Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác - Chương 67
Chương 67:
- Lâm Thác -
Ngày hai tháng hai, rồng ngẩng đầu, chính là ngày đất trời chuyển mình về xuân.
Những ngày gần đây, ông trời đặc biệt ưu ái, gió lặng nắng ấm, ánh dương rọi lên mái ngói lưu ly tựa như những mảnh vàng vụn, phản chiếu ánh nắng trên bức tường cung điện đỏ sẫm vừa được gột rửa trước Tết, càng thêm rạng rỡ.
Nắng ấm, lòng người cũng vì thế mà trở nên lười biếng. Hai tiểu thái giám gác Bảo Thiện môn đang rụt tay vào trong ống tay áo, dựa cửa phơi nắng, chợt nghe tiếng bước chân từ xa vọng lại. Cả hai thò đầu ra nhìn, thấy Bắc Vương vừa rời khỏi cung không lâu giờ đã đang cùng một thiếu nữ mặc áo xanh lục cao ráo, chừng đâu mười sáu, mười bảy tuổi vừa nâng bước vừa trò chuyện, đi dọc theo lối đi lát đá tiến về phía này. Lập tức, hai tiểu thái giám đứng thẳng lưng, cúi đầu một cách cung kính, đứng nghiêm hai bên cửa. Thấy thiếu nữ áo xanh dừng lại, cả hai người lập tức cúi mình quỳ lạy.
Thiếu nữ không bận tâm, chỉ ngẩng đầu ngắm tấm biển Bảo Thiện môn. Bắc Vương thấy nàng tuy cố giữ vẻ mặt bình thản nhưng dáng người lại toát ra vẻ chần chừ, liền bật cười thầm trong bụng, liếc mắt ra hiệu cho Thôi Thành Tú, cười tươi mà mời vào: "Quan gia đã đi lâu như vậy rồi, hay là ghé vào Cổ Kim Thông Tập khố nghỉ chân một lát nhé?"
Hoàng đế liếc nhìn một cái: "Các nữ thư lại được tuyển vào ngày mười tám tháng Giêng đều ở đây sao?"
"Dạ phải." Ánh mắt Hoàng đế đầy vẻ dò xét, Bắc Vương giữ bình tĩnh, môi mím lại, một vẻ thẳng thắn không thẹn với lòng: "Tổng cộng có ba mươi sáu người, Trịnh Ty chủ đã lệnh cho họ lập danh mục các đầu sách trong kho để trình lên Ngự tiền xem xét. Giờ vẫn đang trong quá trình sắp xếp, Quan gia có muốn vào xem không?"
Hoàng đế mím môi, chắp tay sau lưng rồi bước vào. Thôi Thành Tú vội vã đi trước mở đường, lại ra hiệu cho tiểu thái giám vào báo trước. Khi Hoàng đế đi qua hành lang, trên quảng trường lát đá xanh trước gác, ba mươi sáu nữ thư lại mới nhập cung đã quỳ thành hàng ngay ngắn, bốn người một hàng, nghiêm trang chờ đợi.
Nữ quan quản gác, Trần Thanh Nương, đã làm việc cho Loan Nghi ty hơn mười năm, quen thuộc mọi quy củ, đã sớm bày sẵn bàn ghế trước gác để mời các vị quý nhân nghỉ chân. Hoàng đế nhìn lướt qua đám người, ánh mắt chỉ dừng lại một thoáng trên người Cố Uyên đang quỳ ở hàng đầu, rồi nhấc bước đi thẳng lên đài, ngồi xuống tấm thảm lót ghế màu vàng.
Ngài nâng chén trà trên bàn lên, nhấp một ngụm nhỏ, nhìn Bắc Vương mà giọng vẫn bình thản: "Việc này của khanh, nên khảo hạch thế nào, cứ do khanh quyết định."
