Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn - Chương 138

Chương 138:

- Lục Đậu Hồng Thang -

Đồ Đại Ngưu cuối cùng cũng được minh oan, hắn kéo khuê nữ lại không cho con bé đi, nhất định bắt con bé phải nói vì sao lại vu oan cho hắn, nhưng con bé nói thế nào hắn cũng không tin, Đồ Tiểu Quỳ cũng hết cách, đành phải im lặng ngồi xổm xuống rửa chân thối cho phụ thân, còn ngẩng đầu nói: “Con không chê người thối.”

Đồ Đại Ngưu cuối cùng cũng chịu im miệng, vớt khuê nữ lên để chân vào chậu tẩy rửa, bảo Hứa Nghiên bế con bé lau khô nước, một mình ôm cả hai mẫu nữ đặt lên giường, nước rửa chân cũng không đổ nữa, cứ ôm Tiểu Ngư nằm trên giường thở dài thườn thượt: “Ta giặt tã cho tỷ tỷ con một năm coi như uổng phí, con bé ấy lại nói ta đánh mẫu thân con bé, ta còn hầm móng giò con bé ấy thích ăn, hôm nay còn chạy rất xa đi mua sơn trà cho con bé ấy…”

Cứ lải nhải không ngừng, còn liếc mắt đánh giá sắc mặt Đồ Tiểu Quỳ, tiếp tục nói: “Ta mỗi ngày mệt mỏi eo đau lưng nhức, dậy sớm hơn gà ngủ muộn hơn chó…”

“Phụ thân, con đấm lưng cho người, đừng nói nữa.”

Đồ Đại Ngưu lập tức im lặng, đặt Đồ Tiểu Ngư vào lòng Hứa Nghiên, nằm sấp trên giường nói với khuê nữ chỗ nào đau chỗ nào nhức, Đồ Tiểu Quỳ liền ngồi trên lưng hắn, nắm tay nhỏ hổn hển đấm cổ cho phụ thân.

Hứa Nghiên thấy Đồ Đại Ngưu nghiêng đầu vẻ đắc ý, đưa tay giúp cô nương của nàng xoa bóp cổ cho hắn, xoa bóp đến khi hắn nhăn nhó mới chịu kêu dừng lại, Đồ Tiểu Quỳ trèo lên lưng hắn hỏi: “Phụ thân còn giận nữa không vậy?”

Cảm thấy da thịt ở chỗ xương sườn bị nhéo, hắn lắc đầu nói: “Không giận, sao ta lại giận khuê nữ ta được chứ, vừa nãy ta lừa con đấy.”

“Hừ.” Tiểu nha đầu bò dậy đá hắn một cái, lăn lộn bò xuống giường chui vào giường nhỏ của mình, đắp chăn kín mít, sợ phụ thân đuổi theo đánh mình, nghe thấy bên ngoài không có động tĩnh, con bé lại kéo chăn xuống, lộ ra cái đầu lắng nghe phụ mẫu nói chuyện, dần dần đôi mắt nhắm lại.

Tiểu Quỳ sợ bóng tối, cộng thêm Đồ Tiểu Ngư nửa đêm thức dậy bú sữa vệ sinh, đèn dầu trong phòng cháy suốt đêm, Hứa Nghiên nửa đêm cho bú thay tã cũng không cần gọi Đồ Đại Ngưu dậy, Tiểu Ngư ngủ rồi lại đi xem tỷ tỷ của thằng bé, chăn đều bị đè dưới người, cũng không biết ngủ kiểu gì, người ta gối tay, con bé thà gối chân, cái yếm chèn bông để phòng con bé ngủ đạp chăn bị cảm lạnh này, không biết còn phải mặc bao nhiêu năm nữa.

Lúc Đồ Đại Ngưu trồng cây ăn quả, hắn cũng lôi Đồ Tiểu Quỳ đi theo, nói là để con bé trông phụ thân làm việc, hai cha con bận rộn cả ngày trên núi, đến tối khi đi ngủ Đồ Tiểu Quỳ chủ động ngồi trên gối phụ thân, thò đầu hỏi: “Phụ thân, cổ có mỏi không?”

Điều đó nhất định là mỏi rồi.

Đồ Đại Ngưu nằm sấp xuống, lại ngồi dậy dịch vào trong một chút, thấy mẫu thân của bé không với tới mình được nữa mới lại nằm sấp xuống, “Lại đây, khuê nữ, ngồi lên lưng phụ thân xoa bóp cho ta nào.”

Hứa Nghiên bĩu môi cười hành động nhỏ nhen của hắn, một người cam lòng chịu đánh một người cam lòng đánh, nàng mới không chõ mõm vào.

Sau khi gạch xanh được kéo về, đến lúc đào khoai lang, sau khi người trong thôn lại tìm lão trưởng thôn nhờ lão ta đứng ra hỏi chuyện, lão ta nhíu mày vẻ miễn cưỡng mở cửa, trên đường có người chào hỏi nói chuyện lão ta cũng không đáp, chỉ gật đầu với vẻ mặt bị làm khó, khi bước vào Đồ gia, khuôn mặt của lão ta lập tức tươi cười, đi theo Đồ lão hán vào hậu viện trò chuyện nửa buổi, lúc ra khỏi cửa khuôn mặt không còn căng thẳng nữa, nhưng cũng không cười, khiến những người luôn thăm dò tin tức không nắm bắt được gì.

Về đến nhà, lão ta nhìn những người đang ngồi xổm trong sân, trước tiên thở dài một tiếng, ngay khi người trong thôn tưởng Đồ gia không đồng ý, lão ta mở lời: “Đồ Đại Ngưu đồng ý thuê người trong thôn rồi.”

