Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 140

Chương 140:

- Bồ Trung Tửu -

Ngài Saito đã nói đó là ban ân, vậy thì, tất nhiên, chính là ban ân.

Người lính canh vừa nãy còn buột miệng nói lời xua đuổi, giờ trong lòng thấp thỏm bất an, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng, cái dáng vẻ kiêu căng, ngạo mạn khi đối mặt nô lệ lúc trước hoàn toàn biến mất.

“Sa–Saito đại nhân! C–Con mèo này… không phải loại mèo bình thường đâu ạ!”

Hắn quỳ sụp xuống đất, hai tay chống trên cát nóng, trán dán chặt vào mặt đất. Giọng nói vì sợ hãi mà run rẩy, song hắn cố cất cao thanh âm, mong sao sự nịnh bợ của mình nghe ra thật thành khẩn:

“Nó nhất định là sứ giả của thần linh! Chỉ có ngài, người được Minh giới che chở, mới xứng đáng nhận được sự ban ân thiêng liêng như vậy! Vuốt của nó chạm vào máu thịt ngài, ấy là đang truyền xuống thánh ý và lời chúc phúc của thần!”

Ánh mắt băng lạnh của Anubis lướt qua người lính canh. Dường như hắn rất hưởng thụ việc người kia tin rằng chỉ có hắn mới xứng nhận được sự ban ân ấy.

Bằng giọng điệu phẳng lặng, Anubis hiếm khi mở miệng:

“Ngươi nói cũng không tệ.”

Người lính canh đột nhiên ngẩng đầu, liếc thoáng qua con mèo trắng, rồi lập tức cúi gập xuống, yết hầu giật khẽ, cố tiếp lời:

“Vừa rồi tôi ngu dại suýt nữa xúc phạm đến sự ban ân thần thánh này. Xin cho phép tôi được chuẩn bị một chút cống phẩm… Không, không phải dâng cho con mèo, mà là dâng lên ngài, thưa đại nhân! Để cảm tạ việc ngài đã dẫn dắt thần tích giáng lâm!”

“…… Ừm.”

Anubis lướt nhìn qua hắn.

“Được rồi, đi đi. Gọi quan giám sát tới gặp ta.”

Vị vương gia trẻ tuổi, cao lớn nói dứt khoát.

Là một trong những người con trai rạng rỡ nhất giữa muôn huynh đệ của Pharaoh Lahotep Thượng Ai Cập, Saito tuy chưa hoàn toàn bước chân vào chính giới, nhưng được Bạch Vương đích thân ban tặng danh hiệu “Bàn tay Vương quyền”. Nhờ đó, hắn có thể thay mặt Bạch Vương xử lý mọi việc liên quan đến tôn giáo, quân vụ và chính trị, đi lại tự do giữa hai lĩnh vực này.

Hôm nay, hắn đích thân đến mỏ đá Aswan, điều ấy đồng nghĩa hắn mang theo ý chỉ của Pharaoh.

Người lính canh không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ đá họ khai thác vận chuyển theo sông Nin không đạt yêu cầu của Pharaoh sao?

Nhưng những câu hỏi như vậy, hắn tuyệt nhiên không dám mở miệng.

“Tuân lệnh, Saito đại nhân.” — Hắn cung kính cúi đầu.

Anubis cúi đầu. Chiếc mặt nạ chó rừng đen tuyền hiển nhiên được chế tác riêng cho hắn, che nửa khuôn mặt, ôm khít thái dương và gò má. Đôi tai chó dựng đứng như hai lưỡi dao sắc, những hoa văn mạ vàng khắc ngay trên đôi mắt.

Hắn cúi xuống nhìn con mèo trắng, rồi cẩn trọng, nhẹ nhàng đưa tay đỡ lấy, ôm trọn trong lòng.

Tuy tuổi của Anubis, nếu quy đổi sang người hiện đại, cũng chỉ vừa tròn độ tuổi thanh niên, nhưng những năm tháng rèn giũa trong huấn luyện khắc nghiệt, cùng bao lần phi thân nơi sa mạc đấu cùng thú dữ, đã tạo nên cho quý tộc trẻ này một cơ thể rắn chắc, vững chãi mà không phô trương, những cơ bắp uốn lượn tự nhiên như những nhánh sông Nin.

