Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 177

Chương 177:

- Bồ Trung Tửu -

Saito biết rõ từ trước đến nay mình chưa bao giờ là kẻ khiến người khác dễ sinh thiện cảm. Dù là cha ruột, họ hàng bên nội, hay những kẻ cúi đầu cung kính gọi hắn là “ngài Anubis”, thì cảm xúc họ dành cho hắn đều chẳng lấy gì làm tốt đẹp.

Khứu giác của hắn bén nhạy khác thường, có lẽ vì từ nhỏ hắn đã sống cùng dã thú, cũng có thể bởi ngay từ lúc hắn chào đời, các tư tế đã dựa trên dị tượng nghịch lưu của sông Nin mà khẳng định: hắn không phải người tầm thường.

Saito có thể ngửi được mùi của bệnh tật, của cảm xúc… và cả thứ hương vị mơ hồ được gọi là “pheromone” của sinh vật.

Hắn cực kỳ nhạy cảm với những mùi đó. Và với tất cả những người gặp hắn, mùi phát ra từ họ nghe vào tai mũi hắn đều khó chịu đến mức chẳng khác gì mùi máu rỉ sét. Hắn thực sự không ưa nổi.

Mãi về sau, khi được đưa ra khỏi lồng sắt, bắt đầu học những điều căn bản của xã hội loài người, hắn mới hiểu được....

Cái mùi khó ngửi ấy, chính là mùi của “chán ghét”.

Ngay cả những kẻ quỳ rạp dưới chân hắn, dập đầu xưng là con dân của hắn, thật ra sâu thẳm trong lòng vẫn không thể xua đi sự sợ hãi. Cảm xúc họ dành cho hắn, hay dành cho người cha đầy kiêng kỵ của hắn, hoặc lợi dụng bản chất vương huynh hắn… tất cả đều giống nhau: thẳm sâu đều pha một sắc thái tinh vi không sao rũ bỏ — chán ghét.

Saito từng ngửi qua gió, qua hoa, qua mùi dê con mới sinh còn nằm trong ổ…

Nhưng khái niệm “dễ ngửi” lại là lần đầu tiên xuất hiện trong đời hắn, vào năm thứ 18 kể từ khi sinh ra.

Hôm ấy, sau khi đi ngang qua mỏ đá hoa cương khắc nghiệt vì mệnh lệnh của vương huynh, hắn đến gặp quan giám sát để bàn bạc. Không khí toàn mùi bụi đá, mồ hôi và hơi đất bị nung đến bốc lên từng làn sương trắng giữa cái nóng hầm hập. Chính vào lúc đó...

Saito ngửi thấy một hương thơm rất nhạt. Như mùi sáp thực vật, lại phảng phất đàn hương. Một thứ hương tĩnh lặng, thanh lãnh, gần như bị gió cát vùi lấp… nhưng hắn vẫn kịp lần theo và tìm được nơi nó xuất hiện.

“Dễ ngửi.”

Và theo sau đó, là một cảm xúc xa lạ:

“Thích.”

Từ sau vô số lần ngửi thấy “không thích”, sự “thích” bất ngờ ấy mạnh đến mức đánh trúng hắn trong khoảnh khắc.

Tất nhiên, cảm giác mãnh liệt ấy biến thành….tình yêu.

Hắn đã yêu mẫu thần của mình.

Thế nên hắn không thể chấp nhận việc Tân Hòa Tuyết muốn vứt bỏ hắn một cách dễ dàng như vậy.

“Nhưng anh chẳng phải lúc nào cũng rất nghe lời sao?”

Khi bị đưa trở lại cung điện của mẫu thần, Saito nghe thấy người nói với giọng điềm đạm như thế.

Cùng lúc ấy, một ly rượu mật ong vừa ủ được đưa đến. Tân Hòa Tuyết nhẹ giọng nhắc lại lời nhờ vả trước đó:

“Saito đã trưởng thành rồi, uống rượu cũng không sao. Vậy hãy giúp tôi nếm thử công thức mới của loại mật ong này nhé?”

Saito há môi định nói, nhưng không biết nên nói gì.

Bản năng dã thú trong hắn cảnh báo rằng đây là một chiếc bẫy… ngọt ngào.

Hắn muốn từ chối, nhưng hắn vốn là đứa trẻ nghe lời mẫu thần nhất....

