Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 193

Chương 193:

- Bồ Trung Tửu -

Từ nhà trẻ trở về, vừa bước vào đến cửa, Tân Hòa Tuyết gần như chạy thẳng qua phòng khách, vội vàng mở cửa phòng ngủ. Buổi sáng lúc ra ngoài, y không kéo rèm cửa, vì vậy dù bên ngoài đang nắng sáng, trong phòng vẫn chìm trong sắc tối mờ mịt.

Ánh mặt trời mông lung hắt lên tấm rèm vải ca rô màu xanh lam đã cũ, như một đường chân trời mờ ảo, chia thế giới thành hai nửa, ngoài kia là bầu trời, trong này là đáy biển.

Cảm giác như bị biển sâu bao phủ, thiếu dưỡng khí khiến đầu óc choáng váng. Bước chân y gấp gáp, vội đến tủ đầu giường và kéo mạnh ngăn kéo ra.

Do dùng sức quá đà trong khoảng thời gian ngắn, cả ngăn kéo trượt hẳn ra ngoài, các loại đồ lặt vặt đổ loạn xuống sàn.

Tân Hòa Tuyết mặc kệ đống đồ vật, cúi xuống lục tìm bên trong. Cuối cùng y cũng tìm thấy thứ mình muốn, tấm ảnh chụp chung mang về từ phòng y tế nhà trẻ.

Y quả thật không nhớ nhầm.

Trong bức ảnh tập thể lớp sáu nhỏ, lúc ấy cô giáo Anne vẫn còn ở đó.

Mà bức tranh treo trong phòng ngủ, nét vẽ non nớt của trẻ con, màu sắc rực rỡ, một lớn một nhỏ đứng cạnh nhau, chính là Tân Hòa Tuyết đang nắm tay Minh Châu.

Minh Châu sau khi chết trở thành một loại sinh vật kỳ dị. Có lẽ vì thế mà cô bé có thể cảm nhận được những điều mà con người bình thường không thể, nên cô bé mới từng nhắc nhở y.

Ngón tay Tân Hòa Tuyết run run siết chặt mép tấm vải trước bụng.

Tiếng trẻ con khóc, tiếng gọi “mẹ”, còn cả những cơn buồn nôn vô cớ…

Trước đây y vẫn luôn cho rằng đó là triệu chứng khó chịu do chứng bệnh hoang tưởng bị hại gây ra.

Cơn ù tai như thủy triều ập tới. Y kéo thùng rác cạnh đó lại, cuống cuồng lục lọi.

May mắn là mấy ngày này y thường ở ngoài, nên thùng rác chưa đầy. Tân Hòa Tuyết tìm được que thẻ thử thai và giấy hướng dẫn sử dụng bằng tiếng nước ngoài.

Y nắm chặt nó rồi chạy thẳng vào nhà vệ sinh.

Dù ý nghĩ này quả thật… quá mức hoang đường.

Tiếng nước từ vòi chảy ào ào như thác đổ. Đứng trước bồn rửa tay, trong lúc chờ kết quả hóa sắc hiện ra, y lặp đi lặp lại việc rửa tay.

Nước lạnh cùng chất tẩy làm các đầu ngón tay y đỏ ửng lên.

Y liếc nhìn que thử đặt trên kệ.

Một vạch hiện sắc đỏ đã hiện lên bên đối chiếu.

“Quá hạn rồi…”

Dù miệng y cố nói và nghĩ ra vô số khả năng sai lệch, Tân Hòa Tuyết cũng hiểu rõ kết quả là gì.

Thực ra y hoàn toàn có thể biện minh bằng những nguyên nhân khác: thử quá sớm, thuốc men gây nhiễu, thao tác sai…

Theo đúng hướng dẫn sử dụng, độ chính xác có thể trên 95%, nhưng vẫn còn 5% ngoại lệ.

K đã từng đảm bảo với y rằng sẽ không phân cho y kiểu kịch bản mang thai chạy trốn nào cả, bởi trong lý lịch lúc nhập chức của y cũng không hề có mục “có khả năng sinh con”.

