Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 158
Chương 158:
- Bồ Trung Tửu -
Toàn bộ hoàng cung Thebes lúc này như biến thành một chiếc chảo sôi, người người ra vào tấp nập, bận rộn như đàn kiến. Không chỉ vì tin tức đại quân Hạ Ai Cập đang tiến gần về phía nam, mà còn bởi việc điện hạ Anath bất ngờ bị ám sát, khiến cả cung đình suốt đêm không ai chợp mắt, đèn đuốc sáng rực suốt trong hoàng cung.
Gió bắc thổi đến, mang theo bụi cát cùng mùi máu tanh, len lỏi qua cửa chớp rồi cuộn xoáy vào mấy tờ giấy cói trong tay Tân Hòa Tuyết.
Mấy trang giấy khẽ run lên, mép giấy đập vào nhau phát ra những tiếng xào xạc.
Ánh sáng trong mắt Tân Hòa Tuyết lay động, y buông tay đang che mũi miệng xuống, khẽ phất tay ra hiệu cho người hầu bên cạnh, ra lệnh:
“Đem lửa đến.”
Giữa tiếng huyên náo hỗn loạn trong điện, giọng y lại vang lên trong trẻo rõ ràng, êm dịu như ngọc va vào nhau, nổi bật đến mức dường như tách biệt hẳn với bầu không khí căng thẳng của nơi này.
Người hầu thân cận lập tức nhanh nhẹn bưng đến một ngọn nến.
Gió khẽ lay, ngọn lửa đỏ sậm run rẩy, ánh lửa hắt lên mặt giấy, dần dần soi rõ ra những ký tự ẩn dưới lớp giấy cói.
Người hầu kinh ngạc, không tự chủ được thốt lên:
“Iah đại nhân, đây là…?”
Thực ra, đây chỉ là bức mật thư được viết bằng dung dịch phèn chua, khi gặp nhiệt sẽ đổi màu mà hiện ra chữ. Nhưng chuyện này tạm thời khó mà giải thích rõ ràng cho người khác hiểu, nên Tân Hòa Tuyết chỉ mỉm cười đáp:
“Chút tiểu xảo của pháp sư thôi.”
Y thu lại nụ cười, tập trung quan sát kỹ mấy tờ giấy cói bên cạnh đã dính vệt máu đỏ sẫm. Dựa theo nội dung bức thư mà vị đại tư tế gửi cho Anath, mưu đồ phản loạn của cả hai cùng thế lực đứng sau họ đã hoàn toàn phơi bày dưới ánh sáng.
Vì muốn khôi phục lại quyền lực của phe tư tế Osiris, họ đã bí mật liên kết với Hạ Ai Cập, thật đáng hổ thẹn!
Tiếng r*n r* đứt quãng vang lên đâu đó trong điện, nghe như người bị thương hít vào từng hơi đau đớn. Tân Hòa Tuyết đưa mắt nhìn sang, Anath đang nằm trên đất, máu loang ra dưới thân, ngự y đang gấp rút cầm máu, còn hoàng gia y sư chuyên môn giải phẫu cũng được triệu đến.
Nếu suy xét kỹ, việc trước đây Anath liều lĩnh xông vào chính điện, khiến Lahotep nổi giận ra lệnh cấm túc, có lẽ cũng nằm trong tính toán của hắn, vừa để phối hợp với nội ứng trong cung, vừa để tạm thời làm giảm bớt sự nghi ngờ.
Chỉ là, khi ấy Lahotep ra lệnh giam giữ Anath, có lẽ nên suy nghĩ thấu đáo hơn một chút thì đã khác.
Điều khiến Tân Hòa Tuyết vẫn chưa hiểu nổi chính là: rốt cuộc Anath đã nói điều gì, khiến một người đa nghi như Lahotep lại thực sự nổi giận, đến mức ra lệnh cách chức và cấm túc hắn ngay lập tức.
Trước khi Lahotep quyết định dẫn quân chinh phạt Libya, Tân Hòa Tuyết đã phát hiện sự bất thường trong những lễ vật được dâng lên từ vùng Amra, đằng sau chúng rõ ràng có dấu vết của Hạ Ai Cập. Họ âm thầm lợi dụng tuyến đường mua bán để vận chuyển báu vật đến Amra, khiến nơi đó trở nên giàu có, từ đó khơi dậy lòng tham của cả Libya lẫn quân phản loạn, ép Thượng Ai Cập phải hướng mũi giáo về phía Libya.