“Bé ngoan.”

Tân Hòa Tuyết xoa mái tóc ngắn của hắn, nhìn hắn uống cạn ly rượu mật ong.

Dạo này vì bận rộn ở các công trường xây dựng đền thần, tóc Saito đã dài hơn nhiều, đuôi tóc thả xuống vai. Tân Hòa Tuyết để ý thấy hắn hay cau mày, thường bực bội hất tóc sang một bên, cứ như có nhựa cây bám dính lên người khiến hắn không được tự nhiên.

Tân Hòa Tuyết chậm rãi lên tiếng:

“Để tôi tỉa tóc cho anh nhé.”

Dưới nắng trưa lặng lẽ sau giờ ngọ, những lọn tóc đen nhỏ mịn từng dúm một rơi xuống mặt đất, khẽ vang lên tiếng tạch tạch nhẹ như bụi.

Bình an tràn xuống, nhẹ như một giấc mộng đẹp.

Trong giấc mộng ấy, giữa hương rượu mật ong ngọt dịu, giữa sự dìu dắt khẽ khàng của Tân Hòa Tuyết, Saito như trở về nơi khởi nguyên của sinh mệnh mình.

Hắn không còn là con sói hoang chạy lang thang giữa bãi cát nóng bỏng, không còn là con chó nhỏ mệt mỏi tìm kiếm chút hơi ấm của nhân gian. Từ thế giới đầy gai góc ấy, hắn trở về chiếc tổ nguyên sơ, ấm áp như trong bụng mẹ.

“Trở lại… trong bụng của mẫu thân…”

Saito thì thầm.

Đó là nơi trú ẩn cuối cùng mà hắn còn giữ được trong đời.

Đáy mắt hắn dâng lên dòng nhiệt nóng bỏng, cuộn trào như nước bị đun sôi.

Ngay lúc hoàng hôn buông xuống, dòng nhiệt ấy lại biến thành cơn buồn ngủ nặng trĩu, không thể cưỡng lại.

“Không sao đâu.”

Đầu hắn được mẫu thần kéo vào ôm sát bên cổ. Giọng nói ấm áp dần tan vào cơn mê buồn ngủ đang kéo đến.

“Ngủ đi.”

Là mẫu thần đang hát ru hắn.

Chỉ đến khi trọng lượng nơi cổ hắn trở nên nặng nề hẳn, Tân Hòa Tuyết mới nhẹ nhàng đỡ Saito nằm xuống góc trong của chiếc giường mềm. Thứ vẫn luôn bị đối phương cắm sâu trong cơ thể y, rút khỏi giữa hai đùi, khiến t*nh d*ch bên trong không kìm được mà trào ra ào ạt.

Tại sao lại bắn nhiều như thế?

…………

Tân Hòa Tuyết cau mày. Y muốn vào bể tắm để làm sạch, nhưng chỉ cần hơi cử động, cả lồng ngực liền dâng lên cảm giác buốt nhói kèm theo mùi vị máu tươi quen thuộc.

Một cơn ho khẽ bật ra. Từng đợt máu tươi phun ra, y dùng khăn tay lau đi.

Y xem như không nhìn thấy chiếc hộp được cất dưới gầm giường, cũng như mọi dấu hiệu mình vốn cần đối mặt. Bởi y biết rõ, thời gian chết và trình tự giảm xóc còn lại của mình chỉ đếm dưới hai mươi bốn giờ. Thân thể đang suy sụp từng khắc, nhưng hôm nay, y vẫn cố ý xin miễn kiểm tra của ngự y.

May thay, lễ đăng cơ đang đến gần cho nên công việc bận rộn đủ để khiến Lahotep không thể phân thân đến cung điện y dò xét.

“A...”

Tân Hòa Tuyết đưa tay sờ sau cổ, cảm giác được mấy dấu răng của Saito vẫn còn in lên da.

Hành động cúi đầu ấy khiến ánh mắt y vô tình lướt xuống ngực mình.

…Sưng đỏ lên một cách khó coi.

Kết hợp cả hai điều đó, Tân Hòa Tuyết không thể không liên tưởng....

Sao lại giống… một con chó đến thế?

