Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 159
Chương 159:
- Bồ Trung Tửu -
Từ cổng thành Thebes đi ra, rẽ từng bước rời khỏi hướng mọi người đang đi, mỗi lần nhấc gót chân, hạt cát lại vô tình lọt vào trong giày. Đoạn đường này kỳ thực không dài, nhưng trong suốt hành trình ấy, vô số ý nghĩ nối tiếp nhau hiện lên trong đầu Tân Hòa Tuyết.
Thậm chí, y còn tưởng tượng ra khoảnh khắc khi vén màn trướng lên, cùng lúc màn rơi xuống, từ bên ngoài không thể trông thấy, trong khoảng không nhỏ hẹp ấy, bóng người lóe lên, lưỡi dao sắc lạnh kề sát cổ y trong im lặng.
Đương nhiên, Tân Hòa Tuyết luôn có quân bài giữ mạng. Nếu không, y đâu dám liều lĩnh bước thẳng vào giữa lòng doanh trại địch. Dù có rơi vào thế “cá chết lưới rách”, y vẫn có thể chớp lấy thời cơ khi đối phương chưa kịp đề phòng, hóa thân thành một con mèo linh hoạt, trơn tuột thoát khỏi mọi gọng kìm.
Loài sinh vật uyển chuyển đó có thể dễ dàng tránh né bàn tay con người, thoát khỏi sự khống chế, và với móng vuốt sắc bén, còn đủ khả năng tung đòn phản kích.
Nhưng điều mà Tân Hòa Tuyết tuyệt đối không ngờ tới là, bọn chúng lại ngang nhiên dùng bao tải mà khiêng y đi mất?!
Hoven cảm nhận rõ sức giãy giụa từ lưng truyền tới, song đối với hắn, lực ấy chẳng khác nào mấy cái gãi nhẹ qua lớp áo giáp, chẳng đủ để rách một sợi vải.
Gió Bắc thổi rào rạt. Lá cờ chiến thêu hình hoa sen lam phấp phới phần phật, dưới ánh mặt trời dát vàng, tung bay rợp trời Ai Cập.
“Rút lui!”
Giọng Hoven vang dội, dứt khoát, không mang chút hoảng loạn nào của kẻ bại trận, đó là mệnh lệnh của một tướng quân đã quen với máu lửa chiến trường.
Chưa đầy một cây số cách đó, từ trên tường thành Thebes, các cung thủ đang quan sát. Họ thấy lều trướng khổng lồ ở trung tâm trận địa vẫn bất động, nhưng phía sau, trong sa mạc, lại có mấy kẻ khiêng bao tải chạy ngày một xa!
Trong khoảnh khắc tia chớp lóe lên trong đầu, đội trưởng cung thủ trên thành lập tức hét lớn:
“Đuổi theo! Bất luận thế nào cũng không được để chúng chạy thoát!”
Thần sứ đại nhân vẫn còn trong tay bọn chúng!
Lũ trộm hèn hạ này!!!
Tình thế đảo chiều chỉ trong chớp mắt. Dưới ánh nắng chói chang, hàng ngũ đông đảo như vô tận trên cồn cát, nhìn từ trên cao chẳng khác gì đàn kiến đen đặc đang di chuyển, rối loạn, cuống cuồng rút lui về phía sau.
Ngay trong thành Thebes, cửa thành mở rộng, từng đội quân đã phục kích sẵn đồng loạt xé bỏ lớp ngụy trang, vung vũ khí xông ra, đuổi theo.
Khung cảnh lúc ấy, nhìn qua tưởng như một trò hề bi tráng: chỉ e đến cả những sử quan có văn từ hoa lệ nhất, cũng chẳng thể nào chép lại cảnh tượng này trong sử thi mà không bật cười chua chát.
Tân Hòa Tuyết bị vác ngược trên vai Hoven, toàn thân dập dềnh theo từng cú xóc nảy. Tấm vải bố thô ráp che kín tầm nhìn khiến y không thấy được cảnh bên ngoài, nhưng vẫn nghe rõ giọng Hoven dõng dạc ra lệnh:
“Bắn tên!”
Đội quân từng dẫn đầu tiến công, nay khi rút lui, hàng ngũ cuối cùng là những cung thủ được huấn luyện nghiêm chỉnh. Tất cả đồng loạt kéo cung, nỏ giương sẵn, ngàn vạn mũi tên lửa lập tức rời dây, như một cơn mưa rực đỏ trút xuống trời!
“Thần Horus phù hộ chúng ta!”
Ba nghìn mũi tên lửa tẩm độc lao vun vút, rợp trời như mưa. Hàng ngũ truy binh từ Thebes bị bắn ngã từng lớp, thế truy đuổi bị chặn đứng trong biển lửa và khói độc.
