Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn - Chương 163

Chương 163:

- Lục Đậu Hồng Thang -

Tôn Hạc theo họ cùng cắt cỏ, nghe họ kể chuyện con ngỗng nhà ai mổ người mà cùng bật cười khúc khích, có hơi ngơ ngác, không hiểu vì sao họ lại cười, đang nghĩ xem con ngỗng mà họ kể là của nhà ai thì tiếng cười bỗng biến đổi, tất cả mọi người đều nặn giọng “cạc cạc cạc…”.

Nghe vậy liền biết họ đang bắt chước tiếng cười của Tiểu Quỳ. Tiểu Quỳ một chút cũng không giận, một tiếng “cạc” cười có thể ngân ba nốt, khiến những người khác cười theo mà không ngừng được. Tôn Hạc nhìn đám người cười đến ngả nghiêng, cậu ta cũng cười theo, vừa mở miệng một tiếng “cạc” đã bật ra, khiến cậu giật mình vội vàng bịt miệng. Thấy không ai phát hiện ra giọng mình, cậu ta mới thả lỏng thần kinh căng thẳng, may mắn thay, không ai nghe thấy thì sẽ không ai trêu chọc mình.

Khi trở về, Tôn Hạc nhận ra cậu đã nhét đầy cỏ vào giỏ quá mức, đeo trên tay khi đi rất khó khăn, đi được một đoạn lại không xách nổi, nhìn những người khác cũng căng vai xách giỏ, nhưng họ vẫn có thể vừa đi vừa nói cười, cậu ta nghiến răng lại xách lên, lảo đảo cúi đầu đi theo phía sau.

“Phù… phù…” Tôn Hạc thực sự không đi nổi nữa, cậu ta ném cái giỏ xuống đất, nói với những người quay đầu lại vì giật mình: “Cỏ nhét chặt quá, ta xách không nổi nữa rồi.”

“À, ngươi đợi một lát, ta đến giúp ngươi.” Tiểu tử béo mập xách cái giỏ tre của mình đi nhanh về phía trước một đoạn, đặt cái giỏ xuống rồi chạy lại nắm lấy đầu bên kia của giỏ, nói: “Nâng lên đi sẽ nhẹ hơn nhiều, đây là lần đầu tiên ta thấy có người lần đầu cắt cỏ mà lại chất nhiều như vậy.”

“Không cần cùng nâng, ta chỉ cần vứt bớt một nửa cỏ đi là được, thỏ nhà ta cũng không ăn hết nhiều cỏ như vậy.” Tôn Hạc nâng đầu bên kia đi theo bước chân của tiểu tử béo, vừa đi vừa nói.

“Hả? Vậy ngươi hãy vứt sau, đi thêm một đoạn nữa sẽ nhìn thấy bò dê nhà Hứa phu tử, ngươi hãy vứt những bó cỏ không cần thiết cho chúng ăn.”

“Được.” Tôn Hạc đáp lời, nhìn tiểu tử béo nói lớn tiếng đó hỏi: “Ngươi cắt một giỏ cỏ có đủ cho lợn nhà ngươi ăn không? Lát nữa có ra ngoài nữa không?”

“Nhà ta chỉ có một con lợn, đủ cho nó ăn.” Tiểu tử đó quay đầu đánh giá Tôn Hạc, mắt đảo tròn một vòng, nói rất khẽ: “Lát nữa chúng ta còn phải ra ngoài cắt thêm một giỏ cỏ nữa, ngươi đoán xem vì sao?”

Ta làm sao biết được? Tôn Hạc nghĩ bụng, nhưng vẫn thuận theo hỏi: “Vì sao?”

“Cắt cho lợn nhà Hứa phu tử, nhưng Hứa phu tử sắp sinh con rồi, không có thời gian phơi cỏ, nên bọn ta định giúp ngài ấy phơi khô cỏ, bó thành bó đặt vào căn nhà cũ không có người ở đó, ngươi có muốn đến không?” Tiểu tử béo hỏi.

“Đến.” Tôn Hạc gật đầu, lại hỏi: “Ta thấy cửa căn nhà cũ không người ở đó bị khóa rồi, làm sao mà đặt vào được?”