Sau đó, y cùng Bạch Vương bàn bạc suốt một đêm, ý kiến hai người trùng khớp đến kinh ngạc. Cuối cùng, họ quyết định cố tình dựng nên một kế “điệu hổ ly sơn”, ngay cả Tể tướng cũng không hề biết chút gì về nội dung thật sự của kế hoạch này. Họ muốn nhân lúc binh lực Thebes tạm thời trống rỗng, đánh cược rằng Hạ Ai Cập sẽ không kiềm chế nổi mà phát binh tiến đến phía nam, để bọn họ có thể nhân cơ hội “dẫn rắn ra khỏi hang”.
Trong cục diện hỗn loạn này, kẻ tự cho mình thông minh nhất lại là kẻ dễ để lộ sơ hở nhất.
Xem ra, Anath chính là kẻ như vậy, kiêu ngạo, tự phụ. Dù ngườ cậu đại tư tế của hắn đã khuyên nên thiêu hủy toàn bộ thư từ, song Anath lại cố chấp giữ lại, không chịu nghe.
Mà giờ đây, những tờ giấy cói ấy lại rơi vào tay Tân Hòa Tuyết, quả thực là không phí công chút nào.
Đôi mắt y ánh lên tia sáng lạnh, khẽ thu lại những bức thư, rồi bước ra ngoài điện. Ngực y nặng nề, như mang theo cả hơi thở của chiến cuộc sắp đến.
Trong hành lang dài và sân điện, không khí nồng đặc mùi hương nhang trộn lẫn với mùi máu tanh, tạo thành một thứ mùi khó tả.
Một đội lính tuần tra ùn ùn kéo đến.
Tân Hòa Tuyết quay người, nhìn người chỉ huy, hỏi:
“Đã tìm thấy Nubu chưa?”
Người lính đáp:
“Bẩm đại nhân, chưa thấy. Người cuối cùng nhìn thấy Nubu nói rằng hắn rời cung rồi nhảy xuống sông Nin.”
Vương đệ của Pharaoh lại bị sát hại ngay trong cung, mà kẻ hành thích lại chính là đội trưởng vệ binh từng cùng hắn hằng ngày tuần tra, kề vai chiến đấu.
Gương mặt người lính phủ một lớp mờ mịt, hoang mang đến tội nghiệp.
Tân Hòa Tuyết ngẩng đầu nhìn lên ánh trăng, đêm nay là ngày trăng tròn.
Phải chăng Nubu đã phát hiện ra bức thư mật trong cung điện, đang định đem đến giao cho hắn thì bị Anath phát giác, nên mới dẫn đến tranh chấp và chém giết?
Nhưng nghĩ lại, Tân Hòa Tuyết cảm thấy Nubu không phải kiểu người liều lĩnh “cá chết lưới rách”. Việc ấy chưa đến mức lâm vào bước đường cùng, sao hắn lại cắm dao găm vào thẳng vào ngực Anath?
Trừ phi… giữa Nubu và Anath còn có ân oán sâu dày nào khác mới khiến hắn ra tay trong cơn phẫn nộ, rồi sau khi để lại bằng chứng có lợi cho Tân Hòa Tuyết, liền bỏ trốn khỏi Thebes.
Giờ tuy sông Nin chưa vào mùa nước lớn, nhưng dù dòng nước không xiết mấy, thì việc một người có thể sống sót giữa đêm đen mênh mông cũng thật mong manh. Mà trong khi đại quân Hạ Ai Cập đang áp sát, tình thế mỗi lúc một căng, cũng chẳng thể phí sức phái người đi lùng tìm nữa.
Huống chi, nếu Nubu thật sự bị bắt, tội danh “hành thích vương tộc Ai Cập” — cho dù vị vương tộc ấy vốn đã có lòng phản loạn vẫn là trọng tội, hắn khó mà có được kết cục tốt đẹp.
Thà cứ mong rằng, nhờ biết bơi giỏi và có thể lực cường tráng, Nubu có thể thoát thân, trở về quê nhà Nubia.
“Đi, mời Tể tướng Vizier đến gặp tôi. Tôi có chuyện quan trọng cần bàn bạc với hắn.”