【K.】

Và như thường lệ, “K” — người chồng vô dụng lại tiếp tục tỏa sáng trên sân khấu xử lý tất cả hậu quả thay y. Dù đúng ra, hắn ta là kẻ vô hình, ngay cả việc nói hắn tỏa sáng cũng không đúng nghĩa.

…………

Tân Hòa Tuyết ngủ thiếp đi sau nửa đêm. Tới khi bầu trời phía đông dần nhuộm sắc trắng như bụng cá, y tỉnh giấc đúng giờ. Gió sớm mang hơi sương mát lạnh thổi qua khe cửa, khiến y thấy tỉnh táo hơn.

Y thay lại bộ y choàng trắng thanh khiết quen thuộc, không mang theo bất kỳ món trang sức nào.

Lúc này cả hoàng cung vẫn ngủ say trong dư vị hân hoan điên cuồng của tiệc mừng lên ngôi suốt đêm trước. Người hầu đều bị điều động lo liệu yến hội nên cung điện vắng ngắt. Tân Hòa Tuyết rời đi một cách dễ dàng, không một ai hay biết.

Trước khi bước ra cửa, y cúi đầu nhìn Saito đang ngủ say trong giường lần cuối.

Y hiểu rất rõ: lượng thuốc ngủ pha trong rượu mật ong đủ để Saito chìm vào giấc ngủ ba ngày liền.

Và như thế, y rời khỏi Saito, không để lại một đường sống nhỏ nào.

Nhưng y không thấy được, đúng lúc y quay lưng bỏ đi, từ khóe mắt khép chặt của Saito, một giọt nước màu bạc lặng lẽ rơi xuống.

Giống như chính Saito từng nói: khứu giác của hắn nhạy khác người. Từ nửa tháng trước, hắn đã ngửi thấy mùi bệnh tật thấp thoáng trên người mẫu thần, theo thời gian trôi qua, thứ mùi u ám dần che lấp hương lạnh vốn có trên người mẫu thần.

Cho đến ngày hôm qua, nó biến thành một mùi hương chín nẫu, diễm lệ nhưng mục ruỗng, như trái cây xanh bị ép lớn quá mức đến độ sắp thối rữa.

Hắn hiểu.

Mẫu thần đã bỏ rơi hắn.

Vĩnh viễn.

Đối với một con chó nhỏ trung thành, đó là bản án tàn khốc nhất.

【Giá trị tình yêu của Saito: ĐÃ ĐẠT GIỚI HẠN】

Hắn cắn đứt lưỡi, máu tươi dâng lên trong miệng Saito, dòng máu nóng tràn ra cuồn cuộn, thấm đỏ chiếc giường hắn đang nằm.

.......

Lúc đứng bên nhánh sông Nin để hủy bỏ hương vong ưu, Tân Hòa Tuyết chợt nhớ lại đêm Nubu đâm trọng thương Anath. Trong cung điện khi ấy cũng phảng phất mùi hương giống hệt, mùi vong ưu bị nước ngấm.

Nubu ám sát Anath, và lò hương trong điện cũng bị ai đó đốt lên thứ hương vong ưu ấy.

Trực giác nói cho Tân Hòa Tuyết biết: hai chuyện này chắc chắn có liên hệ. Thế nên sau khi Shamul xuất quân đến Memphis, y liền đến viếng ngôi đền thần của nữ thần *S*S, nơi Tabitha đang bị giam lỏng.

Tabitha từng là nữ nô do chính mẫu thân của Hồng Vương Bạch Vương tuyển chọn, đương nhiên biết không ít bí mật trong hoàng thất.

“Đứa trẻ đó? Mẫu thân nó chẳng phải là phi tử mà Nubia đưa sang hòa thân sao…? Tôi nhớ nàng chết rất sớm.”

Tabitha lục tìm trí nhớ một lúc lâu rồi đáp:

“Hồi đầu tôi theo nàng, cuộc sống của nàng chẳng dễ dàng gì. Nàng một lòng muốn diệt trừ cung phi được sủng ái nhất trước đó.”

Cung phi được nhắc đến, Tabitha không nêu tên, chính là mẫu thân chung của Hồng Vương và Bạch Vương.

“Hương vong ưu được dùng lên người phi tử kia, bởi nàng là người được sủng ái nhất lúc ấy. Còn phi tử hòa thân từ Nubia… chỉ là xui xẻo bị mời tới làm khách đúng lúc.”