Ngay giây phút ấy, Tân Hòa Tuyết nhận ra, kẻ đang khiêng mình quả thực là nhân vật quyền lực trong quân đội Hạ Ai Cập, một tướng lĩnh nắm quyền chỉ huy tuyệt đối.
Một vị tướng như thế... mà lại hành xử lưu manh đến mức này!
Lưu manh đến cả khi chỉ huy một đạo quân!!!
Hoven, vẫn vác người trên vai, tung mình nhảy lên chiến xa, ngửa mặt lên trời cười lớn vừa hô vang:
“Ha ha ha! May mắn thay, không hổ thẹn với mệnh lệnh giao phó!”
Trước mắt Tân Hòa Tuyết dần tối sầm lại, y ngất đi.
.......
Mặt trời đã nghiêng bóng, ánh sáng đỏ rực đổ dài trên những cồn cát khi quân đội Thượng Ai Cập vội vã quay về nhưng đã trễ mất ba canh giờ.
Vị Bạch Vương, người vốn ôn hòa hiếm khi nổi giận kể từ khi đăng cơ, lần này lại nổi lửa phẫn nộ. Hắn ném mạnh tấm thư do thần sứ và Tể tướng Vizier chuyển giao lên bàn hành chính điện. Mặt bàn gỗ mun cứng rắn cũng không chịu nổi cơn thịnh nộ ấy, dưới sức đập mạnh, nứt ra mấy vết rạn dài.
Vị Đại Tư Tế của thần Osiris, người từng một thời được tôn là “thần cai quản mùa màng”, tuy trong trận chiến vô nghĩa này có cơ may trở lại, nhưng lập tức bị kết tội phản loạn và chém đầu ngay tại chỗ. Những kẻ thân tín còn lại thì bị giáng làm nô lệ, đày đến mỏ đá Aswan, còn hàng loạt quý tộc đại thần có liên hệ với phe cũ của các tư tế cũng đều bị bắt giam, chờ ngày xử lý.
Bên trong cung điện, các đại thần quý tộc phủ phục sát đất, không ai dám ngẩng đầu. Mồ hôi lạnh ướt đẫm y phục lộng lẫy của họ, nhỏ từng giọt trên sàn đá.
Tất cả đều âm thầm cảm thấy may mắn, may là đêm tin dữ từ Pukathas truyền đến, họ không ai dám thách thức quyền uy của thần sứ...
Lúc này, có người mới kịp hiểu ra chân tướng: đây là một ván cờ mà Pharaoh đã cùng thần sứ sắp đặt từ trước, lợi dụng Amra và quân Hạ Ai Cập để dẫn dụ. Chỉ là, hành động của quân Hạ Ai Cập quá bất ngờ, vượt ngoài dự liệu của tất cả, kể cả người anh trai Hồng Vương Lahotep.
Một nhóm trinh sát mặc trang phục nhẹ, sau khi truy đuổi và thám thính, đã quay trở về Thebes, quỳ gối trước Pharaoh, bẩm báo:
“Thưa bệ hạ, tướng lĩnh Hạ Ai Cập đã lên thuyền, rời khỏi bờ phía bên kia.”
Bờ đối diện ấy - vùng Pukathas nằm về hướng tây bắc, tại một khúc sông Nin quanh co, nơi dòng nước chảy xiết. Một khi thuyền đã rời bến, thì gần như không thể nào đuổi kịp.
Chiến thuyền đó nhất định sẽ mang theo Tân Hòa Tuyết xuống phương Nam, tới tận thủ đô của Hạ Ai Cập thành Butto, nằm sâu trong vùng châu thổ sông Nin mênh mông, nơi đất ẩm và đầm lầy chằng chịt.
Vizier bước lên, vẻ mặt căng thẳng, khuyên nhủ:
“Pharaoh, lúc này chưa phải thời điểm thích hợp để chính thức khai chiến với Hạ Ai Cập.”
Dù phía tây, vùng Libya, đã cảm nhận được khí thế vàng rực của quân đội Thượng Ai Cập suốt nửa tháng nay, nhưng ở phương nam, Nubia cùng các bộ lạc man rợ vẫn còn chưa bình định. Nếu cùng lúc phải đối đầu với kỵ binh đông đảo và chiến xa thiện chiến của Hạ Ai Cập, e rằng thế cục sẽ vô cùng bất lợi.
Vùng Hạ Ai Cập đất đai màu mỡ, cỏ nước tươi tốt, lại có thương lộ thuận tiện mở rộng ra phía bắc, nơi ấy là nguồn cung ngựa chiến dồi dào, quân lực mạnh mẽ.
Ngực Lahotep phập phồng dữ dội, hơi thở nặng nề, gân xanh trên trán nổi lên như những mạch nước cuộn trào. Hắn nhắm mắt, kiềm chế cơn đau âm ỉ trong lòng.