Tân Hòa Tuyết ra lệnh.
So với tất cả những rối ren khác, việc cấp thiết nhất lúc này là đối phó với đại quân Hạ Ai Cập đang tiến về phía nam.
Chim ưng truyền tin đã xuất phát. Quân đội phản hồi lệnh, đang khẩn tốc trở về Thebes, dự tính cần khoảng tám giờ.
Đây chính là canh bạc trong hiểm cảnh.
Tân Hòa Tuyết liếc nhìn đồng hồ nước, lúc này ước chừng đã ba giờ sáng. Y cần kéo dài thời gian, chỉ cần trì hoãn đến giữa trưa, khi Hạ Ai Cập phát động tấn công…
Đến khi ấy, cung điện trong ngoài sẽ chìm trong biển máu, tất cả việc xấu xa, dơ bẩn đều bị thanh tẩy, và một trật tự thống trị mới sẽ được dựng nên.
……
……
【5:30】
K tiến hành hành thông báo thời gian chuẩn xác.
Bên trong chính điện, tiếng cãi cọ ầm ĩ, hỗn loạn chẳng khác nào nồi cháo sôi.
“Tôi không đồng ý! Dựa vào đâu mà giao quyền chỉ huy chiến tranh cho một tên tư tế? Ngoài việc thờ phụng thần điện ra, y biết gì về hành quân đánh trận?!”
“Tôi xin tự nguyện dẫn quân chống lại Hạ Ai Cập!”
“Đại nhân Vizier, sao ngài không nói gì? Ý ngài thế nào?”
Sau tấm màn mờ, bóng người lay động, tiếng tranh cãi không ngớt. Bỗng, một giọng nói yếu ớt vang lên giữa đám ồn ào:
“Pharaoh và điện hạ Saito đều không có ở đây… Vậy còn điện hạ Anath? Ngài từng là người điều khiển chiến xa hoàng kim của quân đội, lại là em trai của Pharaoh…”
Lời vừa dứt, lập tức có vài giọng khác đồng loạt phụ họa, âm thanh vang dội khắp điện:
“Chúng tôi muốn gặp điện hạ Anath!”
“Chính là điện hạ Anath! Nghe nói tối nay ngài bị đâm trọng thương, giờ sống chết chưa rõ…”
Tân Hòa Tuyết lắng nghe những lời bàn tán đó. Từ chuyện Anath bị ám sát, người ta lại nhắc đến hung thủ Nubu, chính là hộ vệ mà thần sứ đã mang về Thebes.
“Nếu vậy thì càng không thể để thần sứ nắm quyền chỉ huy trong chiến tranh! Ai biết được y có thật lòng hay không…”
“Pharaoh vắng mặt, bổn phận của tôi là bảo vệ ngôi vị Pharaoh bằng mọi giá!”
Một tiếng “soạt” khẽ vang lên, âm thanh sắc lạnh của kim loại vang lên trong không khí, nhỏ thôi nhưng đủ để khiến toàn bộ thần tử trong điện đồng loạt im bặt.
Tất cả mọi người đồng loạt xoay người, tìm về hướng phát ra âm thanh, phía sau tấm màn lớn.
Người hầu vội vàng vén màn lên. Tân Hòa Tuyết bước vào, đi thẳng về phía nơi đặt ngai vàng tối cao.
Dưới ánh sáng lờ mờ, phấn ngọc lam viền một đường mảnh dọc theo đuôi mắt y, vẽ thành một nét cong mềm mại, ẩn giữa những sợi tóc trắng bạc như ánh trăng. Màu tóc ấy trắng sáng tựa tuyết nguyên sơ, lại phảng phất như được thần Mặt Trăng ban phúc, khiến từng sợi tóc như tỏa ra quầng sáng mờ ảo.
Trong tay y là cây quyền trượng uốn cong, làm từ vàng và gỗ mun, ánh sáng lưu chuyển nơi bề mặt, tỏa ra uy nghiêm khó tả.
Phải chăng Pharaoh đã trao cho y cả cây gậy quyền vụt và quyền trượng ư....?
Cho đến khi Tân Hòa Tuyết bước lên bậc thang, đứng tại vị trí cao nhất trong điện, toàn thể quần thần phía dưới, những kẻ ban nãy còn tranh cãi ầm ĩ nay im phăng phắc, không ai dám thốt một lời.
