Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 141
Chương 141:
- Bồ Trung Tửu -
Đó là một đêm mà không ai trong số họ có thể quên được.
Bầu trời đêm trong suốt không vương một gợn mây, ánh tím thẳm bao phủ lấy vòm trời, khiến từng vì sao đều hiện lên rõ ràng và ở góc Đông Nam, ngôi sao Thiên Lang sáng rực, treo cao nơi bầu trời.
Gió từ phía sông Nin thổi tới, mang theo hương cỏ cây ẩm ướt. Những tán cọ và lau sậy khẽ đung đưa, phát ra tiếng xào xạc.
Ánh lửa phản chiếu trên gương mặt Tân Hòa Tuyết, làn da trắng đến chói mắt trong đêm. Người dân sông Nin cả đời chưa từng thấy làn da nào như thế, chỉ có những ai từng leo l*n đ*nh núi Thánh Catherine trên bán đảo Sinai, vào ngày hiếm hoi có tuyết rơi, mới biết màu trắng ấy trông ra sao.
Ngọn lửa cháy rực, phản chiếu lên vách đá đỏ hừng hực. Nhiệt tỏa ra bỏng rát, nhưng ánh sáng ấy đủ để mọi người trông rõ bức bích họa vừa lộ ra trên mặt đá.
Trên nền đá đen thẫm, lớp than chì phản chiếu ánh bạc mờ mờ, khắc họa hình ảnh một sứ giả thần thánh mảnh khảnh bí ẩn, khoác lên mình tấm áo choàng trắng mảnh. Cả hai tay y nâng cao một cây trượng biểu trưng cho quyền lực, vương quyền, đứng giữa hai người đội vương miện đỏ và trắng, hai biểu tượng của Thượng và Hạ Ai Cập.
Từ mũi chân của người ấy, dòng sông Nin uốn lượn chảy về phương Bắc, giữa sóng nước hiện lên những khóm cỏ xanh mướt và hoa sen lam nhạt, biểu tượng cho phồn thịnh và tái sinh.
Sau lưng vị thần sứ là một vòng tròn vàng rực rỡ, biểu tượng của mặt trời. Bên trong khắc đầy văn tự tượng hình xanh biếc, toát ra khí tức thần linh cổ xưa.
Quan chiêm tinh nghiêm trang tiến lên, đọc lớn dòng chữ khắc trên đá. Giọng ông vang vọng trong đêm, âm điệu độc đáo của tiếng Ai Cập cổ mang theo nhịp điệu huyền bí, mỗi âm tiết như một nghi thức tế lễ, vọng lại trong không trung với sự trang nghiêm thiêng liêng.
“Khi ấy, sứ giả của thần giáng trần, trắng như ánh trăng, đỏ như bình minh.”
“Ngài đến để dập tắt chiến tranh, khiến dòng sông Nin tràn đầy nước, mang phì nhiêu và no ấm đến khắp nhân gian.”
“Ngài sẽ chọn ra ‘vị vương chân chính duy nhất’, ban cho người ấy hòa bình và thịnh vượng.”
Giọng quan chiêm tinh càng đọc, ánh mắt càng tràn đầy kính ngưỡng. Cuối cùng, quan chiêm tinh cúi đầu thật sâu nhìn Tân Hòa Tuyết, rồi quay sang vị vua đang đứng giữa vòng người, vội vàng xin chỉ thị:
“Pharaoh…”
Những ngọn đuốc được nhóm lính canh giơ cao thành vòng tròn, soi sáng khắp nơi từ những mảng đá vụn đến sự việc hỗn loạn kia. Giữa ánh sáng chập chờn, Pharaoh Lahotep bước ra chậm rãi.
Vị quốc vương trẻ tuổi có gương mặt sáng sủa giống hệt phụ thân mình, nhưng trong ánh mắt lại ẩn chứa nét ôn hòa dịu dàng thừa hưởng từ mẫu hậu, sự kết hợp ấy khiến người ta vừa muốn kính trọng, vừa dễ sinh lòng tin.
