Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn - Chương 151

Chương 151:

- Lục Đậu Hồng Thang -

“Lại còn phải đến học chữ sao? Chẳng phải đều là để làm ruộng ư?” Nghe Hứa Nghiên nói lão trưởng thôn muốn tôn tử theo học chữ, Đồ Đại Ngưu đầy vẻ không hiểu, mấy đứa tôn tử nhà trưởng thôn hắn thường thấy, chẳng phải là leo cây bắt chim hoặc là xuống mương rãnh mò cá mò tôm đó sao, nhìn chẳng khác gì loại người như hắn, đều là loại không đọc được sách, thế mà còn muốn đến học chữ? Đừng làm hư con nhà hắn chứ.

“Ai nói với chàng là đều phải cày cấy? Chẳng lẽ không cho phép người ta rời đồng ruộng mà đi làm ăn buôn bán ư? Trưởng thôn rõ ràng là muốn cho con cháu trong nhà có thêm một con đường ra, theo như lời lão ta nói, rảnh rỗi cũng là chơi, chi bằng đến học vài chữ.” Hứa Nghiên véo tai hắn hỏi: “Có phải chàng cũng nghĩ Tiểu Quỳ học chữ là chuyện làm bậy không?”

“Sao lại thế được? Khuê nữ của ta chắc chắn phải giống như mẫu thân con bé.” Hắn quay mặt đi nhìn nàng, cau mày nói ra lời đầy tự tin: “Khuê nữ nhà ta sinh ra đã thông minh, không phải là số làm ruộng, ta cũng không thể để con bé xuống đồng bới đồ ăn đâu.”

Hứa Nghiên rất hài lòng với lời hắn nói, ôm cổ hắn nói: “Ta thật sự có mắt nhìn, đã chọn chàng làm phụ thân cho khuê nữ ta, con bé có cái số tốt hơn ta, sẽ là một đứa trẻ không có ưu phiền.”

Nam nhân được khen ngợi trong lòng vui sướng, nhưng vẫn không muốn đồng ý cho nàng dạy chữ cho những đứa trẻ khác trong thôn, ngẫm đến cảnh có những đứa trẻ khác chạy lung tung trong nhà là thấy đau đầu, hơn nữa trưởng thôn nói là khi không học chữ thì để tôn tử của lão ta ở ngoài trông chừng, nhưng nếu đã đồng ý thật sự thì làm sao có thể làm như vậy, để đứa trẻ ngồi ngoài chịu nắng chịu gió, ai nhẫn tâm được?

“Ngày mai ta sẽ đi nói với lão già đó, cứ bảo là nàng nhiều việc quá bận không xuể, hơn nữa bây giờ con lợn nhỏ ăn ít cỏ, cắt vài gánh cỏ là đủ ăn cả ngày, ta đi nửa canh giờ là có thể cắt về được, không cần phải để bọn chúng đi cắt cỏ.” Đồ Đại Ngưu nhìn sắc mặt nàng mà nói.

Hứa Nghiên đã đoán được phản ứng này của hắn, hắn trưởng thành là cùng phụ thân hắn nương tựa với nhau, Đồ lão hán lại có nghề mổ lợn, nhà có đất đai truyền đời, hắn chưa từng nếm trải khổ cực, cũng chưa từng chịu ơn huệ của người trong thôn, cơ bản là không có tình cảm gì với người trong thôn, hắn kiên nhẫn hết mực với người nhà, còn với người ngoài thì lại là một thái độ lạnh lùng, không liên quan đến mình.

Nhưng Hứa Nghiên đã trải qua cuộc sống nghèo khó, vì học vài chữ mà phải dùng mưu mẹo với phụ thân mình, sự thật chứng minh biết được con chữ vẫn có ích, nếu không được đọc thêm vài quyển sách, năm xưa ra khỏi Trần gia, nàng đã không dám thuê nhà ở trấn, cảnh ngộ khi về mẫu gia sẽ còn tệ hơn cả Trương Mạn. Tại cái vùng quê này, biết viết vài chữ, chỉ cần ngươi có gan khoác lác, luôn có thể lừa được vài người, rất nhiều người kính trọng những ai biết nói biết viết, nên nàng vẫn muốn dạy chữ cho lũ trẻ trong thôn, chỉ hy vọng những đứa trẻ này khi gặp khó khăn có thể giống như nàng, dựa vào sách vở mà nắm được một cọng rơm cứu mạng khác.

“Cứ để bọn chúng đến đi.” Nàng dựa vào ngực nam nhân nói khẽ làm nũng, “Tìm vài bạn cho cô chất Tiểu Quỳ Tiểu Dương học cùng, con bé sẽ có thêm động lực học tập, hơn nữa có người cắt cỏ cho lợn cho trong nhà, chàng cũng sẽ có thêm thời gian làm việc khác.”

“Hoành Nghĩa nói khi nàng còn nhỏ cũng chỉ học riêng với phụ thân, cũng đâu cần ai làm bạn.” Đồ Đại Ngưu vẫn không chịu nhượng bộ, hơn nữa hắn tin rằng khuê nữ mình không phải là đứa trẻ không chịu cầu tiến.