Nhưng đây không phải nhiệm vụ của những thế giới nhỏ mà K phân phối.

Nếu kết quả lần này không nằm trong 5% ngoại lệ…

Y bắt buộc phải bỏ thứ đang tồn tại trong bụng mình.

Trong đầu Tân Hòa Tuyết hiện lên gương mặt Cố Mịch Phong, phòng khám của hắn ta cách Cư An Lâu không xa.

Ý nghĩ đã quyết, y nhét que thử thai vào túi áo khoác, vội vàng thu dọn sơ qua rồi chạy xuống lầu.

Vừa mở cửa ra thì đụng ngay hàng xóm cạnh vách.

Hà Thanh Hồng nhíu mày khi thấy sắc mặt tái nhợt của y:

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

Tân Hòa Tuyết né bàn tay người kia đưa ra đỡ:

“Tôi… có việc gấp.”

Thậm chí có thể nói là tình huống cấp cứu liên quan đến sinh mệnh.

Hà Thanh Hồng nhìn trạng thái bất thường của y, trong mắt lộ ra lo lắng:

“Có cần tôi giúp gì không?”

Tân Hòa Tuyết lắc đầu:

“Không cần, tôi tự đi được.”

Y thậm chí không kịp đóng cửa, chỉ nhờ Hà Thanh Hồng trông giúp.

“Được.”

Hà Thanh Hồng vừa gật đầu, Tân Hòa Tuyết đã bước vào thang bộ.

Tiếng nước “ào ào” từ phòng y vẫn vọng ra.

Đi gấp như vậy… không tắt nước sao?

Hà Thanh Hồng bước vào phòng, đi đến nhà tắm, tắt vòi nước ở bồn rửa.

“Hửm?”

Hắn nghiêng đầu, hơi cúi xuống, trong thùng rác phòng tắm là vỏ hộp đồ dùng tránh thai, rõ ràng đã được mở và sử dụng.

Chân mày hắn nhíu chặt lại.

Khi hắn cúi đầu, trong gương phía trên bồn rửa, đôi mắt phản chiếu cũng đồng thời mở ra, chớp tắt nhịp nhàng, hoàn toàn trùng khớp.

………

“Phá thai?”

Sắc mặt Cố Mịch Phong thay đổi liên tục.

Không biết trong vài giây ngắn ngủi ấy hắn đã nghĩ những gì, chỉ biết hắn bắt đầu cuống cuồng lục lọi tủ và ngăn kéo.

Đêm đó ở nhà trẻ, hai người tạm thời lập đội, nên đã biết rõ thân phận người chơi của nhau.

Tân Hòa Tuyết thậm chí còn nhấn mạnh với Cố Mịch Phong rằng giới tính thật của y là nam.

“Cố Mịch Phong?” Tân Hòa Tuyết không hiểu nổi hắn đang tìm gì, “Nghe tôi nói… tôi biết đàn ông có thai là chuyện quá mức khó tin, trái với hiểu biết sinh học. Anh có thể nghi ngờ đây là chuyện hoang đường nhưng que thử thai thực sự đã hiện vạch…”

“Không, không phải. Tôi không phải không tin cậu”

Cố Mịch Phong ngẩng đầu.

Cuối cùng hắn cũng tìm được vật mình cần trong ngăn kéo thứ ba. Hắn cầm lấy, tiện tay kéo áo khoác thường phục từ giá treo xuống, rồi nói thẳng:

“Được, chúng ta đi thôi.”

Tân Hòa Tuyết đứng sững tại chỗ, khó hiểu hỏi:

“Đi đâu?”

Cố Mịch Phong khoác áo vào:

“Đến Cục Dân Chính.”

“Hộ khẩu và chứng minh thư của tôi tìm được rồi,” hắn sải bước đến gần, bàn tay ấm áp của hắn nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Tân Hòa Tuyết, giọng mạnh mẽ đầy quyết tâm,

“Nếu thằng cha kia không chịu trách nhiệm, tôi nguyện ý cho em và đứa nhỏ một gia đình.”