……
【6:30】
Thời gian so với dự tính vẫn còn sớm hơn nhiều.
Theo lẽ thường, quân đội Hạ Ai Cập hẳn phải nghỉ đêm tại Phokast, một thị trấn quân sự dọc đường. Khoảng cách giữa Phokast và Thebes gần gấp đôi so với từ Thebes đến Amra, vì vậy, quân của Bạch Vương từ Amra quay về kinh đô lẽ ra vẫn kịp.
Nhưng lần này, quân Hạ Ai Cập hành quân như thể làm bằng sắt, không hề dừng lại dù chỉ một đêm.
Những bóng người dày đặc xuất hiện ở chân trời phía cồn cát xa xăm, dàn hàng trên dãy núi trước Thebes. Họ như một dòng dung nham vàng kim chảy tràn, lớp lớp nối tiếp nhau, cuộn sóng như thủy triều, nhìn không thấy điểm cuối.
Khiên da cá sấu của họ khắc hoa văn sen xanh, những chiếc đinh đồng ánh lên sắc lạnh lấp loáng.
Đội trinh sát ở hàng đầu phóng đi xem xét tình hình, rồi nhanh chóng quay lại báo cáo.
“Thưa tướng quân! Cổng thành Thebes không rõ vì sao lại mở toang, dường như đã từ bỏ kháng cự. Có nên toàn quân tiến lên không?”
Vị tướng được gọi là Hoven — người chỉ huy lần này có làn da và mái tóc đậm màu như bao người Ai Cập khác.
Hắn bước xuống từ chiến xa, đi lên sườn núi cao nhìn ra xa. Theo bản năng cẩn thận, hắn ra lệnh cho quân tạm dừng trên dải cồn cát.
Gió thổi qua, cuộn từng đám cỏ khô, bụi cát tung mù mịt. Dưới ánh mặt trời đang lên, hơi nóng bắt đầu phả rát mặt.
Trên tường thành Thebes phủ ánh vàng rực rỡ. Quả nhiên, như lời trinh sát nói, cổng thành đang mở rộng. Dưới chân thành chỉ có vài chục người đang quét dọn, hắt nước, tất cả đều ăn mặc đơn sơ như dân thường, song vóc dáng lại cao lớn bất thường.
Từ xa, Hoven thấy có người bước l*n đ*nh tường thành.
Ánh sáng mặt trời khúc xạ trên cây gậy vụt và quyền trượng vàng kim.
Đôi mắt Hoven dần nheo lại, trong lòng dấy lên nghi ngờ.
Là Bạch Vương sao?
Nhưng Bạch Vương chẳng phải đã dẫn quân chinh phạt Libya rồi ư?
Chẳng lẽ tin tức có sai sót?
Người lính thân tín bên cạnh nói khẽ:
“Người kia… có phải là vị ‘sứ giả của thần’ trong lời đồn không?”
Hoven quan sát kỹ hơn, quả nhiên, người đứng trên tường thành khoác áo choàng trắng, đúng hệt như lời đồn mô tả về vị thần sứ ấy.
Hoven khẽ nhíu mày. Liên quan đến chiến sự trọng đại, hắn không dám sơ suất, lập tức ra lệnh:
“Bắt lão đại tư tế kia lại, mang đến đây!”
……
【9:00】
Quân đội Hạ Ai Cập tạm thời dừng lại, do dự chưa hành động. Hoven, khác với những tướng lĩnh hiếu chiến khác, là người thận trọng, dù đang nắm ưu thế tuyệt đối về quân số, hắn vẫn nghi ngờ có điều giả dối.
Hắn không muốn rơi vào bẫy mà phải chịu tổn thất không đáng có, nên lập tức cho bắt vị đại tư tế từng quy phục Hạ Ai Cập để xác minh tin tức.
Lúc này, Tân Hòa Tuyết đang đứng trên tường thành, đón ánh nắng rực lửa. Dù khoác áo choàng trắng, y vẫn cảm thấy nóng bức, định tìm chỗ râm bên hành lang nghỉ tạm.
Nhưng đúng lúc ấy, một cung thủ đứng gần đó, mắt tinh như diều hâu phát hiện điều khác thường, lập tức lên tiếng cảnh báo:
“Iah đại nhân! Bọn họ phái người đến rồi!”
