Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác - Chương 66
Chương 66:
- Lâm Thác -
Tuy rằng đã đến cuối năm, các nha môn đều sắp niêm phong để đón tết, nhưng vì ngày đầu năm là lễ thân chính của Hoàng đế nên các quan chức ở kinh kỳ vẫn tận tâm tận lực không dám lơ là. Ngày thứ hai sau khi Hoàng đế trở về kinh, ngài đã triệu tập đại triều hội, vài đạo chỉ dụ được ban ra càng khiến vạn người chú mục, quan viên, dân thường bàn tán xôn xao, ngay cả hứng thú đón năm mới cũng giảm đi mấy phần.
"Đạo chỉ dụ đầu tiên là về chuyện thân chính, chuyện này thì không cần bàn cãi, ngày mùng một tháng giêng sẽ làm lễ thân chính, rồi sau đó Thánh thượng sẽ đích thân lâm triều." Hứa Tịch đi trà lâu để nghe ngóng rất nhiều lời qua tiếng lại của chúng dân, thế rồi về trước mặt Cố Uyên mà khoe mẽ những gì mình mới nghe được, "Đạo chỉ dụ thứ hai lại là về một đại án – Tổng đốc Thuỷ vận Trịnh Đình Cơ bị phán tội chém đầu ngay lập tức, Thánh thượng đã ban ân huệ đổi thành tự vẫn, nói rằng chỉ dụ đến nơi là phải thi hành ngay lập tức." Nàng liếc mắt nhìn mặt trời chói chang ngoài cửa sổ, "Giờ này thì chắc hẳn đã kết thúc rồi."
Cố Uyên khẽ nhíu mày, từ trước đến nay, Hoàng đế đối với Cung Vương phủ luôn có một mối bận lòng khó nói, vì thế cũng băn khoăn rất nhiều về việc xử lý Trịnh Đình Cơ. Giờ đây lại đột nhiên ra tay sát phạt quyết đoán thế này, chắc chắn có nội tình riêng.
Nàng còn đang suy nghĩ, Hứa Tịch đã tiếp tục đọc, "Đạo chỉ dụ thứ ba thì lại có liên quan đến chúng ta – tháng tư năm sau, chính là Ân khoa!"
"Mọi năm chẳng phải là đều vào tháng tám hay sao?" Mẫu thân Cố Uyên bưng đĩa bánh mới ra lò vào, nghe vậy thì ngạc nhiên nói, "Sao năm nay lại đổi sang tháng tư?"
"Trong chỉ dụ nói vì Thánh thượng nghĩ đến sĩ tử ở mọi nơi phải trú lại kinh thành để dự kì Ân khoa trong một thời gian dài, mà tháng tám còn có cả đại tỷ võ khoa nên đã đổi sang tháng tư. Lại thêm ân huệ nữa, nói rằng các cống sĩ, cử nhân ở kinh thành chờ thi đều có thể cầm lý lịch đến Học chính nha môn để nhận trợ cấp mỗi tháng, tránh cảnh đói rét thiếu thốn. Tuy rằng không nhiều, mỗi người chỉ một lạng bạc, nhưng cũng đủ chi tiêu để sống qua mùa đông." Hứa Tịch nói rồi lại nhướng mày cười cười, cầm một miếng bánh nếp trên bàn lên cắn một miếng, "Nhờ phúc của chỉ dụ này mà đợi qua tết, ta có thể nghỉ việc ở trà lâu, chuyên tâm học văn bát cổ với cô rồi."
"Lẽ ra nên nghỉ việc sớm hơn, chuyên tâm đọc sách mới là việc chính chứ." Mẫu thân Cố Uyên bưng một đĩa bánh nhỏ khác đặt trước mặt Lã Truyền đang dạy Cố Dương viết chữ ở cửa sổ, rồi lại quay đầu nói với Hứa Tịch, "Ngay cả A Uyên cũng thế, ta cũng không cho con bé nhúng tay vào việc nhà nữa. Kể từ khi từ trong cung trở về, người ngợm con bé đã gầy đi một vòng, ngay cả hai bàn tay cũng bị bỏng đến thê thảm thế này đây. Con bé tuy không chịu nói nhưng ta cũng biết nó đã chịu bao nhiêu khổ cực – những người trong cung kia làm gì có ai tốt tính?" Bà thở dài một tiếng não nề, "Thoát khỏi tai ương đã là may mắn rồi, giờ cứ học hành đàng hoàng mà thi đỗ cho công thành danh toại, chỉ cần không bị người khác ức h**p, nhận một phần bổng lộc, như vậy là thỏa lòng ta rồi!"