Khác với Anubis, người có mái tóc đen ngắn gọn gàng phủ đến cổ, Lahotep búi tóc cầu kỳ theo nghi lễ vương triều. Phía đuôi tóc được cố định bằng vòng vàng, những lọn tóc xoăn nhẹ buông xuống sau vai.
Phần trên thân thể hắn cường tráng, làn da nâu khỏe mạnh được tô điểm bởi vòng cổ vàng và lam ngọc. Từ eo trở xuống, hắn mặc khố truyền thống của hoàng tộc, viền chỉ vàng khắc hoa văn uốn lượn, xếp thành từng tầng nếp gấp rủ đến gối, tôn lên dáng đứng vững chãi và phong thái vương giả.
Ánh mắt Lahotep lướt qua bức bích họa rực rỡ, cuối cùng dừng lại ở chàng thanh niên tóc bạc trắng đang đứng yên giữa ánh lửa.
Pharaoh giơ tay, thực hiện một động tác vừa tôn kính, vừa giữ nguyên dáng vẻ uy nghiêm của bậc đế vương. Đối diện với Tân Hòa Tuyết, hắn ôn hòa nói:
“Thần sứ đại nhân, sự xuất hiện của ngài hẳn là lời đáp cho lời triệu hoán của Thượng Ai Cập.”
Lahotep chìa tay ra, cung kính nói:
“Mời ngài cùng ta trở về Thebes. Dân chúng nơi đó đang chờ đợi sự chỉ dẫn của ngài, họ khẩn cầu sự chỉ dẫn của thần linh.”
Hắn mời vị sứ giả của thần, đi đến đế đô của Thượng Ai Cập.
Tân Hòa Tuyết hơi hơi nheo mắt, khóe mi cong lên như loài mèo cảnh giác, rồi lại dần thả lỏng. Sự đề phòng tan biến, chỉ còn lại vẻ điềm tĩnh như mặt hồ dưới trăng.
Bàn tay trắng nõn khẽ đặt vào lòng bàn tay ấm áp của Lahotep.
.......
Cánh tay ấy lại bị Saito Anubis giành lấy.
Động tác của Lahotep khựng lại trong thoáng chốc, sắc mặt khó dò:
“Em như vậy thật quá vô lễ, Saito.”
Vị vương tử mang mặt nạ chó rừng hoàn toàn không bận tâm đến lời khiển trách của anh cả. Saito nắm chặt lấy tay phải của Tân Hòa Tuyết, cố chấp như một đứa trẻ lạc đường vừa tìm lại được vòng tay của mẫu thân.
“Nephthys.”
Saito khẽ cúi đầu, đứng canh bên cạnh chàng thanh niên, không rời nửa bước.
Lahotep hiểu rất rõ em trai mình, tư duy của đối phương không thể dùng lý lẽ thông thường mà giảng giải.
Hắn đành buông bỏ việc tranh giành bàn tay của thần sứ, xoay người hướng về đám người đang quỳ quanh, giọng trầm ổn vang vọng giữa những vách đá trong mỏ:
“Điềm báo đã giáng xuống, Thần Mặt Trời đã tỏa ánh sáng rực rỡ soi khắp đất Thượng Ai Cập. Kẻ nào chứng kiến điềm lành này, từ nay phải dâng trọn lòng trung thành và tín ngưỡng cho thần sứ.”
Tiếng vũ khí va chạm lách cách, hàng thủ vệ cùng quan lại đồng loạt quỳ rạp xuống, mang theo sự sùng kính trước thánh ý.
“Thần sứ đại nhân, chúng thần xin nguyện dâng trọn lòng trung thành và mạng sống để bảo hộ từng bước chân của ngài.”
“Trên mảnh đất được ánh hào quang của ngài chiếu rọi, chúng thần sẽ vĩnh viễn tuân theo lời hiệu triệu(*), tiếp nhận sự chỉ dẫn của ngài.”
(*) kêu gọi quần chúng đông đảo làm một việc gì có ý nghĩa chính trị cấp bách.