Hơi ấm từ thân thể ấy truyền qua lớp da thịt, lan sang nơi Tân Hòa Tuyết đang nằm.

Loài mèo lông dài vốn chẳng thích hợp sống trong cái nóng khô cháy của Ai Cập, may thay Tân Hòa Tuyết chẳng phải một con mèo thật sự, y là sinh vật được nữ thần Bast ban phước mà thành.

Dù oi bức, nhưng y vẫn chịu đựng được.

Tân Hòa Tuyết cựa mình trong vòng tay Anubis, đổi tư thế, bàn chân mềm đạp nhẹ, để lại vệt dấu chân trên làn da người hắn.

Khi Anubis xoay người rời đi, giữa đám nô lệ đang quỳ rạp, có kẻ khẽ cất tiếng:

“Saito đại nhân, con mèo đó vốn là do tôi cưu mang…”

Gió nóng mang đi câu nói, chỉ để lại tiếng cười nhạt, lạnh lùng đáp lại.

Từ cánh tay Anubis, mèo trắng hé đầu ra, liếc nhìn kẻ nô lệ bất hạnh một cái.

Nubu đáng thương, chỉ biết trơ mắt nhìn vị thần mà mình tôn thờ bị quý tộc đoạt mất.

Nhưng y vốn chỉ là một con mèo nhỏ, làm sao hiểu được nỗi lòng đau khổ của kẻ nô lệ?

Tân Hòa Tuyết lười biếng ngáp một cái, để lộ hàm răng nhỏ trắng muốt, bén nhọn và chiếc lưỡi hồng nhạt, đôi đồng tử đỏ ánh lên dưới nắng hơi co lại, phản chiếu thứ ánh sáng nhạt màu như thể mọi thứ trần gian này chẳng có gì đáng bận tâm.

.........

Để đón tiếp Saito đại nhân từ xa xôi đến, một chiếc lều lớn bằng vải lanh trắng được dựng lên bên rìa mỏ đá, nơi tránh gió và nắng gắt giữa sa mạc.

Bốn phía lều được chống bằng những cột gỗ khảm vàng và hồng ngọc. Trên đỉnh vải thêu hình tượng Anubis uy nghiêm. Mặt đất trải thảm da thú mềm mịn, trong không khí lan tỏa hương trầm thoang thoảng. Ở trung tâm là chiếc ghế dài mạ vàng, phủ đệm vải lanh êm ái, bên cạnh là bàn gỗ bày sẵn những cuộn giấy cói, bình gốm tinh xảo và ấm nước được trau chuốt tỉ mỉ.

Anubis ngả người trên ghế, một tay vắt lên lưng ghế, tay kia lười nhác đặt lên đầu gối. Toàn thân hắn như một con báo đen đang nghỉ ngơi sau khi săn mồi.

Người hầu cúi đầu cung kính, dâng lên bàn một mâm đầy ắp trái cây.

Những quả sung chín căng mọng, vỏ xanh đậm, thịt hồng phơn phớt, nứt nhẹ để lộ phần ruột đỏ au, nho đỏ tím xếp thành từng chùm như núi nhỏ, vỏ quả còn đọng lớp sương trong suốt, bên cạnh là thạch lựu bổ đôi, hạt đỏ lấp lánh như đá quý tươi máu.

Một hạt được đưa đến bên miệng con mèo trắng.

Anubis gần như với vẻ cung kính, trầm giọng nói:

“…… Xin ngài nếm thử.”

Con mèo nhỏ ngạo nghễ nâng cằm, để người hầu chó rừng đút trái cây tận miệng.

Tân Hòa Tuyết nhấm nháp, cảm nhận vị ngọt thanh, hương vị không khác mấy so với thạch lựu của thời sau.

Loại trái cây biểu trưng cho sự sung túc này vốn là thứ hiếm hoi trong Ai Cập cổ đại, chỉ tầng lớp quý tộc hoặc hoàng gia mới được thưởng thức, thường dùng dâng lên các vị thần trong lễ cúng tế.

Đột nhiên, đôi tai trắng muốt của y khẽ động. Tân Hòa Tuyết nghe thấy, bên ngoài lều, có tiếng bước chân tiến lại gần.

