Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn - Chương 146
Chương 146:
- Lục Đậu Hồng Thang -
Sau bữa trưa, Đồ Đại Ngưu đi rửa bát, Hứa Nghiên cho Đồ Tiểu Ngư bú sữa, rồi xi tiểu, đưa đứa bé cho a gia ôm, thấy Tiểu Quỳ đã lôi cái gùi ra chờ sẵn, nàng vào kho lấy cái cuốc và dao chặt rau ra, đợi Đại Ngưu rửa xong nồi niêu bát đĩa, ba người liền ra khỏi nhà.
Bước vào rừng trúc, Đồ Đại Ngưu bế Tiểu Quỳ đi, Hứa Nghiên nhận lấy cái cuốc, dao chặt đặt trong gùi do Đại Ngưu vác, măng trúc bên ngoài đều bị người trong thôn đào gần hết, để lại những cái hố mới chưa bị lá trúc rơi rụng che lấp, đi qua những cây trúc to, nàng bẻ những chiếc lá trúc nửa xanh nửa xám chưa rụng trên thân trúc, ném vào trong gùi.
“Mẫu thân, người bẻ lá trúc làm gì thế?”
“Còn hai ngày nữa là Đoan Ngọ, phải ăn bánh ú chứ.”
“Không cần bẻ đâu, lát nữa vào trong nhặt hai nắm lá trúc khô trên mặt đất đi, nàng bẻ cái này xuống nửa xanh nửa khô, về còn phải phơi khô, phiền phức.” Nam nhân biết nấu cơm nói một lời, Hứa Nghiên liền dừng tay.
Khu vực sâu trong rừng trúc ít người đến, măng trúc chưa được đào chặt, khiến tre trúc mọc dày đặc bên trong, có cây to hơn cả mắt cá chân, có cây lại chỉ bằng hai ngón tay, ánh sáng bên trong hơi tối, Đồ Đại Ngưu đặt gùi xuống lấy cái cuốc đào măng trúc, Hứa Nghiên bảo Đồ Tiểu Quỳ đừng chạy lung tung, đi theo phụ thân của con bé, còn nàng thì xách dao chặt đi bới lá trúc, chọn lựa xếp được hai bó, liền nghe thấy Đại Ngưu gọi và đang đi về phía bên này, nàng nhặt lá trúc và dao chặt xoay người, còn chưa đi được hai bước, chân đã đứng im.
Trên lá trúc khô cách đó một bước chân bên phải có một con rắn, màu xám nâu, nằm im không nhúc nhích, to bằng ba ngón tay, mở to mắt, Hứa Nghiên giữ nguyên tư thế đang đi, không dám động đậy.
Đồ Đại Ngưu đi tới thì thấy nàng không đi nữa, vừa định hỏi, nhìn theo ánh mắt nàng, cũng thấy con rắn màu xám kia, màu sắc gần giống lá trúc khô, không nhìn kỹ thì hoàn toàn không nhận ra. Nghe thấy tiểu nha đầu phía sau cũng đang chạy về phía bên này, hắn sợ đến toát mồ hôi lạnh, hối hận trên tay không cầm cái cuốc, hắn ra hiệu cho Hứa Nghiên, bảo nàng chạy sang trái, hắn chạy sang phải, chạy nhanh một chút, có lẽ sẽ không sao.
Nhưng Hứa Nghiên không để ý đến hắn, mà tay di chuyển ra phía sau, nắm chặt phần cuối cùng của cán gỗ dao bầu, nghiêng người về phía trước, cổ ngửa ra sau, chân không nhúc nhích, tay nắm dao chặt giơ lên, Đồ Đại Ngưu sợ hãi trố mắt, nhón gót chân chuẩn bị chạy qua giúp đỡ.
Mà Hứa Nghiên mắt không chớp, tay vung vừa nhanh vừa ổn định, một nhát dao chém xuống, con rắn thành hai khúc, ghê tởm lăn lộn trên lá trúc, Hứa Nghiên lại không hoảng sợ, mà lùi lại một chút ngồi xổm xuống, vươn dài cánh tay chém thêm vài nhát vào thân rắn đang vặn vẹo, nhát dao nào cũng rơi xuống đất, lá trúc cũng bị chẻ nát.