Dẫu biết trong nền văn minh cổ đại này, niềm tin dành cho thần linh mãnh liệt đến nhường nào, Tân Hòa Tuyết — một người sinh ra trong thời đại vô thần — vẫn không khỏi có phần lúng túng.
Khóe môi y khẽ nhếch lên, nụ cười gượng gạo mà bất đắc dĩ.
Y khép lại áo choàng dài, đuôi áo trắng xóa như tuyết nhẹ rũ sau lưng. Chiếc đuôi nhỏ mềm mại, giống như tai mèo, vẫn chưa kịp thu hồi, khẽ động đậy không tiếng động.
Giọng nói máy móc, buồn bã của K vang lên:
【Meow meow meow meow meow meow meow meow meow meow meow meow meow.】
Tân Hòa Tuyết: 【?】
Hệ thống nghiêm túc tự phiên dịch:
【Ánh lửa của thần thánh sáng ngời, hào quanh thần thánh rực rỡ. Mọi tín đồ của ta, meow meow meow meow.】
Tân Hòa Tuyết: 【……】
Tân Hòa Tuyết: 【Không được bắt chước tiếng mèo.】
Dáng vẻ của y nửa tức giận nửa bất lực, như một con mèo nhỏ đang chịu đựng việc con người phát âm sai ngữ pháp loài mình.
………
Trong khi đó, tại mỏ đá, những tàn dư sau vụ nổ được dọn dẹp. Bọn thủ vệ bắt giữ Nubu cùng tên nô lệ bị đá đè không thể chạy thoát, hai kẻ bị xem là tội nhân gây nguy hiểm cho pharaoh. Theo lẽ thường, một sự cố như vậy trong ngày đức vua xuất hiện, chắc chắn sẽ bị xem là âm mưu ám sát.
Tân Hòa Tuyết liền cầu xin Lahotep tha tội cho họ.
“Nếu không có bọn họ, thánh ý cũng sẽ không được tuyên cáo kịp thời trong đêm nay.”
Vị pharaoh trẻ tuổi, khuôn mặt rạng rỡ khí khái anh hùng, mỉm cười.
Ngài tuyên bố với giọng điệu đầy bao dung:
“Ta đặc xá cho hai tên nô lệ này. Sẽ thả hai tên nô lệ đến từ Nubia đến Aswan, nơi biên giới phía Nam.”
Nói rồi, Lahotep quay lại nhìn về phía Tân Hòa Tuyết.
“Iah, cách xử lý như vậy, ngài cảm thấy thế nào?”
Tân Hòa Tuyết khẽ rũ mi, hàng mi dài run lên. Hơi sương đêm thấm lạnh khiến y cảm thấy đôi chút buồn ngủ.
Tên của y vốn khó phát âm đối với người Ai Cập, nên khi Lahotep hỏi, y đã ngập ngừng trong chốc lát. Khoảng dừng ngắn ngủi ấy khiến pharaoh hiểu lầm, tưởng rằng tên thật của thần sứ không thể tùy tiện tiết lộ, bởi nếu làm vậy, sức mạnh thần thánh sẽ bị tước mất, như lời truyền trong truyền thuyết về Thần Mặt Trời.
Trong tín ngưỡng tôn giáo của Ai Cập cổ, “tên” không chỉ là dấu hiệu nhận biết mà là sợi dây liên kết trực tiếp với linh hồn, quyền năng và vận mệnh của một người.
Vì thế, để tiện xưng hô mà không mạo phạm thần linh, Lahotep đã chọn gọi y là Nefer Iah - “Ánh trăng mỹ lệ”.
Đôi mắt trong trẻo của Tân Hòa Tuyết như ánh trăng phản chiếu trên mặt hồ, y bắt đầu chú ý đến Lahotep.
“Ngài là một vị quân vương nhân từ.”
Ánh lửa hắt lên gương mặt pharaoh, khiến khóe mắt hắn ánh lên những xúc cảm sâu thẳm không thể gọi tên.
“Iah hẳn cũng đã mệt rồi. Vậy xin ngài hãy nghỉ ngơi trước.”
