Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 46

Chương 46:

- Bồ Trung Tửu -

Tân Hòa Tuyết ban đầu đề nghị để Nhất Hào bám vào người mình mà đi vào, nhưng vì Tịch Chính Thanh đã dẫn y xuống dưới một lần, tổ ong ở lối vào cũng đã nhận diện được thông tin sinh học của y. Tuy nhiên, khi đề nghị này được đưa ra, Nhất Hào liền lắc đầu từ chối.

Khả năng của nó có giới hạn, hầu hết thời gian chỉ có thể bám vào những vật vô tri vô giác không có sự sống, hoặc người có ý chí yếu đuối, đặc biệt là trẻ nhỏ và một số thanh thiếu niên.

Tân Hòa Tuyết buộc phải tìm biện pháp khác.

Đương nhiên, đây không phải là việc quá khó.

"Chờ đã..."

Tân Hòa Tuyết đẩy ngực Tịch Chính Thanh. Có lẽ vì cơ thể đã được cải tạo, Alpha giờ như một bức tường đồng vách sắt, khiến Tân Hòa Tuyết cảm giác cộm tay khi đẩy. Y hơi nghiêng người, tựa vào vai Tịch Chính Thanh th* d*c. Đôi môi, vì bị ép chập nhận lưỡi khi hôn quá nhiều, từ nhạt màu nay đã chuyển sang hồng phớt.

Lông mi dài đen nhánh, rũ bóng mờ xuống đáy đôi mắt. Khi Tịch Chính Thanh hôn lên mí mắt mỏng ấy, bóng mờ khẽ run lên theo phản xạ.

Alpha chặn ngang đầu gối y và bế bổng y lên, vượt qua cầu thang, cuối cùng đặt y xuống chiếc giường trong phòng ngủ chính ở tầng hai. Trên gương mặt người thanh niên lộ rõ vài nét mệt mỏi.

Tịch Chính Thanh hiểu, đây là dấu hiệu cho thấy y lại kiệt sức.

Thời gian tỉnh táo của Tân Hòa Tuyết ngày càng ít. Dù đội ngũ y tế khẳng định cơ thể y chỉ suy nhược, không có dấu hiệu bất thường, Tân Hòa Tuyết càng thêm thích ngủ, thời gian đi vào giấc ngủ buổi tối ngày càng ngắn, và thường đến trưa mới thức dậy.

Bàn tay to, mạnh mẽ kéo lớp vải mềm mại của chiếc áo ngủ lên từng lớp từng lớp chồng chất, để lộ ra nửa ngực trên của cơ thể.

Trời sắp vào thu, bên ngoài chạng vạng, trời vừa tạnh mưa, không khí lành lạnh nhè nhẹ, len lỏi tiếp xúc với làn da trắng nõn không tì vết.

Tân Hòa Tuyết khẽ nhấc mí mắt lên. Alpha giống như một con chó, vùi đầu vào ngực y. Y giơ tay, đốt ngón tay bắt đầu nắm chặt tóc Tịch Chính Thanh, giọng nói mang đầy cảnh cáo:

"Đừng cắn."

Y tỏ thái độ rất cứng rắn.

Dù vậy, khi đầu lưỡi thô ráp lướt qua hai điểm nhạy cảm, Tân Hòa Tuyết ngửa cổ thành một đường cong đẹp mắt, không kìm được khẽ rên lên. Âm thanh thấp, nhẹ như cánh lông chim chạm vào đầu quả tim.

Khóe mắt y nhiễm sắc hồng nhạt, như sắp rơi một giọt nước mắt.

Gần đây sức khỏe của y không tốt, Tịch Chính Thanh không dám ép buộc, cũng không dám thật sự chạm vào. Chỉ có thể như con chó gặm xương, cẩn thận từng chút một mà tận hưởng, lật qua lật lại người trước mặt để thưởng thức.

"Gần đây sao lại dễ dàng như vậy?" Tịch Chính Thanh thấp giộng hỏi, "Giờ mới 7 giờ tối."

Giọng Tân Hòa Tuyết nhẹ như tiếng nỉ non:

"Thật à?"

