Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn - Chương 167
Chương 167:
- Lục Đậu Hồng Thang -
Năm đứa trẻ đều bị vẻ mặt hung thần ác sát của Đồ Đại Ngưu mà sợ hãi cúi đầu không dám nói.
“Đồ Tiểu Quỳ, ta đang hỏi con đấy? Giun con đào đâu? Cho gà ăn đâu?” Đồ Đại Ngưu nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi lại vừa tức vừa sợ, càng tức hơn là tiểu cô nương mà hắn luôn tin là ngoan ngoãn hiểu chuyện lại bắt đầu nói dối trắng trợn.
“Bọn con có đào giun rồi, hôm nay chưa đào…” Con bé lẩm bẩm nói.
“Vậy vừa rồi con đang làm gì? Còn con, Hứa Húc Dương, con là đứa lớn nhất trong đám trẻ này, con cũng hùa theo nghịch ngợm à? Con lợn vừa rồi muốn húc người con có thấy không? Muội muội con và Tiểu Ngư, đều mới bốn tuổi, nằm sấp trên mông lợn, con có nghĩ đến việc lợn trở mình đá người không?” Hắn mở cửa chuồng lợn, nhíu mày nhìn chằm chằm lũ trẻ bên trong: “Ra đây, mấy đứa không chê lợn thối ta còn chê mấy đứa thối đấy.”
Nhìn lũ trẻ đứng thành một hàng, hắn dùng chân dính phân lợn đá hai cái vào Tiểu Quỳ và Tiểu Ngư, hỏi: “Hai đứa có phải ngày nào lên đây cũng chơi với lợn trong chuồng không hả?”
Hai đứa trẻ bị đá lùi lại hai bước, gật đầu không nói, nước mắt chảy vào miệng cũng không dám nhổ ra, thực ra đá không đau, chỉ là tủi thân và sợ hãi, chưa bao giờ thấy phụ thân chúng hung dữ như vậy, càng chưa bao giờ bị đá, hắn còn không chịu dùng tay đánh.
“Tốt lắm tốt lắm, hai đứa còn nhỏ tuổi đã nói dối trắng trợn, lừa gạt ta và mẫu thân con xoay như chong chóng, Tiểu Quỳ, Tiểu Ngư, sau này hai đứa nói phụ thân còn tin được không?” Đồ Đại Ngưu chất vấn chúng.
“Hu ~ oa ~” Đồ Tiểu Quỳ là người đầu tiên không chịu đựng nổi, khóc òa lên, chạy đến ôm chân phụ thân mình, vừa khóc vừa nói: “Phụ thân, con sai rồi, con không nên bịa chuyện, con sẽ không bao giờ nói dối nữa, người tin con đi, con lên núi là muốn học cách chữa bệnh cho lợn, con ép Tiểu Ngư không cho đệ ấy tố cáo, đám Tiểu Dương cũng vậy, bọn con giấu biểu ca, huynh ấy đi rồi bọn con mới vào chuồng lợn.”
Lần này nhìn hai đứa trẻ khóc lóc kêu trời gọi đất, Đồ Đại Ngưu lại chẳng thấy thương xót mấy, gạt đứa nha đầu đang ôm chân mình ra, chỉ vào ba huynh muội Tiểu Dương, “Đợi phụ thân mấy đứa về dạy dỗ mấy đứa đi, tự mình thú nhận.”
Tiện tay bẻ một cành cây, chọc chọc Tiểu Quỳ, nói: “Xuống núi, mẫu thân con còn đang đợi trong nhà, quả nhiên nàng ấy hiểu con, bề ngoài ngoan ngoãn, sau lưng nhất định là gây họa.”
Với Tiểu Ngư thì hắn chẳng nói gì, nhóc còn non nớt, nghịch ngợm cũng là con lơn ngốc trông cửa, bảo làm gì thì làm đó.
Nghĩ đến tức phụ vẫn đang ở cữ, không muốn nàng nổi giận, hắn hỏi Đồ Tiểu Quỳ: “Sao con lại nghĩ ra việc chữa bệnh cho lợn vậy? Ở đâu thấy ai chữa bệnh cho lợn hả?”
“Không thấy ạ, con chỉ cảm thấy người tiếp đỡ đẽ cho lợn, thiến lợn, xông ngải cứu rất… rất hay ho, con cũng muốn học.” Bé thành thật khai báo, không nghĩ ra cách nào để diễn tả cảm giác trong lòng, đành nói là hay ho.
“Hay ho ư? Máu me be bét lại bẩn thỉu hôi thối, ta thấy con chính là ăn no rửng mỡ, lần sau ta tiếp đỡ đẻ cho lợn sẽ trói con lại bên cạnh mà nhìn, thức trắng ba ngày ba đêm không ngủ, xem con còn thấy hay ho không.” Đồ Đại Ngưu trong lòng bực bội, hóa ra nha đầu này xem chuyện nuôi lợn như trò chơi vậy.
Vào nhà trước tiên lột hết quần áo của bọn nhỏ, mùi hôi thối trên da lợn xông lên khiến người ta đau đầu, cửa sổ phòng Hứa Nghiên lúc ở cữ vẫn đóng chặt, trong phòng bị ám mùi đành phải chịu đựng thêm bảy tám ngày nữa.