Cứ mỗi khi nhắc đến chuyện trong cung là Cố Uyên lại không chịu hé răng, mà hai ngày nay, ngay cả Lã Truyền nghe những lời này thì thần sắc cũng trở nên kỳ quái. Hứa Tịch nhìn hai người đang ngại ngùng, cười hì hì mà giải vây, "Bá mẫu nói rất đúng, ngày tháng tốt đẹp đương nhiên còn ở phía sau. À, nói đến chuyện bình an nhận bổng lộc, Thánh thượng đã ban ân chỉ rồi: đợi sau ngày mùng năm tháng Giêng sẽ chọn những người viết chữ đẹp vào Loan Nghi ty để sao chép một vài bản sách quý cho nhân tâm thế đạo trong cung, sau đó ban thưởng cho các học cung ở các châu, nói là sẽ chi bổng lộc theo đúng quy cách của thư lại, lại còn được ra vào tự do, không làm lỡ việc ứng thí, nếu may mắn còn có thể gặp gỡ quen biết các đại nhân trong Loan Nghi ty, thế chẳng phải là chuyện tốt lớn lao sao? Nếu như không phải do văn bát cổ của ta không tốt, lại không có chữ viết đẹp như A Uyên thì ta cũng muốn thử một lần rồi!"
Cố Uyên vẫn im lặng không lên tiếng, chỉ nhíu mày, như đang trầm tư, lại như đang do dự.
Lã Truyền nhìn nàng một cái, rồi quay sang Hứa Tịch, nói: "Thánh thượng còn chưa thân chính mà đã liên tiếp ra hai đại án, ta ở Cung Vương phủ nghe các mạc khách bàn tán, đều nói Thánh thượng trẻ tuổi anh minh, xem ra là muốn chỉnh đốn quan trường. Sao lại đột nhiên ban ra một chỉ dụ như vậy?"
"Nghe nói là kế thừa di chí của Thái Tổ Hoàng đế, muốn tập hợp biên soạn các sách cổ kim, tránh để bị thất lạc, bây giờ chỉ là mở đầu mà thôi." Hứa Tịch nói, "Đừng thấy chỉ là một công việc sao chép sách mà coi thường, người đứng đầu chuyện này là Tư chủ của Loan Nghi ty đấy. Nghe nói sách cất trong Văn Uyên các cũng là do chưởng viện Hàn lâm viện đứng đầu chỉnh lý, chỉ cần lập ra danh sách sách, cũng sẽ tuyển người đến sao chép! Chà, vị Quan gia của chúng ta, thật sự là không ra tay thì thôi, đã ra tay thì nhất định phải làm cho người khác kinh ngạc!" Nàng nói xong lại giục Cố Uyên, "A Uyên, một chuyện lớn như vậy, chỉ cần dính dáng tới một chút thôi cũng coi như là cái may mắn của văn nhân chúng ta rồi. Cô có muốn đi thử một chút không? Không nói đến những thứ khác, đây là một chức vụ đàng hoàng vẻ vang, nếu như có thể gặp được Trịnh đại nhân, có nàng che chở thì ngay cả tông thất thân vương cũng không dám động tay động chân với cô nữa!"
Bởi bức thư mà người nhà họ Cố nhận được có chút không rõ ràng đầu đuôi, còn những lời truyền ra từ Thượng Nghi cục thì nói là Dụ Vương giở trò khiến Cố Uyên bị giữ ở lại trong cung, cũng không hề nói thêm điều gì khác. Hoàng đế trẻ tuổi, ngày thường lại chăm học chăm chính, rõ là một vị quân vương hạo nhiên chính khí, vì thế nên người nhà đều không hề mảy may suy nghĩ đến viễn cảnh hoang đường Cố Uyên lại là người phụ nữ Hoàng đế, mà đồng loạt đem tội nợ gán hết lên đầu Dụ Vương. Bây giờ nghĩ lại một cách cẩn trọng thì mới thấy ngoài vị Thiên tử ngự trên chín tầng trời kia ra, còn có ai có thể giữ người lại trong thâm cung được chứ?
Lã Truyền dõi mắt nhìn Cố Uyên, mà nàng vẫn chỉ im lặng, hắn bèn buông tay Cố Dương, bảo cậu hãy tự mình đi luyện chữ, rồi quay người bước ra khỏi phòng.
Cái sân nhà họ Cố thuê cũng không lớn, phòng chính có ba gian, hai gian là phòng ngủ, còn hai gian bên cạnh, một là phòng bếp, một là phòng chứa đồ kiêm củi. Hắn tìm từ trong phòng chứa củi ra được một cái rìu, mới chặt được ba năm khúc thì thấy Cố Uyên đã bưng trà nóng đến.
