Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn - Chương 107
Chương 107:
- Lục Đậu Hồng Thang -
Ở Đồ gia bên này, Đồ lão hán mặt đơ ra nhìn nhi tử của mình còn nịnh nọt hơn cả chó săn, ghế đã kê sẵn sàng, cơm đã múc đầy bát mang ra đặt trước mặt tức phụ của hắn, đũa đã đưa vào tay người, ôm lấy đứa bé đút cho ăn mì nước thịt băm và rau xanh, miệng còn không ngừng hỏi: “Rau có mặn không? Thịt xào không bị dai chứ?”
Lão đầu xào thịt: . . . . . .
Cầm bát không tự mình đi vào nhà múc cơm, rốt cuộc cũng không nén được cơn tức, lúc đi ra dùng chiếc đũa gõ vào đầu hắn một cái, thấy đại tôn nữ nhìn về phía phát ra tiếng động, vội vàng giấu đũa ra sau lưng, trừng mắt nhìn nhi tử đang nhìn mình chằm chằm, nói: “Nhìn cái gì mà nhìn? Lão tử ghét cái thói bỉ ỏi của ngươi, ai cho ngươi mang bát của ta ra ngoài? Ngươi không thấy ta chưa múc cơm sao? Mắt to như quả trứng bò, chẳng có tác dụng gì cả.”
Hứa Nghiên nuốt miếng cơm trong miệng, làm như không nghe thấy, phụ tử nhà họ cứ cách vài hôm là lại tái diễn, không mắng chửi quanh co vài câu là trong lòng ngứa ngáy, thậm chí còn chủ động kiếm chuyện để bị mắng.
Xem kìa, Đồ Đại Ngưu gắp hai đũa thức ăn vào bát lão vầu, ông liền im lặng ngay, ăn chính là cái ý vị này, ăn đưa cơm.
Buổi chiều không còn ai đến nữa, là thời gian nhàn rỗi để cả nhà bốn người nói chuyện phiếm, Hứa Nghiên tháo vỏ chăn vỏ đệm đem ngâm nước, Đồ Tiểu Quỳ đi theo a gia của con bé chạy ra ngoài, buổi sáng hoạt động của con bé không phải trong nhà thì là ở trong sân, buổi chiều lại như một chú cún con muốn tung tăng, cửa vừa mở là lao ra.
Đồ Đại Ngưu đã làm cái công việc rửa chân cho tức phụ được nửa tháng, mỗi ngày nhất định phải hỏi: “Nguôi giận chưa?”
Mùa thu quá khô hanh, rất dễ bị bốc hỏa, hai hôm nay lưỡi hắn nổi hai cái mụn nước, phụ thân hắn lại nấu nước đậu xanh cho hắn uống để hạ hỏa.
Hôm nay, sờ vào hai bàn chân trắng nõn trong chậu nước, hắn lại ngẩng đầu lên, thành khẩn hỏi: “Hứa phu tử, nguôi giận chưa?”
Không nghe thấy tiếng trả lời, hắn khó nhịn đổi một tư thế, nuốt một ngụm nước bọt, khàn giọng nói: “Ta xoa bóp thoải mái lắm phải không? Ta thấy cái chân này… thật là đẹp, y như người nàng vậy.”
Đồ Tiểu Quỳ thấy phụ thân mình cứ nhìn chằm chằm vào chân của mẫu thân mình lải nhải, đi đến bên giường, kéo ống quần mẫu thân mình, duỗi chân xuống, vênh ngón cái lên nói: “Phụ thân, rửa chân cho con.”
“Phụt. . . . . .”
Đồ Đại Ngưu ngây người, khuê nữ hắn thì chẳng để tâm đến chuyện này đâu, không rửa chân cho con bé thì liền đạp lên vai hắn.
“Ôi… Tiểu tổ tông, con còn chưa ngủ sao?” Kéo cái bàn chân béo mập lên, đánh nhẹ vào lòng bàn chân một cái, kéo cao ống quần cho con bé rồi dội nước lên chân.
Hứa Nghiên lặng lẽ nhấc chân lên, dùng khăn lau chân lau khô, co chân lên leo lên giường, để mặc hai cha con họ tiếp tục nghịch nước.
Mãi mới dỗ được tiểu nha đầu ngủ, nam nhân dịch chuyển lại gần nữ nhân, khẽ hỏi: “Nàng vẫn chưa nói là đã nguôi giận chưa.” Chủ yếu là vì ngày thường hắn hỏi câu này lập tức sẽ nhận được hai chữ nguôi rồi, đêm nay lại không có, hắn lại thấy hy vọng.