“Phù.” Có người thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt thư thái.

“Đây là chuyện tốt mà, trưởng thôn sao lão lại không vui thế?”

“Chỉ thuê một nửa người, còn thuê người từ thôn ngoài nữa, người thôn ngoài tiền công thấp hơn một chút, được ăn cơm ở Đồ gia, nhưng Đồ gia không thiếu lương thực, cho nên thuê một nửa từ thôn ngoài.” Tiếp theo lão ta cũng không nghe lời than phiền của người trong thôn, đọc tên những người được thuê, đều là những nam nhân hoặc vợ của bọn họ đã làm việc không công trên núi mấy ngày liên tục.

Sau khi ra khỏi nhà, những người không được thuê muốn kéo người đi oán giận một trận, nhưng không ai muốn đi, nghe lời trưởng thôn có tiền công mà nhận, nếu trong lòng có ý kiến gì thì tối nằm trong chăn nói với vợ mình, đừng ra ngoài làm hại người khác.

Trong hai ngày, khoai lang đều đã được đưa vào hầm, Hứa Nghiên ở nhà phơi dây khoai lang, một phần để mùa đông cho bò dê ăn, một phần nghiền nhỏ trộn với cám cho lợn ăn, nghe thấy có người trong thôn gọi nàng, ngẩng đầu nhìn lên, người đang đi về phía này hình như là Hoành Nghĩa.

“Tức phụ Đại Ngưu, nhà ngươi có khách này, người bên mẫu gia à?”

“Đúng thế, đại chất tử của ta, cảm ơn thẩm tử đã dẫn hắn đến đây.” Hứa Nghiên đi tới cảm ơn, vui vẻ hỏi hắn ta: “Sao lại đến vào lúc này? Nhà có việc gì hả?”

“Không có việc gì, ta đến giúp tiểu cô phụ xây chuồng lợn, vẫn chưa xây xong phải không?” Hắn ta đeo một cái bọc đồ, trên giày phủ một lớp bụi mỏng, mặt vừa có mồ hôi vừa có tro bụi, rõ ràng là đã đi bộ tới, đi từ sáng đến chiều.

Hứa Nghiên dẫn hắn ta vào nhà, lần nữa cảm ơn thẩm tử dẫn đường, nhưng cũng không mời người vào ngồi, nói với Hoành Nghĩa: “Trong nhà có thuê người làm rồi, đâu cần cháu phải đi xa đến đây.”

“Ta ở nhà cũng không có việc gì làm, nhà của người bận rộn ta đến giúp tiểu cô phụ một tay, khi nào xong việc ta sẽ về.”

Sau khi Hứa Nghiên vào nhà, phụ nhân bên ngoài sợ chó Đồ gia xông ra cắn người, cũng không dám nhìn nhiều vào trong nhà, bĩu môi rời đi.

Trong nhà chỉ có Hứa Nghiên và Đồ Tiểu Ngư, nàng hâm nóng cơm nguội buổi trưa mang ra cho Hoành Nghĩa, nói: “Ta cũng không biết nấu ăn, đây là cơm nguội buổi trưa, cháu tạm ăn lót dạ đi, tiểu cô phụ của cháu cùng với phụ thân chàng ấy đều lên núi rồi, tối về là có thể gặp được người.”

Hắn ta ăn cơm xong liền bảo tiểu cô dẫn mình lên núi giúp việc, đến giúp việc chứ không phải đến làm khách, đi nửa ngày đường lòng bàn chân hơi đau nhưng cũng không đến nỗi phải ngồi ở nhà nghỉ cả buổi chiều.

Hắn ta đến quả thực đã giúp Đồ Đại Ngưu rất nhiều, có hắn ta trông chừng những người thuê cũng không dám trắng trợn lười biếng, Đồ Đại Ngưu cũng có thể thảnh thơi đi ra trấn mua đồ.

Làm việc liên tục cho đến giữa tháng Mười Một, chuồng lợn, nhà ở và căn chòi trên núi mới xây xong, ở khe núi có địa thế thấp đã đào một cái hố phân dài, Đồ Đại Ngưu thanh toán tiền công cho mọi người, mỗi người vui vẻ dọn đồ về nhà, Hứa Hoành Nghĩa nhìn những đồng tiền xu phát ra mà lòng nhỏ máu, cho nên khi Đồ Đại Ngưu đưa tiền công cho hắn ta, hắn ta sống chết không chịu nhận.

“Tiểu cô phụ, ta đến là hỗ trợ người, không phải đến kiếm tiền, người còn phải mua lợn con, còn cần rất nhiều tiền, người đừng đưa tiền cho ta, ta ăn thịt ở nhà người đã gần bằng ăn Tết rồi, ta không lấy tiền đâu, người cất đi.” Hắn ta xua tay nhảy ra xa, thấy trời còn sớm, vào nhà thu dọn bọc đồ rồi đeo lên vai đi luôn.

“Được rồi được rồi, ta không đưa tiền cho ngươi, ngươi không cần đi vội, nếu ngươi muốn về ngày mai ta sẽ đưa ngươi đi.” Đồ Đại Ngưu đuổi theo kéo hắn ta lại.

“Không cần đưa, ta là đại nam nhân, đâu cần người đưa về nhà, đi bộ có mệt đâu.” Bị kéo lại rồi hắn ta vẫn lẩm bẩm trong miệng.

Đồ Đại Ngưu không nói nhiều, hắn cũng thấy đều là đại nam nhân không có gì phải khuyên, nhưng sáng hôm sau thức dậy đã không thấy người nữa, lúc gọi ăn cơm phòng đã trống không sạch sẽ.

Hắn lấy tay day trán thở dài: “Sao lại rụt rè thế này chứ?”