Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 176

Chương 176:

- Bồ Trung Tửu -

Nhà ngục ẩm thấp và tăm tối như nuốt trọn mọi cảm xúc tiêu cực. Ánh sáng duy nhất đến từ vầng trăng treo lơ lửng trên cao và ngọn đuốc cắm nơi bức tường đá ngay cạnh lối vào.

“Cậu đang chế nhạo tôi sao?”

Lahotep không nổi giận mà bật cười khinh bỉ. Hắn bước lên tấm đá cẩm thạch bên cạnh, cách Shamul một khoảng ao nước rộng và chiếc lồng sắt lạnh lẽo. Khí thế đối đầu giữa hai người căng như dây cung muốn đứt.

“Shamul, từ nhỏ đến lớn, cậu lúc nào cũng là kẻ bại trận dưới tay tôi. Lấy tư cách gì mà dám chế giễu huynh trưởng?”

Giọng Lahotep lạnh lùng khi hắn quay sang hai tên lính đang đứng trong phòng:

“Ra ngoài lĩnh phạt. Báo cho những người khác: một nén nhang nữa thì đổi ca.”

Hai tên lính cúi đầu rời đi.

Ngọn lửa trên đuốc cháy vểnh lên, ánh sáng chập chờn theo luồng gió lùa qua hành lang dài dẫn từ ngoài vào nơi sâu nhất của ngục tối. Lửa lay động, bóng sáng hắt lên đôi mắt của Shamul.

Trên tường là ánh lửa rực rỡ, nhưng trong hồ lại là làn nước lạnh buốt đến tận xương.

Dù cái giá lạnh khiến người ta run rẩy, nhưng khi Lahotep lấy ra chiếc nhẫn hồng ngọc ấy, cơn phẫn nộ trong lòng Shamul lập tức bùng nổ dữ dội như lửa cháy lan đồng cỏ.

“Anh dám cướp nhẫn của em ấy?!”

Sắc mặt Shamul đã tối đến mức không còn từ nào diễn tả nổi, ứ hận đến như có thể chảy thành máu.

Thấy Shamul khó chịu đến vậy, Lahotep càng ra vẻ đắc thắng như mũi tên trúng hồng tâm. Hắn chỉnh lại y phục và tư thế, thong thả bước dọc theo mép hồ.

“Câu nói của cậu thật khó nghe. Bấy nhiêu năm không gặp, cậu vẫn y như xưa. Khi còn nhỏ, tranh nhau một con thú, cậu liền mách cha mẹ, bịa chuyện này nọ để bôi nhọ tôi. Thật đáng thương hại.”

“Anh mới là kẻ nói bậy,” Shamul nghiến răng, ánh mắt không rời khỏi chiếc nhẫn đang kẹp giữa ngón tay Lahotep. “Con linh dương đó rõ ràng là tôi bắn trúng trước!”

Lahotep khựng lại, xoay người đối diện hắn, lạnh lùng hỏi lại:

“Nhưng mũi tên của cậu không bắn trúng điểm yếu chí mạng. Đúng chứ?”

“Cũng giống như chiếc nhẫn này.”

Hắn xoay chiếc nhẫn giữa ánh trăng và ánh mắt, nâng nó lên khung vào vầng trăng tròn trên cao.

“Đêm nay trăng đẹp thật. Lẽ ra tôi đã có một đêm hoàn mỹ bên Iah.”

“Nefer Iah… cái tên ấy quả thật rất hợp với em ấy, đúng không?”

Giọng nói hắn dần chậm lại.

Shamul lập tức nhận ra điều gì đó. Mắt đỏ ngầu, hắn gầm lên:

“—— Câm miệng!”

Nhưng tiếng gào ấy chẳng thể ngăn Lahotep nói ra sự thật.

“Tên của thần sứ… là tôi đặt cho em ấy.”

Tí tách… tí tách…

Giọt nước từ mái tóc Shamul rơi xuống hồ, nhưng hắn lại nghe như chính trái tim mình đang nhỏ máu thành từng tiếng.