Giờ đây, hắn chỉ còn biết trông cậy vào người em trai của mình, người cũng bị lời tiên tri khắc trên khối đá thu hút mà hành động. Hắn tin rằng, vì nể lời tiên tri và lòng dân, Shamul sẽ không dại dột đến mức ra tay sát hại thần sứ.
Thế nhưng… Shamul…
Chỉ cần nghĩ tới người em trai tính khí thất thường ấy, Lahotep lại khẽ nhíu mày.
Không ai biết được gã điên đó sẽ làm ra chuyện gì tiếp theo.
......
Từ bờ bên kia Pukathas đến thành Butto, xuôi theo dòng sông Nin về phía bắc, nếu thuận lợi thì mất mười ngày, có khi kéo dài đến nửa tháng.
Thế nhưng, đội thuyền chiến của Hạ Ai Cập dường như chẳng biết mệt mỏi. Hàng trăm tay chèo thay phiên không ngừng nghỉ, ngày đêm lao đi, rút ngắn hành trình chỉ còn bảy ngày.
Tân Hòa Tuyết sở dĩ biết rõ điều ấy, bởi y mỗi đêm đều được phép lên boong ngắm trăng, y gần như không có việc gì khác để giết thời gian.
Hoven, tướng quân Hạ Ai Cập, canh giữ y như một con rồng trông báu vật. Nếu không phải Tân Hòa Tuyết lấy cớ “say sóng lâu ngày”, e rằng y còn chẳng được rời khỏi khoang thuyền nửa bước.
Đến hoàng hôn ngày thứ bảy.
Trong sắc trời đỏ rực như lửa, thuyền chiến cuối cùng cũng cập bến cảng Butto. Nơi đây đã rất gần biển, chỉ cần đi thêm nửa ngày đường nữa là sẽ ra đến Địa Trung Hải.
Cảnh sắc vùng châu thổ trải rộng trước mắt, đất ẩm phì nhiêu, ao hồ chằng chịt, chim nước bay là là trên mặt nước, khiến đàn cò trắng bên hồ giật mình bay lên, tung cánh tạo nên từng vòng gợn sóng lăn tăn. Từ xa, tiếng hà mã vọng lại trong làn sương chiều, vang vọng như lời ca u uẩn của đất trời.
Bên ngoài thành, cánh đồng lau sậy được ánh tà dương nhuộm vàng óng ánh.
Còn nơi rực rỡ nhất thứ ánh sáng hồng đỏ rực cháy như máu ấy chính là vương cung Butto, nơi trung tâm quyền lực của Hạ Ai Cập.
Từ con đường ngự đạo dài dằng dặc tiến vào cung đình, hai bên lối đi trồng đầy những loại cây hương liệu quý hiếm và kỳ mộc được cống hiến từ khắp các quốc gia. Giữa làn gió nhẹ, vài con hồng hạc ung dung dạo bước đầy tao nhã. Cuối con đường là đại sảnh rộng lớn, những hàng cột đá chạm khắc hoa sen vươn cao chống đỡ mái vòm nguy nga, tường vách phủ kín những bích họa rực rỡ sắc màu, phô bày vẻ huy hoàng của vương quyền.
Thần sứ bị áp giải trở lại nơi này, bị đẩy ngã xuống tấm thảm da sư tử.
Đầu gối chạm thảm, may mà da sư tử mềm mại, không đến mức trầy xước. Tân Hòa Tuyết khẽ nhíu mày, y không hề ưa kiểu thô bạo của võ tướng Hoven.
Màn sa bằng kim tuyến lay động trong làn gió, sóng vàng gợn lăn tăn.
Những người hầu chân trần lặng lẽ đi lại, sợ rằng chỉ một tiếng động nhỏ cũng làm kinh động vị Hồng Vương đang nghỉ ngơi trên ngai vàng phía sau tấm màn.
Từ sau lớp màn truyền ra một giọng nói trầm khàn, mang theo hơi thở lười nhác của chủ nhân vừa tỉnh giấc:
“Đối đãi khách quý như vậy, Hoven, thật quá vô lễ.”
Người hầu lập tức quỳ rạp xuống đất, cúi đầu hành lễ.
Trên ngai vàng, sau tấm màn, một đôi mắt sắc bén tựa thú dữ hé mở, xuyên qua lớp kim tuyến nhìn về phía kẻ bị áp giải.
“Thần không cố ý...”
Hoven, đang đứng sau lưng Tân Hòa Tuyết, gần như muốn giơ hai tay lên thanh minh. Hắn chỉ định đẩy nhẹ vị thần sứ tiến lên, nào ngờ lực tay hơi quá, khiến người kia ngã nhào.
Chưa kịp nói hết lời, tấm màn vàng đã được hai người hầu kéo sang hai bên.