“Để đứa trẻ có một người cha. Tôi sẽ dùng cả đời để đối tốt với hai người.”

Mặt Cố Mịch Phong nghiêm túc, biểu cảm kiên định, chỉ thiếu mỗi giơ ba ngón thề non hẹn biển.

Tân Hòa Tuyết nheo mắt, hít sâu một hơi:

“Anh bị bệnh hả? Tôi giờ không rảnh đùa với anh.”

“Tôi đâu có đùa.”

Cố Mịch Phong đáp.

Thấy sắc mặt Tân Hòa Tuyết càng lúc càng tệ, hắn cố ý cười nhẹ để xoa dịu không khí, hai tay nhét vào túi áo:

“Được rồi, chẳng lẽ vừa rồi cậu không cảm động chút nào? Làn đạn bình luận đều nói tôi có trách nhiệm, là Tào Tháo đời nay, khí khái anh hùng đầy mình.”

[ Người ta chửi anh là Tào tặc mà anh ại tưởng mình anh hùng tái thế?! ]

[ Cho anh chút mặt mũi, anh liền tự dát vàng lên người ngay! ]

[ Mèo nhỏ có em bé rồi… Cuối cùng tôi cũng không giữ được địa vị con một / emoji khóc lớn.]

Cố Mịch Phong lại nói tiếp, giọng nghiêm túc hơn:

“Khi trứng đã làm tổ trong t* c*ng, phôi thai sẽ bắt đầu tiết ra một loại hormone do màng lông nhau tạo thành, gọi tắt là HCG. Loại hormone này sẽ nhanh chóng tăng trong giai đoạn đầu mang thai, xuất hiện trong máu và nước tiểu khoảng 6–12 ngày sau thụ tinh.”

“Que thử thai dựa vào việc kiểm tra HCG trong nước tiểu để xác định mang thai.”

Giải thích xong, hắn chống tay lên môi giả vờ suy tư.

“Nhưng cậu không có t* c*ng. Theo lý mà nói, không thể xuất hiện tình huống này.”

Hắn xoay người đi đi lại lại, giống như rơi vào vòng suy nghĩ rối rắm.

Tân Hòa Tuyết nhíu mày, y tất nhiên cũng hiểu rõ lý thuyết này.

Bỗng hàng mi y ngước lên:

“Anh biết thiết lập 'sống lại thành quỷ' của trò chơi này không?”

Trong buổi giới thiệu ba người tối hôm đó, Cố Mịch Phong chưa từng tiết lộ thân phận thật, chắc là nhân vật được tổ chương trình mời, và giống Tân Hòa Tuyết, đây là lần đầu hắn tham gia trò chơi này.

“Đêm qua, Dư Tinh Châu đã nói với tôi.”

Tân Hòa Tuyết nhớ lại cảnh đêm hôm trước, lúc hắn ta cùng y an vị Minh Châu, giải thích một số kiến thức liên quan đến phó bản:

“Trong phó bản ‘sống lại thành quỷ’, không chỉ động vật mà cả con người sau khi chết cũng có thể trở thành quỷ.”

“Và khi quỷ hình thành, xung quanh nó sẽ xuất hiện một vùng gọi là quỷ vực, khác biệt rõ rệt với thế giới bình thường.”

Trong quỷ vực, bất cứ chuyện quái dị, kỳ lạ đến đâu cũng có thể xảy ra.

Minh Châu sau khi chết đã hóa thành quỷ, mà quỷ vực hình thành chính là xoay quanh hai nơi cô bé từng sinh hoạt nhiều nhất: nhà và nhà trẻ.

Vì vậy, lũ trẻ trong nhà trẻ biến thành hình dáng các loài động vật; thậm chí còn sản sinh thêm những quy tắc quỷ dị khó hiểu. Ngay cả giáo viên và nhân viên cũng biến thành những bóng ma hung hãn, hình dạng vặn vẹo khó tả.

Còn ngôi nhà của Minh Châu thì… mỗi khi người sống bước vào, nó sẽ liên tục lặp đi lặp lại cảnh tượng vụ án mạng năm xưa, không ngừng, không thay đổi.

