Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác - Chương 61
Chương 61:
- Lâm Thác -
Vì lo ngại Hoàng đế tuổi trẻ bồng bột, có thể đột ngột đổi vận chuyển đường sông thành vận chuyển đường biển, nên dù những lợi ích của hải vận đã được quần thần bàn luận riêng tư rất nhiều lần, nhưng vẫn chưa có ai dám tấu trình lên Hoàng đế. Lâm Viễn liếc nhìn Cố Uyên, thấy nàng cúi đầu đứng bên ngự án, lặng lẽ mài mực, thần sắc tĩnh tại.
Bên cạnh, Hoàng đế đang ngồi trên ngự tọa uống trà, vẻ giận dữ trên mày đã lắng xuống, khôi phục lại vẻ bình thản. Tư thế đoan chính, phong phạm trầm tĩnh không lộ cảm xúc của hai người gần như là cùng một kiểu, khiến nàng gần như có một loại ảo giác cứ ngỡ Cố Uyên không phải mới vào cung gần đây mà đã ở bên Hoàng đế rất nhiều năm rồi, đến cả khí chất cũng đã trở nên tương đồng, tiệm cận nhau.
Trong lòng nghĩ vậy nhưng trên mặt nàng không dám lơ là mất tập trung, ngẫm nghĩ rồi đáp: "Hải vận tuy nhanh gọn thuận tiện nhưng rủi ro cũng rất lớn, vì vậy từ trước đến nay chỉ có Binh bộ vận lương vận binh là đi đường biển nhiều hơn cả. Một là vì quân tình khẩn cấp, không thể trì hoãn, hai là để tiện rèn luyện thủy sư."
Hoàng đế gật đầu: "Vậy thì tốt. Nội các và Loan Nghi cục đã dâng tấu, mấy năm trước miễn thuế nhiều lần, lại thêm toàn bộ lương thực đường thủy đều chuyển lên phía bắc khiến các châu phủ lân cận hiện nay không còn đủ lương thực để cho người dân Hải Châu chống chọi qua mùa đông. Lập tức truyền chỉ đến Thủy doanh Định Giang Khẩu, trước hết trích ra năm vạn thạch lương thực từ quân lương, khẩn trương vận chuyển đến Hải Châu, đồng thời điều động ba mươi chiếc thuyền binh để hộ tống. Ngoài ra, truyền chỉ cho Chỉ huy sứ Hải Châu Nghiêm Thọ: bãi chức hắn, nhưng giữ lại quyền hành và trách nhiệm, chờ triều đình xử lý. Toàn bộ quan tướng từ nghìn hộ trở lên ở lại trấn giữ các sở, nghiêm cấm không được phép lén lút thông đồng, âm thầm truyền tin. Toàn bộ quân lính từ bách hộ trở xuống phải ở lại doanh trại, kẻ nào tự tiện hành động sẽ bị xử trảm lập tức. Việc này nếu xử lý không tốt sẽ dễ gây ra biến loạn, cần phải chọn người có đức cao vọng trọng, có khả năng trấn áp, lại ứng biến được trước mọi sự tình khẩn cấp mới được."
"Vâng." Lâm Viễn lại nghĩ thêm: "Việc quan trọng như vậy, quan lại trẻ tuổi thiếu kinh nghiệm sẽ không làm được, chỉ có thể phái chính hoặc phó Chỉ huy sứ đi. Thần nghĩ, Chỉ huy sứ Kinh doanh tuyệt đối không thể điều động được. Trong năm vệ, Chỉ huy sứ Kinh vệ Vương Trung Huyền có tổ tiên khởi nghiệp từ Vệ Hải Châu nên am hiểu nơi đó hơn cả, hơn nữa ông ta là người có kinh nghiệm quân vụ mấy chục năm, xét về quân công và uy danh đều đứng đầu trong năm người, có vẻ phù hợp. Chỉ là hiện giờ Quan gia còn đang ở hành cung, lỡ có biến cố gì xảy ra trong Kinh thành..."
