Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác - Chương 60
Chương 60:
- Lâm Thác -
Cuộc săn mùa đông cuối cùng kết thúc bằng một buổi đại tiệc vô cùng long trọng. Vua tôi liên hoan vui vẻ suốt ba ngày, các sứ thần nước ngoài lên đường về nước, còn xa giá thì trở về hành cung để chủ trì kỳ khảo xét phong tước.
Ngự doanh nhổ trại từ canh năm, vừa chập tối đã đến trang viên của Khánh Vương.
Quy cách đón tiếp đã được diễn tập từ trước, đi đầu là quản sự, phía sau là một đám gia đinh, nô tì, tất cả đều đợi ở cổng trang viên, vừa thấy Ngự giá liền đồng loạt quỳ xuống, tam quỵ cửu khấu, hô to vạn tuế.
Hoàng đế có tâm trạng cực kỳ tốt, cười tủm tỉm chỉ chỉ roi ngựa: "Trời lạnh, mọi người đứng lên làm việc cả đi." Rồi quay sang Khánh Vương, nói: "Hôm nay coi như là gia yến, Vương huynh cũng đừng quá câu nệ."
Đến lúc vào việc thì Khánh Vương mới biết diễn xuất là điều khó khăn đến nhường nào. Ngoài mặt tỏ ra thư thái nhưng tay hắn lại run nhẹ vì căng thẳng, sợ Hoàng đế nhìn ra sơ hở, hắn cắn răng gượng cười: "Đạo quân thần trên hết, thần tuy hiếu võ nhưng không muốn bị người đời nói là tên thô lỗ không biết lễ nghĩa, xin Quan gia cho phép thần được làm trọn bổn phận."
Hoàng đế khẽ cười: "Làm trọn bổn phận thế nào? Chẳng lẽ Vương huynh định ứng khẩu làm thơ với luận văn?"
"Vậy thì quá tốn trí lực, thần làm sao làm nổi?"
Khánh Vương dẫn Hoàng đế vào chính sảnh, trong sảnh trải thảm nhung màu đỏ viền trắng thêu họa tiết bát bảo như ý, giữa có một chậu đồng lớn kê trên chậu than, bên trong chứa nước sôi nổi lềnh bềnh nhiều chiếc khay sơn mài, và bên trên đặt các loại chén rượu lớn nhỏ. Hoàng đế ngồi xuống chiếc đệm thêu rồng bằng gấm màu vàng ở chính giữa, nhìn vào chậu đồng rồi mỉm cười: "Trẫm chỉ từng nghe nói đến tửu trì nhưng chưa từng được thấy, không ngờ hôm nay tới chỗ Vương huynh lại được mở mang tầm mắt thế này."
Trên mặt Hoàng đế chỉ có sự tò mò mà không chút đề phòng, Khánh Vương thở phào nhẹ nhõm, thấy vài vị trọng thần bên cạnh Hoàng đế cũng vô tư ngồi xuống, hắn mới hoàn toàn yên tâm.
Hắn ngồi xuống phía dưới Hoàng đế rồi giải thích với Hoàng đế và mọi người: "Thần làm sao dám làm chuyện như vậy? Chưa nói đến việc bị các Ngự sử càm ràm, ngay cả Thái hậu nương nương mà biết thì cũng không tha cho thần. Đây chỉ là một trò đố vui do một mạc liêu của thần nghĩ ra, dưới đáy khay sơn mài đã viết sẵn các câu đố và vế đối." Hắn vừa nói vừa vẫy tay, các cung nữ hầu rượu bên cạnh chậu than liền múc mỗi người một chén, lật đáy khay sơn mài cho mọi người xem, "Mỗi người lấy một chén, ai không trả lời được thì phải uống ba chén rượu phạt."
"Thú vị đấy nhỉ." Hoàng đế tùy tay lấy một chén, đợi mọi người đều đã lấy xong, lật đáy khay sơn mài ra xem một cái, khẽ nhíu mày: "Trẫm không giỏi đối câu, thế cái của Vương huynh là gì?"
"Của thần là câu đố." Hoàng đế đã gặp khó thì các thần tử tự nhiên phải đưa câu trả lời, Lâm Viễn nháy mắt với Khánh Vương, mọi người trong sảnh lần lượt trả lời câu hỏi trên khay của mình.