“Trèo tường vào chứ sao? Ngươi không biết à? Quả thực như bọn họ nói có hơi ngơ ngác.” Câu cuối cùng tiểu tử béo nói rất nhỏ, nhưng Tôn Hạc vẫn nghe thấy, cố kìm nén ý định bỏ chạy, lầm bầm nói: “Ai nói? Ta đã biết đọc biết viết rồi, không ngơ ngác chút nào.”

“À, đúng vậy, ngươi còn biết viết chữ nữa.” Tiểu tử béo thấy cậu ta nói đúng, liền buột miệng tiết lộ tin tức: “Tiểu Đản Tử nói, ồ, Tiểu Đản Tử chính là biểu ca của ngươi, bọn ta đã đặt cái biệt hiệu cho cậu ta.”

Hai chữ “biệt hiệu” này bọn chúng học được từ miệng Hứa phu tử, từ đó về sau, tất cả người trong thôn đều được bọn chúng đặt cho biệt hiệu.

Nghe nói biểu ca Phương Đán ở sau lưng nói xấu mình là ngơ ngác, Tôn Hạc không hiểu sao lại thở phào nhẹ nhõm, có lẽ là vì mối quan hệ của cậu ta với bọn họ không tốt, cũng có thể là do bị các tộc huynh ở Ngõa Tử Lĩnh mắng quen rồi, nên đối với người thân cũng không còn kỳ vọng nữa.

“Lát nữa ta đợi các ngươi ở đâu?” Tôn Hạc chuyển chủ đề.

“Đầu thôn, bọn ta lén lút Tiểu Quỳ làm, ngươi cũng đừng nói cho cậu ấy biết, bọn ta từ đầu thôn đi ra ngoài, có một căn cứ bí mật, có thể phơi cỏ, không ai phát hiện ra.”

“Được, lát nữa ta sẽ đợi các ngươi ở đầu thôn.”

Không cần đợi đến ngày mai, Tôn Hạc đã gia nhập đội trẻ con tinh nghịch trong thôn, lén lút người lớn trong thôn, mỗi sáng sớm ra khỏi thôn cắt cỏ phơi cỏ, rồi lại lén lút học được cách trèo tường, vận chuyển cỏ khô vào căn nhà cũ đầy mạng nhện, chất đống vào trong chuồng cỏ không bị đổ sập.

Mà Đồ Tiểu Quỳ hoàn toàn không phát hiện ra các bạn nhỏ trong thôn cố tình tránh bé, bởi vì bé cũng đang lén lút làm việc sau lưng người nhà.

“Phụ thân? Mẫu thân? A gia? Con và Tiểu Ngư lên núi đây, đi tìm Tiểu Dương, Tiểu Tường, Tiểu Mễ chơi!” Bé đứng ở cửa la làng một tiếng, nghĩ rằng kiểu gì cũng có một trong ba người nghe thấy.

“Được, đến giờ ăn thì nhớ xuống ăn cơm, bọn ta không chờ hai đứa đâu.” Hứa Nghiên ở sân sau đáp lại một tiếng.

“Được, không cần đợi chúng con.”

Chạy một hơi ra khỏi thôn, Đồ Tiểu Ngư vẫy vẫy cổ tay bị bóp đau, bất mãn nói: “Phải đến giờ ăn mới được xuống, ta không muốn đói bụng đâu, nếu không ta sẽ đi mách mẫu thân đấy.”

“Biết rồi biết rồi, bụng ta cũng không chịu đói được, nhưng mà, Đồ Tiểu Ngư đệ có phải lại muốn ăn đòn không? Còn nghĩ đến việc mách ư? Đệ đã lên thuyền giặc của tỷ tỷ rồi!” Bé ôm đầu đệ đệ cưỡng ép nhóc tiếp tục đi.

“Không có, tỷ tỷ, ta nói đùa thôi, làm sao ta có thể mách được chứ? Ta chắc chắn sẽ một lòng với tỷ mà.” Cậu nhóc bấu vào cánh tay của tỷ tỷ, cố gắng hé mắt, mắt hoa lên nhìn đường, sợ rằng tỷ tỷ với tay chân dài ngoằng này lỡ bước ngã, người chịu đau chảy máu chắc chắn là mình.

“Tiểu Ngư ngoan.” Tiểu Quỳ rất hài lòng với lời bày tỏ lòng trung thành khẩn cấp của đệ đệ.