Vẻ Đẹp BE Của Mỹ Cường Thảm - Chương 67
Chương 67:
- Nguy Hỏa -
Thực ra chuyện này vô cùng mạo hiểm, Alger nghĩ thầy sẽ do dự, định nói thêm vài câu thì đã bị Lan Hà ngắt lời.
"Chỉ ngăn chặn thôi sao?" Lan Hà khẽ hỏi.
Alger và mấy người kia đều sững sờ.
"Không."
Những ngón tay thon dài, gầy guộc của Lan Hà từ từ siết chặt lại trên vành chậu hoa, nhưng lại không nỡ dùng sức, thể hiện một sát ý được kiềm chế đến cực điểm.
Anh nói bằng giọng ôn hòa: "Tôi muốn tất cả những kẻ đề xuất mở lại Thần Liên Điện phải trả giá cho quyết định này của chúng."
Lan Hà trước nay luôn ôn hòa và nội liễm, dáng vẻ hiện tại có lẽ người khác không thấy có gì lạ, nhưng những người đã ở bên anh lâu ngày đã nhận ra anh đang ở bên bờ vực mất kiểm soát.
Người ít khi nổi giận một khi đã tức giận thì càng đáng sợ hơn.
Kim Đại Kha cảm thấy không khí dường như trở nên nặng nề, cô bất giác hạ giọng: "Thầy ơi, thầy sao vậy ạ?"
Một lúc lâu sau, Lan Hà mới nhắm mắt lại, "Ngồi cả đi."
Alger và ba người kia lần lượt ngồi xuống.
Cẩn thận nhìn sắc mặt của thầy, Thủ Băng hỏi: "Em chỉ biết, Thần Liên Điện mười mấy năm trước bị một trận hỏa hoạn thiêu rụi, không một đứa trẻ nào bên trong sống sót, tất cả đều bị thiêu chết, trở thành ngòi nổ cho cuộc khởi nghĩa kháng chiến của các bậc tiền bối. Chuyện này, còn có ẩn tình gì khác sao ạ?"
"Tôi và A Nặc chính là những đứa trẻ được Thần Liên Điện nhận nuôi mười mấy năm trước."
"Cái gì?!"
Mọi người đều kinh ngạc.
"Nếu có thể, tôi vĩnh viễn không muốn nhắc lại những chuyện đó," đồng tử Lan Hà hơi giãn ra, "Các em có biết nơi nào luôn có liên hệ mật thiết với Thần Liên Điện không?"
"Trẻ con ở Thần Liên Điện đều là trẻ mồ côi, thường xuyên 'lâm bệnh', thế nên thường có người của viện nghiên cứu đến 'chữa trị' cho bọn tôi."
Giọng kể vô cùng bình thản.
Nhưng Kim Đại Kha nghe mà sống lưng lạnh toát, cô bất chợt nhớ đến dòng chữ tiếng Anh mang nghĩa 'vĩnh hằng' và dãy số hiệu phía sau trên xương quai xanh của thầy.
Rồi cô nghe thấy những lời tiếp theo.
"Bọn tôi bị đóng một mã hiệu lên người, những kẻ 'lâm bệnh' sẽ bị rút máu, bị điện giật, nếu không sẽ chẳng có cơm ăn. Những đứa trẻ chủ động xin rút thêm máu sẽ được cha xứ thưởng cho thêm một mẩu bánh mì."
Lan Hà chỉ vào vai mình, "Eternal A679, là mã hiệu của tôi, A678 là mã hiệu của A Nặc."
"'Điều trị' xong, người chết sẽ bị đưa đi, người sống sót thì tiếp tục điều trị. Trong điện thờ vang vọng thánh ca, chúng tôi đón nhận sự ban ơn và bố thí mà điểm cuối là cái chết."
Cũng như Thần Liên Điện không có hoa violet, chỉ có một rừng tử đằng rộng lớn, tràn ngập sự lừa dối thánh thiện mà giả tạo.
Alger không nhịn được hỏi: "Vậy mục đích của chúng là..."
"Tôi cũng không rõ," Lan Hà im lặng một lúc, "Tôi chỉ nhớ, lúc đó A Nặc sốt cao không hạ, tôi đã thay nó chịu thêm một lần 'điều trị'."
"Tôi vốn tưởng mình có thể chịu đựng được, nhưng lại rơi vào trạng thái chết giả. Khi tỉnh lại lần nữa, tôi và mười mấy thi thể khác đã bị đưa đến gần khu vực từ trường hỗn loạn."
"Chính lúc đó, tôi đã trực tiếp bỏ qua giai đoạn phá cảnh, đột phá thành tiến hóa giả cấp S, chỉ là vô cùng không ổn định. Tôi đã gắng gượng g**t ch*t gã nghiên cứu viên đưa bọn tôi đến khu từ trường hỗn loạn, định quay về cứu A Nặc ra ngoài."