Như vậy, thân phận mẫu thân của Nubu và nguyên nhân nàng chết gần như đã rõ.

Bởi đối với ngoại tộc, tác hại của hương vong ưu vượt xa lợi ích. Nó chỉ có thể giúp quên đi buồn đau trong chốc lát, nhưng nếu một thời gian ngắn không tiếp tục hít thứ hương đó, cảm xúc tiêu cực sẽ điên cuồng ập tới, khiến tinh thần người hít suy kiệt, váng đầu hoa mắt.

Khi còn nhỏ, Nubu đã tận mắt chứng kiến mẫu thân mắc bệnh rồi qua đời trong trạng thái kỳ lạ. Chỉ cần hỏi thăm thêm vài lời trong hoàng cung Ai Cập, hắn hẳn đã biết: cách đây vài trăm năm, loại hương này suýt nữa khiến cả vùng đất Ai Cập chìm vào suy vong.

Vậy nên, khi phát hiện mùi ấy trong cung điện của Anath, Nubu lập tức kết luận: vị hoàng tộc kia có liên quan đến cái chết của mẫu thân hắn. Bởi hương vong ưu đã bị cấm dùng nhiều năm, sao lại xuất hiện trong cung điện của một hoàng tộc?

Trùng hợp thay, mẫu thân của Anath chính là người từng được sủng ái nhất.

Thêm vào đó, lúc ấy tình thế rối ren, lá thư quan trọng chứng minh lão tư tế cấu kết Hạ Ai Cập còn đang bị tranh đoạt. Việc Nubu phái người ám sát Anath cũng là kết cục có thể đoán trước.

“Còn mùi vong ưu mà ngài ngửi thấy trong cung Anath…” Tabitha chậm rãi nói, giọng mang chút châm biếm, “Là tôi đưa cho hắn khi tôi còn ở Thượng Ai Cập. Loại hoàng tộc chỉ có tứ chi mà không có đầu óc như hắn, bị giam trong cung, uất ức không biết trút vào đâu… vừa nghe lời tôi liền tin ngay cái cớ vớ vẩn tôi bịa ra. Chỉ một chút hương thơm cũng đủ làm lộ ra lòng h*m m**n quyền lực tràn vào tim hắn.”

Nàng cong môi cười, nhưng nụ cười lại gượng gạo đến độ như muốn bật khóc.

“Cả đời không thể rời khỏi đền thần này nữa… cũng xem như trừng phạt tôi”

Tân Hòa Tuyết không đáp lời, chỉ im lặng rời đi.

Hôm trước ngày Ai Cập thống nhất, tin Tabitha chết trong đền thần lan ra. Những câu chuyện dài về hương vong ưu, từ đó bị chôn vùi dưới lớp cát vàng vô tận.

Giờ đây, khi trời còn mờ sáng, Tân Hòa Tuyết đến nhánh sông Nin phía ngoài hoàng cung. Nơi đó có một chiếc thuyền nhỏ đang neo lại.

Quan viên Nubia không nhiều, mà chiếc thuyền này vốn là thuyền dùng để đưa thần sứ lén vượt biên, được Nubu đích thân căn dặn phải giữ kín.

Nubu đang đứng đầu thuyền. Vừa thấy bóng áo trắng quen thuộc từ xa đi đến đúng hẹn, toàn thân hắn dâng lên niềm vui khó kiềm. Bất chấp lời can ngăn của thuộc hạ, hắn nhảy từ boong thuyền xuống bờ cát, bước nhanh đến đón vị thần sứ, ném luôn chiếc thuyền nhỏ lại phía sau.

Mẫu thân hắn chết trong cung điện Ai Cập lộng lẫy, và bóng ma của chuyện đó mãi bám lấy lòng hắn. Một trong những lý do hắn theo chân Tân Hòa Tuyết tiến vào Thebes là để tìm hiểu chân tướng chuyện mẹ hắn chết. Lý do còn lại, hắn không muốn một nơi như hoàng cung Ai Cập giam cầm một người tốt đẹp như thế.

Tình cảm Nubu dành cho thần sứ, ban đầu chỉ là kính ngưỡng thần linh. Không biết từ lúc nào, nó chuyển thành thứ tình yêu lẫn t*nh d*c.

