Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 175

Chương 175:

- Bồ Trung Tửu -

Từ khóe mắt, Tân Hòa Tuyết đã chú ý đến kẻ đột nhập. Tiếng đao kiếm rơi xuống đất cũng khiến Tisses tò mò, quay đầu đánh giá vị vương huynh mà mình chưa từng gặp mặt này.

Tisses từng vì hiếu kỳ mà hỏi Tân Hòa Tuyết về tình hình Thượng Ai Cập, tất nhiên cũng bao gồm hai vị huynh trưởng nổi danh của hắn, vị Pharaoh Thượng Ai Cập và người bị đồn là hóa thân Anubis nơi trần thế.

Trong tưởng tượng của Tisses, đối phương chắc chắn phải là một chiến sĩ trẻ tuổi dũng mãnh, thân hình đồng hun cân xứng, đường nét cơ bắp rõ ràng. Và trên thực tế nếu xét riêng vẻ ngoài, điều đó hoàn toàn đúng.

Nhưng mà… vì sao…

Vị huynh trưởng này lại không có chút khí thế sắc bén, quyết đoán của một kẻ quen chém giết?

Tisses có thể ngửi thấy cả mùi máu khô và bụi nóng phả theo gió, dấu vết còn sót lại trên giáp trụ và lưỡi kiếm của người vừa đến. Máu của kẻ bại trận đã bắn tung tóe lên, vì không kịp rửa sạch nên khô lại thành lớp bẩn màu đỏ thẫm như than.

Rõ ràng thân mang sát khí, nhưng Tisses lại kinh ngạc phát hiện vị huynh trưởng đứng ở lối vào đình viện nhìn họ… lại giống như một con chó hoang bị bỏ rơi, cả người phủ một tầng vẻ ảm đạm.

Tisses thậm chí còn cảm thấy, trong ánh mắt màu nâu pha vàng đang dõi về phía mình, lại thấy được chút hâm mộ… hoặc ghen ghét.

Nhưng rất nhanh, sống lưng Tisses liền lạnh toát.

Tân Hòa Tuyết tiến lên một bước, đúng lúc đứng chắn giữa hai người, nhẹ nhàng đẩy Tisses:

“Hôm nay học bắn cung đến đây thôi, vào điện đi.”

Tisses vốn muốn hỏi về tình hình của chú Hoven, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn nghe lời Tân Hòa Tuyết, quay trở lại trong điện.

Tuy thân hình đã cao lớn hơn nhiều, nhưng nghiêm khắc mà nói, nó vẫn chỉ là một đứa trẻ. Lúc này là chuyện của người lớn, Tisses hiểu điều đó.

Nhưng mà…

Cậu bé nhớ đến người huynh trưởng cùng mẹ khác cha, rồi lại nhớ đến cảnh vừa thấy Anubis lúc nãy.

Chẳng lẽ… khi con người lớn lên, ai cũng sẽ thành như vậy sao?

Vừa bước vào điện, Tisses không nhịn được dựa vào phía sau cánh cửa, lén nhìn ra đình viện.

Saito Anubis lao đến ôm lấy thần sứ, tư thế mang theo sự lệ thuộc rõ ràng, tựa như chim non về tổ, hay một kẻ lang bạt lâu ngày cuối cùng tìm lại vòng tay của mẹ.

Tisses giống như phát hiện ra một bí mật kinh thiên động địa, cả người run lên.

Có nên… kể cho vị huynh trưởng cùng mẹ khác cha biết chuyện này không?

Nhưng tâm tính trẻ con của Tisses cũng hiểu rất rõ: Nếu Hoven không trở lại vào sáng nay như đã hẹn, thì giờ cũng tuyệt đối sẽ không xuất hiện vị huynh trưởng bạo quân kia để đuổi Saito đi.

………

“Người đó là ai?”

Tân Hòa Tuyết nghe thấy Saito hỏi.

“Em trai của Hồng Vương, tên là Tisses.”

