Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 194
Chương 194:
- Bồ Trung Tửu -
Tân Hòa Tuyết thay lại quần áo thường sau khi bỏ bộ đồ kiểm tra, rồi mới bước ra ngoài.
Phòng khám mà Cố Mịch Phong thuê nhìn từ bên ngoài thì mặt tiền không lớn, nhưng vừa vào trong mới phát hiện không gian thật sự rất rộng: phía trước là quầy khám bệnh kiêm khu nộp phí, bên cạnh là dãy ghế đợi khám và nguyên một tủ lớn dùng để phát thuốc. Tiếp tục đi sâu vào bên trong là một hành lang khá dài, hai bên là các phòng khác nhau: phòng xét nghiệm, phòng siêu âm hình ảnh, phòng truyền dịch, phòng tiêm, nhà vệ sinh và phòng chứa đồ.
Tính ra gần như một bệnh viện thu nhỏ, bệnh gì cũng nhận khám, bệnh gì cũng điều trị chỉ là không làm phẫu thuật.
Đại đa số bác sĩ trong thành trại đều như vậy. Những ca cần phẫu thuật đều được chuyển đến bệnh viện ở Bắc Đảo.
Phòng siêu âm hình ảnh lúc nãy nằm ở ngay một bên hành lang. Khi từ đó bước ra, Tân Hòa Tuyết chạm mặt một gương mặt xa lạ… nhưng cũng không hoàn toàn xa lạ, trước đây y từng gặp một lần.
“A…Cô là cô Tân đúng không?”
Một nam sinh trẻ tuổi vừa là trợ lý vừa là y tá hỏi. Trên tay cậu ta ôm một chồng thùng giấy cao vượt cả đỉnh đầu, nên phải vươn cổ ra từ bên trái chồng hộp để nhìn Tân Hòa Tuyết.
Tân Hòa Tuyết lịch sự mỉm cười:
“Ừm, nhưng tôi đã nghỉ việc ở nhà trẻ rồi.”
“Vậy à.” Nam sinh gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. “Làm ở nhà trẻ chắc vất vả lắm. Không biết sao nữa, lần trước theo thầy Cố đến đó kiểm tra sức khỏe, rõ ràng ban ngày ban mặt mà ta cứ thấy âm u là lạ…”
Khi cùng đi ra ngoài, Tân Hòa Tuyết trò chuyện qua loa với cậu ta:
“Trông cậu còn trẻ lắm, đã đi làm ở đây rồi sao?”
“Cũng không hẳn coi như tốt nghiệp. Kỳ thi cuối khoá tôi gian lận nên bị khoa y Đại học Bắc Đảo đuổi học. Sau đó tìm đâu cũng không có chỗ nhận, lại còn nợ vay lãi… là thầy Cố giúp tôi trả. Còn cái giá phải trả, chính là tôi ở đây làm không công một năm. Dù sao cũng như vậy rồi, chi bằng chăm chỉ học hỏi cho biết thêm điều gì…”
Tân Hòa Tuyết không ngờ cậu ta lại có một đoạn trải đời như vậy, bất giác liếc sang quan sát kỹ hơn.
“Đừng nhìn tôi như thế, bệnh nhân ở đây tin tôi lắm đó.”
Hai quầng thâm xanh đậm dưới mắt khiến nam sinh trông vô cùng khổ sở.
“Dù sao ở thành trại, mười phòng khám thì chín cái đều không giấy phép. Trước đây còn có ông bác sĩ vừa làm Đông y vừa làm Tây y, tiện thể chữa luôn tâm thần. Cả một cái chứng chỉ cũng không có. Ở đây nghe nói tôi từng học đại học, đám người ấy liền thổi phồng lên rằng chỉ cần học đại học là có năng lực.”
“À mà phải rồi,” cậu ta xoay người sắp lại đống thùng, rồi quay lại hỏi:
“Cô đến khám bệnh à?”
Ánh mắt Tân Hòa Tuyết khẽ lay động:
“Ừm. Cơ thể hơi khó chịu nên tôi đến nhờ bác sĩ Cố kiểm tra.”
Trợ lý quan tâm nói:
“Trông mặt mũi cô trắng bệch đó. Bình thường phải chú ý sức khỏe, người trẻ tuổi đừng thức đêm…”
…Tân Hòa Tuyết thầm nghĩ, nhìn qua thì đối phương mới là người cần ngủ hơn.
Cố Mịch Phong quả thật là một ông chủ vô cùng tàn độc.
