Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi - Chương 398

Chương 398: Tính toán của Thiên Kỳ

- Sướng Ái -

Đêm hôm đó, tại phòng của Vương Thiên Ý.

Ôm ái nhân hồ ly trở về phòng, Vương Thiên Ý cẩn thận tắm rửa sạch sẽ cho Kim Diễm, chải lông mượt mà, lại tỉ mỉ cắt tỉa từng cái móng tay. Làm xong tất cả, hắn mới thỏa mãn đặt Kim Diễm lên giường.

Kim Diễm lười biếng nằm úp sấp, đôi mắt sáng rực nhìn ái nhân đang cởi áo chuẩn bị tắm gội. Nhìn chằm chằm vào lồng ngực rắn chắc của Vương Thiên Ý, con hồ ly nhỏ không nhịn được nuốt nước miếng ực một cái.

“Tiểu Tam dáng người đẹp hơn trước nhiều nha! Chắc chắn là có luyện thể!” Nhìn body quyến rũ khiến người ta thèm ch** n**c miếng của ái nhân, tiểu hồ ly âm thầm đánh giá.

Không lâu sau, Vương Thiên Ý tắm rửa xong, quay trở lại giường.

Hắn nằm ngửa ra, đưa tay bế tiểu hồ ly đặt lên ngực mình.

“Sao lại không mặc áo?” Nằm trên ngực Vương Thiên Ý, Kim Diễm dùng móng vuốt nhỏ cào cào nhẹ vào cơ ngực săn chắc, cảm thán Tiểu Tam giờ có hàng hơn xưa nhiều.

Vương Thiên Ý vừa v**t v* bộ lông hồ ly mềm mượt, vừa thản nhiên nói: “Ta mặc áo vào thì làm sao Diễm Diễm thoải mái ngắm nghía được?”

“Hừ, ai thèm ngắm ngươi chứ. Ta không thèm đâu!” Kim Diễm hất mặt kiêu ngạo, nhảy phắt xuống khỏi người Vương Thiên Ý.

Vương Thiên Ý vội vàng xoay người, ôm chầm lấy con hồ ly nhỏ đang định đào tẩu, cúi đầu hôn tới tấp: “Là ta nói sai rồi. Không phải Diễm Diễm muốn ngắm ta, là ta muốn ngắm Diễm Diễm của ta.”

“Nè, Tiểu Tam!”

Trước kia, khi Kim Diễm ở hình thú, Vương Thiên Ý chỉ hôn lên tai và trán nó là cùng. Nhưng hôm nay, Kim Diễm kinh ngạc phát hiện ái nhân không chỉ hôn tai, trán, mà còn hôn cả mắt, thậm chí… còn định hôn môi nó. Làm nó hoảng hốt né tránh.

“Diễm Diễm, ta nhớ ngươi lắm!” Vương Thiên Ý dụi mặt vào bộ lông mềm mại, thâm tình nói.

“Ưm, ta cũng nhớ Tiểu Tam!” Vừa dứt lời, Kim Diễm biến hóa thành hình người.

Nhìn thiếu niên yêu mị trong lòng, Vương Thiên Ý không kìm được nữa, hôn lên đôi môi ái nhân.

“Ưm ưm…” Hơi sững sờ trong giây lát, Kim Diễm rất nhanh đáp lại nụ hôn nồng nhiệt.

“Diễm Diễm, ta nhớ ngươi đến phát điên. Yêu ngươi, nhớ ngươi…”

Trong cơn mê đắm bởi những lời âu yếm ngọt ngào, hồ ly ngốc nghếch cứ thế bị ăn sạch sành sanh…

***

Tại phòng Liễu Thiên Kỳ.

“Đã về rồi à? Cữu cữu tìm ngươi có chuyện gì vậy?” Kiều Thụy lo lắng hỏi.

Liễu Thiên Kỳ thở dài: “Haizz, hắn tìm ta thì có chuyện gì tốt được chứ?” Hắn kể lại toàn bộ sự việc cho Kiều Thụy nghe.

Kiều Thụy nghe xong thì tức giận: “Hắc Nguyệt Hoa này thật quá đáng. Chuyện Man Ngư tộc lần trước chúng ta còn giúp hắn mà? Sao hắn có thể đối xử với huynh như vậy?”

“Cũng không thể trách hắn. Hắn là Hắc Long Vương, bậc đế vương vốn tính đa nghi. Hơn nữa, mẫu thân là muội muội duy nhất do chính tay hắn nuôi lớn, hắn lo lắng cho an nguy của mẹ cũng là lẽ thường tình.” Liễu Thiên Kỳ thở dài.

“Cho nên hắn cứ nhất định phải coi chúng ta là kẻ xấu sao?” Hắc Nguyệt Hoa thương em gái là đúng, nhưng cứ nhìn hắn và Thiên Kỳ như tội phạm khiến Kiều Thụy rất khó chịu.