Bắc Vương vốn là người không thích sự căng thẳng, từ khi nhận Cố Uyên vào thì đã coi như là hoàn thành xong việc này, giờ đang lén cười trong bụng khi thấy vẻ mặt căng thẳng của Hoàng đế, mà không ngờ đột nhiên lại bị chỉ đích danh, suýt nữa thì luống cuống.
May mà da mặt dày và suy nghĩ nhanh, Bắc Vương giả vờ trầm ngâm một lát rồi quay sang hỏi Trần Thanh Nương một cách đầy nghiêm túc: "Ta thường ngày vẫn nghe ngươi nói nơi đây thế này thế nọ, nay Thánh giá đã đến, ngươi còn không mau trình báo tường tận đi?"
Bắc Vương giao những người này cho Trần Thanh Nương xong thì cũng mất hút không còn thấy bóng dáng đâu nữa, Trần Thanh Nương giờ bị hỏi bất ngờ, ngơ ngác mất một lúc, thấy Bắc Vương liên tục nháy mắt ra hiệu mới sực tỉnh, vội tâu với Hoàng đế: "Bẩm Quan gia, thần đã chia ra làm bốn ban Thiên, Địa, Huyền, Hoàng, mỗi ban chín người, lập một vị Chấp chưởng, phụ trách kiểm kê các sách trong gác. Hiện đã kiểm kê được ba phần, khoảng hơn ba vạn bản. Đến tháng Ba là có thể trình danh mục lên Ngự lãm rồi ạ."
"Ba vạn bản?" Hoàng đế ngửa mặt suy nghĩ một lát, "Cũng không ít. Trong số này có những cuốn nào nên sao chép trước để ban bố cho thiên hạ?"
"Chuyện này..." Trần Thanh Nương tỏ ra khó xử. Trong lòng cân nhắc rồi vẫn giữ ý nghĩ không cầu công mà cũng chẳng có lỗi, nàng nói: "Xin Quan gia thứ tội, dù đã lập danh mục sách nhưng thần vẫn chưa xem hết, nên không dám mạo muội nói bừa."
Hoàng đế không bận tâm: "Thanh Nương là người quản lý toàn bộ sách, những chi tiết nhỏ nhặt cũng không cần phải quá bận lòng." Ánh mắt ngài dừng lại trên những nữ thư lại mặc áo xanh đứng dưới hành lang, "Còn các ngươi thì sao? Cả ngày chỉnh lý sách vở, có thu hoạch được gì không?"
Đây chính là giọng điệu của việc Kim điện vấn sách[1]. Các nữ thư lại liếc nhìn nhau như để trao đổi ánh mắt, đều có chút không kìm nén được sự phấn khích.
[1] Thi cử, vấn đáp trực tiếp tại điện Vàng.
Trần Thanh Nương biết rõ trong số họ có vài người gan dạ không sợ chuyện, vội vàn đón trước: "Cứ theo thứ tự từng người một, không được thất lễ."
Hàng đầu tiên là bốn vị Chấp chưởng của ban Thiên, Địa, Huyền, Hoàng. Chấp chưởng ban Thiên là Đỗ Thuần, tính tình điềm đạm, suy nghĩ một chút rồi đứng dậy thưa: "Tiểu thần cho rằng, triều đại ta lấy Nhân Hiếu để trị thiên hạ, bộ đầu tiên nên chọn là Hiếu Kinh Chú của các bậc tiên hiền."
Hoàng đế khẽ gật đầu: "Thiên chi kinh, Địa chi nghĩa, dân chi hành[2], có thể coi là một đề mục lớn."
[2] Đạo lý của tr
ờ
i, ý nghĩa của đất, và hành vi của dân.
Mọi người đều nói Hoàng đế tính tình điềm đạm, không dễ dàng khen ngợi ai, một câu tán thưởng này khiến Đỗ Thuần run rẩy đến suýt thất lễ. Nàng cố nén niềm vui tột độ, cúi đầu một cách nghiêm trang rồi trở về hàng.