Và đứng trước người ấy mỗi ngày, muốn kìm nén mới là chuyện khó nhất trên đời.

Nubu chưa từng tính toán rằng Tân Hòa Tuyết sẽ đồng ý rời đi cùng hắn. Trong mắt thần sứ, hắn vẫn chỉ là gã nô lệ mỏ đá hèn mọn. Dù hiện giờ hắn đã trở thành quân chủ Nubia, dù hắn là đồng minh giúp Bạch Vương thống nhất Ai Cập, hắn vẫn không thấy mình đủ tư cách đứng ngang hàng.

“Ngài đến rồi.”

Nubu mừng rỡ đến mức không che giấu được.

Nhưng niềm vui ấy đông cứng chỉ trong một chớp mắt.

Chưa ai kịp phản ứng, nguy cơ đã xuất hiện ngay sau lưng hắn.

Hơi lạnh của buổi sáng tinh mơ cắt ngang chân trời, đánh thức tia sáng vàng đầu tiên của ngày mới.

Cùng lúc đó, giọt máu đầu tiên vẽ thành một đường cong, vẩy xuống gương mặt Nubu.

【Giá trị tình yêu của Nubu: Đã đầy】

Toàn thân Nubu nhuốm đầy máu, ôm chặt thân thể mềm rũ của vị thần sứ. Cú sốc quá lớn và sự kinh hoàng ập đến khiến hắn không kịp trở tay. Hắn đột nhiên quay phắt lại, nhìn thẳng về phía hung thủ gây ra tất cả.

Đôi mắt kẻ đó đỏ đậm, tràn ngập cuồng loạn, không hề còn bóng dáng của lý trí, không giống như một con người nữa.

Hắn điên cuồng lao vào những thị vệ đang cố sức vây bắt.

Trong đầu Nubu chỉ kịp lóe lên một khả năng, kẻ này đã rơi vào cơn điên loạn vì quá lâu không được hít thứ hương vong ưu tệ nạn kia.

Anath.

Hóa ra nhát kiếm lúc đó không giết được hắn.

Mặt trời vàng rực nhô lên khỏi chân trời, mang theo hơi nóng lan dần trên mặt đất. Thế nhưng trong vòng tay Nubu, hơi ấm của người nọ lại không ngừng rút cạn. Cảm giác đó khiến hắn bật ra tiếng nấc nghẹn ngào:

“Thần sứ đại nhân… không… đừng mà…”

Có người tới muộn. Sau khi g**t ch*t Anath, thân hình kẻ ấy đẫm máu không biết của ai, khập khiễng từng bước tiến về phía họ. Hắn cúi xuống, bế lấy thần sứ, nhưng khi xoay người định rời đi, đôi chân không còn đủ sức chống đỡ, quỵ xuống bờ cát nóng.

Shamul vẫn còn đứng được, máu trên người hắn phần lớn là của Anath. Thứ làm hắn mất hết sức lực thật sự chính là hình ảnh hàng mi của Tân Hòa Tuyết khẽ rung động.

Không còn kịp nữa rồi.

Nhát kiếm xuyên qua lồng ngực ấy đã quá sâu. Máu vẫn không ngừng trào ra, nhuộm đỏ tấm áo choàng trắng.

Shamul không ngờ, lần gặp lại này lại diễn ra trong cảnh ngộ như thế.

“Tôi xin lỗi…” Giọng hắn khản đặc, nghẹn như tiếng gầm của một con thú bị dồn vào đường cùng. “Tôi thật sự xin lỗi…”

Hắn không nên vì trốn khỏi ngục mà chấp nhận giao dịch với Anath, dùng hương vong ưu để đổi lấy tự do.

Hắn không nên sau khi thoát ngục lại không lập tức tự tay kết liễu Anath.

Hắn không nên đến muộn đến vậy.

Nước mắt trào ra từ hốc mắt Shamul, rơi xuống khuôn mặt Tân Hòa Tuyết, làm đôi hàng mi trắng nhạt khẽ rung động.

“Shamul.”

Áo choàng trắng không còn trắng, nhưng đôi mắt thần sứ vẫn thuần khiết như thuở nào. Y cong khóe mắt, mỉm cười dịu dàng.

“Hãy… đeo cho tôi chiếc nhẫn ấy lần nữa.”