Vị đặc sứ(*) được mệnh danh là “Bàn tay Vương quyền” dường như rất tự tin vào địa vị và quyền lực của mình, cũng không thích rườm rà, nên chỉ dẫn theo hai hộ vệ thân tín. Họ dừng lại bên ngoài lều, đứng gác nghiêm cẩn.

(*) Đặc sứ là một đại diện cấp cao của một quốc gia

Khi người đến bị hai mũi giáo chặn lại, hắn nơm nớp lo sơ nhìn đầu mũi giáo lạnh lẽo lóe sáng, mới vội vàng thể hiển nhiên thân phận quan giám sát của mình. Hai tên hộ vệ nhìn nhau, vô cảm thu vũ khí lại:

“Mời vào, quan giám sát đại nhân.”

Quan giám sát không dám tỏ chút bất mãn nào với hai vị hộ vệ đi theo Anubis, thậm chí còn cố gượng cười:

“Hai vị đại nhân, vất vả rồi.”

Bước vào trong, hắn lập tức cúi đầu thật sâu, hướng về phía Anubis hành lễ:

“Ngài Saito vĩ đại, hóa thân của Minh giới, người hộ vệ trung thành nhất của Pharaoh, thần xin kính cẩn bẩm báo công việc.”

Người Ai Cập, khi xưng hô với bậc trên, luôn thích thêm vào vô số danh hiệu tôn vinh.

Tân Hòa Tuyết ngồi ngay ngắn trên ghế dài, lặng lẽ quan sát.

Saito vẫn bất động, không có phản ứng gì với quan giám sát, dường như chẳng buồn để ý đến sự có mặt của người mới đến.

Quan giám sát ngược lại, thở phào nhẹ nhõm, hắn cúi người, trải cuộn giấy cói ôm trong lòng ngực.

“Hiện mỏ đá có tổng cộng 120 nô lệ, trong đó 40 người là thợ đá lành nghề, còn lại 80 người phụ trách khuân vác và các việc phụ. Hôm nay, mỏ đã khai thác được 25 khối đá lớn, trong đó 15 khối đã được tạo hình, chuẩn bị vận chuyển đến Thebes, dùng xây dựng đền thờ của Pharaoh. 10 khối còn lại đang được chỉnh sửa, khuân vác, dự kiến trong ba ngày tới có thể khởi hành. Xin ngài yên tâm, nô lệ ngày đêm lao động, không ai dám lười biếng hay chậm trễ.”

Thebes hiện giờ kinh đô mới của Thượng Ai Cập.

Tân Hòa Tuyết chợt nhớ lại đoạn cốt truyện trong kịch bản y từng biết:

Người Ai Cập cổ rất coi trọng huyết mạch thuần khiết, nên hôn nhân giữa anh chị em hoàng tộc không hề hiếm. Thậm chí trong thần thoại, chín vị thần cũng là anh chị em kết đôi với nhau.

Thần Mặt Trời tạo ra hai người con: Thần khí Shu và nữ thần sương Tefnut. Họ sinh ra Thần Đất Geb và Nữ thần Trời Nut. Nut lại sinh bốn người con cho Thần Đất Geb: Thần Minh giới Osiris và nữ thần phép thuật *S*S là một đôi, thần sức mạnh Seth kết duyên cùng nữ thần tang lễ Nephthys.

Dựa theo kịch bản tóm tắt, Pharaoh đời trước và Vương hậu là anh em ruột, cùng nắm quyền, sinh đôi một cặp song sinh, chính là Hồng Vương và Bạch Vương sau này. Nhưng vì tranh quyền và mâu thuẫn vợ chồng, Vương hậu rời bỏ triều đình, mang theo tín ngưỡng thờ Osiris ở thủ đô Abydos, dùng thế lực địa phương và các quan tư tế lập nên Hạ Ai Cập với thủ đô Butto, khiến đất nước chia đôi.

Cho đến ngày nay, dù quyền lực đã truyền sang hai vị Pharaoh mới, Thượng và Hạ Ai Cập vẫn tranh đấu không dứt, bên nào mới là dòng máu chính thống được thần linh thừa nhận.

Sau khi kế vị, vị Pharaoh Thượng Ai Cập đầu tiên đã bắt đầu cải cách: dời đô đến Thebes và khởi công xây dựng những ngôi đền mới.

Mèo trắng nghe báo cáo, chẳng mấy hứng thú, chỉ lười biếng nằm dài trên ghế dài.