Y liếc nhìn đồng hồ treo tường. Quả thật là như vậy.

Tịch Chính Thanh cúi xuống hôn y lần nữa, bàn tay đặt lên ngực, lực đạo thay đổi khi nhẹ khi nặng.

Ngực Tân Hòa Tuyết ban đầu vốn hồng nhạt, nay đã chuyển sang đỏ đậm. Dấu vết bị Alpha ngậm trong miệng và khẽ cắn qua, trong một khoảng thời gian ngắn không thể trở lại trạng thái ban đầu.

Không biết có phải ảo giác không, nhưng mấy ngày nay Tịch Chính Thanh cảm thấy ngực Tân Hòa Tuyết trở nên cực kỳ mềm mại, dường như có chút thay đổi, như thể có một lớp rất mỏng. Khi bàn tay lớn đặt lên, lòng bàn tay có thể cảm nhận được một chút sự phập phòng ấy.

Thời điểm Tân Hòa Tuyết tính tình không tốt, thường gạt tay hắn ra, lạnh lùng mắng tay hắn:

"Ti tiện."

Miệng lưỡi Tịch Chính Thanh khô khốc.

Tân Hòa Tuyết đẩy tay hắn ra, chán ghét nói:

"Đừng nghịch nữa. Dán băng dán rất phiền."

Thân thể y vốn dĩ đã mẫn cảm, mà lớp vải mềm mại của quần áo khi cọ xát vào ngực lại khiến y cảm thấy khó chịu. Ngay cả khi ngủ, chỉ cần xoay người cũng không thoải mái.

Tịch Chính Thanh đành phải dừng lại, nhẹ nhàng ôm lấy Tân Hòa Tuyết, bàn tay đặt trên lưng vỗ nhè nhẹ như dỗ dành: 'Tôi không làm phiền em nữa, em ngủ đi. Ngày mai 7 giờ rưỡi ta gọi em, được không?

Tân Hòa Tuyết khép mắt lại, không trả lời là được hay không được.

Tịch Chính Thanh khuyên nhủ: “Ngủ quá mười tiếng sẽ càng ngủ càng mệt, không tốt cho cơ thể. Ngày mai ta sẽ cùng em ra ngoài đi dạo, đi lại vận động một chút nhé?”

Hắn càng nói càng dài dòng, chưa kịp dứt lời thì chiếc máy truyền tin đặt bên cạnh đã reo lên.

Tân Hòa Tuyết biết tình hình bên ngoài đang ngày càng căng thẳng hơn. Bùi Quang Tế đã ba ngày không quay về nơi này, Tịch Chính Thanh thường xuyên phải trằn trọc giữa hai nơi, khiến hắn không có ngủ đủ giấc trong thời gian dài, đôi mắt tràn ngập những tia máu đỏ mờ.

Để thuận tiện cho việc liên lạc với bên ngoài, họ thậm chí đã gỡ bỏ lớp bảo vệ tín hiệu quanh biệt thự, nhưng vẫn chưa giao máy truyền tin cho Tân Hòa Tuyết.

Tịch Chính Thanh ngồi dậy, đi đến mép giường để nghe điện thoại, sắc mặt hắn dần trở nên khó coi.

Tân Hòa Tuyết từ từ mở mắt ra, hỏi: “Anh phải đi à?”

Tịch Chính Thanh cúi xuống, hôn lên trán y mà không giải thích lý do, chỉ khẽ đáp lời.

Tân Hòa Tuyết ngáp một cái đầy mệt mỏi, “Vậy ngày mai tôi sẽ tự ra ngoài. Anh điều một người máy đến đi cùng tôi.”

Ánh mắt hắn lộ vẻ mệt mỏi, nhưng vẫn có chút lấp lánh, “Lần trước ra ngoài tuần tra, tôi còn gặp một người máy hỏi xem tôi có muốn uống nước hay không.”

Một người máy nghe có vẻ rất chu đáo và biết cách chăm sóc con người.

