Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn - Chương 70
Chương 70:
- Lục Đậu Hồng Thang -
Đi đến đầu phố, đụng phải Hoàng Mân dắt hai đứa trẻ ra ngoài dạo phố, đứa nhỏ hơn đang nhìn chằm chằm vào những xiên kẹo hồ mà người bán hàng rong đang gánh. Hứa Nghiên mua hai xiên, đi tới chào hỏi, khi cúi đầu, nàng chú ý đến chiếc khăn thấm mồ hôi trên cổ Hoàng Mân, khăn thêu của mình nàng nhận ra được, đây chính là chiếc khăn “Sớm ngày đỗ đạt” mà nàng đã thêu.
Thế này là đang chuẩn bị đi thi cử nhân rồi sao?
“Đi chợ à?” Hoàng Mân chào Đồ Đại Ngưu trước, rồi liếc nhìn Hứa Nghiên hai cái.
“Ừ, dẫn đứa trẻ ra ngoài chơi hả?” Đồ Đại Ngưu nửa ngồi trên xe bò đáp lời.
“Ừ, chúng thích náo nhiệt, ở nhà không chịu nổi.” Nói vậy nhưng giọng điệu lại đầy niềm vui.
Không có gì để tán gẫu, mấy câu khô khan kết thúc, mỗi người đi một đường. Xe bò sắp rẽ, Đồ Đại Ngưu quay đầu lại, thấy nam nhân đen gầy kia đang cúi người lau miệng cho đứa nhỏ hơn, hắn quay đầu lại tự nói: “Ta cũng muốn có nhi tử, con của ta chắc chắn sẽ trông đẹp hơn.”
Hứa Nghiên sờ bụng, nàng có nguyệt sự là vào cuối tháng, bây giờ vẫn chưa đến kỳ, mới thành hôn hơn một tháng, nàng cũng không vội, cho nên dù Đồ Đại Ngưu nói vậy nàng cũng không cảm thấy bị giục, chỉ trêu chọc: “Nếu chàng cưới một con chuột cái, bây giờ đã ôm con luôn rôi.”
Một câu nói làm Đồ Đại Ngưu ghê tởm không thôi, chỉ nghĩ mà trong lòng đã như có chuột đang cào, khó chịu, nắm lấy tay nàng bóp một cái: “Nàng giỏi làm ta ghê tởm quá…”
Đến phía đông trấn, Hứa Nghiên gọi hắn dừng xe: “Khoan đã, ta đi đến Hoàng gia một chuyến, nói một câu thôi.”
Đồ Đại Ngưu biết là vì chuyện gì, Cố Thanh hôm đó có nói với hắn, chỉ là ngày hôm sau hắn quên mất, hắn cũng không dừng lại, mà đánh xe bò đi thẳng về phía Hoàng gia.
“Chàng không hỏi ta là chuyện gì sao?”
“Ta biết, Cố Thanh đã nói với ta rồi.” Đồ Đại Ngưu bán đứng Cố Thanh.
“Ồ, vậy chàng không hỏi ta nghĩ sao à?” Hứa Nghiên bám vai hắn hỏi.
“Ta quên mất, nàng không nhắc ta cũng không nhớ ra, nhưng Hoàng lão cẩu quả thật đã đi rồi, nàng muốn đi thì đi, không đi thì thôi.” Hắn vừa định nói vợ của Hoàng lão cẩu là người biết điều, lại nhớ ra nàng không biết chuyện hắn đã đánh Hoàng lão cẩu, nên lại im miệng.
Dứt lời cũng đã đến cổng của Hoàng gia, Hứa Nghiên xuống xe gõ cửa, nàng nói với người mở cửa: “Lão bá, Hoàng phu nhân có ở nhà không?”
Lão đầu gác cổng vẫn còn nhận ra nàng, nói ấp úng: “Có.”
“Lão giúp ta chuyển lời, chồng ta ngại lên trấn quá xa, không cho ta đến trấn dạy học, việc nhà không thể thiếu người, không thể đến dạy học cho thiếu gia tiểu thư nhà lão nữa.” Nàng hơi nghi ngờ lão đầu này có thể truyền đạt lại lời nói một cách trọn vẹn không, nhưng nàng thực sự không muốn vào trong, còn phải chờ người thông báo, bây giờ người ta có lẽ đang bận rộn, chờ đợi rất phiền phức.
Rõ ràng lão đầu này cũng được dặn dò, biết rõ nguyên do của sự việc, nghe xong lời nói, ông ta gật đầu và chuẩn bị đóng cửa.
Ngồi lên xe, nàng thở dài một tiếng, nói: “Nhà họ đâu có thiếu tiền, lại tìm một lão đầu nói không rõ lời đến trông cửa, nếu có kẻ có lòng xấu xa, gõ cửa rồi làm lão đầu ngã xuống, người ta vào nhà đi dạo một vòng họ cũng không biết.”
“Lo lắng vớ vẩn, lão đầu này là do Hoàng phu nhân mang đến, đã luyện qua rồi, là một tay lão luyện thật sự.”
“Chuyện này chàng cũng biết sao?” Nàng kinh ngạc hỏi.
“Những gì ta biết còn nhiều lắm, nhưng ta không biết mình đã từng nói ngại lên trấn xa không cho nàng đến dạy học từ lúc nào nữa.” Đồ Đại Ngưu trêu chọc nàng ăn nói bừa bãi.
“Nói trong mơ đó.” Nàng cười hì hì bịa chuyện.
