Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn - Chương 140

Chương 140:

- Lục Đậu Hồng Thang -

Lợn cần bán trong nhà đã bán hết sạch, đến ngày hai mươi tháng Chạp, Đồ gia bắt đầu giết dê bán thịt dê, trong thời gian hai ba năm, từ hai con dê mua ban đầu đã mở rộng thành một đàn hơn chục con dê, sau khi đưa đi phối giống năm thứ hai đã không còn phân biệt được con nào cùng ổ sinh ra, sợ chúng giao phối lung tung sinh ra dê con có bệnh, bây giờ dự định giữ lại bốn con tiếp tục nuôi, những con khác đều giết đi bán, giữ lại một con để ăn Tết, tặng Hàng gia và Cố gia mỗi nhà một con.

Chuyện giết dê này người lớn trong nhà đã bàn bạc xong, ở trên bàn ăn cũng không nói nhiều, Đồ Tiểu Quỳ lại không hề biết, mãi đến khi phụ thân và a gia của bé mài dao buộc dê, bé mới nhận ra chuyện gì, chạy vào chuồng dê ôm một con dê núi có bốn chân mọc lông đen, một vòng cổ đen quanh cổ, những chỗ khác đều là lông trắng, la lên không cho giết.

Đồ Đại Ngưu ngây người, trước đây bán lợn cũng không thấy con bé ngăn cản không cho bán mà? Sườn kho con bé cũng gặm rất ngon lành, con dê có vẻ ngoài đẹp đã này tốt số ư?

“Con này không giết, chúng ta giữ lại nuôi, phụ thân giết con dê xấu xí.” Hắn kéo con bé thương lượng tử tế, nhưng khuê nữ của hắn không chịu, nhìn từng con dê trong chuồng, nói: “Không con nào xấu cả, Tiểu Hoa có cái đuôi đẹp, Hoa Tị có cái mũi dễ sờ, Tiểu Bạch yêu sạch sẽ, Đậu Đậu thích chơi với con…”

Mỗi con dê con bé đều gọi được tên.

Mặc dù khuê nữ thích bạn bè dê, nhưng hơn chục con thì quá nhiều, cách bức tường cũng ngửi thấy mùi khai của dê, giết là nhất định phải giết, hai phụ tử Đồ gia tạm thời đặt dao xuống, dỗ tiểu nha đầu ra ngoài chơi rồi, hai người ở nhà vừa buộc vừa giết, lột da mổ bụng, lấy lòng dê, gan dê, dạ dày dê, ruột dê giữ lại cho nhà ăn, con dê để nhà ăn được giữ lại để Đồ lão hán xẻ thành miếng, những con khác Đồ Đại Ngưu xếp lên xe bò kéo ra trấn.

Tặng cho Hàng gia và Cố gia, rồi họ lại rao bán với hàng xóm cùng một con ngõ, tám con dê bán hết sạch trong hai khắc, không cần kéo ra chợ.

“Năm nay không giết thỏ à?” Hàng Thành Văn và Cố Thanh ngồi một bên nói chuyện với Đồ Đại Ngưu, hạ nhân Hàng gia đang xách nước rửa máu dê trên xe bò.

“Không, nhỏ quá, lột da phiền phức chết đi được, chỉ khi nào nhà muốn ăn thì giết một con. Sao? Hai ngươi muốn ăn à?” Hắn hỏi.

“Ngươi giết thì ta ăn.” Cố Thanh lắc lắc chân nói vô liêm sỉ mà nói.

“Sao ngươi không nói ta xào xong đút vào miệng ngươi luôn đi? Thèm chết ngươi, đừng ăn nữa.” Đồ Đại Ngưu cười khẩy.

Cố Thanh liếc hắn một cái, chép miệng, khinh bỉ nói: “Ngươi to lớn thô kệch, ta thèm ngươi đút à?”

Đồ Đại Ngưu không chịu nổi vẻ đắc ý của hắn ta, duỗi chân đá mạnh vào ghế hắn ta, đá người ta ngã ra rồi trong lòng mới thấy thoải mái, không vui nói: “Nhà hai ngươi ai mà không có hạ nhân? Lại còn ra vẻ ta đây, lần sau ta lên trấn sẽ mang vài con đến nhà mỗi người.”

Hàng Thành Văn bị vạ lây xòe tay: “Ta oan không? Ta còn chưa nói gì, còn bị ngươi mắng ra vẻ ta đây.”

“Tiểu tử ngươi xem kịch vui cười đến ngoác cả miệng.” Cố Thanh đi về đứng bên kia Hàng Thành Văn, đề phòng Đồ Đại Ngưu giở trò xấu.

Thấy xe bò đã được rửa sạch, Đồ Đại Ngưu vỗ tay, đứng dậy nói: “Không nói nhảm với hai ngươi nữa, ta về đây.”