Tịch Chính Thanh cũng lo lắng rằng Tân Hòa Tuyết ở một mình có thể gặp nguy hiểm, và việc ở trong phòng quá lâu không vận động cũng không tốt cho sức khỏe. Tân Hòa Tuyết lại không thích giao tiếp với các bác sĩ, nên việc có một người máy đi cùng có vẻ là một lựa chọn không tồi.

Tịch Chính Thanh đồng ý với yêu cầu của Tân Hòa Tuyết.

.........

Tân Hòa Tuyết một lần nữa trở lại cửa hàng sửa chữa cũ kỹ ấy, theo sau y là Nhất Hào.

“Cảm ơn cậu đã dẫn hắn tới đây.” Người đàn ông trung niên, dáng người gầy guộc với cặp kính và vài sợi tóc bạc, rót cho Tân Hòa Tuyết một tách trà. Khi thấy Tân Hòa Tuyết tỏ ra tò mò về thân phận của mình, ông nhẹ nhàng nói trước khi Tân Hòa Tuyết kịp hỏi, “Cừu Kinh là con trai ta. Cảm ơn cậu đã đưa nó tới đây. Ta từng nghĩ mình sẽ không bao giờ gặp lại nó trong đời.”

Ánh mắt ông nhìn Nhất Hào đầy xúc cảm hoài niệm.

Cừu Kinh?

Tân Hòa Tuyết chậm rãi quay sang nhìn người máy đứng phía sau mình, bóng hình khổng lồ của nó hắt lên bức tường loang lổ.

【 Nhân vật mới được mở khóa —— Cừu Kinh 】

【 Giá trị tình yêu của Cừu Kinh đã đạt tối đa 】

【 Giá trị ngược tâm của Cừu Kinh: 50 】

Cừu Kinh…?

Bất chợt, Tân Hòa Tuyết nhớ lại bức ảnh trong phòng ngủ của Bùi Quang Tế mà y từng nhìn thấy.

Đó là một bức ảnh chụp nhóm cũ, ngoài Bùi Quang Tế, Tịch Chính Thanh và Tả Vĩnh Ngôn, còn có một người đứng ở góc bên phải, gương mặt xa lạ. Lúc ấy, k chỉ nói đó là người không xuất hiện trong cốt truyện, nên không thể tìm được thông tin liên quan.

Khi Tân Hòa Tuyết nhìn người máy, hình dáng không phù hợp của nó với bóng dáng kéo dài, cái đuôi khẽ động hai bên như loài bò cạp, khiến y phải quay đi và che miệng vì cảm giác buồn nôn.

Nhất Hào lắc lư cái đuôi, rồi dừng lại.

【 Giá trị ngược tâm của Cừu Kinh +5】

Hóa ra giá trị ngược tâm của Cừu Kinh đạt 50 chính là tích lũy từ những việc như vậy.

Tân Hòa Tuyết hít sâu một hơi, ngồi xuống chiếc ghế nhỏ bên cạnh, nhấp vài ngụm trà trong tách, lặng lẽ nghe người đàn ông trung niên trước mặt, tự nhận là cha của Cừu Kinh, kể chuyện.

Đây không phải là câu chuyện sáng sủa hay dễ chịu gì, mà là một chuỗi những bí mật rắc rối, phức tạp của giới hào môn.

Người đàn ông trung niên trước mặt tự giới thiệu là Tịch Trạch, nhân tình của gia chủ nhà họ Cừu. Điều đáng chú ý là, đứa con ngoài giá thú mà ông và gia chủ nhà họ Cừu sinh ra lại lớn tuổi hơn con của người "vợ" hợp pháp chính thức của gia chủ. Thậm chí, đứa trẻ này từng được đưa về nhà chính để đào tạo như một người thừa kế hợp pháp.

Tân Hòa Tuyết không chắc mình có thể tiếp tục nghe câu chuyện này, bởi lẽ y không có hứng thú với việc gia đình của người khác. Nhưng có một điều khiến y phải lắng nghe: Tịch Trạch từng làm việc trong phòng thí nghiệm sinh học của nhà họ Cừu, nơi từng liên quan đến những nghiên cứu bí mật.