【 Giá trị ngược tâm của Shamul +15 】

Có lẽ vì máu trong cơ thể dần lạnh đi, lại thêm tiết trời Thebes về đêm chênh lệch nhiệt độ, và vì bao năm trời không nhìn thấy mặt trời… Shamul cuối cùng cảm nhận rõ sự lạnh thấu xương của hồ nước này.

Bóng hắn phản chiếu trên mặt nước, mái tóc vàng rối bời, mất hết ánh sáng, thảm hại như một con chó săn bị vứt lại nơi hoang dã. Từng lọn tóc ướt sũng bết vào da, như những mũi gai băng giá đâm vào thịt.

Hắn bám lấy song sắt của chiếc lồng, khẽ cử động, rồi bất chợt bật cười khàn khàn:

“Thế thì đã sao?”

Ánh mắt Lahotep khẽ nheo lại.

Shamul bật lên một nụ cười lạnh, dữ dội:

“Em ấy chịu đeo chiếc nhẫn ấy, chẳng phải đã đủ để chứng minh em ấy yêu tôi sao?”

Hắn giơ bàn tay mình lên, mu bàn tay hướng về phía Lahotep, để đối phương nhìn thật rõ chiếc nhẫn đôi trên ngón áp út tay trái.

“Chúng tôi đã thề nguyện trước thần *S*S.”

Ánh đuốc phản chiếu lên mặt nước lấp lánh.

Shamul hỏi:

“Còn anh thì sao?”

“……”

【 Giá trị ngược tâm của Lahotep +15 】

Một con mèo tuyết trắng, lông mượt như tơ và chiếc đuôi dài như bông bồ công anh, chậm rãi ngạo nghễ bước vào nhà ngục âm u sau khi hai tên lính vừa lui ra. Nó dựng cao chiếc đuôi, bước từng bước khoan thai dọc hành lang tối rồi ngồi phịch xuống tấm thảm, ung dung l**m lông chải chuốt bộ lông mềm mại của mình.

Nghe thấy từng đợt giá trị ngược tâm vang lên đều đặn, động tác của mèo trắng thoáng khựng lại.

Gì đây?

Chẳng phải đang hành hạ nhau sao?

Kiểu này… không chết người thật à?

Tân Hòa Tuyết lừ đừ bước đến, ngồi xuống thảm và xoa nhẹ lớp đệm thịt dưới móng của chính mình.

【Giá trị ngược tâm hiện tại của Shamul: 90】

【Giá trị ngược tâm hiện tại của Lahotep: 95】

“Tôi có thể tự tay tháo chiếc nhẫn này khỏi tay Iah,” Lahotep cười nhạt, gương mặt bình thản như mặt hồ lặng gió, “thì cũng có thể xóa sạch mọi dấu vết mà cậu từng để lại trong lòng em ấy.”

“Bộp.”

Chiếc nhẫn rơi xuống hồ nước.

Shamul lập tức phát điên, nắm lấy song sắt của lồng giam, lay mạnh đến mức cả chiếc lồng cũng rung chuyển dữ dội:

“Lahotep! Tôi phải giết anh!”

Chiếc lồng bằng sắt chỉ chiếm phần trung tâm của bể nước rộng lớn, còn chiếc nhẫn thì đã rơi về phía mép xa nhất của bể.

Lahotep nói:

“Từ giờ, nó chẳng còn là gì cả.”

Mèo trắng ngáp dài.

Nó thong thả dùng chân trước vuốt qua tai, chăm chú chỉnh lại những sợi lông dài mềm mịn.

Bộ dạng hai người kia đối đầu kịch liệt khiến nó xem đến phát chán. Thấy có vẻ sắp đến hồi kết, nó chẳng buồn quay đầu lại, dựng thẳng chiếc đuôi to rồi lắc lư bước đi, biến mất vào cuối hành lang tối.

……

Đêm đó Lahotep không hề trở về. Tân Hòa Tuyết hiểu rất rõ, chỉ nhìn vào mức tăng vọt của giá trị ngược tâm cũng biết, những lời của Shamul quả thật đã k*ch th*ch Lahotep.