“Ngày mai, khi mặt trời lên đến đỉnh trời, thuyền tuần du(*) sẽ xuất phát từ mỏ đá Aswan, xuôi theo dòng Nin, tiến về Thebes.”
(*) nghĩa là đi khắp nơi để xem xét, kiểm tra tình hình thực tế ở các địa phương, đặc biệt là vua hoặc người cầm quyền đi thăm các vùng xa kinh đô để nắm bắt cuộc sống nhân dân và trật tự xã hội
………
Khu mỏ đá xung quanh chỉ toàn là cát và sa mạc, cách xa vùng trũng xanh tươi của sông Nin cùng đô thành Thebes phồn hoa. Ở nơi khắc nghiệt này, vì nghênh đón sự ghé thăm của Pharaoh, quan giám sát cùng đám người hầu và thợ thủ công đã phải gấp rút tu sửa lại dinh thự và vài tòa kiến trúc lớn, để làm chỗ ở cho nhà vua, thần sứ cùng các quý tộc tùy tùng.
Khu nhà nơi Tân Hòa Tuyết được an bài nghỉ lại, thậm chí còn có cả một bể tắm nhỏ nằm trong vườn hoa phía sau.
Bể tắm được bao quanh bởi hàng rào lá cọ và tường đá, kín đáo như một ốc đảo nhỏ giữa sa mạc. Hương đàn hương và nhũ hương thoang thoảng lan ra từ mặt nước ấm, hòa quyện trong không khí.
Trên mặt đất trải tấm thảm dệt bằng lông dê mềm mịn, kéo dài đến tận mép bể tắm.
Đám người hầu cúi mình cung kính hành lễ khi thần sứ bước vào. Họ đổ thêm nước nóng từ những bình gốm nung vào bể, trên vách tường treo đầy bó hương thảo, bên cạnh là một chiếc ghế gỗ đặt tấm đệm mềm. Trên khay đá, những lọ tinh dầu và nhũ hương thơm ngát được sắp đặt gọn gàng.
Một thị nữ bước lên, cụp mắt, hàng mi rũ xuống, cẩn thận tháo bỏ áo choàng nặng nề và những lớp y phục còn lại trên người thần sứ.
Nước trong bể ấm vừa phải, không quá nóng, cũng không lạnh.
Khi Tân Hòa Tuyết ngâm mình xuống, làn nước êm dịu vỗ nhẹ quanh thân, y có thể ngửi được hương bách mộc, quế và bạc hà thoang thoảng. Người Ai Cập dùng thảo mộc và tinh dầu ấy để chế ra dung dịch tắm, vừa thanh tẩy cơ thể, vừa thư giãn tâm trí.
Thị nữ cầm chiếc lược gỗ tinh xảo, khẽ chải những sợi tóc bạc trắng ướt át của thần sứ. Nước và tóc trôi qua lòng bàn tay nàng.
Tân Hòa Tuyết, đã từng đi qua ba thế giới nhỏ, gần như quên mất cảm giác được hầu hạ tỉ mỉ đến vậy.
Y khẽ lên tiếng từ chối:
“Không cần.”
Sắc mặt thị nữ lập tức trắng bệch, nàng quỳ sụp xuống, giọng run run đầy hoảng hốt và đau khổ:
“Thần sứ đại nhân… là do nô tỳ làm không tốt sao? Có phải người muốn giao sứ mệnh thiêng liêng này cho kẻ khác?”
Mí mắt Tân Hòa Tuyết giật giật, suýt nữa quên mất.
Ở nơi này, việc tắm rửa vốn được xem là một nghi thức quan trọng nhất của việc được thần linh che chở, gắn liền sự thanh khiết và tái sinh, là hành động mang tính thánh lễ thuần khiết khi được thân cận với thần. Được hầu hạ trong nghi thức ấy là niềm vinh dự lớn nhất mà một người hầu có thể đạt được.
Người hầu đang rót nước ấm vào bể liếc nhìn thị nữ, ánh mắt chứa đầy sự khinh bỉ khó giấu.