Người đàn ông gọi là Tịch Trạch, là một nhánh phụ của gia tộc Tịch, và trước khi mối quan hệ của ông với gia chủ nhà họ Cừu bị phát hiện, ông từng làm việc trong phòng thí nghiệm này. Hầu hết các dự án cải tạo dị chủng đều do ông trực tiếp tham gia và chỉ đạo.

Vụ hỏa hoạn cháy nổ lớn ở phòng thí nghiệm trước đây hoàn toàn không phải là một sự cố ngẫu nhiên. Đó là một kế hoạch ám sát nhằm vào Tịch Trạch. Rốt cuộc nhánh phụ của Tịch gia cùng gia chủ Cừu yêu đương vụng trộm giống như một quả bom hẹn giờ gièm pha, sẵn sàng làm bùng nổ bê bối của giới thượng lưu.

Tuy nhiên,không phải gia tộc Tịch đứng sau việc ám sát này. Thay vào đó, nhiều thế lực khác đã tham gia, trừ bỏ một bên hợp tác, một bên kiêng kị Tịch gia bao gồm cả những gia đình quyền quý như Bùi gia, một số thế lực địa phương của Liên Bang, và cả các quý tộc nhỏ lẻ. Nguyên nhân chính là họ nghi ngờ nhà họ Tịch và nhà họ Cừu có ý định liên kết khi hiểu lầm quan hệ ái muội giữa Tịch Trạch và gia chủ Cừu.

Khi ấy, nhà họ Cừu đang ngày càng lớn mạnh, đe dọa đến sự cân bằng quyền lực. Chỉ cần một dao phá thế lực cân bằng, liền động tới tất cả những miếng bánh khác trong ổ bánh kem. Chi bằng cùng nhau lật bài tẩy, liền mượn sự chèn ép khí thế từ Cừu gia. Vì vậy, việc loại bỏ một nhánh yếu hoặc phá vỡ phòng thí nghiệm của nhà họ Cừu là cách tốt nhất để chèn ép và hạn chế họ.

Vụ hỏa hoạn được tạo ra như một phần trong phát triển trong kế hoạch ám sát Tịch Trạch, với mục tiêu phá hủy căn cứ nghiên cứu này.

Tịch Trạch trầm giọng nói:

“Tôi thật sự rất hối hận... vì đã đưa những đứa trẻ vào các thí nghiệm.”

Ánh mắt ông hướng về phía Cừu Kinh.

Nhất Hào – hay chính là Cừu Kinh – giờ đây đã hoàn toàn mất đi tư duy và cảm xúc của con người. Cũng không còn tồn tại bất cứ ký ức nào về kiếp làm người. Thậm chí khi đối mặt với người tự xưng là cha mình, hắn vẫn không hề có chút dao động nào.

Tân Hòa Tuyết không biết Tịch Trạch có thực sự hối hận hay không, bởi hắn không thể đọc được cảm xúc qua khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông.

Sau vụ cháy, nhà họ Tịch đã bí mật cứu Tịch Trạch. Tuy nhiên, gia tộc Tịch với truyền thống nghiêm khắc không thể chấp nhận một thành viên bại hoại về đạo đức cá nhân, lại còn kết hôn giả với gia chủ của một gia tộc khác. Họ cứu ông chỉ vì tận tình tận nghĩa, nhưng quyết định "xóa sổ" ông khỏi thế giới bên ngoài. Tịch Trạch tuyệt đối không thể xuất hiện ở bên ngoài. Sự tình một khi bị bại lộ, sẽ là đả kích lớn với danh dự gia tộc Tịch.

Ngay lúc đó, gia chủ nhà họ Tịch đã gửi ông vào Tổ Ong – một nơi bị cách ly hoàn toàn – và tạo ra bằng chứng giả rằng ông đã chết trong vụ cháy.

Tịch Trạch bị giam cầm ở đây suốt hơn mười mấy năm, sống như một con chuột già không bao giờ thấy ánh sáng mặt trời.

Nhưng Cừu Viễn biết ông vẫn còn sống.

Tịch Trạch cúi thấp đầu, giọng ông khẽ run:

“Ca phẫu thuật cải tạo của Cừu Viễn cũng là do chính ta thực hiện.”