Nam nhân còn hơi run tay chạy tới, nhìn thấy chính là thân rắn bị chém thành bốn năm đoạn, lá trúc bị chẻ nát và máu rắn dính đất trên lá trúc, đưa tay vỗ nhẹ lên đầu vợ mình, quát: “Nàng điên rồi sao? Gặp phải thứ này nàng không chạy lại còn muốn băm nó ra nữa? Phản ứng của rắn nhanh như thế nào nàng chưa từng thấy sao?”
“Con rắn này có bệnh, ta thấy nó cứ nằm im, giống như người già nói là bị sốt rét, quả nhiên, chàng xem ta băm nó ra nó mới phản ứng lại.” Hứa Nghiên rất bình tĩnh giải thích, nhưng nhìn mấy đoạn rắn nằm trên lá trúc, trong lòng có chút buồn nôn, cách quá gần, vảy trên thân rắn nhìn rõ mồn một, trong lòng nàng rất khó chịu, giống như móng mèo cào trên tấm sắt phát ra âm thanh chói tai khó chịu, lời lầm bầm của nam nhân nàng nghe nhưng không lọt tai.
Dùng dao bầu bới lá trúc ra, lộ ra đất ẩm ướt, nàng vung dao chặt xới con rắn lên đất, tay nhấc dao chém xuống, giống như Đồ Đại Ngưu băm thịt làm nhân bánh sủi cảo trước đây, trộn lẫn với đất, con rắn bị băm thành thịt nát, nhìn thấy vũng bùn dính không nhìn ra màu sắc kia, nàng thở phào nhẹ nhõm, dùng mũi dao đào một cái hố nhỏ, bùn đất lẫn thịt rắn được chôn vào hố đất, còn dùng đất đắp thành một gò đất nhỏ.
Lấy lá trúc lau sạch đất ẩm trên dao chặt, nhặt lá trúc đứng dậy, lúc này mới phát hiện nam nhân nãy giờ lẩm bẩm không còn động tĩnh, nhìn thoáng qua, hắn đang quay lưng lại với nàng ngồi xổm cách nàng ba bước, ôm khuê nữ trong lòng, nghe thấy tiếng bước chân liền buông Tiểu Quỳ ra, bất đắc dĩ thở dài một tiếng: “Aiz ~”
Đồ Tiểu Quỳ cuối cùng cũng thoát ra được, vỗ phụ thân hỏi: “Phụ thân, người bịt con lại làm gì thế?”
“Không muốn cho con nhìn linh tinh, gan đã đủ lớn rồi, không thể lớn thêm nữa.” Vừa nói lời này, mắt hắn lại nhìn chằm chằm Hứa Nghiên.
Đối diện với ánh mắt tức tối của hắn, Hứa Nghiên vẻ mặt lấy lòng, giơ hai ngón tay đảm bảo: “Lần sau ta thấy nhất định sẽ chạy.” thấy hắn không tin, nàng tiếp tục nói: “Thật đấy, ta là thấy nó đang bị sốt rét mới quyết định chém nó, giết một con thì bớt đi một con, hôm nay là chúng ta may mắn, nhỡ lần sau có người vào bị cắn thì sao, chàng nói có phải không?”
Đồ Đại Ngưu không nói phải hay không, cúi người ôm Tiểu Quỳ lên, miệng lẩm bẩm: “Thật là muốn mạng mà…”
Trên đường trở về, Đồ Đại Ngưu một tay ôm đứa bé, một tay cầm cái cuốc, trên lưng còn vác cái gùi, hắn cầm cái cuốc đập xuống đất tạo ra tiếng động ở phía trước, miệng còn hú hét, là muốn dọa rắn đi mất.
Đồ Tiểu Quỳ thì ôm cổ phụ thân nhìn về phía sau, miệng liên tục hỏi mẫu thân: “Mẫu thân, vừa nãy người đang chém cái gì vậy? Con vừa đi qua, đã bị phụ thân bịt lại ôm đi xa rồi, phụ tân không cho con nhìn.” Nói đến cuối còn có chút trách móc.