Đồ Đại Ngưu nghiêm túc hỏi nàng vì sao không đến, theo hắn thấy, Hoàng lão cẩu đi rồi thì mọi chuyện đã ổn, lúc hắn đánh hắn ta, Hoàng phu nhân còn nhúng tay vào, Hứa Nghiên dù có vào Hoàng gia dạy học đi nữa, Hoàng phu nhân cũng sẽ không làm khó nàng, hơn nữa Hứa Nghiên thích đọc sách.
Hứa Nghiên bình tĩnh mở lời: “Ta biết thân biết phận, có chút đầu óc nhưng xử lý mọi việc chưa chu toàn, cũng không có kinh nghiệm, chuyện của ông chủ Hoàng là nhờ có chàng giúp đỡ, nếu không thì hắn đã đắc thủ rồi. Ta ấy mà, không có bản lĩnh đó thì không miễn cưỡng làm việc này, cứ ngây ngô tự đặt mình vào nguy hiểm, mà ta lại không tự giải quyết được, người gặp phiền phức vẫn là người khác. Điều đáng sợ nhất là bản thân thoát khỏi nguy hiểm, nhưng lại hại người khác, cả đời lương tâm không yên.”
Đồ Đại Ngưu xoa đầu nàng, im lặng rất lâu, rồi vỗ vỗ nói: “Tức phụ của ta thật là có đầu óc, người đọc sách quả nhiên khác biệt, rất nhiều nam nhân còn không có kiến thức này, chỉ làm những chuyện ngu xuẩn hại người khác, sau đó còn chối cãi, giả vờ đáng thương, đùn đẩy trách nhiệm.”
Muốn ôm nàng lên đùi thân mật một chút, nhưng nghĩ đến đây là bên ngoài, lại buông tay xuống, nói: “Nhưng đừng khách sáo với ta, ta là chồng của nàng, đừng sợ phiền phức, cứ mạnh dạn làm việc đi, ta là kẻ côn đồ nổi tiếng ở trấn này vì đánh nhau không sợ chết mà.”
Nàng cũng vỗ vào đầu hắn một cái, bảo hắn cứ có việc hay không việc gì cũng xoa đầu mình, liếc mắt nhìn hắn: “Có tiền đồ ghê, đây đâu phải danh tiếng tốt, xem cái vẻ đắc ý của chàng kìa.”
“Nàng có tin không, ở cái trấn này danh tiếng xấu tuyệt đối hữu dụng hơn danh tiếng tốt không?”
Điều này quả thật là đúng, nhưng nàng sợ hắn về sau tiếp tục đánh nhau không sợ chết, nên đe dọa hắn: “Vậy chàng phải cẩn thận đấy, đụng phải kẻ cứng cựa, chàng mà xong đời, ta đành phải mang con đi tái giá thôi.”
“Có rồi sao?” Hắn cẩn thận hỏi.
“Sớm muộn gì cũng có. Nếu bây giờ ta có thai, chắc chắn không phải là của chàng.” Hứa Nghiên khẳng định chắc nịch.
Đi ngang qua thôn Trần Khê, Đồ Đại Ngưu đánh xe bò vào thôn, chưa đến cổng đã thấy Hồng Quả đang dỗ đứa bé còn đang khóc ré. “Hồng Quả, mẫu thân con đâu?”
“Tiểu di, tiểu di phụ, hai người đến rồi”, rồi rướn cổ gọi vào trong nhà: “Mẫu thân, tiểu di với tiểu di phụ đến rồi.”
Quay đầu lại nói: “Mẫu thân con đang giặt tã trong nhà, hai người vào ngồi đi.”
Xe bò dừng bên ngoài, hai người vào ngồi một lát, hỏi Bình Hòa sao không đến, nàng ta ấp úng không nói rõ ràng, Hứa Nghiên cũng không hỏi nữa, chỉ nói: “Ta ở trong nhà, nếu việc nhà ta thu xếp được thì hai ngày này cho thằng bé qua đi. Khoảng một hai tháng nữa lại phải gặt lúa rồi, sẽ bận rộn hơn nữa, lỡ một lần là mất nửa năm đấy.”
Nói xong cũng không ở lại lâu, thấy trong nhà cũng không có vẻ gì là gặp chuyện, chắc là ngại phụ tử Đồ gia có ý kiến, hôm nay đến một chuyến, không ngoài dự đoán thì ngày mai sẽ thấy người đến.
Quả nhiên, sáng sớm ngày hôm sau, mặt trời vừa ló dạng, Hồng Quả đã dẫn Bình Hòa đến, mũi chân giày vải bị ướt sương, trong tay còn ôm giấy và bút.
“Sao đến sớm vậy? Đã ăn cơm chưa?” Hứa Nghiên dẫn hai đứa trẻ vào nhà, giới thiệu với Đồ lão hán: “Phụ thân, đây là khuê nữ Hồng Quả và tam nhi tử Bình Hòa của đại tỷ con.”
Quay sang nói với hai đứa trẻ: “Đây là phụ thân của tiểu di phụ mấy đứa, hai đứa gọi là A gia là được.”
“A gia”, “A gia”.
“Tốt tốt tốt, ngồi cả đi”, Đồ lão hán nghe mà cười tít mắt, tay còn thò vào trong lòng, Hứa Nghiên nhìn thấy, còn đang nghĩ nếu có bao lì xì, chắc là phải cho tiền mừng rồi.