Quan giám sát dè dặt ngẩng đầu, cố nhìn nét mặt của Saito.

Nhưng đằng sau chiếc mặt nạ chó rừng đen nhánh ấy, hắn chỉ thấy đôi đồng tử sắc như kim loại, màu nâu đồng không chứa lấy một tia cảm xúc.

Quan giám sát vội vàng cúi đầu.

Hai năm trước, hắn từng được triệu đến thủ đô Abydos khi vị Pharaoh tiền nhiệm lâm bệnh nặng. Khi ấy, hắn có dịp chứng kiến Saito – vị vương tử trẻ tuổi, tay không vật lộn cùng sư tử, trên môi nở một nụ cười kiêu hãnh khiến tất cả những kẻ chứng kiến đều phải rợn người.

Thế nhưng trong lòng hắn, có người đồn đãi vị vương tử này lúc sinh ra, dưới ánh trăng dâng cao khiến mẫu thân vì khó sinh mà chết, thế nên nỗi sợ hãi dành cho người này chưa từng có tiền lệ.

Saito đại nhân...

Trong đôi mắt của vị vương tử ấy, không tồn tại chút cảm xúc nào thuộc về con người. Hắn như một con chó rừng của sa mạc, là loài dã thú chân chính ăn thịt đồng loại. Khi đối mặt với sư tử, hắn chẳng khác gì một loài thú săn thật sự.

Nhưng cũng vì không có nhân tính, hắn không có tham vọng cá nhân, không hiểu mưu mô của loài người. Một kẻ như vậy, trung lập giữa thần và thú, lại là thanh gươm hoàn hảo nhất trong tay Pharaoh.

Quan giám sát sau khi cung kính báo cáo xong, lau vội mồ hôi trên trán, thấy Anubis không có biểu hiện gì khác thường mới cẩn trọng lui ra.

Anubis ngẩng đầu, giọng nói vô cảm vang lên:

“Pharaoh sẽ đáp thuyền Mặt Trời, đến đây vào lúc hoàng hôn.”

Đôi chân quan giám sát như mềm nhũn, suýt ngã quỵ xuống đất:

“Thần… thần sẽ lập tức sắp xếp mọi thứ để nghênh đón. Cam đoan không sơ suất một điểm nào. Tất cả nô lệ, lính canh và quan viên sẽ tập hợp đầy đủ, chờ đón thánh giá của Pharaoh.”

………

Khi hoàng hôn gần buông, tin tức được truyền xuống mỏ đá, toàn bộ nô lệ được cho phép nghỉ sớm.

“Lũ sâu bọ các ngươi! Mau đi tắm rửa sạch sẽ cho ta, gột bỏ cái mùi thối nát trên người đi!”

Nubu đứng giữa đám đông, nghe thấy tin tức ấy.

Lính canh ở mỏ đá không nhiều lắm. Cho nên sự xuất hiện của Pharaoh có nghĩa là tối nay toàn bộ lính gác sẽ tập trung quanh khu vực yến tiệc nghênh đón, khiến cho việc tuần tra ở các khu khác trở nên lỏng lẻo, một cơ hội hiếm có đối với hắn.

Một người thợ trong nhóm lặng lẽ liếc nhìn Nubu, rồi nhanh chóng lướt qua, hai bàn tay họ khẽ chạm vào nhau trong khoảnh khắc.

Nubu nhận được một túi bột lưu huỳnh mịn, còn người kia được hắn trao lại một mảnh vàng nhỏ, đó là góc vỡ từ món tín vật mẹ hắn để lại.

Trong lòng bàn tay Nubu là một tấm bùa hộ mệnh chạm khắc tinh xảo: một mặt là hình sư tử, mặt còn lại khắc lời chúc phúc bằng chữ tượng hình Nubia. Bùa có bốn góc, nhưng một góc đã sứt mẻ.

Hắn khẽ vuốt ngón tay lên chỗ gãy, không nói một lời.

………

Trên mặt sông Nin, từng đợt sóng lăn tăn phản chiếu ánh hoàng hôn cuối cùng, rọi lên con thuyền dát vàng đang lững lờ trôi đến như một mặt trời rơi xuống giữa dòng nước.

Khi đêm buông xuống, tiếng nhạc vang lên từ lều lớn trung tâm mỏ đá.