Có nàng mở đầu, hai vị Chấp chưởng ban Địa và ban Huyền cũng tuần tự làm theo, mỗi người đưa ra hai cuốn sách chú giải kinh điển, và cũng đều nhận được lời khen của Hoàng đế. Thấy Cố Uyên đứng dậy đi đến trước ngự án, Trần Thanh Nương càng thở phào nhẹ nhõm. Dù Cố Uyên tuổi nhỏ hơn ba người trước nhưng tính tình nàng cẩn thận ổn trọng chỉ hơn chứ không kém, lại thêm dung mạo, cử chỉ và kiến thức đều xuất chúng, có thể coi là lựa chọn an toàn tuyệt đối, chắc chắn sẽ không có sơ sót gì.
Trần Thanh Nương vừa nghĩ đến đó đã nghe Hoàng đế đột nhiên đổi giọng: "Cố Uyên?" Ngài gọi cái tên này lên, ngữ điệu nửa cười nửa không, "Thụy Nương từng nhắc với trẫm rằng 'Cố Thần đồng' đồng môn năm xưa ở Ngô Châu, chính là ngươi à? Nghe nói ngươi đã đăng ký thi Ân khoa?"
Giọng nói của Hoàng đế lạnh nhạt khác thường, dường như là rất không ưa Cố Uyên.
Trần Thanh Nương kinh ngạc trong lòng, chợt lại thấy Cố Uyên chầm chậm ngẩng đầu nhìn thẳng vào mặt Hoàng đế, bấy giờ thì nàng càng kinh hoàng, vội vàng bước xuống đài xin tội: "Tiểu thần không biết lễ độ, cầu xin Quan gia xá tội!" Nói rồi, nàng ra hiệu cho Cố Uyên quỳ lạy tạ tội.
Thấy Cố Uyên không màng đến mình, nàng càng thêm sốt ruột, chỉ hận không có thêm một bàn tay vô hình để ấn nàng xuống hành lễ ngay lập tức.
Vị Quân thượng trước mắt Cố Uyên đây mang một vẻ mặt lạnh lùng và vô cảm, không một chút gì là có niềm vui của một cuộc trùng phùng sau bao ngày xa cách.
Lòng Cố Uyên lạnh buốt, nàng cắn môi, cúi mình quỳ lạy chuẩn chỉ lễ nghi: "Hồi bẩm, thần năm xưa ở Ngô Châu, quả thật từng là đồng môn của Lý Thụy, và quả thật đã đăng ký thi Ân khoa năm nay. Có điều, cái danh 'Thần đồng' ấy chỉ là lời nói bừa của người địa phương, thần thực không dám nhận."
Môi Hoàng đế mím chặt thành một đường, lòng bàn tay nắm chặt đã ướt mồ hôi.
Nguyên Gia từng nghĩ rằng mình đã buông bỏ được Cố Uyên rồi, mình có thể bình tâm và tự nhiên mà để cho nàng đi, thuận nước đẩy thuyền ban cho nàng một cuộc đời vinh hoa phú quý, công thành danh toại đường hoàng. Chẳng phải ý chỉ chiêu mộ nữ thư lại và mở Ân khoa của nàng cũng là vì muốn làm cho Cố Uyên những điều đó hay sao? Thế nhưng, khi Cố Uyên bằng xương bằng thịt thực sự đứng trước mắt, Nguyên Gia lại chẳng thể giữ bình tĩnh nổi. Vô số suy nghĩ nổi lên trong lòng: nàng muốn đày Cố Uyên ra biên ải để mãi mãi không gặp lại, cũng lại muốn bắt nàng vào hậu cung, giữ nàng bên mình để ngày ngày kề cận; muốn đối xử với
nàng lạnh lùng như sương tuyết, thờ ơ lãnh như người xa lạ, cũng lại muốn ôm nàng thật chặt vào lòng để mà vỗ về ân ái. Nguyên Gia muốn đứng trước mặt Cố Uyên để nổi đoá, để trút giận lên nàng; nhưng Nguyên Gia cũng muốn đứng trước mặt Cố Uyên để mếu máo, để khóc lớn một trận. Tất cả những hỉ, nộ, ái, ố này - đều là vì Cố Uyên, và chỉ vì Cố Uyên.
