Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn - Chương 154

Chương 154:

- Lục Đậu Hồng Thang -

“Tiểu Nghiên, qua hai ngày nữa bên phu gia của Hồng Quả đến đặt sính lễ, cả nhà muội đều qua xem một chút, ủng hộ thể diện, tỷ phu của muội cũng giống như Đại Ngưu, đều là độc đinh trong nhà, Hồng Quả cũng không có thúc bá thân thích nào, muội là tiểu di ruột thịt ở gần thì đến giúp xem xét.” Hứa Nguyễn với Trần Kỳ cùng nhau đánh xe lừa đến, cô nương sắp đính hôn, lão tử như hắn ta phải ở nhà, không đi làm ăn xa.

“Sao lại nhanh định ra thế?” Hứa Nghiên kinh ngạc.

“Hồng Quả tháng ba năm sau là mười sáu tuổi, cũng nên định rồi, ở nhà thêm một năm nữa là gả chồng thôi.” Hứa Nguyễn nói: “Tiểu tử kia là con út của huynh đệ chơi thân với tỷ phu muội, nghe nói là một đứa trẻ lanh lợi.”

“Nhanh thật đấy, lúc ta gả cho Đồ Đại Ngưu thì con bé mới vừa tròn mười tuổi.” Nói rồi nàng liếc nhìn tiểu khuê nữ đang bận rộn rửa táo đãi khách, hỏi: “Nhà đó là người ở đâu? Cũng làm buôn bán sao? Con út thì được nuông chiều lắm nhỉ?”

“Ở Ngô Pha, phía tây trấn, cũng là người đi buôn bán bên ngoài, tiểu tử đó cũng được, ngoài việc đi theo phụ thân hắn, thời gian rảnh rỗi thì gánh hàng đi bán dạo trong thôn xóm, là người có thể nuôi được gia đình.” Hứa Nguyễn nói về tình hình nữ tế tương lai của mình, từ vẻ mặt có thể thấy nàng ta khá hài lòng.

Hứa Nghiên nói đùa: “Giá như là lão đại thì tốt rồi, giống như nhà tỷ, tôn tử nhỏ hơn tiểu nhi tử hai tuổi, đợi đến khi Bình Dụ lớn lên thì tỷ phu cũng già, chỉ có thể nhặt nhạnh chút vụn vặt mà ăn thôi.”

Trần Kỳ nghe xong cười: “Chẳng trách Hồng Quả ngày nào cũng ‘tiểu di’ dài ‘tiểu di’ ngắn, muội thật sự là nghĩ cho con bé, nhưng nhà đó có ba người nhi tử hai người khuê nữ, hai khuê nữ là nhỏ nhất, huynh đệ kia của ta cũng tuổi tác gần bằng ta, vẫn có thể chạy thêm chục năm nữa.”

“Thế thì tốt.” Hứa Nghiên dừng lại một chút, nói: “Hai phu thê Hoành Nghĩa đang nuôi lợn trên núi, tỷ thấy có nên nói với hai người họ một tiếng không?”

Trần Kỳ không nói gì, mà nhìn Hứa Nguyễn một cái, Hứa Nguyễn nói: “Thôi, không nói với hai người bọn họ, dù sao cũng không trao quà, hơn nữa đính hôn cũng không phải thành thân, biểu ca biểu tẩu có đến cũng không thể giữ được vai vế, không nói được lời nào, trẻ con nhiều nháo nhác cũng không hay.”

“Được, tỷ nói cũng phải.” Hứa Nghiên chỉ là người trung gian nhắc một câu, có mời hay không là tùy ý gia chủ, tránh để sau này có mâu thuẫn lại đổ lỗi cho nàng.