Saito dường như không hài lòng với câu trả lời ấy. Hoặc đúng hơn, thân phận của người kia trong thế tục không quan trọng, tên gọi cũng không quan trọng, hắn chỉ muốn biết người đó là gì trong mắt Tân Hòa Tuyết.

May mắn thay, Tân Hòa Tuyết đưa tay xoa mái tóc ngắn cứng cáp của hắn, ngón tay trượt đến bên cằm hắn:

“Đứa trẻ ngoan… cao lớn hẳn rồi.”

Khi Saito lần đầu gặp Tân Hòa Tuyết, hắn chỉ vừa qua sinh nhật mười tám không bao lâu. Đến nay, thời khắc chiến dịch đại quy mô trên dưới Ai Cập kết thúc, hắn đã sắp bước sang tuổi hai mươi.

So với trước hắn đã cao lớn hơn nhiều, vóc dáng hoàn toàn là của một người đàn ông trưởng thành. Nhưng điều đó không có nghĩa hắn có thể thoát khỏi sự yêu thương quan tâm của mẫu thần.

Ngược lại, điều đó chỉ khiến hắn càng dễ ôm Tân Hòa Tuyết hơn, càng khao khát sự chạm vào và tình thương của người ấy.

“Ba trăm hai mươi bảy ngày đêm…tôi nhớ ngài.”

Dù đã cao hơn Tân Hòa Tuyết một cái đầu, Saito vẫn tháo mặt nạ đồng xuống và vùi mặt vào cổ vai của người ấy.

Nỗi nhớ của hắn cuồn cuộn như dòng sông, thấm qua từng hơi thở.

Tân Hòa Tuyết nhẹ nhàng dỗ dành hắn, tạm thời không hỏi gì về Shamul hay Hoven.

Rất rõ ràng, việc Saito có thể đường hoàng bước vào cung Meritt như vậy chỉ có một ý nghĩa:

Trận chiến đã kết thúc. Và phe chiến thắng… hoàn toàn không cần phải nói ra.

........

Theo lẽ thường mà nói, sau khi kết thúc cuộc tranh đoạt quyền thống trị hai miền, Lahotep còn phải xử lý vô số công việc: sắp xếp tù binh chiến tranh, lập lại danh sách quan viên Ai Cập, quyết định nên đặt đô thành của hai miền ở đâu, ban bố các chính sách mới…

Tưởng rằng phải lo liệu những chuyện “lửa cháy đến chân mày” ấy ít nhất thêm một tháng nữa, ai ngờ chỉ đến ngày thứ bảy, Tân Hòa Tuyết đã gặp được hắn và từ đó cùng bước lên thuyền mặt trời dát vàng để trở về Thebes.

Giống như lần trước từ Aswan theo thuyền chở đá đi lên Thebes, lần này họ lại từ Butto mà ngược dòng trở về cố đô.

Ngoài dự đoán của Tân Hòa Tuyết, Lahotep dường như hành xử như thể chẳng có chuyện gì từng xảy ra. Hắn không hề hỏi bất kỳ điều gì về những gì thần sứ đã trải qua tại Hạ Ai Cập, cứ như Tân Hòa Tuyết chỉ đến đó làm khách.

“Tôi đã quyết định giữ Thebes làm kinh đô. Butto có thể xem như phó đô.”

Lahotep nói khi họ đang ở trong khoang thuyền, nơi ánh nắng vàng chiếu chếch qua cửa sổ, rải trên mặt sông Nin xanh thẳm.

“Dựa theo đề nghị của ngài, tôi đã đặt nhiệm kỳ các trưởng quan Nome của Thượng và Hạ Ai Cập là năm năm một lần. Bọn họ hiện giờ đều đã được điều nhiệm đến các Nome mới.”

Hiện nay toàn Ai Cập có tổng cộng 41 Nome. Một số trưởng quan Nome cũ đã bị thay bằng các quý tộc hoặc đại thần khác. Còn những người tạm thời được giữ lại chức vụ thì để cắt đứt thế lực họ đã gây dựng tại các địa phương, Lahotep cho luân chuyển toàn bộ: quan Hạ Ai Cập điều lên Thượng Ai Cập, quan Thượng Ai Cập điều xuống Hạ Ai Cập, luân phiên đan xen.