Hứa Nghiên vẫn không trả lời, nhưng lại co chân ngồi vắt vẻo lên người hắn, sờ vào hầu kết của hắn, buông một câu hỏi lơ đãng: “Chàng nói xem?”
Đồ Đại Ngưu nuốt một ngụm nước bọt, hầu kết lăn lộn lên xuống.
Đánh tay hắn ra, đe dọa: “Đừng động đậy nhé, ta sợ là ta còn chưa nguôi giận đâu.”
“Tùy nàng chơi đùa, chỉ xin nàng nguôi giận thôi.” Nam nhân cụp mi mắt, xòe tay chân ra.
Sáng hôm sau, Đồ Đại Ngưu tinh thần phấn chấn gấp trăm lần dậy đi đào bùn, khi nói chuyện với láng giềng thì đầu lưỡi chạm vào răng, khiến hắn đau đến mức hít một hơi dài.
“Sao thế? Đau răng à?”
“Không phải, tối qua ăn cơm cắn phải lưỡi.”
“Vậy là cắn không nhẹ đâu, qua một đêm còn nghiêm trọng thế này, nhà ngươi lại không ham thịt, ăn cơm phải chậm rãi thôi.”
“Vậy không được, chậm thì sợ làm người ta không hài lòng.” Đồ Đại Ngưu liên tục xua tay.
Nhìn người đã đi xuống triền đê, nam nhân đang ngồi trên cối đá ăn cơm liếc nhìn, húp một ngụm cháo lớn, trong lòng nghĩ cưới được một tức phụ tài giỏi cũng phiền phức, ăn cơm cũng phải làm người ta hài lòng, may mà mình không có nỗi phiền muộn này.
Bưng bát cơm lên, lại húp một vòng quanh mép bát.
Về đến nhà, Đồ lão hán đã nhóm lửa nấu cơm, gạo và đậu đã ngâm qua đêm, nấu cháo sẽ nhanh hơn so với khi chưa ngâm, thấy lão đầu đang vo đậu xanh, hắn có chút đắc ý: “Trời trở lạnh rồi, con không uống nước đậu xanh nữa,” Thấy lão đầu dò xét mình với ánh mắt không thiện ý, hắn lại trơ trẽn bổ sung: “Có thể đổi thành nước táo đỏ, dưỡng dạ dày.”
“Dưỡng cái chân cha ngươi, còn bày đặt kén cá chọn canh, thích uống thì uống, không thích thì thôi.” Đậu xanh vẫn bị ném vào nồi đất, thêm nước rồi đặt lên bếp lò nhỏ.
Đồ Đại Ngưu chỉ uống nửa nồi, thề sống chết cũng không uống nữa, Đồ lão hán tức mình uống sạch nửa nồi còn lại, hôm sau cũng không nấu nước đậu xanh nữa.
Qua mùa thu hoạch, hai tỷ muội Hàng gia lại được đưa đến học, Hứa Nghiên dẫn bọn họ ra ngoài, kẹp theo một chiếc chiếu trúc, ngồi xuống bãi cỏ nơi bò dê gặm cỏ, phía sau là núi, trước mắt là cỏ xanh, ngước mắt nhìn là những cánh đồng chỉ còn trơ gốc rạ, bên trong có trẻ con và lão phụ nhân xách giỏ trúc đi nhặt những bông lúa bị sót lại.
Chim chóc bay lượn trên không trung, chọn những cánh đồng không người để mổ thóc, đào những con sâu thịt trong đất, còn có đàn chim chóc kéo nhau bay về phương Nam, vỗ cánh kêu chiêm chiếp, xen lẫn tiếng bò dê dưới đất.
Hứa Nghiên hít sâu một hơi, có mùi cỏ xanh tươi, còn có mùi khô ráo của rơm rạ phơi nắng, nàng thả lỏng cơ thể nằm vật xuống chiếc chiếu trúc, nhẹ nhàng thở ra, nói: “Hôm nay không đọc sách, cứ ở đây mà chơi, có thể xách mũ cùng mấy đứa trẻ khác đi nhặt bông lúa, cũng có thể tết vòng cỏ mà đội, thích dê con thì cứ lại xem, may mắn còn có thể thấy chuột đồng ra trộm thức ăn để tích trữ qua mùa đông. Đồ thúc của mấy đứa cắt lúa có nhặt được hơn ba mươi quả trứng gà, trong ổ cỏ biết đâu còn sót lại, cứ tùy ý mà tìm, xem vận may của mấy đứa thế nào.”