“Khi ta còn nhỏ chẳng qua chỉ là trí nhớ tốt hơn một chút, mới ban đầu là học cùng Hoành Nghĩa, sau khi phụ thân ta đuổi hắn đi thì cũng không dạy ta nữa, rồi ta cũng không học nữa. Sau đó khi ông ta dạy nhị chất tử thì ta phát hiện mình đã quên hết những gì đã học, có chút hoảng hốt, lại đành mặt dày theo nhị chất tử học thêm vài năm. Nhưng phụ thân ta cái con người đó, chướng mắt nha đầu, không cho ta giở sách của ông ta, không cho ta vào thư phòng, ta hỏi chỗ không hiểu thì ông ta chỉ trợn mắt nhìn ta mà không chịu dạy, điều này khơi dậy tâm lý phản kháng của ta, không cho học thì ta lén lút học, dùng mưu mẹo với ông ta để ông ta dạy ta, ta bây giờ vẫn còn nhớ tâm trạng lúc đó, khi vất vả lắm mới có thể đọc thông một bài văn, mừng đến nỗi hận không thể lăn lộn ngay tại chỗ.”

Lúc ấy thì hận đến chết, bây giờ nhớ tới lại thấy buồn cười, nàng tiếp tục nói: “Thời điểm còn nhỏ muốn chứng minh với phụ thân là ta không kém gì mấy đứa chất tử, khi lớn hơn càng hiểu rõ chỉ có biết thêm chữ mới có thể tìm được một nhà chồng tốt, cho nên ta mới có thể đọc đi đọc lại những bài văn khô khan.”

Nàng lại chuyển câu chuyện sang trên người Tiểu Quỳ, nói: “Tiểu Quỳ sống quá sung sướng rồi, trí nhớ của con bé cũng không tệ, nhưng tính kiên nhẫn kém, không chịu ngồi yên, luôn muốn nũng nịu nói lời hay ý đẹp để được ra ngoài chơi, Tiểu Dương và Tiểu Tường chắc chắn đã được hai phu thê Hoành Nghĩa dặn dò, luôn chiều ý Tiểu Quỳ, lâu dần, ba đứa trẻ sẽ đồng lòng, tìm mọi cách để không phải học chữ.”

Đồ Đại Ngưu nghe tức phụ nói Tiểu Quỳ thiếu kiên nhẫn, không chịu ngồi yên thì thấy chột dạ, con bé này sao lại giống mình thế chứ? Nghe đến cuối cùng hắn liền mềm lòng, sốt sắng nói: “Sáng mai ăn cơm xong ta sẽ đi tìm trưởng thôn, bảo mấy đứa tôn tử của lão ta đều đến theo học chữ cùng cô chất Tiểu Quỳ.”

“Được, không cần trứng gà, bảo mấy đứa tôn tử của lão ta mỗi đứa mỗi ngày cắt một gánh cỏ, học mỗi sáng và mỗi tối một nén nhang.” Hứa Nghiên nói với hắn thời gian và điều kiện.

Người trong thôn hôm qua thấy trưởng thôn ủ rũ xách trứng gà quay về, có người mừng rỡ, có người lo lắng, người mừng rỡ thì thấy gánh nặng trên vai được trút bỏ, nhìn xem, trưởng thôn mang trứng đến mà mẫu thân Tiểu Quỳ còn không dạy, chắc là nàng không dạy học nữa, vậy thì mọi người đều không học thôi, đều là làm ruộng, học chữ làm gì. Còn người lo lắng thì muốn cho con cái trong nhà đi học chữ, nhưng lại không nỡ bỏ tiền bạc của cải, vẫn luôn quan sát, thấy Hứa phu tử không dạy học nữa, chẳng phải cảm thấy tiếc nuối vì mất đi cơ hội đổi đời hay sao.

Trơ mắt nhìn bốn đứa tôn tử và hai đứa tôn nữ của trưởng thôn dùng xe bò chở sáu gánh cỏ xanh đến Đồ gia, khi chúng rẽ vào, có người kéo lại hỏi: “Các ngươi chở cỏ đến Đồ gia làm gì thế?”

“Tiền học.” Đại tôn nữ của trưởng thôn, A Phiến, đắc ý khoe: “Ngày mai bọn ta có thể theo Hứa phu tử học chữ rồi.”

“Chỉ có vài gánh cỏ xanh thôi sao?”

“Đến thì cắt một gánh cỏ xanh, không đến thì không cắt.” Nha đầu trả lời.

“Hứa phu tử còn nhận người không? Tiểu Trụ nhà ta cắt cỏ cũng giỏi lắm, biết lợn thích ăn cỏ gì.” Đại thẩm kéo A Phiến lại vội vàng hỏi, nha đầu nhà người ta có thể học chữ, tiểu tử nhà mình không thể kém hơn được.

“Thẩm tử, thẩm bóp ta đau.” Nha đầu hất tay thô ráp trên cánh tay ra, bĩu môi nói: “Ta cũng không biết, Hứa phu tử đâu phải mẫu thân ta, muốn biết thì thẩm tự đi hỏi đi, bọn ta được học chữ là do a gia tìm đến cầu xin đấy.”