Chỉ có Hoàng đế vẫn nhíu mày, nhìn chằm chằm vào khay sơn mài, rõ ràng là bối rối.
Các câu hỏi trên khay đều đã được Khánh Vương đích thân kiểm tra, vì trong sảnh có nhiều võ thần nên các câu hỏi đều đơn giản và thú vị, không dùng điển cố hiếm gặp hay sâu xa. Việc Hoàng đế lại gặp khó đến vậy càng khiến Khánh Vương khinh thường, hắn chỉ muốn trơ mắt nhìn Hoàng đế xấu mặt, vậy là cứ nắm chặt chén rượu tỏ vẻ suy nghĩ thật lâu, cuối cùng mới gượng gạo đỡ lời cho Hoàng đế: "Có phải chữ trên khay sơn mài bị mờ không? Quan gia có muốn đổi chén khác không?"
Hoàng đế giãn mày ra, vui vẻ gật đầu với Khánh Vương: "Lần này, trẫm sẽ tự mình lấy, đổi vận khí một chút."
Khánh Vương chưa kịp ngăn cản thì Hoàng đế đã đứng dậy rời chỗ, đi đến bên chậu đồng, cúi xuống nhìn vào bên trong thật kỹ, như thể đang đoán xem khay sơn mài nào sẽ hợp ý mình. Bàn tay Khánh Vương đang nắm chặt chén rượu hơi buông lỏng, rồi lại bất động: Hoàng đế lúc này đã rời chỗ và đi quá xa rồi, nếu ra tay thì chưa chắc đã bắt được. Tại sao lúc đó hắn lại không nghĩ đến việc sắp xếp thêm vài người ở bên cạnh chậu đồng nhỉ? Hắn tiếc nuối, nhìn vào bóng lưng của Hoàng đế: nếu có người khỏe một chút đứng ở đó thì chắc cũng có thể đẩy cả người Hoàng đế vào chậu đồng cũng nên, nước sôi thế này, dù không chết cũng lột một lớp da, chẳng phải còn tiện hơn cả dùng đao kiếm bắt người đó sao?
Hắn ở bên này còn đang mơ mộng hão huyền, Hoàng đế ở bên kia đã chọn xong một chén, hai cung nữ dùng vợt đồng đặc chế vớt chiếc khay sơn mài lên, lại rây qua nước ấm một lần nữa, lau khô rồi quỳ xuống dâng lên Hoàng đế. Hoàng đế cầm lên xem, còn chưa kịp nói gì thì Hứa Hoan đã bưng hòm văn thư từ ngoài đi vào, có vẻ đã chạy một quãng nên trên mặt lấm tấm mồ hôi: "Quan gia, văn thư khẩn cấp từ Hải Châu, do Nội các từ kinh thành gửi đến, xin Quan gia xem ngay lập tức!"
Trong chế độ dịch trạm, văn thư khẩn cấp chỉ dùng khi có đại sự, Khánh Vương nghe vậy trong lòng cũng chấn động. Thấy Hoàng đế nhận hòm từ tay Hứa Hoan, mở ra xem văn thư rồi lại cất vào hòm, trên mặt vẫn bình thản mà không có bất kỳ biểu cảm đặc biệt nào, hắn chỉ hận không thể giật lấy tấu chương mà đọc.
"Quan gia?"
"Xem ra hôm nay trẫm không thể ở lại làm phiền nữa rồi." Hoàng đế nâng chén rượu lên, liếc nhìn Khánh Vương rồi lại nhìn Lâm Viễn, "Chỉ là Vương huynh đã có nhã ý như vậy thì bàn tiệc này hãy để Loan Nghi cục thay trẫm uống vậy!" Ngài vừa nói vừa ném cả chén rượu và rượu vào chậu đồng, quay người bước ra ngoài.
"Quan gia!" Hoàng đế rời khỏi chính sảnh không một lần quay đầu lại, Khánh Vương không kịp ngăn cản, trong lòng hắn hẫng một cái mà cũng không thể bộc lộ, hắn gượng cười định mời rượu Lâm Viễn thì thấy Lâm Viễn đã cầm chén lên trước: "Điện hạ có thịnh tình, vi thần thật hổ thẹn, nhưng trước khi uống chén rượu này vi thần có một câu muốn hỏi Điện hạ." Nàng ra hiệu cho tả hữu, thấy thị vệ đã âm thầm phong tỏa cửa sảnh, nàng mới đưa tay chỉ xuống đất: "Các tráng sĩ trong mật đạo bên dưới đây, có cần mời họ lên uống một chén không?"