Chỉ khi cô nương thành thân thì họ hàng trưởng bối trong nhà mới thêm của hồi môn, nhưng Hứa Nghiên nghĩ đối với Hồng Quả đây là chuyện lớn, đợi tiểu cô nương gả đi lại càng khó gặp mặt. Ngày hôm sau, nàng dẫn hai đứa trẻ đến đón Hồng Quả đi trấn, đưa tiểu cô nương đến tiệm may chọn một bộ áo tay rộng và váy màu hồng trắng, đi kèm với thắt lưng rộng thêu hoa màu xanh nhạt. Từng lớp từng lớp xếp gọn gàng rất tôn dáng, sự hoạt bát duyên dáng của thiếu nữ tuổi xuân hiện lên rõ ràng.

Đồ Tiểu Quỳ sờ gấu váy của biểu tỷ, không nỡ buông, ngước lên cầu xin: “Mẫu thân, con cũng muốn mặc cái váy xinh đẹp này.”

“Con còn nhỏ, đợi con lớn lên mẫu thân sẽ mua cho con.” Thấy bé vẫn muốn mua, Hứa Nghiên đành nói thật: “Con nhìn eo biểu tỷ con xem, rồi nhìn eo con xem, bụng nhỏ của con tròn vo, mặc áo khoác váy nhỏ sẽ đẹp hơn, có thể che được cái bụng.”

“Vâng ạ.” Bé hít một hơi thật sâu, thấy bụng vẫn không nhỏ lại, đành chống nạnh từ bỏ.

“Chưởng quây, bao nhiêu tiền?”

“Hai lượng rưỡi, ta còn tặng thêm cho tiểu nha đầu xinh xắn này một chiếc khăn tay thêu hoa đào, có muốn mua thêm một đôi hài thêu không?”

“Không không, không mua, đều không mua.” Hồng Quả ngắt lời chưởng quầy, nói với tiểu di: “Bộ quần áo này ta mặc không làm việc được, không mặc được, ta không cần.” Nói rồi tiểu cô nương định vào cởi ra, hai lượng rưỡi mua vải có thể may được quần áo mặc cả năm, không thể mua được, quá quý giá, mẫu thân mình còn không nỡ mua, làm sao có thể để tiểu di tốn tiền được.

Chưởng quầy thấy người trả tiền không ngăn cản, đành vội vàng khuyên: “Nha đầu, ngươi mặc bộ đồ này đẹp lắm, cứ như thay đổi thành một người khác vậy. Ngươi xem hoa văn trên cổ áo, gấu váy, cổ tay áo và thắt lưng, đều thêu rất tinh xảo, vải cũng là vải tốt, giặt không phai màu, giá này không đắt đâu.”

“Không cần không cần, ta cũng biết thêu hoa, lát nữa ta mua vải về tự may.” Hồng Quả đã c** q**n áo đưa lại cho chưởng quầy, sửa tóc rồi định đi.

“Chưởng quầy, hai lượng bạc ta lấy, ngươi cho ta cái giá thật lòng đi, hôm khác ta sẽ đến mua cho cô nương của ta hai bộ nữa.” Hứa Nghiên nói, thấy Hồng Quả đã đi đến cửa mà nàng vẫn đứng yên.

“Ôi chao, ta không nói thách giá đâu, ngươi xem những đường viền cổ áo này…”

“Mũi kim thêu hoa văn này còn bị may sai, nhìn kỹ thì không được đấy, ta cũng từng bán đồ thêu rồi, ta trả hai lượng bạc ông tuyệt đối vẫn còn lời, ta chỉ ưng kiểu dáng bộ quần áo này thôi.”

“Tiểu di, ta không cần đâu, nếu người muốn tiêu tiền cho ta thì chi bằng mua cho ta hai sấp vải, ta tự mình cũng có thể may được bảy tám phần giống, chỉ là tốn thời gian hơn chút.” Hồng Quả ngăn nàng lại, muốn kéo nàng đi.