Hoàng đế lặng lẽ ngồi sau án thư, người khẽ run, không gian im lặng như tờ. Bắc Vương thấy sắc mặt Hoàng đế dần tái mét đi, bấy giờ mới nhận ra có chuyện chẳng lành.
Hoàng đế cúi đầu xuống, bùng lên một trận ho dữ dội.
Sau cơn bệnh nặng hồi năm ngoái, vì trong lòng u uất nên sức khỏe Hoàng đế vẫn luôn thất thường, lúc tốt lúc xấu. Bắc Vương vốn nghĩ khi hai người gặp nhau, tâm bệnh của Hoàng đế sẽ tự khỏi, nào ngờ chỉ vừa thấy Cố Uyên thôi mà ngài đã lại phát bệnh.
Thấy Thôi Thành Tú dâng trà hầu hạ Hoàng đế súc miệng, nàng vội vàng lấy khăn nóng từ mâm đồng, đích thân lau mồ hôi cho Hoàng đế, vừa lau vừa nói: "Tiểu nương tử này không biết lễ nghi, thần sẽ đích thân dạy bảo cẩn thận. Long thể Quan gia là vô giá, xin đừng chấp nhặt với nàng mà ảnh hưởng sức khoẻ..."
"Trẫm chỉ tùy hứng hỏi lai lịch thôi, nàng ta cũng chẳng có gì thất lễ cả." Hoàng đế cố chấp đẩy tay người đang lau trán cho mình ra, ánh mắt lại quay về phía Cố Uyên, "Thụy Nương từng nói rằng kiến thức của ngươi sâu rộng không thua kém nàng, giờ trẫm sẽ khảo ngươi một chút. Với vốn kiến thức của ngươi, hãy cho trẫm biết nên ban bố cuốn kinh điển nào ra thiên hạ trước tiên?"
Giọng Hoàng đế tuy vẫn lạnh lùng nhưng không còn sự sắc bén ẩn chứa, cũng không có vẻ gì là thịnh nộ. Trần Thanh Nương thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại nghe Cố Uyên nói, rành mạch từng chữ một: "Thần cho rằng, thứ đầu tiên nên ban bố ra cho thiên hạ, không phải là sách kinh điển."
Trần Thanh Nương tối sầm cả mặt, trong đầu đã lập tức hạ quyết định sẽ chọn lại một vị Chấp chưởng ban Hoàng khác sau khi Hoàng đế rời đi.
Thế nhưng, trong giọng nói của Hoàng đế lại thêm vài phần hứng thú: "Không phải ư? Vậy là sách gì?"
"Luật Lệ Sớ Nghị."
Một thoáng ngạc nhiên lướt qua trên mặt Hoàng đế.
Ngài đột nhiên bật cười: "Của triều đại nào?"
"Đại Tề của chúng ta."
"Năm xưa trẫm cũng từng đọc sách ở đây, nhưng không nhớ có cuốn sách nào như vậy." Hoàng đế nhìn Trần Thanh Nương, nụ cười trên mặt càng thêm đậm, giọng nói cũng mang đầy vẻ châm biếm, "Là do vị hiền thần nào của triều đại ta viết ra?"
Trần Thanh Nương không nói nên lời, liên tục xin tội.
Cố Uyên vẫn bình tĩnh như không: "Xin Quan gia xá tội, cuốn sách này hiện tại còn chưa có ai viết."
