm hình thành thế chân vạc ở vùng sao Tây Bắc.



Tây Bắc.

Thành Hi Quang.

Chú Khuyển ngồi bên tường thành, thất thần nhìn mấy đứa trẻ đang nô đùa, tay cầm kẹo mạch nha ở phía xa. Nhìn lâu rồi, càng cảm nhận được sức sống và hy vọng mà những nơi khác không có được trong thành trì này.

“Thế nào, huấn luyện viên Khuyển, nơi này không tệ chứ.”

Lan Hà không biết đã đến bên cạnh cậu ta từ lúc nào, anh nheo mắt nhìn xa xăm, “Một mảnh đất lành giữa chốn loạn lạc, cậu đã từng thấy ở nơi nào khác chưa.”

Huấn luyện viên Khuyển ăn mặc có phần xuề xòa, cằm lún phún râu ria, tóc tai cũng chẳng mấy khi chải chuốt.

Người của Hi Quang ai cũng biết, huấn luyện viên Khuyển có một gương mặt tuấn tú hay cười, nhưng lại rất ít nói. Đôi mắt không một gợn sóng, ở bên cạnh cậu ta lâu, tâm trí xao động cũng sẽ lắng lại.

Lan Hà: “Tuy ngày đó cậu không nói cho tôi biết thân phận của mình, nhưng giá trị cậu thể hiện, cách thức huấn luyện binh lính, đều không phải là thứ mà vùng Tây Bắc có được. Hối hận vì đã ở lại không?”

Chú Khuyển nói: “Có lẽ phải đợi đến khi tôi ngừng thở, mới có thể nghĩ thông suốt được.”

Cái đêm ba năm trước cậu ta tìm Lan Hà, mới biết đối phương là một người tiến hóa tinh thần cấp S, thảo nào hai đứa trẻ kia có thể giữ được hai chiếc nhẫn mà cậu ta ném tới.

Thiết bị thí nghiệm trong nhẫn đã được tháo dỡ và lắp ráp lại, quê nhà của cậu ta, khu C9, đã được bảo vệ, chỉ là cậu ta không còn tư cách để quay về nữa mà thôi.

Không có đúng sai, chỉ có lập trường.

Liên bang tội ác tày trời, vùng Tây Bắc quyết định lật đổ là không sai. Mà Tây Bắc nổi loạn, Liên bang muốn diệt trừ dường như cũng không sai.

Cậu ta không thể buông bỏ khúc mắc để trở về Liên bang, cũng không thể nhẫn tâm trở thành một phần tử chống lại Liên bang. Ôm giữ một bí mật kinh thiên động địa, giằng xé giữa hai bên, như một kẻ hèn nhát.

Chú Khuyển hoàn hồn, mỉm cười: “Ngài đến đây chỉ để nói chuyện với tôi thôi sao?”

Lan Hà ho khẽ một tiếng, chìa tay ra: “Cái kẹo thay bữa của cậu, còn không?”

Nụ cười trên mặt chú Khuyển tắt ngấm, cậu ta cau mày nhìn anh từ trên xuống dưới, đặc biệt săm soi sắc mặt của Lan Hà.