Một đứa trẻ mới bảy, tám tuổi đã phải chịu đựng những thí nghiệm phi nhân tính, và kể từ đó sống một cuộc đời của dị loại. Đứa trẻ ấy, đáng lẽ ra, phải hận ông đến tột cùng.

Tịch Trạch ngước nhìn Tân Hòa Tuyết, nở một nụ cười yếu ớt:

“Sau này, công việc của ta sẽ do Cừu Kinh tiếp tục hoàn thành.”

Ông nhẹ nhàng khuyên nhủ:

“Cậu hãy chăm sóc tốt bản thân. Người trẻ tuổi vẫn còn nhiều ngày tốt đẹp phía trước. Ta hy vọng cậu có thể đồng hành cùng hai đứa trẻ này trên con đường sắp tới.”

.........

Tân Hòa Tuyết đã hiểu rõ ý nghĩa của từ "công tác" mà Tịch Trạch nhắc đến.

Trên bản đồ tổ ong đơn giản mà Tịch Trạch vẽ ra, các điểm màu đỏ đánh dấu chính là vị trí chất nổ và bom hẹn giờ đã được lắp đặt. Những khu vực đó là những nơi có nguy cơ nước ngầm rò rỉ và yếu nhất trong cấu trúc tổ ong. Khi bom phát nổ, sức mạnh của nó không chỉ khiến nơi này sụp đổ hoàn toàn, mà hệ thống bơm nước cũng sẽ bị phá hủy, để nước ngầm phun trào nhấn chìm tất cả.

Có lẽ vì phần lớn người máy trong tổ ong đều từng qua tay Tịch Trạch sửa chữa, nên ông đã động tay chân cài đặt "lệnh" để những hành động nguy hiểm này không kích hoạt bất kỳ hệ thống báo động hay quy trình an toàn nào.

Tân Hòa Tuyết lặng lẽ nhìn Tịch Trạch mở loa phóng thanh cỡ lớn, giọng nói bình tĩnh của ông phát đi khắp toàn bộ cư dân trong tổ ong:

"Xin cư dân tổ ong nhanh chóng sơ tán. Bom hẹn giờ sẽ kích nổ sau một giờ. Xin cư dân tổ ong nhanh chóng sơ tán. Máy bay trực thăng bên ngoài đã sẵn sàng hỗ trợ. Xin cư dân tổ ong mau chóng rời đi."

Hệ thống an ninh đã bị phá giải. Cư dân tổ ong không còn bị cản trở bởi các hệ thống phân biệt sinh vật học. Họ có thể sử dụng thang máy, leo lên các lối thoát an toàn màu xanh lục vốn trước đây bị niêm phong.

Bên trong tổ ong, người dân hoảng sợ chen chúc nhau, lao về phía các lối thoát, rời khỏi ngôi nhà tối tăm đã lâu không thấy ánh sáng mặt trời, giống như đàn kiến rời tổ, chạy về phía những mảnh đất an toàn mà họ chưa từng biết đến.

Tân Hòa Tuyết nhìn về phía Tịch Trạch:

"Ông không đi sao?"

Tịch Trạch không trả lời, chỉ im lặng. Trong vài ngày ngắn ngủi, tóc ông đã bạc trắng như sương.

Ông tiễn Tân Hòa Tuyết đến cổng, nhẹ nhàng nói:

"Mau đi đi. Bên ngoài vẫn còn người đang đợi cậu."

.......

Nhất Hào theo sau Tân Hòa Tuyết rời khỏi tổ ong.

Đứng bên rìa vực thẳm, Tân Hòa Tuyết nhìn xuống bóng tối mịt mù bên dưới. Ánh trăng sáng tựa muối rải nhẹ lên người y.

Y không nhấc chân rời đi, dù chiếc đồng hồ trên tay đã nhắc nhớ y đếm ngược đến thời khắc bom phát nổ.

Tân Hòa Tuyết nhìn xuống nơi sâu thẳm ấy, y cảm nhận được sự cộng hưởng kỳ lạ từ bạch tinh quặng, loại quặng sinh ra từ nguồn gốc của thế giới. Một nguồn năng lượng mạnh mẽ nhưng không thể lý giải, như thể nó mang trong mình những ký ức xa xưa của thế giới này.

