Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn - Chương 72

Chương 72:

- Lục Đậu Hồng Thang -

Mặt trời xuống núi, hai đứa nhỏ cũng về đến nhà. Hứa Nguyễn thấy người về thì lòng nhẹ nhõm, còn chưa kịp hỏi, Bình Hòa đã như cái đuôi, lẽo đẽo theo sau nói a gia Đồ gia nấu ăn ngon thế nào, thịt bò xé sợi càng nhai càng thơm, ruột bò đậm đà giòn dai, ngon hơn lòng lợn hầm rất nhiều…

“Hai đứa đi học làm thức ăn à? Học được mấy chữ rồi?” Nàng ta buồn cười hỏi.

“…Năm chữ, con còn học được cách cầm bút, chỉ là viết không đẹp, tiểu di con viết chữ đẹp.” Thuận theo ý mẫu thân kể lại chuyện học chữ một lần, nhưng không tránh khỏi cảm thấy mất hứng, trong miệng bây giờ còn vị ruột bò kho, sao mẫu thân lại không tin ruột bò ngon hơn lòng lợn chứ?

“Bình Hòa đi dỗ tiểu đệ con đi, Hồng Quả đến giúp mẫu thân nấu cơm, phụ thân và ca ca con sắp về rồi.” Hứa Nguyễn tháo vát sắp xếp công việc, cầm rau sạch vào phòng bếp.

Buổi tối nằm trên giường vẫn còn nói chuyện với chồng của mình: “Tiểu tử Bình Hòa đó, bảo thằng bé đi học chữ, thằng bé lại một lòng tơ tưởng đến chuyện ăn uống.”

“Trẻ con không phải đều tham ăn sao? Nghe thằng bé nói ta cũng thèm, hôm nào gặp người bán bò, ta cũng mua một bộ ruột bò về, nàng kho cho ta ăn thử xem.” Hứa Nguyễn đang than phiền, hắn ta lại quyết định luôn chuyện mua ruột bò.

Kết quả là bị đạp một cước, “Phiền chết đi được, đúng là giống chàng, chỉ tơ tưởng đến chuyện ăn, ta không biết làm, chàng mua ta cũng không làm.”

“Vậy thì mang đến chỗ Đồ lão hán Đồ gia, ta ăn ké vài miếng.” Hắn ta ra vẻ thèm thuồng không chịu nổi, đổi lại là vợ của hắn ta cưỡi lên người định xé cái miệng tham ăn kia của hắn ta ra.

Cứ như vậy qua hơn mười ngày, ngày nào cũng nghe Bình Hòa về kể trưa nay ăn cái này cái kia, khi thì thịt bò khi thì thịt lợn lại có cả canh lươn, Trần Kỳ, cái tên mặt dày này cũng đỏ mặt, nhà mình chiếm lợi lớn rồi, hai đứa trẻ đều mập lên. Đồng thời trong lòng còn lẩm bẩm: Cuộc sống này sao mà tốt thế? Chẳng lẽ tiểu di tử có thai?

Ngày hôm sau hắn ta đi thăm dò xem nhà nào nuôi dê, thương lượng với người ta mua một con dê đã mổ, chia làm hai phần, để lại một nửa ở nhà, nửa còn lại hắn ta đánh xe lừa mang đến Đồ gia, tiện thể chở hai đứa bé đi cùng, cố ý đi sớm, như vậy cũng không cần phải ở lại ăn cơm.

Hai đứa trẻ xuống xe liền trượt vào nhà đẩy cửa, hắn ta đành xách đùi dê theo vào, đến sớm quá, đây là vừa ăn cơm xong sao? Bát đũa còn chưa dọn.

Đồ Đại Ngưu phát hiện hắn ta trước, vỗ phụ thân hắn một cái, đứng dậy đón: “Tỷ phu đến rồi à? Sao chỉ có mình huynh thế? Đại tỷ và mấy đứa bé khác đâu? Tiểu Nghiên, nàng ra ngoài xem này.”

“Tiểu Nghiên không cần ra, ta chỉ dắt hai đứa nhỏ đến thôi, lão thúc ngồi đi, sao lại phải đứng dậy đón ta, ta không dám nhận đâu.” Đưa thịt dê cho Đồ Đại Ngưu, nói: “Hai đứa trẻ đi theo tiểu di chúng học chữ, đã làm phiền mọi người không ít, ăn ngon uống tốt đến nỗi ta cũng ngại, thực sự là trong nhà bận, mấy hôm nay mới rảnh được, ta mua một con dê, mang cho mọi người một nửa, cũng coi như tẩm bổ một chút, sắp đến mùa thu hoạch rồi.”