“Được… được mà…”

Shamul lôi ra chiếc nhẫn hồng ngọc từng được hắn vớt lại từ hồ nước trong ngục tối. Ngón tay run rẩy, hắn đeo nó vào ngón áp út của Ankail.

“Nó chưa từng bị vứt bỏ. Tôi mang đến cho em rồi…”

Đến cả ngón tay ấy cũng dính máu, sắc đỏ nhạt dần thấm vào viên đá quý.

Dưới ánh nắng vàng ấm, Tân Hòa Tuyết khẽ nhìn chiếc nhẫn. Làn da tái nhợt chạm vào ánh sáng, ửng đỏ lên, hơi ngứa ngứa.

“Tôi rất thích…”

Y đặt bàn tay phải vào lòng bàn tay Shamul. Máu dồn nghẹn cổ họng khiến y không thể nói thêm lời nào.

Thay vào đó, thật chậm rãi, thật nghiêm túc, từng nét một…

Y viết vào lòng bàn tay Shamul:

Tân – Hòa – Tuyết.

Đôi hàng mi trắng khẽ chớp, thậm chí còn mang chút tinh nghịch.

Shamul bừng tỉnh, hiểu ra.

“Tôi nhớ rồi! Tôi sẽ nhớ kỹ!”

Dù hắn chưa từng biết thứ chữ viết lạ lùng ấy, nhưng tình yêu khiến hắn khắc sâu hình ảnh từng nét chữ vào tận linh hồn.

Khi Lahotep, mang theo thương tổn từ phản ứng đồng cảm, vội vàng chạy đến, hắn chỉ kịp thấy bàn tay đã tái nhợt ấy rơi xuống từ tay Shamul.

Trên tay, chiếc nhẫn đỏ như máu vẫn lấp lánh rực rỡ.

【Giá trị tình yêu của Shamul: Đã đầy — Giá trị ngược tâm: Đã đầy】

【Giá trị tình yêu của Lahotep: Đã đầy — Giá trị ngược tâm: Đã đầy】

.......

Năm 2015, Ai Cập, Luxor.

Nơi đây có bảo tàng lớn nhất thành phố, trưng bày tinh hoa rực rỡ của nền văn minh Tân Vương Quốc.

Vào triều đại thứ 18 dưới thời Lahotep, Ai Cập đạt đến đỉnh cao thịnh vượng. Quốc thổ mở rộng: phía nam chạm đến thác nước thứ tư của Nubia, phía bắc giáp tận vùng Tjaru, đối diện đế quốc Assyria.

Dù là văn minh, nghệ thuật, kiến trúc hay kinh tế, tất cả đều sừng sững như ngọn núi giữa các vương quốc đương thời.

Triều đại Tisses kế vị cũng kế tục huy hoàng ấy.

Ngày nay, Luxor vốn là kinh thành Thebes xưa, vẫn còn lưu lại quần thể đền thần đồ sộ nhất, rộng lớn nhất Ai Cập cổ.

Sau cuộc cải cách tôn giáo của Lahotep, ngôi đền vĩ đại ấy phụng thờ vị Chủ Thần duy nhất:

Nefer Iah.

Theo bản dịch từ ký tự cổ Ai Cập, vị thần này mang đến mùa vàng bội thu, giúp dân thoát nạn đói, ban phát công cụ chiến đấu để quân đội bách chiến bách thắng mọi trận thành, khiến bốn phương khiếp sợ, không dám xâm phạm.

Dĩ nhiên, ân huệ mà vị thần ấy ban xuống khi xưa còn vượt xa những điều được kể lại.

Trong thời đại ấy, nơi con dân sống dọc bờ sông Nin, chẳng ai phải chịu bất hạnh trên mảnh đất màu mỡ này, chẳng ai phải lo đói khát. Dòng sông trù phú tràn đầy, đất đai trải rộng được mùa bội thu. Vì thế, họ vô cùng kiêu hãnh.

Họ để lại những áng sử thi bằng chữ viết, trải dài như dòng sông bất tận. Họ dùng sắc màu rực rỡ vẽ lên những bích họa huy hoàng, ca tụng người con của thần Iah trong ánh sáng dẫn dắt.

Mãi đến triều đại thứ 19, khi hoàng quyền một lần nữa đưa các vị thần cũ trở lại ngôi vị Chủ Thần, thì cuộc cải cách tôn giáo từ thời Lahotep nối dài hàng trăm năm đã chấm dứt mà chưa trọn vẹn.