Đám tử sĩ ngoài sảnh trang viên Khánh Vương đã bị doanh cấm quân bắt gọn trước khi Hứa Hoan bước vào, những người bên trong giờ bị cô lập, cũng bất lực. Chỉ trong nửa giờ đồng hồ, tất cả mọi người, từ Khánh Vương trở xuống, đều bị bắt giữ. Trong khoảnh khắc nhìn thấy mặt Khánh Vương rút hết màu máu và chuyển sang trắng bệch, Lâm Viễn gần như bật cười: Chỉ có chút bản lĩnh đó mà cũng muốn mưu phản, ấy không phải là mơ mộng hão huyền hay sao!
Tông thất tranh chấp trong nội bộ hoàng tộc không phải là chuyện nên phô trương cho triều thần biết, Hoàng đế chọn ra tay tại trang viên của Khánh Vương cũng có ý không muốn gây chú ý. Lâm Viễn cứ theo như kế hoạch của Hoàng đế, chia quân ra giam giữ và canh gác tất cả những kẻ có liên quan, đồng thời phái người gửi mật báo về kinh thành để tịch thu phủ Khánh Vương. Sau khi sắp xếp mấy tờ danh sách xong xuôi đâu vào đấy, nàng mới nhét vào tay áo rồi vào đại trướng yết kiến Hoàng đế.
Thôi Thành Tú đứng gác ở cửa trướng, thấy Lâm Viễn thì thở phào nhẹ nhõm, nhân lúc cúi người hắn hạ giọng dặn dò: "Ngài đang tức giận, cũng chưa dùng bữa, Lâm đại nhân tấu đối nên nhẹ nhàng thôi."
Lâm Viễn gật đầu, vén rèm vào trướng, quả nhiên thấy Hoàng đế đang ngồi sau ngự án, tay cầm văn thư của Hải Châu để so với tấu chương. Nghe tiếng, nàng ngẩng đầu nhìn Lâm Viễn một cái rồi ánh mắt lại quay về văn thư: "Việc đã xong rồi?"
Giọng Hoàng đế bình tĩnh đến gần như vô cảm, rõ ràng là tâm trạng cực kỳ tệ. Lâm Viễn suy nghĩ một lát, liền bỏ qua lời tấu đối dài dòng, chỉ nói: "Tất cả phản tặc đều đã bị bắt giữ, thần đã đối chiếu theo danh sách, không có kẻ nào lọt lưới. Khánh Vương vốn muốn liều chết chống cự nhưng nghe thần nói Quan gia sẽ tha cho hắn một con đường sống, hắn liền thúc thủ chịu trói. Thần đã sai người vào kinh tịch thu phủ đệ, còn những kẻ phạm tội khác tạm thời giam giữ tại trang viên. Khánh Vương la hét đòi gặp Quan gia để biện giải, Quan gia có muốn gặp không?"
"Bọn tiểu nhân làm trò, trẫm không có thời gian." Hoàng đế không ngẩng đầu lên, "Lập tức gửi thư khẩn cho Phó Chiêu bảo hắn không cần về kinh, hãy vi phục đi đến phủ Xương Lạc ở Hải Châu xem rốt cuộc tình hình thế nào rồi báo lại chân tướng!"
"Vâng." Lâm Viễn hơi do dự, "Có cần phải ghi rõ hắn phải tra xét việc gì không?"
"Còn cần phải viết gì sao?" Hoàng khẽ cười lạnh, "Dân chúng Hải Châu đói kém đến mức ăn thịt lẫn nhau, cả thiên hạ đều biết, chỉ có riêng trẫm là không biết thôi!"
"Cái gì cơ ạ?" Lâm Viễn cũng không khỏi thảng thốt, "Hải Châu tuy bị thiên tai nhưng triều đình sớm đã miễn thuế, lại chuyển lương thực cứu tế, ngoại tỉnh cũng không thấy có dân chạy loạn, sao lại có chuyện..."
