Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn - Chương 114

Chương 114:

- Lục Đậu Hồng Thang -

Lửa đã tắt, chỉ còn lại những đốm than hồng, cả hai bên đều chỉ thấy bóng người, không nhìn rõ hành động, tiếng bước chân càng lúc càng gần, Đồ Đại Ngưu càng thêm căng thẳng, khi câu hỏi “Hết củi rồi hả? Sao lửa tắt rồi?” vừa dứt, hắn cắn vào lớp da non dưới môi, chặn lại một tiếng r*n r*.

v**t v* lưng nữ nhân trên đùi, hắn ho khan một tiếng, đáp: “Tức phụ của ta mặc dày, sưởi lửa thấy nóng, nên ta tắt đi rồi.”

Dùng sức đẩy nàng sang ngồi trên đống cỏ ngải, cong một chân lên, nhìn về phía người đang bước tới: “Hai ngươi sao lại đến đây?”

Là hai nhi tử của Bạch thẩm tử.

“Đã đi xem khắp ruộng một vòng, hai huynh đệ ta cũng không có gì để nói, lúc nãy thấy chỗ ngươi có lửa, nên định đến hóng chút cho tỉnh táo, đi đến đây chỉ thấy đốm lửa, cứ tưởng ngươi trở về rồi.”

“Không có, trông chừng nước sao có thể về được? Ta định lát nữa đưa người này của nhà ta về thôi.” Đồ Đại Ngưu cũng không ném thêm củi vào đống lửa, mà hỏi: “Chỗ ta có đá đánh lửa với ngòi châm lửa, nếu hai ngươi muốn sưởi ấm thì cứ lấy dùng, lúc ta đến có mang theo áo bông dày, sưởi nóng đến đổ mồ hôi luôn.”

Hai người họ cũng thấy áo bông của tức phụ Đại Ngưu đã rơi xuống đất, cổ áo của Đồ Đại Ngưu cũng bị kéo ra, nghĩ là có nữ nhân ở đây, họ cũng không nên ở lâu, mở lời: “Vậy cũng được, cho ta mượn đá đánh lửa dùng chút, giày bị ướt, ban đêm còn hơi lạnh nữa.”

Để tránh cho hai người nghĩ ngợi, Hứa Nghiên nãy giờ không nói gì đánh nhẹ vào Đại Ngưu một cái, cười nói tiếp lời: “Vừa nãy Đại Ngưu cũng vừa đi chân còn ướt đã định mang giày, bị ta nói còn chê ta bày vẽ, đáng lẽ phải để chàng ấy chịu rét mới phải, còn nói ta cằn nhằn.”

Ồ, hóa ra là cãi nhau, chẳng trách suốt đường đi tới không nghe thấy hai người nói chuyện.

Nhận lấy đá đánh lửa, Bạch Đại cười nói: “Vậy là đáng lẽ phải để hắn chịu rét, ngươi cứ dạy dỗ hắn cho thật tốt vào, bọn ta đi trước đây.”

Người đi xa rồi, Đồ Đại Ngưu xoa xoa vành tai, đổ lỗi ngược lại: “Tối nay ta lại bại trong tay nàng rồi, gió Đông lại một lần nữa áp đảo gió Tây.”

“Ha, được lợi còn làm bộ làm tịch.” Nàng giơ tay nhéo nhéo khóe miệng hắn.

Bị nhéo miệng hắn ta vẫn cười ha ha, ôm eo nàng hỏi lúng búng: “Khi nào nàng về?”

“Lời giải thích của chàng đâu? Thấy ai chui vào đống rơm? Nhìn thấy ở đâu? Chưa nói rõ ràng đã muốn đuổi ta về sao? Cảm giác sảng khoái qua rồi thì không nhận người nữa?”

“Không không không, nếu không vội đi thì ngồi lên đây đè ta, dính nhớp khó chịu quá đi.” Đặt nàng lên đùi, thấp giọng nói: “Lúc mười bảy mười tám tuổi, chơi với đám Tào Vạn, tối về tình cờ nhìn thấy một nam nhân chui vào đống rơm, vừa nhìn ta đã biết là tình huống gì, đứng sau gốc cây bị buộc phải xem hết toàn bộ vở kịch hay đó.”

“Bị buộc? Hừ, ta còn nghi ngờ chàng có tham gia vào nữa chứ.” Nàng ngẩng đầu kéo thịt hai má hắn, nhìn kỹ vẻ mặt hắn.

“Nàng đừng có oan uổng cho ta, ta cũng rất kén chọn, chỉ ngủ với mình nàng thôi.”