Tâm trạng của Hứa Nghiên còn có hơi kích động, đã chém chết rắn, nàng nhìn tay mình, phản ứng thật nhanh, thầm tặc lưỡi hai tiếng, trả lời tiểu cô nương: “Một con sâu, lớn rất xấu xí, tiểu cô nương không được nhìn, nhìn rồi buổi tối sẽ gặp ác mộng tỉnh giấc đấy.”
“Ôi, phụ thân đang bảo vệ con à.” Con bé sờ khuôn mặt đen của phụ thân, cười hì hì nói: “Châm tay quá.” Nhưng tay lại không rời đi, dọc theo cằm phụ thân cứ cọ cọ, vừa cọ vừa cười khúc khích, tiếng cười của con bé vang vọng trong rừng trúc này.
Về đến nhà, Hứa Nghiên dùng bồ kết rửa tay nhiều lần rồi ôm lấy Đồ Tiểu Ngư đang đưa tay khóc đòi mẫu thân ôm, thấy Đồ Đại Ngưu đang rửa tay, rửa mặt, thay giày cho khuê nữ, cuối cùng cầm bã ruột dưa rửa dao bầu, Đồ lão hán thì đang bóc măng trúc, quan sát những con gà con trong sân nói: “Đại Ngưu, ngày mai con ra trấn mua hai con gà về đi, gà trong nhà nhỏ quá, còn chưa được hai lạng thịt, nếu ngày mai gia đình Hoành Nghĩa đến, lúc lễ tết một con gà sẽ không đủ ăn.”
“Được, ngày mai con cũng phải đi mua hùng hoàng, trong nhà còn nếp không?”
“Còn khoảng hai cân, không cần mua nữa, người trong nhà chúng ta đều không thích ăn bánh ú mấy, hai cân gạo ngâm rồi chúng ta ăn cho đúng nghi thức thôi, cũng đủ cho cả nhà Hoành Nghĩa ăn rồi.” Đồ lão hán nói.
Buổi tối, đêm khuya yên tĩnh, Tiểu Quỳ đã ngủ say, giường bắt đầu lắc lư, Hứa Nghiên mặt đỏ bừng thò đầu ra khỏi chăn mỏng, vừa hít một hơi sâu lại bị kéo vào, Đồ Đại Ngưu tựa vào nàng, áp trán vào nàng, nghiến răng hỏi: “Đã biết nặng nhẹ chưa?”
“Nặng rồi.” Nàng nghẹn giọng nói.
Đồ Đại Ngưu lại tăng thêm lực đạo, trách mắng nàng: “Nàng chỉ nghe nói rắn bị sốt rét, chứ chưa từng thấy qua, lỡ đâu con rắn kia đang chuẩn bị cắn nàng thì sao, nàng đưa cánh tay qua chẳng phải vừa vặn bị cắn sao?”
Bóp eo nàng thúc xuống, thấy nàng lấy tay che miệng, hắn kéo xuống hỏi: “Chính là như thế này, nàng nói phải không?”
“Đúng thế đúng thế, ta không bao giờ… đi rừng trúc nữa.” Nàng cầu xin tha thứ.
Nửa đêm Đồ Đại Ngưu tỉnh lại, thấy Hứa Nghiên ôm tấm chăn nhỏ xoa xoa, ngủ rất ngon, hắn yên tâm ngủ tiếp, cái gan dám giết rắn sao lại gặp ác mộng được chứ.
Buổi sáng khi hắn ra khỏi nhà, đi vào ngồi bên giường hỏi: “Ta mượn được xe gỗ bánh rồi, đánh xe bò vào trấn, nàng có muốn đi chợ không?”
“Không đi.” Mí mắt nàng còn hơi sưng đỏ, ôm Đồ Tiểu Ngư cho bú sữa, nói với hắn: “Đến y quán hỏi xem, ngoài hùng hoàng ra còn có thứ gì khác để xông rắn không, nhà trên núi và chuồng lợn đều phải rắc.”
“Được, nàng nhớ dậy ăn cơm đấy.”
“Sẽ dậy ngay đây.”