“Gấp gì mà gấp, tối ở lại nhà ăn bữa cơm uống chút rượu rồi hãy về.” Hàng Thành Văn giữ hắn lại, nói đã dặn nữ đầu bếp làm cơm rồi.

Trong lòng Đồ Đại Ngưu có chút không yên tâm, lo lắng Đồ Tiểu Quỳ buổi sáng còn la hét không cho giết dê, về nhà phát hiện dê mất rồi lại làm ầm lên, hắn xua tay từ chối, ném đệm rơm lên xe bò, dặn dò Cố Thanh: “Chuyện của Hoàng gia có tin tức thì nhờ người báo cho ta một tiếng.”

“Lão tử biết ngay thịt dê của Đồ Đại Ngưu ngươi không dễ ăn như vậy mà.” Hắn ta nheo mắt cười mắng.

“Rắm, chỉ là một câu nói thôi, nếu ngươi chê thì đưa thịt dê cho Hàng nhị thiếu gia, bảo hắn nhắn lời cho ta, một câu nói đổi một con dê, lão tử lỗ to rồi.”

Hắn vừa nói, đã đánh xe bò đi ra ngoài, Cố Thanh thấy vậy cũng theo ra khỏi cổng lớn Hàng gia, nói là đi nhờ xe bò của hắn về.

Hàng Thành Văn đi theo phía sau tiễn hai người ra cổng, trêu Cố Thanh là sợ hắn cho người khiêng dê đi nên về nhà xác nhận thịt dê đã nấu chưa.

Thịt dê Cố gia đã nấu hay chưa hắn không biết, Đồ Đại Ngưu về đến nhà vừa bước vào sân đã ngửi thấy mùi thịt dê thơm phức, còn Đồ Tiểu Quỳ đang ngồi trước bếp lửa, mắt sưng đỏ ngồi trong lòng a gia mình thổi lửa. Lúc hắn bước vào, nhân ánh lửa còn thấy con bé nhăn mũi hít hà khói trắng bốc ra từ nồi, thấy hắn rồi thì quay đầu đi hừ một tiếng nặng nề, vẻ mặt giận dỗi.

Hứa Nghiên bế Tiểu Ngư cũng hừ một tiếng, chỉ là mặt đầy ý cười, thấy Đồ Tiểu Quỳ quay mặt đi liền nhanh chóng kéo mặt xuống trừng mắt nhìn hắn, thấy tình hình này, Đồ Đại Ngưu hiểu ra, khi không có nhà hắn đã bị đổ oan, còn người kia móng tay vẫn còn sót lại máu dê, chỉ lo thổi lửa, quyết không thèm nhìn hắn một cái.

Đồ Đại Ngưu bị cô lập không có ai nói chuyện, đến lúc lên bàn ăn thịt dê, hắn gắp một miếng thịt dê bỏ vào miệng, vị tươi ngon khiến hắn phải xuýt xoa, bị bỏng lưỡi rồi cũng không nỡ nhả ra, cùng xuýt xoa với hắn còn có Đồ Tiểu Quỳ, vừa xuýt xoa lại vừa hít mũi, con bé cứ khóc là sẽ ch** n**c mũi.

Đồ Đại Ngưu mang tiếng oan thổi nguội thịt dê, ước chừng không còn nóng nữa thì đút vào miệng khuê nữ, ăn xong bữa thịt dê, hai cha con đã hòa giải xong, tiểu nha đầu còn chạy đến bên tai mẫu thân thì thầm hỏi: “Thịt dê trong nhà không bị phụ thân con bán hết chứ?”

Hứa Nghiên nhìn cái mũi còn đỏ của con bé, nghĩ đến Đồ Đại Ngưu bị oan, cố ý không tốt bụng nói: “Con đi hỏi phụ thân con đi, ta cũng không biết.”

“Mẫu thân, người giúp con hỏi đi.” Tiểu nha đầu ngượng ngùng cầu xin.

“Vậy cũng được.” Hứa Nghiên bế Đồ Tiểu Ngư vào bếp, cố ý lớn tiếng hỏi: “Phụ thân Tiểu Quỳ, chàng bán hết thịt dê chưa? Khuê nữ của chàng thích ăn thịt dê lắm đó.”

“Bán hết rồi, không sao, khuê nữ ta thích ăn ngày mai ta lại giết thêm một con, vừa hay ta cũng muốn ăn.” Đồ Đại Ngưu cười đáp lời.

Tiểu nha đầu trốn ngoài cửa nghe thấy không nói gì, dậm chân chạy ra hậu viện, một lát sau quay lại, có chút rối rắm nói với phụ thân: “Giết Tiểu Hoa đi, nó thích ăn cỏ non.”

“Ha ha ha ha ~” Ba người cười lớn, Đồ Tiểu Quỳ cũng ngốc nghếch cười theo.

Trưa ngày hôm sau lại nấu canh dê, Đồ Tiểu Quỳ hít hít ngón tay cầm xương, than thở: “Quả nhiên dê ăn cỏ non ngon hơn!”