Lã Truyền cầm lấy, giữ chặt chén trà trong tay hồi lâu, cuối cùng không nhịn được mà phải mở lời: "A Uyên, muội thật sự không muốn..."
"Sư huynh." Cố Uyên lắc đầu, đôi mắt tràn đầy vẻ áy náy, "Ta đã nói rồi, thân của ta, tâm của ta, tất cả của ta đều đã giao cho người ấy rồi. Còn hai chúng ta, không thể thành được."
Giọng nàng vẫn cứ giống như là khi hắn nghe thấy lần đầu, vẫn cứ nhẹ nhàng, vẫn cứ dịu dàng, nhưng tâm Lã Truyền lại lần nữa chìm xuống đáy vực.
Hắn nắm chặt chén trà, trầm giọng nói, "A Uyên, muội cũng đã nói với ta rằng Thái hậu nương nương không đồng ý, những vị đại thần kia cũng vậy. Thánh thượng lấy chữ hiếu trị thiên hạ, trẻ tuổi, lại hiếu danh, đúng là lật tay làm mây ngửa tay làm mưa mới tạo nên đại sự, lại còn phải lo lắng đến tông tự, rồi sẽ khiến cho muội phải chịu thiệt thòi mà thôi. Thay vì lãng phí tuổi xuân như vậy, muội hãy..."
"Sư huynh." Cố Uyên giơ tay lên, ngăn lời hắn, "Trong tim ta chỉ có duy nhất một người ấy, nếu ta nhận lời về bên huynh thì chẳng phải cũng là để huynh chịu thiệt thòi đấy sao? Huynh biết tính cách của ta rồi, một khi ta đã quyết định điều gì thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Cho dù... cho dù người ấy có vô tình..." Nàng vừa nói vừa liếc nhìn về phía cấm thành, nói khẽ, "Cũng phải chờ ta hai mặt một lời nói rõ ràng rồi mới tính đến chuyện khác."
Cho dù người kia vô tình đi chăng nữa thì cũng còn có thể tính toán được gì khác nữa đây?
Nghĩ đến những năm tháng sống bên Cố Uyên từ nhỏ đến lớn, Lã Truyền lại âm thầm thở dài – không có ai hiểu được sự quật cường và mạnh mẽ ẩn sau vẻ yếu đuối và dịu dàng của Cố Uyên hơn hắn. Sự cứng cỏi của nàng cứ mãi đấy, cho dù là người trước mặt nàng là Thiên tử thì cũng vậy mà thôi.
Mỗi người một nỗi niềm riêng, ngày lễ Tết cũng trôi qua nhanh một cách lạ thường.
Mặt trời mấy lần mọc rồi lại lặn, thoáng cái đã đến ngày mùng năm tháng Giêng, các nha môn bắt đầu trở lại với công việc.
Việc đầu tiên của Loan Nghi ty chính là dán cáo thị tuyển chọn thư lại.
Bởi Hoàng đế rất coi trọng chuyện này, nên Loan Nghi ty cũng bày biện rất long trọng, ban đầu đã định là Lâm Viễn phụ trách sơ khảo, Trịnh Loan phụ trách phúc khảo, không ngờ ngay ngày đầu tiên Hoàng đế lại nảy ra một ý mới - chỉ định vị Phó tông lệnh mới nhậm chức, Bắc Vương, đến xem náo nhiệt.
"Nói ra thì chữ của ta còn không đẹp bằng ngươi ấy chứ." Bắc Vương là một người rất hào sảng, không vòng vo với Lâm Viễn, đi thẳng vào vấn đề, "Quan gia bảo ta đến đây chẳng qua là để giúp ngươi nhận mặt người quen thôi. Ngươi hiểu rồi chứ?"
Nàng vừa nói vừa vỗ vai Lâm Viễn, ha hả cười một tiếng, tự đi về phía trước, mà Lâm Viễn nhìn bóng lưng nàng thì cũng chỉ có thể cười khổ.
Hoàng đế đổ bệnh một trận, gầy đi một chút, nhưng tâm tư ngài thì lại càng thêm thâm trầm. Gương mặt ấy như chững chạc hơn, quả thật là hỉ nộ không hiển lộ, khiến cho những vị thần tử tâm phúc này giờ đây cũng khó lòng mà nắm bắt được ý đồ của ngài thêm nữa.