Tiếng bước chân trầm ổn vang lên, từ bậc thềm nơi ngai vàng, một bóng người chậm rãi đi xuống. Đôi giày khảm hồng ngọc và lam thạch phản chiếu ánh sáng rực rỡ. Đế giày kia được khắc đầy những hình ảnh kẻ thù đã bị chinh phục cùng với biểu tượng của đất đai. Từng bước từng bước in trên nền đá, như đang giẫm nát hình tượng những kẻ phản nghịch được khắc trên đế. Dây da quấn quanh mắt cá, siết chặt, làm nổi rõ những đường gân rắn rỏi.
“Nghe nói Bạch Vương mang từ mỏ đá Aswan về một người,” giọng nói kia vang lên:
“Người ấy được tôn xưng là Đại Tư tế.”
Từng bước một, hắn tiến lại gần, vừa đi vừa nói:
“Nhờ có y, đất Thượng Ai Cập bội thu, kho lúa đầy ắp lúa mạch.”
Giọng nói đều đều, nhưng mỗi chữ như đè nặng xuống mặt đất.
“Con dân thượng Ai Cập tôn xưng y là sứ giả của thần linh, thậm chí còn nói rằng…”
Người nọ dừng lại, đứng trước mặt Tân Hòa Tuyết.
Cánh tay đeo đầy vòng ngà và ngọc, hắn đưa tay nâng cằm đối phương, tự nhiên mà lột bỏ lớp choàng trùm của vị thần sứ.
“Trân châu kim sa…”
“quả nhiên danh bất hư truyền.”
Ánh mắt Shamul sâu dần, trong đáy mắt nặng nề là sự chiếm hữu pha lẫn tò mò.
Thần sứ từng được tôn kính ở Thượng Ai Cập, e rằng chưa từng phải trải qua nhục nhã như thế... bị bắt cóc, bị hắn ngả ngớn nâng cằm, mặt y còn bị nhìn chằm chằm.
Chỉ ở đỉnh cao nhất của bán đảo Sinai mới có thể nhìn thấy màu tuyết ấy, thứ ánh trắng tinh khiết ấy lại tụ hội trên cơ thể của y.
Không, đó đã không còn là thân thể của người phàm nữa. Thân thể vị thần sứ này trắng mịn như ngọc trai, tựa như sắc trắng sữa chỉ có thể thấy được khi băng tan trên dòng sông, để lộ ra lớp vỏ trai non nớt bên trong.
Không chỉ là làn da, mà ngay cả mái tóc trắng bạc và hàng mi trắng muốt cũng cùng một sắc ấy.
Tất cả những báu vật, tranh họa, hay châu ngọc trong cung điện này, dù xa hoa đến đâu, cũng đều trở nên tầm thường khi đặt cạnh y.
Đôi mắt tuyệt mỹ kia giờ đang lạnh lùng, cảnh giác nhìn lại, dáng người mảnh dẻ nhưng cứng cỏi.
“Vì sao anh trai ta lúc nào cũng là người đầu tiên tìm thấy bảo vật?”
Hắn quan sát người đã khiến mình hao tổn bao công sức và binh lực để cướp về, rồi cúi thấp giọng, thân hình nghiêng xuống gần đến nỗi hơi thở hòa vào nhau:
“Ta nghe đồn rằng Bạch Vương và thần sứ như hình với bóng, ngay cả đêm cũng chung một giường…”
“Lời đồn này là thật hay giả?” Shamul cúi người hỏi:
“Ngươi đã dùng thủ đoạn gì khiến hắn khuất phục?”
Đôi mắt sắc bén như sói áp sát mặt Tân Hòa Tuyết. Gần đến mức hơi thở như chồng chéo lên nhau. Giọng điệu hắn trịch thượng.
“Giờ thì…”
“Hãy làm như ngươi từng lấy lòng hắn…”
“Lấy lòng ta đi.”
Câu nói vừa rơi, liền vang lên một tiếng “chát” giòn tan.
Cung điện lập tức chìm vào tĩnh lặng.
Hoven cùng toàn thể người hầu đồng loạt quỳ rạp, không dám ngẩng đầu nhìn gương mặt của Hồng Vương, nơi in rõ dấu bàn tay đỏ rực.
Tân Hòa Tuyết lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn.
Lồng ngực Shamul chấn động, rồi hắn bỗng bật cười thành tiếng, một tràng cười sảng khoái, sung sướng hiếm thấy.
“Ngươi thành công rồi.”
———————————
Hồng Vương không nói gì thêm, chỉ chậm rãi xoa gò má bị đánh.
Hồng Vương: “Anh trai, anh xem… có phải ta nói đúng không?”
Bạch Vương: “…… : )”
P/s: Lời của editor
Manifest hết tg này dc 140k mắt xem