“Phiền phức gì đâu, chỉ là thêm hai đôi bát đũa thôi, dù không có hai đứa nhỏ bọn ta cũng ăn như vậy, hai đứa trẻ cũng không ăn không, còn giúp ta cho lợn ăn nữa, đại chất tử đừng khách khí, trưa ở lại ăn cơm đi, để Đại Ngưu uống vài chén với ngươi, kết hôn đã hơn tháng rồi, đây là lần đầu tiên gặp người bên nhà vợ.” Đồ lão hán khách sáo giữ khách, bảo Hứa Nghiên dọn bát đũa vào phòng bếp.

Kéo đẩy một lúc lâu, Trần Kỳ vẫn đi, Đồ Đại Ngưu xách đùi dê vào phòng bếp, chặt sườn dê chuẩn bị ăn trưa, phần còn lại treo xuống giếng.

Hứa Nghiên đang rửa bát trong phòng bếp, thấy hắn chặt sườn dê còn ghé vào xem, mùi hôi dê xộc thẳng vào mặt, lập tức nghẹn họng, cúi người nôn khan.

Đồ Đại Ngưu còn ghé vào xem nàng, mùi hôi dê cộng thêm mùi máu tanh khiến nàng càng nôn đến không đứng thẳng được, không đẩy được hắn, đành phải tự mình lăn lộn bò ra khỏi cửa bếp, trong tay còn nắm ruột bầu và bát.

Cho đến khi ngửi được không khí trong lành mới ngừng, dùng tay áo lau sạch miệng, quay đầu ngăn hắn: “Đừng qua đây, ngửi thấy mùi trên người chàng là ta thấy buồn nôn ấy.”

“Có chuyện gì thế?” Một già hai nhỏ nghe thấy động tĩnh đều chạy đến.

Đồ Đại Ngưu không để ý đến họ, chỉ ngửi mùi trên người mình, nói: “Nàng không ăn được thịt dê à? Sao phản ứng lớn thế, chỉ ngửi mùi thôi đã nôn sống nôn chết.”

“Tiểu di con thích ăn thịt dê, ở nhà con đã ăn rồi.” Hồng Quả nhanh miệng nói, mùa đông năm ngoái đã ăn qua lẩu thịt dê.

“Ây da, nha đầu lanh lợi”, Đồ lão hán xoa đầu Hồng Quả, bước đến tát mạnh vào nhi tử một cái, “Tắm rửa thay quần áo, đánh xe bò đưa tức phụ con đến trấn xem đại phu.”

Trong lúc Đồ Đại Ngưu tắm rửa, Hứa Nghiên cũng dần hiểu ra, nguyệt sự lẽ ra đến cuối tháng bảy đã quá năm sáu ngày vẫn chưa thấy, nhưng vì ngực căng và nhu cầu về chuyện đó đặc biệt mãnh liệt, bụng dưới thỉnh thoảng còn đau nhói, nàng còn tưởng là nguyệt sự đến muộn mấy ngày, có nghĩ qua có phải mang thai không, nhưng vì những phản ứng này giống hệt tình trạng trước khi có nguyệt sự trước đây, nên không để ý lắm.

Chỉ có Đồ Đại Ngưu và hai đứa bé là mông lung không hiểu gì.

Sau khi xe bò đi, Đồ lão hán vừa kích động vừa lo lắng, rửa bát còn làm rơi vỡ một cái, Hồng Quả phải nhận lấy việc rửa bát.

Đi ra hậu viện quét chuồng lợn cũng quét loạn xạ, quét chỗ có chỗ không, dùng sức quá mạnh, phân lợn còn văng lên tường.

Lợn đói kêu ủn ỉn ông cũng không phản ứng, cổng viện trước vang lên một tiếng là ông nghe thấy, nhảy ra khỏi chuồng lợn, chạy vào sân trước nhìn nụ cười không thể kìm nén trên mặt nhi tử, nắm chặt cái chổi dính phân lợn mong chờ hỏi: “Có phải mang thai rồi không?”

“Đúng rồi, ít nhiều nhờ có tỷ phu mang thịt dê đến, không thì chúng ta còn chưa phát hiện ra.” Đồ Đại Ngưu cười toe toét, đại phu mặt mày u ám mắng hắn quá tham chuyện chăn gối hắn cũng không giận, chỉ thấy may mắn.

“Ha ha ha, Đồ lão hán ta sắp được ôm tôn tử rồi.” Ông vui đến mức ngửa mặt lên trời hét lớn.