Hàng Tân Cừ nghe xong rất vui, nhưng chỉ mím môi cười, còn muội muội thì kêu ầm lên, xách váy lao ngay ra đồng, Tân Cừ cũng đứng dậy, mắt lấp lánh nhìn bóng dáng muội muội đang chạy, “Phu tử, vậy ta cùng muội ấy đi chơi đây?”
“Đi đi, chơi cho vui vẻ đi.”
Đồ Tiểu Quỳ ngồi trên chiếu trúc, tay quấn tóc của mẫu thân mình, thò đầu nhìn hai tỷ tỷ chạy xa, lại nhìn mẫu thân đang nằm ngủ, con bs sốt ruột đạp chân lia lịa, kéo cao giọng kêu: “Con muốn đi.”
“Đi cái gì mà đi, ở lại cùng mẫu thân phơi nắng.” Nàng đè đứa bé con xuống chiếu, thấy hai cái chân béo mập nhỏ xíu đang đạp, chờ đến khi con bé sắp khóc thì mới đỡ con bé dậy, hai tay nàng đan vào nhau gối dưới đầu, nhìn theo đôi chân ngắn cũn đi lảo đảo trên bãi cỏ, thấy con bé quay đầu nhìn về phía mình thì nàng nhắm mắt lại, cứ như thế vài lần, lần nữa mở mắt ra thì bị tiểu nha đầu bắt gặp ngay.
Ha ha ha, con bé đỏ mặt lên vì sốt ruột, ngón tay chỉ vào mình giậm chân lầm bầm, thấy mẫu thân không đứng dậy, liền cười nhìn nàng chằm chằm, rồi lại giận dỗi chạy về, lao vào người mẫu thân cù lét.
“Thật là không chịu trêu chọc gì cả, còn giả khóc nữa chứ, chỉ có a gia con mới bị con lừa thôi, chỗ lão nương này thì không có tác dụng đâu nhỉ?” Nàng vỗ vỗ vào cái mông tròn trịa của con bé, đứng dậy dắt con bé đi, “Đi thôi, đi xem con bò đen nhà chúng ta, để các tỷ tỷ chơi, con đừng đi làm phiền người ta nữa, đồ đứa phiền phức.”
Đuổi theo đàn dê, người dính đầy mùi hôi, trong tay toàn là lông dê, Hứa Nghiên lười ôm con bé, để bé cưỡi trên lưng con bò cái trong nhà cho thỏa thích, con bò cái già này tính tình hiền lành, mắt nhìn người cũng hiền từ, như thể nghe hiểu lời người, cõng đứa bé trên lưng vẫn vững vàng gặm cỏ, không như con bò đực đen không mất tiền mua về, nó chỉ nhận mỗi Hứa Nghiên, đổi sang người khác là nó lại đạp và đá, nhưng nó to lớn khỏe mạnh, đi nhanh, hiện tại Hứa Nghiên dùng nó để kéo xe đi chợ trấn.
Chơi được hơn nửa buổi sáng, tóc Tân Cừ và Tân Như đã xõa ra, dính đầy rơm rạ, trong tay hai đứa xách một bó lúa chắc chắn, hẳn là do hai đứa nhặt được, mấy a nãi trên đồng đã buộc lại.
Hai đứa vui vẻ muốn mang bó lúa về xay ra rồi đem ra tiệm bán, về việc này, Hàng lão đầu im lặng một lúc, rồi nói: “Tân Như cháu tìm phụ thân cháu, bảo hắn đưa lại bạc bán được cho cháu và tỷ tỷ của cháu, hai cháu tự giữ lấy.”
“Bán được bao nhiêu bạc ạ?”
Hàng lão đầu: “. . . . . . Ít nhất là một lượng bạc, nếu không bán được một lượng bạc, vậy là hắn ở giữa cuỗm rồi.”
Đồ lão hán nghe xong, hứng thú hỏi: “Lão nhị nhà ông đã đắc tội với ông à?”
“Vậy cũng không phải, chỉ là nhìn hắn không vừa mắt.”
Đồ lão hán liếc nhìn tiểu nha đầu vừa chạm đến đầu gối mình, tiếc nuối nói: “Tôn nữ ta còn nhỏ, nói năng lưỡi còn chưa thằng.”