Lahotep chỉ là không muốn đối diện với sự thật rằng Tân Hòa Tuyết tự nguyện đeo chiếc nhẫn ấy. Hắn vẫn chưa nghĩ ra phải đối mặt với Tân Hòa Tuyết như thế nào.

Hơn nữa, trước đó thái độ Tân Hòa Tuyết dành cho hắn chỉ toàn là từ chối.

Chẳng lẽ phải tự dối mình…

Cướp lấy thân thể của thần sứ sao?

Đó không phải điều Lahotep muốn.

Dù vậy, hắn vẫn có thể tìm cách khác, dùng lý do chính đáng để tiếp cận thần sứ.

Ví dụ như việc xây dựng điện thờ Nefer Iah, đặt ở bờ tây thành Thebes. Cuộc cải cách tôn giáo mà Lahotep ấp ủ bấy lâu cuối cùng đã bùng lên mạnh mẽ. Lúc này cũng đúng là thời điểm quyền uy và ảnh hưởng của hắn đạt đến đỉnh cao nhất kể từ khi kế vị. Toàn bộ Ai Cập vừa được hắn thống nhất, tầng lớp tư tế cũ từng gây chia rẽ cũng đã tan rã, danh tiếng của thần sứ vang xa và được lòng dân, đến lúc này tất cả điều kiện cải cách đều đã chín muồi.

“Ngồi yên một chút, Iah.”

Lahotep thỉnh cầu thần sứ hóa thành mèo. Hắn nói với Tân Hòa Tuyết rằng chỉ cần ngồi ngay ngắn tại chỗ là được.

Bên cạnh, vị Tể tướng tha thiết nói:

“Thần sứ đại nhân, đây là họa sư hoàng cung. Hắn sẽ vẽ lại hình tượng của ngài. Còn vị này là thợ thủ công nổi tiếng nhất ở đại mạch phía tây. Uy nghi của ngài sẽ được khắc họa trên tượng thạch cao, để đời sau được chiêm ngưỡng ánh sáng vĩnh hằng của ngài.”

Nghe vậy, Tân Hòa Tuyết phấn chấn, toàn thân lông dựng phồng như bông bồ công anh chín rộ. Một sợi lông trắng tinh theo gió bay lơ lửng trong không trung.

Lahotep đưa tay nhặt lấy sợi lông vừa rơi khỏi thân mèo. Mèo trắng lúng túng đưa chân lên l**m, giả vờ như đó là điều bình thường.

Gần đây đang đổi mùa, nên y bị rụng lông một chút, dù là Thần Mèo đại nhân cũng không thể kiểm soát hết mọi thứ.

May thay, những chuyện nhỏ này chẳng hề ảnh hưởng đến sự uy nghi của thần linh.

“Meow.”

Các ngươi làm nhanh lên một chút đi.

Tân Hòa Tuyết nói, vì hình mèo không thể duy trì quá lâu.

“Meow meow, meow.”

Mọi người xung quanh đều ngồi nghiêm chỉnh, ra vẻ lắng nghe ngôn ngữ thần linh. Trí tuệ và huyền bí trong từng tiếng “meow” còn quá cao siêu để họ hiểu được, nhưng điều đó chẳng ngăn họ cúi đầu tán tụng ý chỉ của thần.

Tân Hòa Tuyết: “……”

Xấu hổ đến mức y chỉ còn biết ngáp một cái đầy tao nhã.

Khi những bức họa và tượng điêu khắc đầu tiên mang hình tượng mới từ vương cung được công bố, truyền thuyết về một vị thần mới cũng theo đó lan truyền khắp nơi...

Nefer Iah mỹ lệ, đôi khi xuất hiện dưới hình dáng một con mèo, dạo bước giữa nhân gian.

Mặc dù trong thần thoại vùng này đã có Thần Bast — vị thần cũng mang hình dạng mèo khi giáng thế, nhưng không ai nhầm lẫn hai vị thần này. Thần Bast là một con mèo lông ngắn màu nâu đậm, còn Thần Iah lại là một con mèo lông dài trắng như tuyết, vốn gần như không thể nhìn thấy ở vùng đất nắng nóng đầy cát vàng này.