"Sau đó... những chuyện còn lại, các em đều biết rồi đấy."
Thần Liên Điện hóa thành một biển lửa, tử đằng không còn, thần tượng sụp đổ, tan hoang, giữa đống tro tàn ngập đất, anh nắm chặt hạt giống duy nhất em trai để lại trong tay, tìm kiếm hết lần này đến lần khác.
Nhưng lại chẳng thể tìm thấy bóng hình hoạt bát, hay bám người ấy nữa.
Sự im lặng kéo dài, không khí ngột ngạt đến mức sền sệt.
Ai cũng không ngờ, người thầy của họ lại có một quá khứ như vậy.
Người thầy mà họ luôn kính trọng và yêu thương.
Người thầy mà họ không nỡ để anh phải lao tâm khổ tứ một chút nào.
Người thầy đã trông nom họ lớn lên, như cha, như anh.
Người thầy thích ăn đồ ngọt, sợ đồ đắng lại còn kén ăn.
Lan Hà: "Có lẽ, liên quan đến nghiên cứu về năng lực tinh thần, nếu không tôi cũng sẽ không đột ngột thức tỉnh như vậy."
Alger vốn trầm ổn bao năm, lúc này chỉ cảm thấy trong lòng như có một ngọn lửa đang bùng cháy.
Cậu cố gắng đè nén cơn giận trong lòng, bình tĩnh phân tích cùng Lan Hà: "Thầy, Thần Liên Điện lần này mở lại là do Hoàng đế Rosh hạ lệnh, hai quân đoàn lớn trợ giúp, e rằng mục đích đằng sau không hề đơn giản..."
Thủ Băng lạnh giọng: "Lũ cặn bã lấy trẻ con ra làm thí nghiệm."
Gương mặt xinh đẹp của Kim Đại Kha phủ một lớp sương lạnh: "Liên Yêu, cậu có biết tin tức nội bộ gì về Thần Liên Điện không?"
"Nếu suy đoán theo dòng thời gian, chuyện của mười mấy năm trước, lúc đó tôi có lẽ vừa được thủ lĩnh đời thứ hai tổng hợp ra không bao lâu," Liên Yêu nhíu mày, "Thần Liên Điện tồn tại trong một thời gian không dài, hơn nữa sự chú ý của Hôi Hà lúc đó đều tập trung vào hai quân đoàn lớn của Liên Bang—"
Giọng hắn ta chợt ngừng lại.
"Khoan đã, tôi đột nhiên nhớ ra, Alansno là tiến hóa giả cấp S đột ngột xuất hiện ở Liên Bang, trẻ tuổi như vậy, gần như dùng sức một mình xoay chuyển cục diện chiến tranh, sao lại có thể trùng hợp đến thế... liệu hắn có phải cũng...?"
Liệu có phải cũng từ Thần Liên Điện mà ra.
Liên Yêu nhìn về phía Lan Hà.
"Chắc là không," Lan Hà chần chừ một lát rồi nói, "Hắn xuất hiện sau khi Thần Liên Điện bị thiêu rụi năm năm, hơn nữa... tóc màu bạc trắng, tôi không nhớ đã từng gặp hắn ở Thần Liên Điện."
Huống hồ, dù không phải tóc trắng, chỉ riêng đôi mắt màu tím kia thôi, anh cũng sẽ để ý hơn một chút. Trong ký ức không có, vậy thì thật sự là không có.
Alger: "Dù thế nào đi nữa, Thần Liên Điện tuyệt đối không thể mở lại."
Nếu không biết những bí mật này, có lẽ họ sẽ chỉ coi đây là một bàn đạp, nhưng bây giờ trong lòng ai cũng cảm thấy khó chịu.
Lan Hà gật đầu: "Tôi đã xem quy trình sàng lọc lần này của chúng, đợt đầu tiên là trẻ mồ côi, vẫn chưa được vận chuyển đến Thần Liên Điện. Liên Yêu, cậu có thể tra ra chúng đang ở đâu không? Chúng ta sẽ chặn trước Quân Đoàn Đệ Nhất và Đệ Nhị, cướp hết người đi."
Liên Yêu gật đầu: "Cho tôi một đêm, sáng mai sẽ cho mọi người câu trả lời."
Alger: "Những việc còn lại giao cho tôi và Thủ Băng. Đại Kha chuẩn bị vật tư y tế. Trong vòng ba ngày, tôi sẽ đàm phán xong với các thế lực khác, cùng nhau xuất kích."
Lan Hà: "Được."
Họ thành thạo phân công nhiệm vụ cho nhau, không trì hoãn thêm, rời khỏi phòng của Lan Hà và chu đáo đóng cửa lại.
Lan Hà nhìn hạt giống không chút thay đổi trong chậu hoa, rất lâu không có bất kỳ hành động nào.