“Nói dối, chàng mới nếm có một món ăn thì làm sao biết được mùi vị của các món khác, phải có sự so sánh mới có thể chọn mà ăn.” Nàng không hoàn toàn tin rằng hắn đã độc thân trung thực suốt hai mươi lăm năm, hơn nữa còn là người giao thiệp rộng, nếu không thì ngay cả phụ thân hắn cũng sẽ nghi ngờ hắn không được, nhưng nàng cũng không muốn truy cứu kỹ, bản thân nàng cũng là người tái giá, sau thành hôn hắn không đi tòm tem, hỏi những chuyện này cũng không có ý nghĩa gì.

“Ta không đọc sách, dùng sai từ thôi.” Hắn cũng không cố gắng bắt nàng phải tin, trước khi thành hôn nàng còn chưa hỏi, rõ ràng nàng cũng không bận tâm chuyện này, rồi hắn véo cánh tay nàng, nghiến răng nói: “Nàng lại nhìn ta như vậy đó, nghi ngờ ta sẽ tham gia vào sao? Ta không đến nỗi vô liêm sỉ như thế chứ?”

Hứa Nghiên hừ lạnh: “Ai mà biết được, chàng còn vô liêm sỉ đến mức xem hết cả buổi rồi mà.”

“Đêm đó không có trăng, ta chẳng thấy gì cả.” Hắn tiếp tục vá víu lời nói.

Hứa Nghiên không tiếp lời, ngẩng đầu nhìn ánh trăng, nói với hắn: “Chàng ra ruộng xem nước lần nữa đi, rồi đưa ta trở về.”

“Được.”

Trên đường về, Đồ Đại Ngưu bế nàng đi. Hứa Nghiên vòng tay ôm cổ hắn hỏi: “Sao chàng lại độc thân đến hai mươi lăm tuổi? Danh tiếng chàng quá tệ nên không có bà mối giới thiệu cho nhỉ? Cũng không đúng, điều kiện gia đình chàng không tệ, hẳn là có không ít bà mối đến cửa.”

“Ta đang đợi nàng đấy chứ, không phải nàng không cưới.”

Hứa Nghiên đe dọa: “Chàng đừng ép ta cắn chàng, mau nói đi, chàng không nói ngày mai ta sẽ hỏi phụ thân.”

“Ta khắc lão nhạc phụ, cô nương đầu tiên bà mối giới thiệu, vừa hẹn xong thời gian đến nhà, phụ thân nàng ta bị con bò già trong nhà nuôi đá gãy chân, phụ thân nàng ta sống chết không chịu cho gặp mặt, còn mắng bà mối đi chỗ khác, cô nương thứ hai, khi người nhà hai bên hẹn đến nhà ta xem mắt, phụ thân nàng ta đi nhà xí ở nhà bọn ta, bị con rắn bò ra dọa sợ đến mức rơi xuống hố xí, cô nương thứ ba thì không có phụ thân nữa, nhưng ta lại không vừa ý nàng ta, đầy rẫy toan tính, chỉ mong chuyển gia sản của ta để nuôi cả nhà nàng ta, rồi sau đó không còn bà mối nào đến cửa nữa, cho đến khi ta gặp nàng ở trấn, và từ chối những bà mối đến tận nhà.” Thấy nàng cười run cả người, hắn cũng cười theo: “Nàng nói xem, có phải ta đang đợi nàng không, ngay cả rắn nhà cũng giúp nàng, phụ thân nàng cũng giúp một tay, chết cũng nhanh chóng.”

Vẫn là chết chưa đủ nhanh, Hứa Nghiên nghĩ. Nhưng nàng nói với Đồ Đại Ngưu: “Uy lực khắc lão nhạc phụ của chàng vẫn chưa đủ lớn.”

“Ừm.”

Về đến nhà, hắn múc nước ấm còn trong nồi để nàng rửa chân, đi ra hậu viện bế tiểu nha đầu đang ngủ quay lại, thấy người nằm lên giường, hắn xoay người định đi, Hứa Nghiên gọi hắn lại: “Chàng không thay quần sao?”

“Ồ, nàng không nhắc thì ta quên mất.” Hắn sờ sờ vào cái quần.

Một đêm trôi qua, nước trong đập cạn đi một nửa, mầm lúa mạch trong ruộng cũng hút đủ nước mà rung rinh, Đồ lão hán dậy làm xong bữa sáng, ăn no bụng rồi xuống ruộng thay cho nhi tử về, tới buổi chiều đê đập được đắp lại, nước trong đập chỉ còn đủ cho cá bên trong sống sót.

Mọi người đều mong trời mau mưa, nếu cứ khô hạn tiếp, nước đập Trường Loan cũng không đủ dùng cho cả thôn, mùa hè còn cần nước để cấy mạ.