Nói thẳng ra, nếu bắt đám quan lại Hạ Ai Cập phải lựa chọn một người thống trị giữa Hồng Vương và Bạch Vương, họ vẫn sẽ chọn Bạch Vương, đối với người trí tuệ thì tài hoa của bọn họ có thể có đất dụng võ, kẻ tham lam thì ít nhất sau này xác chết của họ cũng không bị treo lên tường thành cho kên kên rỉa đi đôi mắt.

Lahotep ít nhất sẽ để lại cho quý tộc một chút danh dự cuối cùng, thân xác nguyên vẹn trước khi vào cõi chết. Còn về việc trái tim của những kẻ tội lỗi có vượt qua được nghi thức cân đo của Ma’at hay không, có bước vào kiếp sau được hay không, đó là chuyện của các vị thần. Lahotep chỉ đảm bảo rằng luật pháp của vương quốc tước bỏ sinh mạng kẻ phạm đại tội và đưa họ xuống Minh Hà.

Nếu không phải là thời chiến, và lại đang đi ngược dòng, chuyến hồi kinh về Thebes này đáng lẽ có thể thong thả hơn.

Trong gần một tháng, bọn họ thỉnh thoảng dừng lại ở các Nome ven sông, khảo sát tình hình từng nơi để quyết định xem các chính sách sau này có thể thuận lợi thực thi hay không.

Đến ngày hoàng hôn ấy, bình minh của Thành Thebes đã hiện ra ở chân trời. Dọc hai bờ sông, người dân reo hò chào đón, đông đến mức từ boong thuyền chỉ nhìn thấy những cái đầu đen chen chúc trong phấn khích.

Khi bóng dáng vị Pharaoh và thần sứ cùng xuất hiện nơi đầu thuyền, người dân Thebes nhảy nhót hoan hô, tán tụng trí tuệ của thần sứ và sự anh minh của Pharaoh.

Gần một năm thần sứ vắng mặt, khí tượng Thebes đã thay đổi hoàn toàn. Nhờ “di sản” mà Tân Hòa Tuyết để lại trước khi bị bắt đi, suốt một năm nay người dân không còn chịu đói nữa. Giống ngô vàng thần kỳ sau khi cải tiến có sức chịu hạn đáng kinh ngạc đã trở thành món ăn thường ngày, sản lượng gấp đôi tiểu mạch Emir! Theo kế hoạch, họ cũng đang xây đập chứa nước về sau dù gặp đại hạn cũng sẽ không còn cực khổ như trước.

Giờ đây hai miền đã thống nhất, Thebes trở thành đô thành chung của Thượng và Hạ Ai Cập, những phúc lợi ấy sẽ được mở rộng đến khắp vùng cát vàng.

Nhìn về phía người dân ven sông Nin, Lahotep nói chậm rãi:

“Không ai còn phải chịu bất hạnh. Không ai sẽ phải chịu đói. Nước sông đầy ắp khắp nơi, đất đai màu mỡ cho vụ mùa lớn và dân chúng vì thế mà ngẩng cao đầu.”

“Đây chính là điều ngài từng nói với tôi, dáng vẻ của Ai Cập mà ngài muốn thấy.”

Lahotep quay sang Tân Hòa Tuyết. Đôi mắt xanh tím dần trở nên kiên định.

“Vì lý tưởng chung của chúng ta, tôi sẽ dốc toàn bộ sức lực.”

Tân Hòa Tuyết đáp lại bằng giọng ôn hòa:

“Tôi đã tận mắt thấy Ai Cập thay đổi và phát triển. Ngài là một vị quân chủ xứng đáng.”

Nghe được lời khẳng định ấy, trong khoảnh khắc, Lahotep dường như không giấu được cảm xúc. Hắn nắm lấy tay phải của Tân Hòa Tuyết:

“Tôi đang tiến hành cải cách tôn giáo. Tôi muốn Nefer Iah trở thành thần minh tối cao của vùng đất này.”