"Một cuốn sách còn chưa viết xong?" Hoàng đế đột nhiên cười lớn, "Trong gác có vô vàn đầu sách cổ, sách kinh điển bị bỏ xó, mà ngươi lại muốn trẫm ban bố một cuốn sách còn chưa viết ra cho thiên hạ? Ngông cuồng. Nếu không phải nể mặt Thụy Nương thì trẫm đã đuổi ngươi ra khỏi cung rồi. Tuy nhiên, nếu ngươi đã một mực nói về Luật lệ Sớ nghị, vậy thì tự ngươi viết ra một bộ đi!"
Ngài liếc nhìn Trần Thanh Nương đang bồn chồn như muốn nói nhưng lại thôi, cười mỉa: "Nhưng trẫm thấy ngươi còn trẻ, còn non nớt, chắc cũng chẳng có cái bản lĩnh viết ra được gì đâu. Trước tiên, ngươi hãy viết một bản sớ tạ tội rồi đến chỗ Trịnh Loan học luật lệ cung cấm. Sau đó, nếu như ngươi có thể viết ra được một bộ Sớ nghị, trẫm sẽ miễn tội cuồng ngôn bất kính cho ngươi. Hôm nay đến đây là đủ rồi!"
Hoàng đế mang vẻ mặt lạnh lùng ấy, phất ống tay áo đứng dậy mà đi thẳng, mãi cho đến khi đi qua cửa Xuyên Hoa thì mới dám quay đầu nhìn lại. Các nữ thư lại vẫn còn quỳ trên quảng trường, nghe Trần Thanh Nương răn dạy. Cố Uyên vẫn quỳ tại vị trí cũ, dáng hình y hệt như lúc ban đầu khi đến, mà bóng hình đó khiến tâm tư Hoàng đế lại càng thêm mông lung, hỗn loạn và bối rối. Người khiến ngài đau lòng nhất là nàng, người khiến ngài phẫn nộ nhất cũng là nàng. Nhưng, gạt bỏ tất thảy những tình cảm cá nhân, những yêu hận ân oán này sang một bên, trong số ba mươi sáu nữ thư lại kia, người nhìn thấu tâm tư chính sự của ngài nhất - lại chính là nàng.
Ngày hôm đó, sau khi rời khỏi Cổ Kim Thông Tập khố, sắc mặt Hoàng đế không hề khá lên một chút nào, làm cho Thôi Thành Tú phải hầu hạ càng thêm cẩn thận.
Thấy đã đến giờ dùng bữa, mà Hoàng đế vẫn miệt mài phê duyệt tấu chương, hắn chớp lấy cơ hội khi thay trà, cẩn thận thăm dò: "Quan gia nên dùng bữa rồi ạ. Hôm nay không dùng lẩu nữa, thay vào đó là vài món ăn gia đình đơn giản thì sao?"
Hoàng đế đặt bút xuống, cau mày trầm ngâm, tâm trí dường như không còn ở trong điện nữa, khẽ thở dài: "Gầy rồi."
Thôi Thành Tú lơ mơ không hiểu ý, suy nghĩ cẩn thận một lúc lại giật mình, nhỏ giọng trả lời: "Nô tài nhìn cũng thấy hình như đúng là đã gầy đi rồi ạ."
"Vết thương trên tay là do đâu mà có?" Hoàng đế vẫn không gọi thẳng tên nhưng nỗi lo lắng chất đầy trong giọng nói không thể che giấu được nữa, "Gia đình xảy ra chuyện gì sao?"
Thôi Thành Tú trong lòng biết rõ, cân nhắc một lúc rồi quyết định làm một việc tốt cho Cố Uyên: "Xin Quan gia xá tội, vết thương ấy... là bị thương khi chăm sóc Quan gia lúc trước đấy ạ." Rồi thuật lại lời dặn của các thái y ngày hôm đó, kể lại chuyện đã xảy ra. Thấy sắc mặt Hoàng đế lại tái mét tái xanh, hắn sợ hãi, vội dâng trà, vừa hầu hạ vừa nói nhỏ: "Sau đó nàng đã rời cung, chuyện bên ngoài nô tài không rõ, chỉ sợ... chỉ sợ ngoài ấy không có thuốc tốt."