Quỷ vực có nhiều dạng biểu hiện khác nhau.

“Ý cậu là… thứ trong bụng cậu cũng là…”

Cố Mịch Phong nheo mắt lại.

“Ừ.” Tân Hòa Tuyết gật đầu. “Cho nên tôi phải loại bỏ nó.”

Có lẽ vì chuyện này quá khó giải quyết, vẻ mặt Cố Mịch Phong hiện rõ sự khó xử:

“Trong thành trại, điều kiện y tế không đủ để làm phẫu thuật. Muốn phá được thì phải đến bệnh viện ngoài thành Bắc Đảo”

Tân Hòa Tuyết nghe xong, lòng lập tức trầm xuống.

“Nhưng nghĩ theo hướng lạc quan,” Cố Mịch Phong nói tiếp, “thứ trong bụng cậu chưa chắc sẽ làm tổn hại cậu. Có khi nó còn bảo vệ cậu.”

“Dù sao, cậu là ‘mẹ’ nó. Bất kỳ sinh vật nào cũng có bản năng thân cận với người nuôi dưỡng mình.”

Giống như trẻ con, cha mẹ có thể không yêu con vì nhiều lý do, nhưng trong những ngày đầu đời, bản năng của đứa trẻ luôn hướng về cha mẹ.

Nhất là người mẹ mang nặng đẻ đau.

Tân Hòa Tuyết mím môi đến mức trắng bệch, hai tay bên người siết chặt:

“Nhưng tôi hoàn toàn không biết… rốt cuộc nó là thứ gì.”

Cố Mịch Phong đã thay quần áo thường ngày bằng áo blouse, vừa mặc đồ vừa hỏi:

“Cậu với chồng cậu… lần cuối cùng là khi nào?”

Lông mi Tân Hòa Tuyết khẽ run:

“Tối hôm đó… đêm bão quét qua.”

Động tác của Cố Mịch Phong khựng lại một chút, chỉ trong chớp mắt:

“…… Giữa trời đất gió giật như vậy mà vẫn còn hứng thú.”

Rồi hắn gật gù:

“Thời gian cũng khớp.”

Hắn nhớ rõ chỉ vài hôm sau, Tân Hòa Tuyết đã đến phòng khám lúc đó là vì cảm mạo, sốt, và buồn nôn.

Giờ xem lại, hóa ra đều là dấu hiệu ban đầu của mang thai.

“Phu nhân à, e rằng cậu phải chuẩn bị tâm lý.”

Cố Mịch Phong khử trùng tay, đeo găng vào:

“Rất có thể… chồng của cậu không phải là người.”

“Làm siêu âm trước nhé?”

………

Phòng khám của Cố Mịch Phong có duy nhất một phòng siêu âm trong toàn thành trại.

Hắn bôi gel lên đầu dò siêu âm, thiết bị hoạt động bằng cách phát ra sóng âm, rồi nhận tín hiệu phản hồi để tạo thành hình ảnh trên màn hình.

Tân Hòa Tuyết mặc đồ khám bệnh, đi vào phòng. Tà áo rộng buông xuống tận đầu gối.

“Đầu dò này phải đưa vào trong cơ thể.”

Cố Mịch Phong suy nghĩ một chút rồi quyết định nói thẳng:

“Bởi vì trong đời thật tôi làm gì chẳng liên quan gì đến ngành y. Vào phó bản rồi mới được cấp kiến thức y học theo thân phận nhân vật. Cho nên tôi chưa có kinh nghiệm thực tế nào cả. Có thể thao tác của tôi sẽ không mấy thuần thục và khiến cậu khó chịu.”

“Tóm lại, tôi sẽ cố hết sức cẩn thận. Nếu cậu cảm thấy đau… không phải tôi cố ý.”

Tân Hòa Tuyết lặng lẽ ngồi lên giường kiểm tra.

Cố Mịch Phong mở chiếc bao “siêu mỏng” của dụng cụ tránh thai, lồng vào đầu dò, rồi bôi thêm một lớp gel để giảm bớt cảm giác khó chịu.