“Tôi sẽ xây cho ngài ngôi đền thần đẹp đẽ và quý giá nhất trong vương quốc. Tượng ngài và tôi sẽ đứng dưới kim tự tháp. Dù ngàn năm trôi qua, người đời cũng sẽ biết đến công đức của ngài và tôi.”

Mọi người đều kính sợ thời gian, mà thời gian lại kính sợ kim tự tháp.

Nó đứng đó như mặt trời, mặt trăng và các vì tinh tú, sừng sững ở một điểm bất biến giữa thế gian, và dường như còn có thể trường tồn mãi mãi.

Lahotep một lòng một dạ với kế hoạch của mình. Hắn chỉ tay về phía ngôi đền đang được khởi công bên bờ tây Thebes, nhất thời không để ý đến biến hóa thoáng qua trong ánh mắt Tân Hòa Tuyết.

“Nửa tháng nữa, Thebes sẽ cử hành lễ đăng vị của hai vị chủ nhân thổ địa.”

Lahotep quay đầu lại, lặng lẽ đối mặt cùng Tân Hòa Tuyết. Giọng hắn trang trọng:

“Tôi hy vọng chính ngài sẽ trao cho tôi vương miện.”

Tân Hòa Tuyết im lặng chốc lát. Lahotep kiên nhẫn chờ đợi y trả lời.

“Dưới ánh mặt trời, nghi thức sẽ không kéo dài lâu. Tôi sẽ thu xếp mọi thứ thật chu toàn. Khi ấy người sẽ rất đông, buổi lễ cũng vô cùng long trọng, nhưng đối với ngài chỉ có một phân đoạn, chỉ cần dưới ánh mặt trời, thay tôi đội vương miện.”

“Ngài có thể khoác áo choàng dài. Có thể hơi nóng một chút, nhưng nghi thức ấy rất nhanh sẽ kết thúc. Tôi bảo đảm.”

Lahotep nói mãi không ngừng, giọng dần gấp gáp, đến mức ai cũng cảm nhận được hắn kỳ thực đã vì sự trầm mặc của Tân Hòa Tuyết mà không còn giữ được vẻ bình ổn, dù trên gương mặt hắn vẫn cố duy trì vẻ ôn hòa quen thuộc.

Cuối cùng, Tân Hòa Tuyết đáp:

“Đương nhiên. Tôi sẽ vì ngài mà lên ngôi.”

Vai lưng căng cứng của Lahotep khẽ thả lỏng. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, sắc mặt hắn chợt trở nên trắng bệch.

“Sau đó… nếu hai miền được thống nhất, nghĩa là tôi đã hoàn thành sứ mệnh.”

Tân Hòa Tuyết hơi nghiêng đầu.

“Trước khi rời đi, tôi muốn gặp Shamul một lần.”

“……”

Một khoảng dài tĩnh lặng.

Lahotep nhìn chăm chăm vào y, ánh mắt không còn chứa nổi cảm xúc. Mãi đến khi mặt trời phương tây chìm hẳn xuống dòng Nin, hắn mới thốt lên:

“Hắn chết rồi. Đã chết.”

Không khí dường như đông cứng lại.

Lahotep gằn từng chữ:

“Em vẫn phải rời đi sao?”

Tựa hồ trong đầu hắn đã gộp hai chuyện vào làm một. Mọi biểu cảm trên mặt đều tan biến, lớp mặt nạ ôn hòa, nhân từ dày cộp kia cũng bị gỡ bỏ hoàn toàn.

......

Tân Hòa Tuyết bị đẩy ngã xuống chiếc giường mà y vẫn ngủ mỗi khi ở kinh đô Thượng Ai Cập. Và thỉnh thoảng, khi Lahotep đến đây, hai người từng có những đêm trò chuyện rồi yên bình ngủ chung.

Giờ đây, cục diện đã đảo lộn.