Một trinh sát dẫn vào một lão già, ngay từ đầu dáng điệu của ông ta đã tỏ ra cực kỳ khiêm nhường, khi đứng trước cổng thành ông quỳ sụp xuống đến mức trán chạm đất, tóc bị tóm chặt để lộ khuôn mặt trước mọi người.
Khuôn mặt nhăn nheo, mồ hôi lạnh lăn dài quả là bộ dạng của một người già, nhưng người Thebes không ai lạ lẫm ông ta.
“Chúng ta đã bắt giữ đại tư tế của các người,” vị trinh sát nói lớn. “Muốn chúng ta thả tù binh, thì cho đệ nhất tư tế đương nhiệm một mình đến lều trại nói chuyện. Trong vòng nửa giờ, nếu đệ nhất tư tế không ra, chúng ta sẽ giết tù binh và xông thẳng vào Thebes.”
Tân Hòa Tuyết vốn dựa vào tường, nghe vậy thẳng người, đứng thẳng lưng, nghiêm mặt quan sát tên trưởng trinh sát cùng tù binh trong tay.
Đây rốt cuộc là ý đồ gì?
Quân Hạ Ai Cập muốn trao đổi con tin sao?
Phía bên ngoài, các lều trại được dựng ngay trước cổng thành, cát vàng cuồn cuộn, màn lều căng lên giữa quân đội.
……
【9:25】
Phía sau y là những tiếng khuyên can, lo lắng, áp lực và phản đối hỗn tạp.
Tân Hòa Tuyết khoác áo choàng trắng như một sợi trăng rơi giữa cồn cát, ung dung bước tới lều trại. Trinh sát chặn lại: “Ngài quả là đệ nhất tư tế Thượng Ai Cập sao?”
Một vài sợi tóc trắng bạc lòa xòa từ mũ choàng, một bàn tay rút ra từ tay áo buông xuống, là một bàn tay trắng nõn, khớp xương rõ ràng, thon dài.
“Tướng quân, xin xác nhận.” Tân Hòa Tuyết đáp.
Trinh sát nuốt nước bọt, tai đỏ bừng: “Tướng quân bên trong đã chờ ngài lâu rồi. Vào đi!”
Tân Hòa Tuyết đảo mắt, tay chỉnh lại áo choàng trắng. Trong lòng y vẫn tò mò: quân Hạ Ai Cập định tính toán điều gì? Họ thật sự còn tôn kính vị đại tư tế đã quy phục như thế sao? Vẫn cho rằng địa vị và quyền uy của ông ta vẫn không thể lay động được sao?
Y muốn kéo dài thời gian, nên giả vờ vào lều gặp tướng quân Hạ Ai Cập thương lượng điều kiện.
Vừa bước vào, ánh sáng chập choạng, bỗng tầm nhìn y tối lại, một tấm vải gai rơi phập xuống che kín mặt.
Tân Hòa Tuyết bị trùm kín, ngay sau đó cảm thấy mình bị vài người không chút do dự khiêng bổng lên, cùng tiếng hô vang: “Chạy mau!”
“Tướng quân?!” những trinh sát phía sau quay lại chỉ kịp thấy Hoven đã khiêng người tư tế đối phương, vén mành cửa sau lại và lệnh cho đại quân rút lui ngay.
Động tác gọn ghẽ như đã được luyện đi luyện lại vô số lần. Cờ phấp phới, bóng dáng nhanh chóng rút khỏi mặt cồn cát.
Tân Hòa Tuyết kẹp chặt giữa vai kẻ khiêng, bị xóc nảy, đầu óc quay cuồng đến mức buồn nôn, y bị xiềng xiếng chói chặt hai chân, không cử động được.
Ý đồ của bọn họ là gì?
Hạ Ai Cập lợi dụng Amra khơi mào xung đột Libya và Thượng Ai Cập, rồi gõ trống khua chiêng điều động quân tiếp cận...Mục đích là bắt đi đệ nhất tư tế Thượng Ai Cập sao?
Lấy vậy để làm nhục, để khiến quốc gia mất mặt?
Hoang đường!
Hoang đường!!
Hoang đường!!!
Tân Hòa Tuyết giơ tay cố vùng vẫy, gằn giọng yêu cậu: “Thả tôi ra! Khụ khụ.... buông ra!”