Hoàng đế cười nhạt một tiếng: "Giờ Khánh Vương đã sa lưới, còn có thể xảy ra biến cố gì? Trẫm ở đây không sao, truyền chỉ cho Vương Trung Huyền, lệnh ông ta lên đường ngay lập tức." Ngài nói rồi lại nhìn về phía Cố Uyên, đột nhiên khẽ mỉm cười: "Vốn dĩ quân thần chúng ta nên cùng nhau đến chỗ của Khánh Vương để ăn uống một bữa thật vui vẻ, mà giờ khanh chỉ có thể đến Định Giang Khẩu để ăn cơm tập thể thôi. Trẫm đã thất hứa, khanh sẽ không trách trẫm chứ?"
Hoàng đế xưa nay ngoài chuyện triều chính thì không hay đùa cợt, Lâm Viễn nghe thế vừa ngẩn người ra lại đã nghe Hoàng đế nói: "A Uyên, ngươi thay trẫm tiễn Lâm đại nhân đến cổng doanh trại, xem như là trẫm tạ lỗi."
Nàng lại ngẩn ra lần nữa, chợt hiểu ý Hoàng đế, liền khấu đầu tạ ơn rồi cáo lui.
Lâm Viễn dặn dò tùy tùng đến cổng doanh trại chuẩn bị, quay đầu thấy Cố Uyên đi theo mình từng bước không rời, không khỏi nở một nụ cười khổ: "Cố Nữ sử có điều gì muốn hỏi ta chăng?"
Cố Uyên lắc đầu: "Quan gia lệnh cho nô tỳ tiễn đại nhân, nô tỳ chỉ làm đúng bổn phận."
"Quan gia có từng nói với nữ sử rằng muốn nữ sử chuyển đến Loan Nghi cục để làm việc bao giờ chưa?"
Cố Uyên ngạc nhiên, lắc đầu: "Quan gia không hề nhắc đến với nô tỳ chuyện này."
Lâm Viễn chăm chú nhìn Cố Uyên một lúc, thấy thần sắc nàng không có vẻ giả dối, mới tiếp tục: "Vậy Quan gia có từng nói với nữ sử rằng vào tháng bảy năm nay, ngài đã hai lần hạ chiếu lệnh Lễ bộ nghị lễ lập hậu của Thái Tổ, nhưng cả hai lần đều bị Nội các phong trả chiếu chỉ không?"
Cố Uyên bỗng chấn động toàn thân, ngẩng phắt đầu lên nhìn thẳng vào Lâm Viễn. Lâm Viễn thấy trong mắt nàng không hề có chút vui mừng nào, trong lòng thầm gật đầu: "Quan gia làm như vậy, Cố nữ sử nghĩ thế nào?"
"Quan gia vừa mới thân chính, vạn sự phải lấy đại cục làm trọng." Lần này Cố Uyên không còn che giấu được vẻ lo lắng: "Việc này vốn không khẩn thiết, nếu lại vì nó mà làm rạn nứt tình cảm quân thần thì e rằng sẽ có kẻ mượn cớ gây hoạ. Nô tỳ thực lòng lo sợ, xin được mạo muội hỏi thêm một câu, sau đó việc này đã được xử lý ra sao?"
Đại sự cũng thấu đáo, lại hiểu được thế nào là lấy đại cục làm trong, sẽ không ỷ thế mà sinh chuyện. Lâm Viễn lại thầm gật đầu: "Loan Nghi cục đã đứng ra hòa giải, Quan gia thu hồi chiếu chỉ đã gửi cho Nội các, còn đại hôn thì lùi lại ba năm. Nhưng dẫu nói việc trì hoãn có thể giải quyết được tình hình trước mắt, kỳ thực việc này lại không có nhiều đường lui. Năm xưa Thái Tổ Hoàng đế anh minh quyết đoán nhưng vì không có con nối dõi nên đã có kết cục như vậy. Tranh chấp ngôi trữ quân dễ làm lung lay quốc bản, vết xe đổ vẫn còn đó, xét cả tình lẫn lý, quần thần chắc chắn sẽ ra sức đấu tranh. Nếu Quan gia vẫn nhất quyết không thay đổi ý định ban đầu, cơn sóng gió cũng sẽ không hề nhỏ đâu. Tục ngữ có câu 'trăng tròn sẽ khuyết', phúc lớn không hay, để lại đường lui cho người khác cũng là một cách hành xử sáng suốt, phải không?"
Mặt Cố Uyên tái đi, trắng bệch, nàng ngẩng đầu nhìn Lâm Viễn: "Những lời này là ý của Quan gia? Là ý của Thái hậu nương nương? Hay là ý của chính Lâm đại nhân?"