Vì vậy, chỉ cần thấy một con mèo như thế nơi đây, mọi người lập tức cúi đầu xưng thần, dâng trọn lòng trung thành.

【Chúc mừng ký chủ hoàn thành thành tựu: Quốc gia văn minh thờ Thần Mèo.】

Giọng K vang lên, mang theo chút hài hước trêu chọc, nếu như giọng máy móc lạnh lẽo của hắn có thể mô phỏng được kiểu trêu chọc ấy.

Tân Hòa Tuyết ngoáy nhẹ chiếc đuôi to, rồi đặt móng xuống ấn một cái.

【Chuyển sang chế độ rời khỏi trật tự thế giới — giảm cảm giác đau.】

K: 【Ký chủ có muốn kéo dài thời gian giảm xóc không?】

Tân Hòa Tuyết liếc nhìn Lahotep, đáp:

【Nửa tháng.】

Tính từ bây giờ, đúng nửa tháng sau, cũng chính là ngày hôm sau lễ đăng cơ của Lahotep.

Đó sẽ là ân huệ cuối cùng mà Miêu Thần dành cho vị vua mới.

……

Ánh vàng kim mở đường xuyên qua tầng mây, phủ lên núi non Thebes một lớp phấn vàng rực rỡ.

Chim ưng săn mồi tung cánh từ chân trời, lượn một vòng cao rộng rồi đáp xuống thân cây gỗ vàng bên cạnh tế đàn.

Lễ đăng cơ của vị quân chủ thống nhất hai vùng thổ địa được tổ chức rộng lớn và trang nghiêm. Người đời ca tụng hắn là vị vua đứng trên vạn vị vua, chư phương thần phục. Suốt nửa tháng qua, các vùng Nome, các nước láng giềng và những bộ lạc xung quanh đều mang lễ vật đến triều cống, như những dòng sông hợp lưu đổ về vương đô Thebes.

Đây là khoảnh khắc linh thiêng nhất giữa trời đất. Mặt trời xuyên thủng màn đêm còn sót lại, chậm rãi nhô lên.

Hàng cột đá khắc văn hình lá cói vươn cao uy nghi, dựng nên một thần điện tráng lệ. Tế đàn đứng sừng sững giữa quảng trường như một ngọn núi thiêng.

Lahotep bước dần lên các bậc thang. Dưới chân hắn là hàng dài quý tộc và sứ giả đang chờ đợi. Còn ở đỉnh bậc thang, nơi dành cho người sẽ cùng tên hắn lưu truyền ngàn đời.

Lahotep sớm đã hiểu rõ lòng mình. Hắn yêu người đó, và càng vì thế mà không thể để bất kỳ kẻ nào phỉ báng mối quan hệ giữa họ. Hắn muốn tôn người ấy lên tới độ cao của thần quyền, vượt lên cả vương quyền.

Cuối cùng, hắn dừng lại trước Tân Hòa Tuyết, quỳ xuống. Lahotep cúi đầu, khẽ hôn lên mép hoa văn chỉ vàng trên áo thần minh.

Sau đó hắn đứng dậy, mỉm cười đối diện ái nhân:

“Iah, xin hãy làm lễ đăng cơ cho tôi.”

Một luồng ánh sáng như gió lùa, men theo đền thần, sân trước, hồ thánh và đình viện của thánh điểu, chiếu rọi lên biểu tượng của cả Thượng Ai Cập lẫn Hạ Ai Cập.

Chiếc vương miện được nâng lên bởi đôi tay trắng ngần, rồi đội lên đầu Lahotep.

【Giá trị tình yêu của Lahotep đã đạt tối đa】

“Ngài là một quân vương xứng đáng,”

Tân Hòa Tuyết nói bằng giọng điệu quen thuộc của ngày xưa.