“Ngươi cái đứa nha đầu này nói gì thế, dám nói trước mặt ta là muốn may kiểu quần áo giống ta?” Chưởng quầy tức điên lên rồi, bộ quần áo may sẵn này không bán được nữa sao? Việc bán quần áo sao chép kiểu dáng lẫn nhau thì không nói, ngay cả người mua quần áo cũng đến sao chép kiểu dáng, thấy người có thể quyết định đã bị kéo đến cửa rồi, đành nhượng bộ nói: “Thôi được rồi, hai lượng một trăm văn bán cho ngươi, mang đi đi.”

“Tặng kèm một đôi hài thêu.” Hứa Nghiên đứng ở cửa nói, một vẻ không đồng ý là sẽ bỏ đi.

“Đây, bộ quần áo này ta xem như không kiếm được đồng nào rồi.”

Hứa Nghiên đưa bạc cho Tiểu Quỳ, con bé vui vẻ chạy đi trả tiền lấy quần áo, ôm khư khư trong lòng suốt đường đi, đến đầu thôn Trần gia, hài lòng đưa cho biểu tỷ, giống như cho người ta quần áo cũ nó không mặc nữa vậy.

“Tiểu di, không cần mua đâu, ta ở nhà không hay mặc váy, tay áo rộng thế này, ta giặt giũ nấu cơm cũng không tiện.” Hồng Quả ôm tiểu biểu đệ nói với tiểu di đang đánh xe bò, thích thì thích nhưng không đáng.

“Thế thì ngươi làm ít việc đi là được, ta sinh hai đứa con rồi vẫn mặc váy, Tiểu Quỳ ngày nào cũng leo cây nghịch bùn cũng có vài bộ váy nhỏ, mặc quen rồi sẽ thấy tiện thôi, tiểu cô nương đừng suy nghĩ nhiều như vậy, luôn phải có một bộ quần áo khiến mình nhìn vào là thấy vui vẻ.” Hứa Nghiên dạy tiểu cô nương: “Gả đi rồi đừng cắm đầu vào làm việc, hãy dựa dẫm vào chồng của mình nhiều hơn, chỉ có ngươi tự thương mình, người khác mới thương ngươi.”

“Mẫu thân ta nói gả đi phải hiếu thuận với chương phụ bà mẫu, hầu hạ nam nhân cho tốt, việc nhà cửa gọn gàng, đừng để người ta chê cười.” Tiểu cô nương nói những lời này với giọng điệu không vui, “Mẫu thân còn bảo ta ở nhà luyện tập nhiều hơn, nếu không có đại tẩu ở đây, hận không thể quẳng hết quần áo trong nhà cho ta giặt.”

“Mẫu thân ngươi nói cũng có lý, vì tỷ ấy gặp được chương phụ bà mẫu tốt, ta cũng có chương phụ hiểu lẽ phải và người chồng biết thương ta, nên hiếu thuận với chương phụ bà mẫu, hầu hạ chồng cho tốt không có gì sai. Ngươi thì khác, ngươi có hai người tẩu tử ở trên, và hai tiểu cô ở dưới. Nếu ngươi ở nhà chồng mà cứ cắm đầu vào nấu cơm giặt quần áo trông trẻ như ở nhà, ngươi sẽ không bao giờ rảnh rỗi được đâu. Ngươi tự mình suy nghĩ thêm đi, về đi, ngày mốt bọn ta lại đến, ngươi cũng không phải gả đi ngay.”

Ngày đính hôn hôm ấy, gia đình Hứa Nghiên cũng chỉ là đến cho đủ người ăn bữa cơm, không cần phát biểu ý kiến, Hứa Nghiên không cảm thấy gì nhiều, nhưng Đồ Tiểu Quỳ sau khi về, cứ lẽo đẽo theo phụ mẫu nói: “Di mẫu của con nói biểu tỷ con gả đi thì thành người nhà người ta rồi, còn nói sau này con cũng là người nhà người ta, con không muốn gả đi.”

“Không gả, phụ thân dẫn con đi nộp tiền phạt, phụ thân có tiền.” Đồ Đại Ngưu đảm bảo với khuê nữ.