“Không sao cả, thân thế chúng ta cũng chẳng sợ hắn điều tra. Điều ta lo nhất là hắn tra ra chuyện ta giết người Tô gia. Nếu chuyện này đến tai nghĩa phụ thì không hay chút nào.” Dù sao những người đó cũng là thân nhân của Tô Hằng.

Kiều Thụy cũng lo lắng: “Đúng vậy, nếu nghĩa phụ biết được, có khi người sẽ không thương chúng ta nữa.”

“Hết cách rồi, hắn muốn tra thì kiểu gì cũng tra ra được chút manh mối. Chúng ta không ngăn được.” Liễu Thiên Kỳ bất lực. Hắc Nguyệt Hoa quyền lực ngút trời, muốn biết gì chẳng được.

“Haizz, giá như mẫu thân không phải em gái Hắc Long Vương thì tốt biết mấy. Hắc Nguyệt Hoa này thật phiền phức!” Kiều Thụy than vãn.

“Ha ha ha, hy vọng chuyện này sẽ không ảnh hưởng đến quan hệ của chúng ta với nghĩa phụ nghĩa mẫu.” Đây mới là điều Liễu Thiên Kỳ bận tâm nhất.

“Mong là vậy.” Kiều Thụy cũng chẳng dám chắc chắn điều gì.

Liễu Thiên Kỳ hỏi sang chuyện khác: “Nhị đệ và Tam đệ đâu rồi? Về nghỉ ngơi cả rồi à?”

“Ừm, Nhị đệ bị nghĩa phụ kéo đi luyện đan rồi. Tam đệ thì ôm Kim Diễm về phòng lăn giường.”

“Ha ha ha, hơn bảy mươi năm không gặp, e là hai ba tháng tới bọn họ không ra khỏi phòng đâu.” Liễu Thiên Kỳ cười lớn.

Kiều Thụy bĩu môi: “Đúng thế, tên Kim Diễm kia vừa thấy Tam đệ là dính như sam. Nhìn cái vẻ mặt vừa khoe khoang vừa ngạo kiều của y khi nằm trong lòng Tam đệ, ta chỉ muốn đấm cho mấy phát.”

“Đó gọi là như keo như sơn. Giống như chúng ta vậy.” Liễu Thiên Kỳ kéo người bên cạnh vào lòng.

“Hì hì, người ta với chúng ta không giống nhau đâu. Người ta là tiểu biệt thắng tân hôn. Chúng ta là lão phu lão thê rồi.” Tam đệ và Kim Diễm còn đang mặn nồng lửa tình, sao so được với chồng chồng già như họ.

“Ồ? Vậy sao? Đệ thấy ta già rồi? Không còn dùng được nữa à?” Liễu Thiên Kỳ lật người, đè Kiều Thụy xuống giường.

“Ai… ai nói huynh không dùng được. Ta…” Bị ái nhân áp sát ép hỏi, mặt Kiều Thụy đỏ bừng.

Liễu Thiên Kỳ giả vờ tủi thân: “Thế mà Tiểu Thụy lại chê ta già!”

“Ta… ta không có ý đó, ý ta là chúng ta…” Lời chưa nói hết đã bị nụ hôn của Liễu Thiên Kỳ chặn lại.

Liễu Thiên Kỳ dùng hành động thực tế suốt năm ngày năm đêm để chứng minh cho Kiều Thụy thấy: dù là lão phu lão thê, bọn họ vẫn thừa sức cháy hết mình.

***

“Đại ca, Thụy ca, chào buổi sáng!” Liễu Thiên Tứ vui vẻ chào hỏi khi thấy hai người bước ra từ viện.

“Nhị đệ, đệ dậy sớm thế!” Liễu Thiên Kỳ cười đáp.

“Không sớm đâu, đệ đã luyện xong một lò đan dược rồi.” Liễu Thiên Tứ cười rạng rỡ. Mấy ngày nay được Tô tiền bối chỉ điểm, y cảm thấy đan thuật của mình tiến bộ vượt bậc.

“Ồ? Chăm chỉ vậy sao?” Liễu Thiên Kỳ ngạc nhiên.

“Dạ, cần cù bù thông minh mà. Tư chất đệ không tốt, Tô tiền bối cũng bảo đệ hơi ngốc.” Liễu Thiên Tứ có chút ỉu xìu. Y biết mình không thông minh, nhưng y thực sự rất yêu thích luyện đan.

Liễu Thiên Kỳ vỗ vai đệ đệ động viên: “Đừng nản chí. Chỉ cần đệ chịu nỗ lực, nhất định sẽ trở thành một Đan sư cao cấp xuất sắc. Phải tin tưởng vào bản thân mình!”

“Vâng, đại ca yên tâm, đệ sẽ cố gắng!” Liễu Thiên Tứ gật đầu quả quyết.

“À, có thấy Tam đệ không?”