Chẳng lẽ Hoàng đế đã biết được lời mình nói với Cố Uyên năm đó nên phái Bắc Vương đến để đề phòng mình hay sao? Lâm Viễn nghĩ mà giật mình, nâng bước nhanh để đuổi kịp Bắc Vương, còn chưa kịp mở miệng đã bị đối phương chặn lại bằng một câu: "Đừng hỏi ta, ta cũng không biết."
Lâm Viễn sững sờ, lại càng thêm kinh hãi, Bắc Vương lại cười lớn: "Quan gia nói rằng ngươi nhìn thì có vẻ gan dạ nhưng bên trong thì lại quá cẩn trọng, nếu nghe những lời này nhất định sẽ sợ hãi. Quan gia nói quả nhiên không sai." Nàng vừa nói vừa cười một tiếng, "A Viễn này, ngươi và ta cũng là có giao tình, từng cùng nhau kinh qua sinh tử trên chiến trường, giờ ta khuyên ngươi một câu nhé. Ngươi một lòng vì sự tồn vong hưng thịnh của Loan Nghi cục là không sai, nhưng sự tồn vong hưng thịnh của Loan Nghi cục vốn dĩ là do ai quyết định? Không có Quan gia, Loan Nghi cục chẳng là gì cả, nhưng không có Loan Nghi cục thì Quan gia còn có Tư Lễ giám và Nội các, chẳng qua chỉ tốn thêm chút thủ đoạn mà thôi." Nàng nheo mắt lại, "Đám người trong Nội các kia tin vào lời của các vị Hàn lâm học sĩ, chỉ thấy Quan gia tận tình hỏi han, lễ hiền hạ sĩ, liền cho rằng Quan gia là người nhân hậu hiền lành dễ ức h**p, nhưng lại không biết rằng từ nhỏ Quan gia đã có chủ kiến riêng." Bắc Vương vừa nói vừa nghiêm mặt, quay sang Lâm Viễn, "Ngay cả Lâm đại nhân đây còn khó lòng không bị thanh sắc vật lợi mê hoặc, huống chi là những thiếu niên chưa đến hai mươi? Người ta chỉ cho rằng Quan gia nghe theo lời của các vị Hàn lâm học sĩ, nhưng lại không biết trong lòng Quan gia đã có tính toán riêng nên mới để cho đám thư sinh kia tha hồ kiêu ngạo. Người khác hồ đồ thì không nói, mà ngươi ở trong cung bao nhiêu năm như vậy cũng không nhìn ra sao?"
"A Loan còn hiểu rõ chuyện này hơn ngươi nhiều." Bắc Vương lại cười một tiếng, "Quan gia hỏi A Loan rằng người của Loan Nghi ty có tư tâm quá sâu, nên xử lý như thế nào, A Loan đã lấy tính mạng ra để bảo đảm cho ngươi đấy. Nể tình nàng ấy nên Quan gia mới cho ngươi một cơ hội, bằng không, ngươi chỉ còn có nước thay ta đến Định Châu để xem đám người Hồ thả ngựa thôi." Nàng vỗ nhẹ lên người Lâm Viễn đang cứng đơ vì sững sờ, "Ngươi cũng đừng lo lắng quá, Quan gia của chúng ta không phải người nhỏ mọn đâu, ngài dung được Nội các, chẳng lẽ lại không dung được một chút tư tâm của ngươi sao? Chẳng qua là coi ngươi là người của mình nên ta mới nhắc nhở một câu – Thánh thượng của chúng ta không phải Thái Tổ Hoàng đế cũng không phải Mục Tông Hoàng đế, ngươi đừng có mà nhìn nhầm!"
Nhìn nhầm sao? Lâm Viễn cười khổ, một lúc sau mới biết cử động để mà bước nhanh đuổi theo. Hoàng đế phát hiện ra thế cờ nhanh hơn nàng tưởng tượng, thủ đoạn cũng quyết đoán và tàn nhẫn hơn, chỉ là cái ý vị độc đoán chuyên quyền bên trong sự nhân từ ấy thực sự khiến người ta kinh hãi. Là anh minh quả quyết, hay là độc đoán độc hành đây? Hai điều này chỉ cách nhau trong một ranh giới mỏng manh, Lâm Viễn nhớ lại cảnh Cố Uyên an ủi khuyên giải Hoàng đế năm đó, nụ cười khổ lại càng sâu hơn. Chẳng lẽ thực sự là liệt tổ liệt tông có linh, biết tính tình của Hoàng đế giống với Thái Tổ Hoàng đế, biết rằng Quân thượng này tuyệt đối không phải là người Nội các và Loan Nghi ty có thể kiềm chế được, cho nên mới biệt phái xuống đây một vị Thánh Văn Hoàng hậu ư?
—— Hết chương 66 ——