Bên dưới tổ ong, hệ thống điện đã bị phá hủy. Trong bóng tối, không còn nhìn thấy những máy móc đang làm việc hay những bạch tinh quặng từng được khai thác.

Từ rừng rậm xa xa, những người sống sót – cả con người lẫn người máy – đang hoảng loạn leo lên trực thăng do tổ chức dị chủng cử đến. Tiếng cánh quạt vang lên, xé toạc bầu trời đêm.

Không biết từ đâu, một ngọn lửa bùng lên. Ánh sáng từ ngọn lửa và khói đen bao trùm cả khu rừng.

Tân Hòa Tuyết vô tri vô giác chậm rãi bước lên một bước về phía vực sâu.

Dưới sức nặng từ bước chân, rìa vách đá tổ ong đã sụp lở một mảng. Những mảnh vụn đá nhỏ rơi xuống vực, biến mất vào bóng tối vô tận.

Trong khoảnh khắc ấy, y cảm nhận được năng lượng bạch tinh quặng cộng hưởng với mình – một cảm giác quen thuộc nhưng kỳ lạ.

K: "Nguy hiểm."

K: "Rời khỏi ngay."

K: "Tân Hòa Tuyết?"

K cố gắng gọi ký chủ, nhưng ý thức của Tân Hòa Tuyết đã trôi dạt đi đâu đó. Y tiếp tục bước nửa bước về phía vực sâu, thân hình lảo đảo như một con diều không dây.

Đột nhiên, có tiếng Alpha hét lớn, giống như đang gọi tên hắn.

Tân Hòa Tuyết mới chậm rãi quay đầu lại, nhìn thấy từ trong rừng rậm có một bóng người lao tới – đó là Bùi Ảnh. Ánh trăng chiếu xuống mái tóc xanh đậm của cậu, khiến nó ánh lên một màu Klein lam đặc trưng.

Tân Hòa Tuyết choàng tỉnh, lấy lại tinh thần. Y chớp mắt thật sâu, cảm giác phản ứng có phần chậm. Từ đáy tổ ong vang lên âm thanh ầm ầm chấn động đinh tai nhức óc, những ngọn lửa bùng cháy dữ dội, mang theo khói bụi và đất đá, phun trào từ dưới lòng đất lên. Vụ nổ mạnh mẽ nuốt chửng toàn bộ tổ ong, khung cảnh khiến người ta kinh hoàng run sợ.

Một làn sóng xung kích khổng lồ xé rách không khí trong nháy mắt, quét qua thanh niên đứng bên mép vách núi.

Tân Hòa Tuyết cảm nhận có người lao tới, mạnh mẽ đẩy y sang một bên. Y lăn vài vòng xuống con dốc, khi ngồi dậy, chỉ kịp nhìn thấy Bùi Quang Tế bám chặt vào mép vực sâu. Cánh tay hắn ta nổi đầy gân xanh, ngón tay ghim chặt vào lớp đất đá, giữa những khe nứt nhỏ như mạng nhện đang lan ra từng chút một.

Mọi chuyện xảy ra trong chớp mắt, một khe đất sâu hoắm đột ngột nứt ra ngay giữa họ.

Khi Tân Hòa Tuyết vươn tay theo bản năng để cứu, chỉ kịp nhìn thấy Bùi Quang Tế rơi thẳng xuống vực sâu.

Xung quanh bỗng chốc trở nên yên tĩnh tuyệt đối.

Bầu trời đêm đen kịt, chỉ còn màu đỏ rực hắt lên từ ngọn lửa phía xa.

Tân Hòa Tuyết cố gắng đọc khẩu hình của Bùi Quang Tế. Dường như, hắn ta đang nói với y: 'Đừng sợ.'"

[Giá trị ngược tâm của Bùi Quang Tế đã đạt mức tối đa.]