"Là ta tự suy nghĩ miên man mà ra." Lâm Viễn khẽ mỉm cười: "A Loan có kể ta nghe về cô rồi, nói cô là một nhân tài tiềm ẩn, nếu vào Loan Nghi cục thì tiền đồ chắc chắn rộng mở. Chỉ là Loan Nghi cục dù từng có vài vị phi tần nhưng chưa từng có ai là Hoàng hậu, và cũng không thể có. Mấy ngày nay
Quan gia thường nhắc đến cô với ta, năng lực của cô quả thực xuất chúng, nhưng con người ta thì không thể có cả cá lẫn tay gấu, không biết Cố Nữ sử muốn chọn cái nào?"
Lâm Viễn thấy cổng doanh trại đã gần kề, không chần chừ nữa, nghiêm mặt nhìn Cố Uyên: "Ba năm sau, lập hậu hay nạp phu, Quan gia nhất định phải đưa ra quyết định. Nếu Nội các và Quan gia lại lần nữa tranh chấp căng thẳng, Loan Nghi cục sẽ lại phải đứng ra hòa giải, mà nếu người của Loan Nghi cục lại là đương sự trong việc này, Loan Nghi cục sẽ mất lập trường khách quan, không thể nhúng tay. Những điều lợi với hại này, với sự thông minh của Cố Nữ sử, hẳn là có thể hiểu được. Ta nói đến đây là đủ rồi, còn nên đi đâu về đâu, nhân lúc còn ở hành cung, mọi chuyện chưa bị phơi bày, Cố Nữ sử hãy tự mình quyết định đi!"
Nói rồi nàng chắp tay hành lễ với Cố Uyên, đi vài bước tiến lên nhận dây cương từ tùy tùng, lật mình lên ngựa, phất roi ngựa, nói: "Đi!"
Rồi phóng ngựa đi thật nhanh.
Chỉ là, khi nàng phi lên một ngọn đồi nhỏ, dừng ngựa quay đầu nhìn lại, thấy bóng dáng Cố Uyên ở cổng doanh trại đã biến thành một chấm nhỏ mà vẫn cô đơn đứng đó, trông thật lẻ loi. Không khỏi thầm thở dài: một người trẻ tuổi thông minh và biết nhìn đại cục như vậy, nếu có thể thi cử như những người khác thì vào được Loan Nghi cục là chuyện chắc chắn, từng bước thăng tiến ổn định, tiền đồ vô lượng cũng là điều ngay trước mắt. Than ôi, sao lại cứ bị Hoàng đế để mắt tới như vậy cơ chứ?
"Họa phúc khó lường!" Nàng thở dài một tiếng, quay đầu ngựa rồi đi.
Cố Uyên trở về rất muộn, một hàng thái giám dọn dẹp bữa ăn đang đứng đợi ở trước cửa lều, mỗi người đều đội một bọc gấm màu vàng. Nàng định tránh đi nhưng Thôi Thành Tú đang đợi ở cửa đã liếc thấy, vài bước chạy lên vọt tới, nói: "Cố Nữ sử, Quan gia đã hỏi vài lần rồi, đang đợi cô đấy!" Nói rồi quay lại vén rèm, hạ giọng thúc giục: "Xin cô hãy vào nhanh đi!"
Cố Uyên vén rèm bước vào, bên trong không hề có bàn ăn. Hoàng đế biết là nàng vào, cũng không ngẩng đầu lên, vừa xem tấu chương vừa ra lệnh: "Mang vào."
Các thái giám phục vụ bữa ăn theo lời, quen tay quen chân bày một bàn ăn nhỏ gồm hai món mặn, hai món rau và bốn món cháo canh lên chiếc sập la hán bên trong lều, một bàn đầy các món điểm tâm và món ăn nhẹ khác cũng được bày ở một bên. Sau đó, họ cầm thẻ bạc rồi lặng lẽ lui ra ngoài.
Trong lều chỉ còn lại Hoàng đế và Cố Uyên. Hoàng đế bỏ tấu chương xuống, ngồi bên bàn ăn. Thấy Cố Uyên vẫn đứng im, ngài cũng không lên tiếng, chỉ tự mình múc một bát canh gà, quay đầu thấy Cố Uyên vẫn đang ngẩn ngơ đứng trong lều nhìn mình, liền nhíu mày: "Nàng sao vậy? Lâm Viễn đã nói gì không hay sao?"