Rửa tay rửa mặt thay giày, kéo hai đứa trẻ vào, để chúng đứng trước giường, Đồ Đại Ngưu đứng ở cuối giường kể tội chúng: “Tiểu Quỳ muốn học cách chữa bệnh cho lợn, cảm thấy ta tiếp đỡ đẻ cho lợn, thiến lợn, xông ngải cứu hay ho, nên đã ép Tiểu Ngư, ba huynh muội Tiểu Dương che giấu cho nó, ngày nào cũng lên núi, đợi phu thê Hoành Nghĩa ra ngoài cắt cỏ rồi, năm đứa chúng nó trèo vào chuồng lợn đè lên lợn chữa bệnh cho lợn.”
Tiểu Quỳ lén nhìn hành động của phụ thân mình, cảm thấy một từ mới học đặc biệt phù hợp với hắn, đó chính là “nịnh bợ”, hoặc có thể nói là “chó săn”.
“Phụ thân con nói đúng không?” Lời của Hứa Nghiên cắt ngang suy nghĩ vẩn vơ của bé.
“Vâng, đều là con ép bọn họ, ban đầu chỉ có con và Tiểu Dương vào chuồng lợn, hai ngày nay con muốn xem lưỡi của lợn, bọn họ liền vào chuồng giúp con ấn giữ lợn.” Bé bổ sung.
“Xem lưỡi lợn? Phụ thân con đâu có lật xem lưỡi lợn, con nghĩ gì vậy? Phát triển công việc mới hả?”
“Lợn nhà chúng ta đều không bị bệnh, con liền nghĩ con ghi nhớ lúc lợn không bị bệnh trông như thế nào, đợi có thay đổi con sẽ biết chúng bị bệnh.” Tiểu Quỳ lúc này đã hồi phục tinh thần, nói chuyện lại bắt đầu rành mạch, Đồ Đại Ngưu đứng một bên không ngừng quan sát con bé.
Hứa Nghiên nghe xong nhướng mày, liếc nhìn Đồ Đại Ngưu, hỏi Tiểu Quỳ: “Con muốn học cách chữa bệnh cho lợn? Làm thú y sao?”
“Vậy thì không được, con gái sao có thể làm thú y được? Huống chi Tiểu Quỳ còn biết chữ, sao có thể làm cái việc vừa bẩn vừa thối đó, con gái lại không có sức lực, chữa bệnh cho lợn bò, một cú đá cũng có thể đá ra máu.” Đồ Đại Ngưu còn chưa đợi khuê nữ mình lên tiếng, ngay khi Hứa Nghiên vừa dứt lời đã nói như vậy.
Còn Hứa Nghiên thì chăm chú nhìn phản ứng của Tiểu Quỳ, ban đầu mắt của con bé sáng lên, nghe lời phụ thân mình thì mắt lại tối sầm xuống, nhưng không quá thất vọng, có kiểu không làm cũng được, nàng nhất thời cũng nghi ngờ Tiểu Quỳ có phải chỉ là muốn tìm cảm giác mạnh, bắt chước phụ thân bé chơi trò nhà chăn lợn.
“Đợi mẫu thân con hết cữ, con tiếp tục theo học chữ, rảnh rỗi thì theo học thêu thùa, học xong tự mình làm quần áo, muốn thêu thỏ thì thêu thỏ, muốn thêu châu chấu thì thêu châu chấu, phụ thân sẽ mua vải may áo cho con.” Đồ Đại Ngưu tìm việc cho khuê nữ mình làm, sợ bé rảnh rỗi nghĩ gì sẽ làm nấy.
Tiểu Quỳ lập tức ủ rũ, bé không thích bị gò bó trong nhà, ngẩng đầu đầy hy vọng nhìn mẫu thân mình, hỏi: “Mẫu thân, con có thể làm thú y không?”
“Không được.” Hứa Nghiên cũng kiên quyết lắc đầu, nói: “Phụ thân con nói đúng, cô nương không thể làm cái việc vừa bẩn vừa nặng đó, hồi nhỏ con sẽ thấy mới lạ, lớn lên con sẽ phát hiện, ngoài con ra, ai cũng ghét con làm thú y.”
“Con có thể theo ta học chữ, sau này lấy chồng rồi cũng dạy con trẻ trong thôn học chữ, cũng có thể để phụ thân con mua một cửa hàng làm của hồi môn cho con, con buôn bán làm chưởng quầy.” Hứa Nghiên tiếp tục nói.
“Ồ.” Bé bộ dạng phục tùng đáp một tiếng.
Đồ Tiểu Ngư đứng một bên nhẹ nhàng cử động chân tay, nhìn bọn họ, nghĩ xem chuyện này đã qua chưa? Nhóc đứng mệt rồi.
*Tác giả có lời muốn nói:
Cảm ơn vì đã ủng hộ.
Từ “thú y” đã có trong cổ đại, là danh xưng của các thầy thuốc chữa bệnh cho bò dê.