Trên giường đang diễn ra một chuyện long trời lỡ đất. Màn trướng bị giật rơi, bức bích họa hoa lệ trên trần cung điện trở nên chao đảo trong mắt Tân Hòa Tuyết.

Chiếc nhẫn bị mạnh bạo lột khỏi tay y, ném xuống sàn.

【Giá trị ngược tâm của Lahotep +10】

Lahotep áp môi lên gò má y, từng đường từng đường chạm xuống đôi môi phớt sắc, một sự vội vã pha trộn khao khát và chiếm hữu, như sư tử đang nóng lòng đánh dấu con mồi. Hơi thở hai người hòa lẫn, nóng ấm và rối loạn, thân thể cũng áp vào nhau đến không còn khe hở.

Bàn tay hắn chạm đến nơi thầm kín, và ngón tay hắn cảm nhận được sự ấm ẩm ướt đáp lại.

Lahotep nhìn trân trân thân hình tr*n tr** của người tình trước mắt, giọng khàn nén lại:

“Đêm lễ mừng Thần Ngưu ấy… cơ thể chúng ta vốn rất hòa hợp, đúng không?”

Không nghe được câu trả lời của người dưới thân, ngón tay của hắn thuận thế tiếp tục xâm nhập. Tân Hòa Tuyết bật ra một tiếng rên, sống lưng y như bị điện giật buộc y phải ưỡn ngực, hơi thở nóng hổi tràn khỏi môi.

“Những gì Shamul từng làm… tôi đã làm sớm hơn hắn.”

Lahotep dường như thực lòng không hiểu:

“Tại sao?”

Đôi mắt Tân Hòa Tuyết phủ sương mờ vì khoái lạc bị ép buộc phải trỗi dậy sau thời gian dài không được xâm nhập. Cả động tác lẫn ngón tay lúc cử động đều vô cùng gian nan, hơi thở đều run rẩy khó thành hình:

“Anh.…anh biết rồi ư?”

Trả lời y chỉ là nụ hôn cuồng loạn như giông bão.

Khi Lahotep vô tình chạm đến một điểm khiến thần trí người ta choáng váng, khóe mắt Tân Hòa Tuyết ứa nước, cố run rẩy đẩy hắn ra:

“Nhưng đêm ấy… đêm lễ Thần Ngưu đó chỉ là một tai nạn. Chúng ta đã thống nhất như vậy, chẳng phải sao?”

“Không!”

Lahotep gầm lên, khàn đục như sư tử bị thương.

“Đêm đó… tuyệt đối không phải ngoài ý muốn!”

Sau tiếng phủ định gần như xé họng ấy, lớp tình cảm bị dồn nén bấy lâu dường như được hé mở, kéo theo chút lý trí vừa mới quay về.

“Nếu chỉ là ngoài ý muốn, tôi đã có thể tùy ý gọi một vũ nữ, hoặc bất kỳ ai bằng lòng dâng thân vì thần sứ, để giúp em giải tỏa đôi chút phiền não.”

“Nhưng sau đó… cả em và tôi đều biết chuyện gì đã xảy ra.”

“Không phải ngoài ý muốn. Cũng chẳng phải do men say. Là tôi.”

Lahotep đặt một nụ hôn lên môi Tân Hòa Tuyết, như muốn nuốt trọn tiếng kêu nghẹn ngào của thần sứ. Hắn khẽ run, giọng chua xót:

“Là tôi… là tôi đã vì em mà thần hồn điên đảo.”

Hắn hít sâu một hơi, thọc tiếp ngón tay vào. Khi hắn đưa ngón tay ra kéo theo mật dịch ồ ạt chảy ra. Bàn tay mạnh mẽ nâng lấy đôi chân Tân Hòa Tuyết dễ như trở bàn tay, như muốn chứng minh điều mình nói:

“Giờ thì… hãy nhìn đi. Cơ thể của chúng ta vốn dĩ rất hòa hợp.”

Tân Hòa Tuyết ngửa đầu, chiếc cổ trắng thon ngẩng cao như thiên nga dâng sẵn cổ chờ chém. Tư thế ấy Lahotep sinh ra cảm giác như thể chỉ cần tiến thêm một chút thôi, hắn sẽ làm xé rách cơ thể trắng nõn mềm mại của người mình đang giữ chặt.