"Các chốt đều phái binh canh gác không cho dân chạy loạn ra ngoài kiếm ăn, ngoại tỉnh tự nhiên là
không biết." Hoàng đế cười lạnh, giọng dần cao lên, "Trẫm biết, lệnh Vua thua lệ làng, thánh chỉ của trẫm chưa chắc đã có hiệu lực, những tấu chương kia cũng đều là lừa gạt trẫm, nhưng trẫm vẫn nghĩ nếu phê chuẩn sớm một chút, nới lỏng tay một chút mà cấp lương thực và tiền bạc thì dân chúng cũng sẽ bớt đói khổ một chút. Các Ngự sử trong triều ngày nào cũng ồn ào lời qua tiếng lại, chút chuyện nhỏ nhoi cũng dâng tấu phê phán, việc ấy trẫm cũng nhẫn nhịn vì nghĩ rằng họ nghe phong thanh không rõ nội tình, vả lại đôi khi cũng có thể sẽ cho trẫm biết một vài sự việc tay trẫm không với tới. Nuôi cơm một đống người, tại sao, tại sao vẫn xảy ra chuyện như thế này?!" Hoàng đế vung tay, cả chồng tấu chương trên án đều bị hất xuống đất, "Nội các, Loan Nghi cục, và cả ty Thị Bạc nữa, cả công khai lẫn âm thầm, chẳng phải tất cả đều có liên hệ với Hải Châu sao! Là các ngươi cũng giống như trẫm, để cho người khác lừa gạt mà không biết, hay là rõ ràng biết hết rồi mà vẫn giả câm giả điếc!"
"Mỗi ngày, từ sáng đến tối trẫm phê duyệt tấu chương, triệu kiến triều thần xử lý chính vụ..." Hoàng đế nhớ lại mình đã từng đối chiếu bản đồ, hộ tịch và bản đồ đường thủy, bàn bạc với các quan lại Nội các và Loan Nghi cục nhiều lần rồi mới hồi đáp cho Bố chính sứ Hải Châu nhiều phê văn đến vậy. Giờ Hoàng đế càng tức giận, giận run cả người, "Vì sao các ngươi không nói với trẫm dù chỉ nửa lời thật lòng? Đại thần trong triều đã thế, quan lại địa phương càng là loại dối trá, dối trá một cách trắng trợn hơn! Đi xem tuồng, đánh cờ vây, chơi mạt chược, chọi gà đá chó nuôi vợ bé! Nguyên một lũ bọn chúng căn bản là không quan tâm, không cần quản, dân chết đói là dân chết chứ chúng không chết, còn vào sử sách là trẫm vào chứ chúng không vào!"
Thực ra Loan Nghi cục chỉ quản lý việc cấm thành và cấm vệ, không liên quan gì đến Hải Châu. Tuy nhiên Hoàng đế đang nổi giận đùng đùng, thịnh nộ ngút trời, Lâm Viễn cũng không thể biện giải được, chỉ biết quỳ thụp xuống mà liên tục xin tội.
Đang bế tắc chưa nghĩ ra lời nào để rửa oan và khuyên giải thì rèm trướng phía sau lưng Lâm Viễn khẽ động, Cố Uyên bưng khay trà trên tay, đi vào, đặt lên trên bàn của Hoàng đế, rồi cúi xuống nhặt từng tấu chương lên đặt lại trên bàn, cất tiếng dịu dàng nói với Hoàng đế: "Quan gia, năm xưa Tiên đế đã có chỉ dụ Loan Nghi cục không được phép giao du với ngoại thần."
Hoàng đế mím môi, vẻ mặt dịu lại một chút, xua tay ra hiệu cho Lâm Viễn đứng lên: "Trẫm nhất thời tức giận mà lỡ lời, khanh đừng để trong lòng. Việc của Khánh Vương đã được giải quyết gọn gàng, cứ tạm như vậy đi, đợi trẫm về kinh xử lý cũng không muộn. Tình hình ở Hải Châu hiện rất cấp bách, nghe nói đã có vài nơi dân chạy loạn nổi dậy đốt phá, trẫm đã lệnh cho Loan Nghi cục cùng Nội các lập tức điều người và lương thực tới rồi, trước hết phải trấn an họ." Ngài vừa nói vừa nhìn sang Cố Uyên một cái, "Hiện nay vận chuyển đường sông ngòi mất quá nhiều thời gian, trẫm nghe nói vận chuyển đường biển sẽ nhanh hơn nhiều, không biết có đúng không?"
—— Hết chương 60 ——