Trên bàn dài, các món ăn được bày biện phong phú: chân dê nướng thơm phức, cá bọc trong lá sen vàng ươm, chim bồ câu nhồi hỗn hợp mật ong, hạt khô và quả chà là, hương rượu hòa cùng mùi thịt béo lan tỏa khắp không gian.

Pharaoh của Thượng Ai Cập ngồi giữa bàn tiệc. Dưới ánh sáng chập chờn của đèn dầu, khuôn mặt hắn vừa hiền hòa điềm tĩnh, vừa toát ra vẻ uy nghi tự nhiên của một đấng vương giả.

Lahotep nâng chén rượu ngọt, khẽ nhấp một ngụm.

“Vị mát lạnh, hương thơm tinh tế. Không tệ.”

Quan giám sát và quan ghi chép đồng loạt tán tụng, lời nịnh hót vang lên nối tiếp nhau.

Vị vương trẻ quay đầu về phía nhà chiêm tinh đang ngồi bên cạnh.

Quan chiêm tinh cúi mình, giọng nghiêm nghị:

“Nửa tháng trước, thần quan sát thấy sao Thiên Lang giao nhau với chòm Orion. Lại có một vì sao lạ tỏa ánh đỏ sẫm cắt ngang bầu trời đêm. Quỹ đạo của nó, thật kỳ diệu, trùng khớp hoàn toàn với hướng của mỏ đá này. Điều đó có thể là điềm báo: sâu trong lòng đất nơi đây, ẩn giấu mệnh lệnh của thần linh, hoặc là tiếng vọng của Minh giới.”

“Quan giam sát, ngươi có phát hiện điều gì bất thường trong mỏ đá không?”

Giám sát quan chưa kịp mở miệng, thì Anubis đột ngột đứng bật dậy:

“Không thấy.”

Cả bàn tiệc lặng đi. Tầm mắt Lahotep chuyển sang nhìn người anh em bỗng nhiên trở nên kỳ lạ:

“Saito, em nói gì?”

“Nephthys.” Saito trực tiếp hô tên vị thần lên, tìm kiếm bóng dáng màu trắng ấy khắp nơi:

“........Không thấy.”

Gần như ngay khi lời nói vừa dứt, tiếng nổ rung chuyển vang lên từ xa.

Một khối đá lớn vỡ tung, ngọn lửa bốc lên ngùn ngụt, soi rực cả góc mỏ đá tây bắc.

……

Vách đá đã bị nung đỏ, tỏa ra sức nóng rát bỏng. Đám nô lệ leo lên đến chỗ cao, chuẩn bị đổ một thùng lớn nước lạnh từ hồ chứa xuống để hạ nhiệt lớp đá.

Nubu cầm trong tay một mảnh vải đang cháy, ném vào khe đá chất đầy bột lưu huỳnh, rồi nhanh chóng lùi lại, tránh để ngọn lửa bén vào người.

Vài giây sau...

“Ầm!!!”

Một tiếng nổ dữ dội vang lên, khiến cả mỏ đá rung chuyển như có động đất. Dưới ánh lửa cuồn cuộn, khói đen bốc cao, Nubu nghe thấy tiếng la hét kinh hoàng của đám lính canh.

Đáng lẽ hắn phải lập tức bỏ trốn, nhưng giữa đống đá vỡ vụn, ánh sáng phản chiếu lên bức bích họa ẩn sâu trong vách đá khiến hắn sững người, không thể rời mắt.

Phía sau truyền đến tiếng rên đau đớn, đồng bọn của hắn bị đá sập đè nặng. Nubu lao tới, cố hết sức dọn những tảng đá nóng bỏng, nhưng người kia đã bị thương nặng, máu tươi trào ra từ miệng, sắc mặt tái nhợt đến mức gần như xám xịt. Thoại nhìn như sinh mệnh sắp tắt.

Khi hắn cúi xuống, nơi khóe mắt thoáng thấy trong bụi cát có một đôi chân trần trắng muốt, gần như trong suốt. Những đường mạch máu xanh lam mờ ảo chạy dưới làn da, còn vạt áo dài chạm nhẹ xuống nền đất.

Giọng nói dịu nhẹ của Tân Hòa Tuyết vang lên:

“Để đó cho tôi.”

Nubu ngẩng đầu.