Thế nhưng không ai có thể xóa đi dấu vết vị thần ấy từng tồn tại.

Trong các cuộc khai quật, người ta tìm thấy những quan tài mạ vàng tinh xảo lộng lẫy đến kinh ngạc. Dù trải qua ngàn năm, những mảng màu xưa đã nứt vỡ bong tróc, sự rực rỡ ban đầu vẫn đủ khiến kẻ hậu thế choáng ngợp.

Thần giới Minh Phủ—Anubis—hiện thân trong dáng chó sói, vẫn đứng canh ở phần đuôi quan tài, bảo hộ suốt mấy nghìn năm, chưa từng thay đổi.

Chiếc quan tài ấy hiện đang được trưng bày trong phòng triển lãm trung tâm của viện bảo tàng lớn nhất Luxor. Điều khiến người ta bất ngờ là: trong phần chú thích, ngay sau tên Nefer Iah, có một ký hiệu lạ tựa như dấu móc.

Nó trông giống như ai đó nguệch ngoạc vẽ thêm vào, chữ khắc ở mép quan tài xiêu vẹo, thô vụng, khó lòng nhận ra.

Có người nói ba chữ ấy giống hệt chữ Hán thời nay.

Nhưng Ai Cập hơn 1500 năm trước Công nguyên, sao có thể xuất hiện chữ Hán hiện đại?

Hướng dẫn viên đưa du khách đi qua phòng trưng bày.

Một người đàn ông tóc vàng đứng lặng trước quan tài. Sau cặp kính râm, đôi mắt xanh tím sâu thẳm chất chứa nỗi buồn.

“… Tôi thật muốn trộm em đi khỏi nơi này.”

Hắn thì thầm.

Lời nói kỳ lạ khiến vài người xung quanh đưa mắt nhìn.

Nhưng người đàn ông tóc vàng chỉ thong thả đeo kính râm lên, khoác áo gió rồi rời đi, vạt áo khẽ bay.

.......

Hai mươi lăm nghìn bộ Anh phía trên mặt đất.

Trong khoang hạng nhất của máy bay, hắn mở tấm bản đồ, khoanh lại địa điểm tiếp theo cần đến.

Sau lớp kính râm, đôi mắt xanh tím lóe sáng, giọng hắn thấp dần:

“Tôi sẽ tìm được em ấy… trước cả anh.”

Chỉ một khoảnh khắc sau, khí chất hắn đổi khác hoàn toàn. Gỡ kính râm xuống, hắn bật cười giễu mình:

“Si tâm vọng tưởng.”

Dù Lahotep năm xưa không thể cùng Nefer Iah kết thành hôn ước trước sự chứng giám của nữ thần *S*S…

Nhưng giống như lời thề Shamul từng thốt ra:

“Chỉ khi sông Nin cạn dòng, mặt trời diệt tận, mới có thể so sánh được với tình yêu tôi dành cho em”

“Dù thời gian có kết thúc, dù kiếp sau có đến, em vẫn không thể thoát khỏi tôi.”

“Vĩnh sinh vĩnh thế.”

Dù trải qua bao nhiêu kiếp luân hồi, bọn họ vẫn sẽ lần theo bước chân của chính Ankail, mãi cho đến khi tìm lại được người ấy.

Ankail… Ankail…

Tên gọi tượng trưng cho sinh mệnh và linh hồn.

Thân ái của tôi, Ankail.

Em là nguồn sống của tôi.

Em là nơi linh hồn tôi thuộc về.

Tác giả có lời muốn nói:

“Ankail” — cách người ta trìu mến gọi người vợ/bạn đời, đặt ngón giữa lên như một lời thề.

Nguồn gốc từ “ANKAIL” xuất phát từ bùa hộ mệnh Ankh của Ai Cập cổ: biểu tượng chữ thập có quai, tượng trưng cho sinh mệnh và quyền lực, thường xuất hiện cùng mắt Horus trong các bích họa trên lăng mộ Pharaoh.

(Theo Bách khoa Baidu.)

P/s: Lời của editor

Hội chứng hoang tưởng bị hại

165 - 202

Hội chứng hoang tưởng được yêu

202 - 258