Để đề phòng sai sót, trước khi kiểm tra, hắn xác nhận lại:

“Cậu nói người kia là người ngoại tình với cậu. Trong ba ngày gần đây, hai người không… tái diễn quan hệ chứ?”

“Điều này có thể ảnh hưởng kết quả kiểm tra.”

Hắn nghiêm túc giải thích, vẻ mặt đầy chuyên nghiệp, như thể hoàn toàn không có tâm tư nào khác.

Tân Hòa Tuyết vẫn giữ nét mặt lạnh nhạt. Không rõ vì căng thẳng hay vì lý do nào khác, giọng y khô khốc:

“…… Không có.”

Có lẽ Cố Mịch Phong cũng hơi hồi hộp, nói năng bỗng trở nên lắm lời:

“Chuyện là thế này, tôi cần nói rõ với cậu. Bởi vì trong 26 năm trước đó, tôi vẫn là trai tân, thân phận ngoài đời thật của tôi chẳng liên quan gì đến y học, mà cũng chưa từng nhìn thấy th*n th* tr*n tr** của người khác.”

Hắn thao thao bất tuyệt:

“Quê hương của chúng tôi rất nghiêm khắc chuyện lễ nghĩa. Chỉ cần nam nhân nào có chút thất đức thôi, hắn rất có thể sẽ thành kẻ chẳng ai thèm ngó ngàng.”

Cố Mịch Phong còn nghiêm túc hỏi:

“Cho nên, sau khi kiểm tra xong…..cậu sẽ chịu trách nhiệm với tôi chứ?”

“…… Câm miệng.”

Tân Hòa Tuyết ngắt lời, tự giác nằm xuống giường.

Phòng kiểm tra hơi tối, để bác sĩ nhìn màn hình máy tính rõ hơn.

Không khí lành lạnh. Môi Tân Hòa Tuyết run lên. Y hít sâu một hơi, dùng tay kéo hai chân mở đến giới hạn, đầu gối nhuốm một lớp hồng nhạt vì căng, áp sát vào ngực. Y mất kiên nhẫn thúc giục:

“Làm nhanh lên.”

………

Ngửa người trên đệm, nhìn lên chiếc đèn trần, dù trần nhà không quá cao, Tân Hòa Tuyết vẫn cảm thấy xây xẩm.

Tóc mái ướt đẫm mồ hôi dính vào thái dương. Ngực y phập phồng, mỗi hơi thở sâu mới khiến toàn thân dễ chịu hơn một chút.

Vì phải giữ nguyên tư thế trong thời gian dài, đôi tay dùng sức kéo hai chân ra hai bên, khiến phần thịt mềm trong đùi hơi lõm xuống theo hình dáng của mấy ngón tay gầy.

“Rồi.”

Cố Mịch Phong tháo bao siêu mỏng khỏi đầu dò rồi vứt vào thùng rác y tế.

Phần gel dư thừa giữa hai đùi được hắn dùng khăn giấy lau sạch cho đến khi khô ráo. Sau khi khử trùng xong xuôi, Tân Hòa Tuyết khép hai chân, hơi run nhẹ, ngồi dậy ở mép giường và kéo lại vạt áo.

Y nhìn sang màn hình hiển thị.

“Đây là… cái gì?”

Ngón tay Tân Hòa Tuyết hơi run, chỉ vào cấu trúc hoàn toàn không thuộc về cơ thể mình, thứ vừa xuất hiện trong xương chậu của y.

Cố Mịch Phong đẩy gọng kính lên sống mũi:

“Xem ra… con quái vật nhỏ đó đã dựng lên một cái t* c*ng trong cơ thể cậu”

Trong t* c*ng, một khối nhỏ màu đen cuộn mình, ngủ say.

Vừa nhìn thấy hình ảnh ấy, Tân Hòa Tuyết như có thể nghe được nhịp đập mong manh của sinh vật đó.

Chu Liêu… rốt cuộc đã bắn thứ gì vào trong cơ thể y vậy?!