“Không có. Tam đệ và Kim Diễm cửu biệt trùng phùng, sao có thể ra ngoài sớm thế được.” Là nhị ca, Liễu Thiên Tứ quá hiểu thằng em mình.

“Cũng phải.” Liễu Thiên Kỳ gật đầu đồng tình.

Một tháng sau…

“Mẫu thân, người tìm con?” Thấy Hắc Nguyệt Nương chủ động đến tìm, Liễu Thiên Kỳ vội vàng buông bút phù văn xuống.

Hắc Nguyệt Nương nghiêm mặt hỏi: “Nghe Triết Nhi nói, gần đây con liên tục bán linh phù và dịch phù văn ở cửa hàng hoàng gia. Có phải trong tay thiếu linh thạch rồi không?”

“Không có đâu ạ, chỉ là con luyện tập vẽ bùa, mấy tấm phù không dùng đến và dịch phù văn cấp thấp thì mang đi bán thôi.”

Thực ra, sau bốn mươi lăm năm bế quan, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy đúng là nghèo rớt mồng tơi. Nhưng những lời này hắn dĩ nhiên không thể nói với Hắc Nguyệt Nương.

Hắc Nguyệt Nương thở dài: “Còn gạt ta, Triết Nhi kể hết rồi. Hai đứa đến cả tiền đi ăn tiệm cũng không có.”

Liễu Thiên Kỳ cười khổ giải thích: “Mẫu thân đừng lo, con là Phù Văn Sư, kiếm linh thạch đối với con không khó đâu.”

“Con đấy, lúc nào cũng vậy, túng thiếu cũng không chịu nói với mẫu thân. Cầm lấy!” nàng dúi một túi linh thạch vào tay Liễu Thiên Kỳ.

“Không được, mẫu thân là Hóa Thần tu sĩ, cần nhiều linh thạch để tu luyện hơn, hài nhi sao có thể lấy của người?” Liễu Thiên Kỳ lắc đầu từ chối.

“Cầm lấy đi! Chút linh thạch này thấm vào đâu. Nghĩa phụ con là Đan sư cấp bảy, người cầu hắn luyện đan xếp hàng dài. Hắn chỉ cần rò rỉ chút đỉnh qua kẽ tay là đủ cho mẹ con ta tiêu xài rồi. Ta tiêu hết, hắn lại đưa thêm thôi.”

“Mẫu thân, lẽ ra hài nhi phải hiếu thuận với người, sao có thể để người và nghĩa phụ kiếm linh thạch cho con tu luyện chứ?” Liễu Thiên Kỳ thật lòng không muốn nhận, như vậy hắn thấy rất áy náy.

Hắc Nguyệt Nương nghiêm giọng: “Nếu con còn coi ta là mẹ thì cầm lấy. Ngoài ra, đây là đan dược nghĩa phụ con luyện cho con và Tiểu Thụy. Cất kỹ vào!” nàng đưa thêm bốn bình đan dược cho hắn.

“Mẫu thân, cảm ơn người!” Liễu Thiên Kỳ trịnh trọng nói. Hắn hiểu rõ tấm lòng của nàng.

“Cảm ơn cái gì chứ? Chúng ta là mẹ con mà.”

“Dạ.” Liễu Thiên Kỳ gật đầu, cảm kích nhận lấy linh thạch và đan dược.

Lại đợi thêm hai tháng nữa, Vương Thiên Ý và Kim Diễm cuối cùng cũng chịu ra khỏi phòng. Thấy hai người tinh thần phấn chấn, Liễu Thiên Kỳ rất vui.

“Đại ca, Thụy ca, hai người tìm đệ?” Vương Thiên Ý cười hỏi khi thấy anh chị đến.

“Ừ, có chút việc muốn bàn với đệ.”

“Vào nhà nói chuyện đi!” Vương Thiên Ý niềm nở mời hai người vào phòng.

Hắn ôm Kim Diễm ngồi một bên, lấy linh quả ra mời Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy.

Liễu Thiên Kỳ đi thẳng vào vấn đề: “Tam đệ, ta và Tiểu Thụy định ra ngoài làm chút việc, muốn mang theo Kim Diễm đi cùng. Đệ và nhị ca cứ ở lại Hắc Long Thành. Chờ xong việc, ta sẽ quay lại hội họp với các đệ.”

Hai tháng qua, nhờ bán linh phù và số linh thạch mẫu thân cho, Liễu Thiên Kỳ đã rủng rỉnh tiền bạc trở lại. Có một số việc cũng nên giải quyết rồi.

Vương Thiên Ý tò mò: “Đại ca định đi làm gì? Không thể cho đệ đi cùng sao?” Hắn mới đoàn tụ với Diễm Diễm, tự nhiên không nỡ rời xa.

Liễu Thiên Kỳ nheo mắt, lạnh lùng đáp gọn lỏn: “Báo thù, giết người.”

“…” Vương Thiên Ý sững sờ.