"Lâm đại nhân không nói gì cả." Cố Uyên hoàn hồn, tiến đến xắn tay áo cho Hoàng đế và cài vạt áo vào, định gắp thức ăn cho ngài nhưng lại thấy Hoàng đế đẩy bát canh gà đến trước mặt mình rồi chỉ: "Ngồi xuống."
Cố Uyên thấy tim mình quặn lên, nàng quỳ gối trước mặt Hoàng đế: "Nô tỳ có khẩu phần ăn riêng, lát nữa sẽ đến nhà bếp..."
"Hôm nay trẫm không muốn ăn một mình. A Uyên, nàng ăn cùng ta." Hoàng đế kéo tay áo Cố Uyên, giọng nói vẫn không khác ngày thường nhưng giờ đây lại khiến Cố Uyên nhói trong lòng. Nàng gật đầu, ngồi xuống phía bên kia của sập la hán, cầm đũa lên, trước hết gắp thức ăn cho Hoàng đế: "Vậy nô tỳ xin không khách sáo."
Mặc dù miệng nói là đồng ý nhưng thực tế Cố Uyên chỉ ngồi nửa bên trên sập, ngoài bát canh gà kia ra nàng cũng chỉ tập trung gắp thức ăn cho Hoàng đế. Hoàng đế nhíu mày, nhưng không nói gì thêm, ăn qua loa một bát cơm rồi đứng dậy, đẩy một bát khác đến trước mặt Cố Uyên.
Thấy Cố Uyên vẫn không động, người dứt khoát cầm đũa gắp thức ăn cho nàng: "A Uyên, nàng hãy ăn đi."
Cố Uyên là người miền Nam, khẩu vị cũng thanh đạm như Hoàng đế. Hoàng đế gắp mấy món rau vào bát của nàng, bấy giờ nàng mới hiểu ra ý đồ của ngài, trong lòng tê rần và dâng lên m
ột vị xót xa chua chát: "Khẩu phần ăn của nô tỳ cũng đâu có tệ, Quan gia hà cớ phải tốn công tốn sức như vậy?"
Hoàng đế nhìn Cố Uyên ăn hết một bát cơm mới thôi, ra lệnh cho thái giám đi vào dọn dẹp rồi lại công khai thưởng cho Cố Uyên một bát trà: "Thời tiết lạnh như thế này, dù có ban thưởng thức ăn, sau một hồi nghi lễ thì thức ăn cũng nguội hết, vừa mệt người lại vừa ăn không ngon. Nàng ăn cùng trẫm chẳng phải tốt hơn sao? Giờ chuyện của Khánh Vương đã kết thúc, trẫm muốn nàng chuyển đến Loan Nghi cục, sửa lại tên tuổi và lý lịch, như thế chẳng phải sẽ nhẹ nhàng hơn việc xuất cung sao? Ý này trẫm đã nói với Lâm Viễn rồi, hôm nay Lâm Viễn có nói gì với nàng không?"
"Lâm đại nhân cũng có nhắc đến Loan Nghi cục, nhưng không nói gì đặc biệt cả." Lúc này Cố Uyên đã trấn tĩnh lại, đối mặt với Hoàng đế mà không lộ chút cảm xúc nào: "Có lẽ vì ngài ấy đang vội đi truyền chỉ. Đêm đã khuya, Quan gia muốn nghỉ ngơi chưa?"
Hoàng đế gật đầu, lệnh cho người chuẩn bị nước tắm. Cố Uyên nhìn người kia bước vào sau tấm rèm vàng mới để lộ tiếng thở dài đã giấu kín bấy lâu: Người ta nói ôn nhu hương là mộ của anh hùng, nàng tuy không phải anh hùng nhưng cũng đã nếm trải hương vị đó. Con đường tiền đồ và công thành danh toại mà nàng khao khát bấy lâu nay giờ đây đang ở ngay trước mắt, có thể dễ dàng chạm tới trong tầm tay, nhưng giờ đây, đối diện với Hoàng đế, nàng lại thấy luyến tiếc, không đành lòng rồi.
—— Hết chương 61 ——