Y lặng lẽ nghĩ, ngoài miệng chỉ nói:
“Cảm ơn cậu đã quan tâm.”
Trợ lý đặt đám thùng giấy vào góc khu phát thuốc, phủi bụi trên tay.
Cậu ta ngẩng đầu nhìn Cố Mịch Phong vừa bước ra sau Tân Hòa Tuyết, hỏi:
“Thầy, mấy thứ này có ném đi được không? Bọn công nhân hôm trang trí không dọn sạch, mà mấy cái này cũng chưa dùng. Em đem đi vứt nhé?”
Cố Mịch Phong bước đi, vạt áo khoác hơi tung theo nhịp chân. Sau cặp kính, đôi mắt phượng hẹp dài chỉ liếc qua đống đồ rồi hờ hững nói:
“Cứ để đó. Biết đâu còn dùng được.”
“Đều là sổ ghi chép của bác sĩ cũ với bệnh án của bệnh nhân, toàn đồ từ thời tám đời. Bán ve chai cũng không ai lấy nổi năm hào. Giữ lại làm gì…”
Trợ lý lầm bầm.
Bên ngoài có bệnh nhân mới bước vào, Cố Mịch Phong nhấc cằm ra hiệu:
“Đi tiếp người bệnh đi.”
Trợ lý khẽ cúi đầu chào Tân Hòa Tuyết, sắc mặt pha chút thẹn thùng:
“Tôi đi trước xem bệnh nhân… Ừm….cô Tân, lần sau có dịp lại trò chuyện.”
Tân Hòa Tuyết chỉ nhàn nhạt mỉm cười:
“Được.”
Cố Mịch Phong cố ý hắng giọng thật lớn:
“Cô Tân, tôi kê cho cậu ít thuốc giảm nôn nghén trước nhé.”
“Cậu tốt nhất nên đến kiểm tra định kỳ. Nếu thấy không thoải mái ở đâu, nhất định phải chú ý.”
Nghe vậy, gương mặt đang phảng phất tâm tư hoài bão của cua trợ lý lập tức xẹp xuống như quả bóng bị châm kim.
Cố Mịch Phong trong lòng lặng lẽ cười lạnh, cái lũ con trai mới lớn si tình đúng là mong manh, chẳng chịu nổi nổi một câu tung hứng của đời.
Và ưu thế của hắn… cứ thế hiển hiện rõ ràng.
Tân Hòa Tuyết đứng trước quầy, nhận lấy bản báo cáo kết quả.
Khi Cố Mịch Phong đang cúi xuống lấy thuốc, ánh mắt Tân Hòa Tuyết vô thức liếc xuống, khuỷu tay chống nhẹ lên mặt bàn. Dưới ngăn kéo bị kéo hờ, lộ ra một khẩu súng lục nằm im lìm bên trong.
Ngay khi Cố Mịch Phong xoay người lại, dường như cũng phát hiện tầm mắt của y.
Hắn khẽ quỳ một gối, dùng chân đẩy ngăn kéo đóng lại, rồi thản nhiên giải thích:
“Dù sao tôi cũng là bác sĩ tay không tấc sắt, vẫn phải đề phòng bệnh nhân gây chuyện.”
…Bác sĩ tay không tấc sắt, cao gần mét chín, lại giấu súng dưới bàn?
Tân Hòa Tuyết liếc hắn một cái nhưng không nói gì thêm.
Cố Mịch Phong đưa thuốc:
“Mỗi lần một viên, mỗi ngày một lần.”
......
Sau buổi chợ sáng ở thành trại, trên mặt đường vẫn còn đọng lại vài vệt đất bẩn pha nước đen lẫn với những mảnh lá cải vàng úa, xanh nhạt. Từ sau tiết Thanh Minh, nhiệt độ bắt đầu tăng. Khí hậu nhiệt đới đặc trưng của Bắc Đảo khiến cả không khí như nồng lên mùi rau củ mau thối.
Tân Hòa Tuyết cầm tờ báo cáo, thất thần tìm một quán ven đường để ăn trưa.
Thực ra mới hơn 11 giờ, còn khá sớm so với giờ cao điểm.
Quán ăn là một tiệm nước đá mở hơn hai mươi năm. Biển hiệu đỏ sờn phai nắng đến mức như tách khỏi tấm ván gỗ. Sàn lát gạch đá màu giấy da, có vẻ vừa được lau sau giờ ăn sáng nên loang loáng ánh nước. Lối đi là những dãy ghế dài sơn gỗ màu nâu, tường ốp gạch men xanh nhạt. Trên trần, quạt ba cánh xoay chậm rãi.