“...Không sao,” Tân Hòa Tuyết khẽ day trán, giọng nhẹ đi. “Cô làm rất tốt. Tiếp tục đi.”
Bể tắm được tạc từ đá nhẵn, vân đá tinh tế phản chiếu ánh trăng hòa cùng ánh đèn dầu, lấp lánh ánh sáng mờ ảo. Nước gợn sóng, ánh sáng hắt lên làn da trắng mịn của thanh niên.
Sợi tóc màu trắng bạc chảy tràn qua chiếc lược gỗ, nhẹ nhàng tỏa ra trên mặt nước.
Ai mà nghi ngờ được thân phận của một thần sứ khi nhìn thấy cảnh ấy?
Chỉ có thần linh mới có thể mang vẻ đẹp thanh tịnh đến vậy, làn da trắng như tuyết, mái tóc bạc như trăng.
Thị nữ cúi đầu, ánh mắt thành kính mà dịu dàng:
“Thần sứ đại nhân, ngài có làn da trắng như ánh trăng, màu mắt như ánh bình minh đầu tiên.”
Nàng khẽ nói, giọng gần như thì thầm:
“Chắc hẳn ngài là sứ giả mà Thoth và Thần Mặt Trời đã gửi xuống để truyền đạt thánh ý.”
Tân Hòa Tuyết khép nửa mi mắt, ánh nhìn xa xăm.
Bỗng nhiên thính giác nhạy bén của loài mèo khiến y nhận ra một tiếng động khác thường len lỏi trong tiếng nói chuyện.
Y khẽ giơ tay ra hiệu. Thị nữ lập tức dừng tay.
Tiếng nước vang lên ào ào, Tân Hòa Tuyết đứng dậy, đám người hầu vội dâng y phục mới cùng khăn sạch, cẩn thận chà lau và giúp y thay quần áo.
Áo choàng phủ xuống tấm thảm lông dê, nước còn đọng lại chảy dọc theo đôi chân trắng nõn, qua mắt cá tinh xảo, lấp lánh ánh sáng.
Giọng y lạnh lùng vang lên:
“Ra đi.”
Vị vương tử trẻ mang mặt nạ chó rừng bước ra từ hành lang. Hắn quỳ một gối xuống nền đá, động tác chuẩn mực đến mức giống như một lời cầu khấn.
Trên mặt nạ Anubis, những hoa văn ma mị như lan ra dưới ánh lửa. Đôi mắt màu nâu vàng kim nhìn thẳng vào Tân Hòa Tuyết.
“Nephthys.”
Thần sứ khoác lên người tấm áo choàng dài mỏng trong suốt bằng Karalisis, bên trong chỉ là lớp váy quấn nhẹ quanh eo. Vải mỏng đến mức như làn nước lay động, lướt theo từng bước y đi, ẩn hiện làn da trắng nõn.
Cuối cùng, thần sứ dừng lại trước mặt Saito.
Tay đặt l*n đ*nh đầu mái tóc đen tuyền của hắn.
Mái tóc của Saito được cắt ngắn gọn gàng, từ tai ôm lấy đường cổ, gọn như lưỡi dao sắc, phía sau còn để lại đuôi tóc tỉa bằng phẳng.
Chỉ với một lực nhẹ, Tân Hòa Tuyết đã khiến Saito phải ngẩng đầu lên, ánh mắt giao nhau.
“Vì sao anh lại nhìn trộm?”
Bộ áo khoác mỏng Karalisis trên người thần sứ mơ hồ như sương, căn bản không chẹ đậy được thứ gì. Không còn lớp áo choàng nặng nề của ban ngày chỉ còn trang phục Ai Cập cổ nhẹ và mát, váy quấn quanh eo xếp nếp tinh tế đến đầu gối y.
Ánh nhìn của Saito dừng lại nơi hai điểm hồng nhạt ấy, đồng tử co rút, yết hầu khô rát như cát nóng trong sa mạc Gobi.
“Mẫu thần... đại nhân.”
Tân Hòa Tuyết khẽ rũ mi, thờ ơ nói:
“Đứa trẻ hư.”