Một thoáng do dự. Nhưng nỗi đau không kham nổi khiến Lahotep đành buông bỏ, thân mình run lên rồi cúi gập xuống, bất lực.

“Đáng… chết!”

Hắn hiếm khi bật ra một lời th* t*c như vậy.

Khi Tân Hòa Tuyết kịp định thần, Lahotep đã chỉnh lại y phục, mặt tái đi, rồi bước nhanh ra ngoài.

“Tôi sẽ quay lại ngay.”

Chỗ u ám nhất Vương cung Thebes, một nhà lao ẩm thấp và lạnh lẽo.

Trần nhà chỉ mở một ô cửa nhỏ, khảm pha lê, để lọt chút ánh nắng le lói và ánh sao đêm xuống.

Chính giữa là một bể nước vuông. Ngay trên mặt nước, một chiếc lồng sắt khổng lồ được treo lơ lửng, khiến tù nhân chỉ có thể bị giam ngay giữa lòng hồ.

Trong nơi này, bất kỳ vật sắc nhọn nào cũng bị cấm tuyệt đối. Tên phạm nhân cho dù muốn làm hại huynh trưởng mình bằng cách cộng hưởng cảm giác, cũng chỉ có thể đập vào lồng sắt. Nhưng mỗi khi hắn làm thế, lính canh sẽ thao tác cơ quan, khiến cả chiếc lồng bị nhấn chìm xuống nước.

Một kiểu tra tấn bằng ngạt nước, sức nổi sẽ buộc tù nhân phải dừng lại việc đập vào lồng sắc tạo vết thương, rồi khiến tù nhân nhanh chóng ngất đi trong giây lát. Sau đó, lồng sắt sẽ được kéo lên, để hắn tỉnh lại và tiếp tục bị giam cầm.

Khi Lahotep bước vào, hắn đứng cách bể nước một đoạn, ánh mắt nhìn thẳng vào lồng sắt.

Hắn không thể giết Shamul, hai anh em sinh đôi có liên kết sinh mệnh. Tất cả những gì hắn có thể làm… chỉ là dùng cách này để giam cầm sự tự do của Shamul.

Shamul vừa được kéo lên khỏi mặt nước.

Mái tóc vàng của hắn đã mất ánh sáng, bết lại, phủ lên khuôn mặt nhợt nhạt như lệ quỷ từ đáy nước vừa trồi lên.

Một con dao găm xoay nhẹ trong tay hắn, ánh thép lạnh lẽo lóe sáng.

Shamul nhếch môi, cười lạnh:

“Đây là cách anh đối xử với lính của anh sao?”

Lahotep liếc sang hai lính gác. Cả hai đã sợ đến mức quỳ sụp xuống, mặt mày tái nhợt xin tội.

Shamul xoay dao, đầu mũi hướng thẳng vào ngực mình, lưỡi thép chúc xuống phía dưới h* th*n.

Đôi mắt hắn đỏ ngầu, điên dại khiến người ta không rét mà run:

“Đừng mơ động vào Ankail của tôi… đồ cướp đoạt ti tiện.”

Lahotep không nhịn nổi nữa:

“Shamul, cậu phát điên rồi sao?!”

Lớp mặt nạ ôn hòa, bình tình hắn luôn mang theo vỡ tan, tưởng như có thể nghe thấy tiếng nứt vỡ sắc lạnh của nó rơi xuống nền đá cẩm thạch.

Shamul bật cười khanh khách, đầy châm chọc:

“Kẻ nhàm chán, khuôn phép như anh… ngoài chuyện đó ra, anh làm gì có bản lĩnh mang lại cho Ankail bất kỳ kh*** c*m nào?”

Tác giả có lời muốn nói:

Huynh trưởng tốt đoạt vợ của em, em trai độc ác nổi điên tự tổn thương con c* của mình.

Tin vui: Không bị… cắt.