Chiếc tivi cũ kỹ, cồng kềnh đặt trên tủ tường nửa cao, phát bản tin ầm ĩ như một dạng tạp âm quen thuộc.
“Quý khách muốn ăn gì thì xem thực đơn trên tường nhé.”
Cô bé phục vụ kéo dép lê cộp cộp, dọn dẹp bàn phía bên kia.
Tân Hòa Tuyết chọn chỗ gần cửa sổ nhìn ra đường. Y đặt tờ báo cáo xuống bàn.
“Cho tôi một phần cơm trứng gà bái hoạt và một bánh bao thịt heo .”
Y xem lướt qua mục “đồ uống”, im lặng trong thoáng chốc rồi hỏi:
“Quán có rượu không?”
“Rượu chỉ có bia à. Bên em chủ yếu bán cà phê, trà sữa, nước chanh, đậu đỏ đá…”
Uống rượu khi mang thai có thể tăng nguy cơ sinh non, thai chết, hoặc khiến trẻ mắc FASD: dị dạng nét mặt, trí tuệ kém, hành vi bất thường. Cho nên thời gian mang thai hoàn toàn không được uống rượu.
Nhưng… thứ trong bụng y liệu có dễ dàng bị rượu làm tổn hại?
Nhỡ nó không chết được thì sao?
Cồn đi vào cơ thể thai… còn có thể khiến nó phát sinh khiếm khuyết trí lực.
Chu Liêu vốn đã chẳng phải kẻ thông minh… gen có thể tốt đến đâu?
Lỡ sinh ra một con quái vật nhỏ bị chướng ngại trí tuệ…
Tân Hòa Tuyết khép mắt lại, làn da trắng mỏng nơi mi mắt khẽ run.
Y mở mắt ra nói nhỏ:
“Vậy cho một ly nước chanh.”
.....
Lớp trứng vàng nhạt bao lấy cơm, múc một muỗng đưa vào miệng mềm mịn thơm ngọt.
Tân Hòa Tuyết nhìn ra đường phố, gương mặt trắng ngần không thể hiện cảm xúc.
Trong tay, y vô thức lấy đũa chọc nhẹ vào miếng gà, dáng vẻ mệt mỏi chán chường.
Y ăn rất chậm, nhai kỹ từng chút, nuốt chậm.
Khi y vừa ăn xong cơm, khách trưa bắt đầu đông dần.
“Ai nha, Thanh Minh đã qua lâu rồi, mà bên kia cô bà đối diện còn đốt vàng mã, bày cả một chậu cháy đến khói mù mịt…”
“Làm cái gì không đem vào nhà mà đốt? Lại mang ra giữa đường mà đốt, hai bên toàn quán ăn cả, để người ta còn ăn cơm chứ.”
“Đúng là lâu thật.”
Tiếng người bàn tán lao xao không dứt.
Người đàn ông ngồi ghế bên vừa nói xong câu đó liền “tách” một tiếng bật lửa, đầu lửa lóe lên châm vào điếu thuốc.
“Có thể đừng hút thuốc không? Tôi mang thai, chịu không nổi mùi khói.”
Giọng nói mát nhẹ như gió lùa, mềm và trong như micro lọc tạp âm, thanh sắc lại nhẹ đến mức làm người bất giác mềm lòng.
Người đàn ông vốn đang khó chịu quay phắt đầu lại, đôi mắt thoáng sững sờ, rồi lúng túng dập tắt điếu thuốc đang cháy trong tay.
Da trắng như tuyết, tóc đen mềm, sống mũi thẳng, môi mỏng, đường nét nào cũng đẹp đến chói mắt.
Chỉ là đôi mi cụp xuống trông có vẻ lạnh lùng. Hàng mi đen dày, từ dưới bóng mi nghiêng liếc một cái sang phía người đàn ông kia.
Rõ ràng là cái liếc mắt đầy ý mỉa mai, vậy mà lại khiến người ta vô cớ mềm nhũn cả xương.
“Lộp bộp lộp bộp ào ào…”
Bên ngoài vang lên tiếng mưa đập rào rạt, gió lớn quật vào mái che ven đường, làm cả tấm bạt rung bần bật.
Tân Hòa Tuyết cắn ống hút ly nước chanh, lớp nước đọng trên thành ly chảy thành từng giọt như mưa nhỏ trượt xuống.