Bóng người kia khoác áo choàng đen, nửa khuôn mặt ẩn trong bóng tối, chỉ lộ ra chiếc cằm trắng như ngọc.

Không hiểu vì sao, Nubu lại không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đó, như bị một thứ lực vô hình buộc phải né tránh.

Tân Hòa Tuyết cau mày. Y đỡ lấy gáy của người nô lệ bị thương, tháo ra từ cổ mình một chiếc bình hồ lô nhỏ.

Đó là nước thánh, thứ y vừa dùng 100 điểm trong cửa hàng hệ thống để đổi lấy. Lượng không nhiều, chỉ còn vài giọt.

Một giọt nước thánh trong suốt rơi xuống đôi môi khô nứt của người nô lệ, chảy dọc xuống cổ họng. Chẳng mấy chốc, sắc mặt người kia dần hồng hào trở lại, máu cũng ngừng tràn ra ngoài.

Nhưng tiếng bước chân lính gác đã đến gần. Ánh đuốc nhấp nháy soi sáng quanh khu vực. Trước mắt họ, một bức bích họa khổng lồ vừa lộ ra từ đá núi. Hai sắc đỏ và trắng va chạm, hòa quyện đến cực độ, cùng nội dung trên đó khiến người xem không khỏi thì thầm bàn tán.

Điều khiến người ta chú ý hơn cả, chính là bóng dáng người mặc áo choàng trắng đứng giữa Hồng Vương và Bạch Vương.

Có một tên lính lấy lại tinh thần hét lớn:

“Là ai phóng hỏa?!”

Mũi giáo lóe sáng trong bóng đêm giữa ánh lửa lập lòe. Một kẻ trong nhóm nhận ra, gào lên:

“Nubu! Đồ nô lệ đáng chết!”

Bên cạnh hắn, bóng người áo choàng trắng khẽ xoay đầu lại.

Gió từ hướng sông Nin thổi tới, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo, phất qua mặt mọi người. Mũ choàng của kẻ đó bị gió lật tung, để lộ mái tóc dài trắng ánh bạc tuôn chảy như thác nước, cùng mũ áo choàng rơi xuống.

Mái tóc ấy của thanh niên mang theo màu của ánh trăng, sáng lấp lánh như ngân hà đang chảy.

Đôi mắt hồng nhạt, thờ ơ quét qua đám lính gác đang khựng lại trong nỗi sợ hãi.

Chưa kịp để họ phản ứng, một cơn gió mạnh bất ngờ ập tới, khiến ánh lửa lay động dữ dội.

Tân Hòa Tuyết bất ngờ bị một sức mạnh khổng lồ đè ngã xuống đất. Một thân thể tráng kiện phủ bóng đen, mặt nạ chó rừng lạnh băng, ghé sát vào cổ y, giọng khàn khàn trầm thấp:

“Đã tìm thấy ngài rồi, Nephthys.”

“Cái gì?” — Tân Hòa Tuyết không hiểu ý hắn nói, khẽ cau mày đáp lại:

“Anh có thể… đứng dậy được không? Anh đang đè tôi.”

Saito run lên. Yết hầu hắn căng chặt, toàn thân như dồn nén vô vàn cảm xúc. Hoảng loạn nói:

“Đây là sai lầm của tôi.”

Cuối cùng, hắn quỳ xuống trước Tân Hòa Tuyết, run rẩy nắm lấy bàn tay tái nhợt kia, đặt l*n đ*nh đầu mình.

“Xin người trừng phạt tôi, thưa Mẫu thần.”

__________________

Chú giải:

Về Anubis, có hai phiên bản, một nói ngài là con của Nephthys và Seth, một nói là kết quả của mối tình vụng trộm giữa Nephthys và Osiris. Ở phiên bản này, tác giả chọn theo truyền thuyết thứ hai.

Bối cảnh thế giới nhỏ này là một “Ai Cập phàm thế” — nơi các vị thần không thực sự tồn tại, chỉ có những “hóa thân thần thánh”. Tín ngưỡng ở đây đóng vai trò củng cố quyền lực thống trị, chứ không phải thần thoại thực thụ.

P/s : Lời của editor

Tuy đây là cổ đại, nhưng mình sẽ dịch theo văn phong trong truyện Dấu Ấn Hoàng Gia nha.