Giữa lúc mọi người dưới tế đàn đang quỳ lạy, Lahotep lặng lẽ nắm lấy tay Tân Hòa Tuyết. Hắn cúi xuống hôn vào lòng bàn tay ấy, hành động khiến đôi mắt của thần sứ hơi cong lên vì ngứa ngáy.

Khoảnh khắc đó, những bức bích họa trên trần điện như rực sáng, thế giới trong mắt Lahotep tràn ngập sắc màu đẹp đến khó tin.

Nhưng chẳng hiểu vì sao….Trái tim hắn lại lỡ mất một nhịp.

Đặt hai người cạnh nhau, sắc môi của thần sứ lại càng tái nhợt đến đáng sợ. Trong khoảnh khắc ấy, Lahotep bỗng sinh ra một cảm giác kỳ lạ, như thể Iah sẽ bị cuốn bay lên trời cao như một cọng cỏ không rễ.

Hắn gắng giữ cho tâm trí mình ổn định, bởi sau nghi thức vẫn còn rất nhiều việc quan trọng cần quốc quân xử lý.

“Iah, em hãy về cung nghỉ ngơi trước đi.” Lahotep nói khẽ. “Ngự y sắp tới khám sức khỏe định kỳ cho em.”

Tân Hòa Tuyết mỉm cười với hắn, đây là nụ cười hiếm hoi mà gần đây y mới lộ ra với Lahotep.

Đến khi đối phương hoàn hồn từ nụ cười ấy, Tân Hòa Tuyết đã rời đi bằng con đường phía sau.

Băng qua hành lang dài, Tân Hòa Tuyết nhìn thấy vị khách đang đợi mình trong phòng chờ....

Một đôi đồng tử màu vàng kim, biểu tượng của huyết thống Nubia thuần khiết, đang nhìn y đầy căng thẳng và lo lắng.

Nubu khẩn thiết nói:

“Xin hãy theo tôi rời khỏi nơi này.”

………

Hai người thì thầm trò chuyện, giọng nhỏ đến mức chẳng ai để ý, bởi mọi người đều đang tập trung vào hướng tế đàn.

Một lúc lâu sau, cuộc trò chuyện kết thúc. Tân Hòa Tuyết khẽ gật đầu với Nubu. Họ trông chẳng khác gì hai người xa lạ tình cờ lướt qua, không để lộ bất kỳ dấu vết nào của việc vừa trao đổi chuyện quan trọng.

Cho đến khi Tân Hòa Tuyết rẽ vào hành lang và va phải con chó xám tả tơi.

“Ngài… định đi sao?”

Đôi mắt Saito đỏ ngầu, tràn ngập tơ máu, hắn cố chấp chắn trước con đường Mẫu Thần đang đi.

“Hãy mang tôi theo… đừng bỏ rơi tôi.”

Giọng Saito khàn đặc như bị giấy nhám mài rát. Đôi môi mỏng run rẩy đến không kiểm soát được.

“Tôi van ngài…”

Tác giả có lời muốn nói:

Con chó nhỏ không chịu nổi.

Thế giới tiếp theo sẽ viết về “hội chứng hoang tưởng bị hại”, bởi vì lại muốn ăn thiết lập nhân thê mèo Tuyết .

Người chồng sẽ biến thành chồng chết trong vòng ba chương, bởi vốn dĩ thiết lập nhân thê chính là vợ của mọi người mà…

Câu chuyện diễn ra trong một khu chung cư cũ nát như ổ chim bồ câu, thi thoảng lại xảy ra án mạng. Hàng xóm là một tên sát thủ liên hoàn đáng sợ, phu nhân, em chắc cũng sợ lắm đúng không…

Có tình tiết mặc đồ nữ - mặc sườn xám, cùng những yếu tố mang thai phi thường, sinh nở phi thường (thậm chí đứa bé còn không phải con người). Báo trước để tránh bị hù.

Nên thế giới “hội chứng hoang tưởng bị hại” là câu chuyện về một người mẹ đơn thân tội nghiệp đang mang thai, bị bao quanh bởi một đám cha kế dự bị đáng ngờ.