Y nghe thấy người đàn ông bàn bên lại càu nhàu với bạn mình:
“Mẹ nó, mang thai còn chạy ra ngoài ăn cơm, hút cái điếu thuốc cũng phải nhìn sắc mặt cô ta. Tôi có phải cha đứa nhỏ đâu, chồng cô ta chết ở ngoài rồi chắc? Không ở nhà nấu cơm được à?”
Cô bé phục vụ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn:
“Xin lỗi anh nhé, quán em cấm hút thuốc.”
Cô mím môi, hất cằm ra hiệu tấm bảng treo trên tường ghi rõ quy định.
“Nếu muốn hút, mời anh ra ngoài cửa hàng.”
Ngoài trời đang mưa lớn, đi ra đi vào bất tiện, người đàn ông đành ngượng ngùng nuốt lời, không phản ứng thêm.
Cô phục vụ mở sổ, bật bút:
“Anh dùng gì ạ?”
Họ gọi món xong lại tiếp tục câu chuyện ban nãy.
“Mưa thế này mà đối diện tiệm nước ngọt kia, cái bà cô vẫn còn ngồi đốt vàng mã?”
“Nghe nói là đốt cho con gái bà ấy.”
Ba vị khách ngồi dãy ghế dài phía trước cũng tham gia:
“Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh sao?”
“Đúng vậy. Lần trước tôi đi ngang qua, con bé nhà tôi đòi uống nước ngọt, vào mua tiện nhìn tường treo hình trắng đen. Một tấm là cụ già, chắc chồng bà ấy. Tấm còn lại thì còn rất trẻ. Nhìn mà xót xa.”
“Tôi biết mà. Con gái bà ấy tên thật là Đàm Nga, ra ngoài học xong lại quay về thành trại, xin được việc làm giáo viên. Sau này đổi tên gì đó… Anne thì phải. Trước đây cháu gái tôi học ở nhà trẻ Hoa Đóa, còn được cô ấy dạy nữa.”
Ly nước chanh nhẹ nhàng bị đẩy sang một bên.
Tân Hòa Tuyết lại nâng ly lên môi, rồi quay sang cô phục vụ:
“Tính tiền.”
Gió lớn kéo theo trận mưa xối xả.
Mưa như muốn trút đổ cả con đường, chưa có dấu hiệu dừng.
Tân Hòa Tuyết không mang ô, muốn về chỗ ở phải băng qua bên kia đường.
Dưới mái hiên, mưa rơi thành những vệt trắng liền mạch. Chạm xuống mặt đất liền bốc lên khói trắng mờ.
Y đứng ở đầu phố, thở nhẹ một hơi, rồi cúi đầu lao thẳng vào màn mưa, như một cánh bướm lướt nhanh sang phía đối diện.
Mưa lớn như muốn dập tắt cả chậu tiền giấy đang cháy. Bà cô vội thu gom, ôm cả chậu mang vào nhà, miệng lẩm bẩm:
“A Nga, mẹ đốt cho con đống tiền này chắc bị ướt rồi… Nhớ phơi khô mới xài được đó con…”
Hôm nay là ngày giỗ con gái. Tiệm nước ngọt mở cửa nhưng không bán, nên không có khách. Tuy vậy, bàn ghế bày ngoài trời lúc nắng vẫn phải thu vào.
Bà đã có tuổi, mỗi lần nâng ghế đều khom người xuống như cây lúa bị gió ép cong.
Người thanh niên ướt mưa chạy tới, trên người còn vương hơi nước, nhẹ nhàng đỡ lấy bàn gỗ nhỏ:
“Để cháu làm cho.”
Tân Hòa Tuyết theo lời bà, đem bàn ghế đặt vào góc tường trong nhà.
“Được rồi, vậy cháu đi trước. Bà giữ gìn sức khỏe.”
Y vừa xoay người, bàn tay nhăn nheo với những đường gân nổi lên kia bỗng nắm lấy cổ tay y.
Đôi mắt đục mờ, xám trắng vì đục thủy tinh thể ngước lên nhìn y, run rẩy gọi:
“A… Nga?”
Tân Hòa Tuyết lúc này mới nhận ra mắt trái bà gần như mất thị lực, mắt phải cũng chẳng còn bao nhiêu ánh sáng.
“Bà nhận nhầm người rồi.”
Trong nhà không có gió, nhưng ống đựng đũa trên bàn hơi nghiêng, đổ bộp xuống đất, đũa rơi lách cách văng tung tóe.
Tân Hòa Tuyết cúi đầu nhìn theo, không nói thêm lời nào.