Nguyên Gia ngơ ngẩn, ngây người, chết lặng đi. Nàng bệnh đến mơ màng, không nhớ rõ chuyện gì, Thái hậu lại ra lệnh cấm nói, càng không ai dám chủ động nhắc đến Cố Uyên với nàng. Giờ thì nàng chỉ thấy một luồng cảm xúc vừa chua xót vừa nóng bỏng dâng lên lồng ngực, khiến nàng phải cắn chặt răng, quở Thôi Thành Tú: "Chuyện như vậy mà sao ngươi không nói sớm với trẫm!"
Thôi Thành Tú giật mình, vội vàng dập đầu lia lịa: "Lão nương nương đã dặn dò nếu để Quan gia vì chuyện của Cố tiểu nương tử mà phiền lòng thì sẽ lấy đầu bọn nô tài. Nô tài thực sự, thực sự không dám mở miệng đâu ạ!"
"Không dám mở miệng?" Hoàng đế đứng dậy, cười lạnh: "Vậy chuyện các ngươi đã từng nhắc với trẫm rằng nàng sắp thành thân với Lã Truyền, chuyện ấy rốt cuộc là thật hay giả?"
"Chuyện này..." Thôi Thành Tú tỏ vẻ khó xử, thấy sát khí trên mặt Hoàng đế càng lúc càng nặng, hắn lại run rẩy quỳ xuống: "Hồi bẩm Quan gia, đó là lời từ người trong Cung Vương phủ truyền lại, nô tài thực sự không có cách nào để tra xét thực hư..."
"Không cần tra xét nữa, cũng không cần nhắc lại." Giọng Hoàng đế bình thản nhưng phảng phất sát khí, "Thật giả thế nào trẫm tự có cách để biết." Ngài nói rồi đứng thẳng dậy, "Hãy chuẩn bị xuất cung đi, trẫm sẽ tự đi hỏi nàng."
Thôi Thành Tú giật mình, vội vàng ngăn lại: "Hiện giờ đã là lúc lên đèn, cung môn cũng sắp đóng cửa rồi..."
"Không sao." Hoàng đế vẫn kiên quyết không lùi bước, "Trẫm chỉ ra ngoài một hai canh giờ, bảo Trịnh Loan và Lâm Viễn tìm cách đi."
"Quan gia!" Xúi giục Hoàng đế ra ngoài vào ban đêm, chỉ cần bị người khác biết được thì e hắn sẽ mang tội chết không toàn thây. Thấy Hoàng đế đã đi đến cửa điện rồi, Thôi Thành Tú hạ quyết tâm, liều chết lao tới ôm chặt lấy chân ngài: "Quan gia thân thể vô giá, nếu có chuyện gì bất trắc, chúng nô tài chết vạn lần cũng không thể chuộc tội! Xin Quan gia hãy ban một đạo ý chỉ đi ạ, dù chúng nô tài phải nghĩ đủ mọi cách cũng sẽ đưa Cố tiểu nương tử vào cung!"
Hoàng đế dừng bước, cúi đầu nhìn hắn một cái: "Không thể làm ô nhục danh tiết của nàng, không thể để người ngoài biết, cũng không thể để Lão nương nương phát hiện, mà còn phải quang minh chính đại hợp với quy củ, ngươi có làm được không?"
"Chuyện này..." Thôi Thành Tú cắn răng nói, "Dù nô tài có tan xương nát thịt cũng nhất định làm cho được!"
"Trẫm thấy ngươi làm không được." Hoàng đế cười nhạt, "Chỉ là trẫm cũng không cần ngươi làm một mình. Đi, kể lại sự tình đầu đuôi cho Trịnh Loan và Lâm Viễn, bảo với họ rằng trong vòng một canh giờ nữa, nếu trẫm mà không thấy A Uyên thì bảo họ ra ngoài cung mà tìm trẫm vậy."
—— Hết chương 67 ——