Y nhíu chặt mày, mọi việc xảy ra quá nhanh khiến Tân Hòa Tuyết chưa kịp phản ứng. Từ phía sau, Bùi Ảnh lao tới với sức mạnh như muốn hòa y vào máu thịt, ôm chặt lấy y và rời khỏi mảnh đất nguy hiểm.

[Giá trị tình yêu của Bùi Ảnh đã đạt mức tối đa.]

Tân Hòa Tuyết nhớ rõ mình đã cố tình chọn một ngày mà cả Bùi Quang Tế lẫn Tịch Chính Thanh đều không xuất hiện. Theo lý mà nói, hôm nay cả hai không nên ở đây.

Trong đầu vẫn vương vấn hình ảnh vừa rồi, y không thể nào hiểu nổi, chỉ có thể ngơ ngác dựa vào lồng ngực của Bùi Ảnh, phản ứng chậm chạp.

Bỗng nhiên, y ho ra một ngụm máu, những vệt máu tươi loang lổ trên áo sơ mi của Bùi Ảnh, sắc đỏ chói mắt.

Tân Hòa Tuyết chợt nhận ra điều gì đó không đúng.

Y ngước mắt lên nhìn, thấy vẻ mặt nôn nóng của Bùi Ảnh. Đôi môi cậu ta không ngừng mấp máy, nói những câu mà Tân Hòa Tuyết không thể đọc được.

Thì ra, làn sóng xung kích của cú nổ mạnh vừa rồi đã khiến y tạm thời mất thính giác.

Bùi Ảnh dường như đã hiểu tình trạng của y qua phản ứng, nhưng vẫn không ngừng nói.

Có lẽ, Bùi Quang Tế từ lâu đã đoán ra sự bất thường của Tân Hòa Tuyết trong khoảng thời gian này, nhưng lại lựa chọn ngầm đồng ý.

Tân Hòa Tuyết miễn cưỡng giữ cho đôi mắt không nhắm lại, nhưng chẳng mấy chốc đầu y khẽ gục xuống, dựa vào vai của Bùi Ảnh và chìm vào hôn mê.

........

Thế giới không có sụp đổ, nhiệm vụ vẫn chưa kết thúc. Điều đó có nghĩa là mục tiêu nhiệm vụ – Bùi Quang Tế – chưa chết, dù chỉ số của hắn ta đã đạt tối đa.

Tân Hòa Tuyết tạm thời vẫn chưa phục hồi thính giác.

Y được đưa tới tổng hành dinh của tổ chức Dị Chủng tại khu hạ tầng. Với tư cách là một công thần, y được tiếp đón bằng sự hoan nghênh và kính trọng.

Dù vậy, Tân Hòa Tuyết hiếm khi rời khỏi phòng của mình. Nhiều đặc điểm phi nhân loại của dị chủng khiến y theo bản năng cảm thấy buồn bôn, dù họ đối xử với y rất tốt.

Nghe nói căn phòng mà y ở do Nhất Hào chuẩn bị.

Đối phương phục chế lại căn biệt thự nằm giữa lưng chừng núi phía Nam Thành, ngoài cửa sổ là một khu vườn đầy hoa cúc Ba Tư chưa tàn.

Thực ra cũng không hẳn là nghe người ta nói chuyện. Một dị chủng, lớn lên trông rất giống con người, đã dùng cách đánh chữ để giao tiếp với y.

Người đó nói rằng Nhất Hào đã từng chút một xây dựng căn nhà này từ trước, như thể muốn nuôi dưỡng một con mèo nhưng chưa đủ khả năng, nên mỗi lần xúc động chỉ có thể chuẩn bị vài vật dụng.

Tân Hòa Tuyết chỉ gật đầu.

Người đó lại đánh chữ: "Cừu Viễn đã trở lại."

Khung hội thoại chớp sáng liên tục, và rồi Cừu Viễn xuất hiện trước cửa phòng.....

Một Cừu Viễn, hai Cừu Viễn, ba Cừu Viễn....

Không chỉ một, mà đến tám người!

Tân Hòa Tuyết "......"

Y hoài nghi mình ảo giác.

"Chẳng lẽ là do di chứng từ sóng xung kích khiến mang đến di chứng sao?"

Thật ra là mỗi cái xúc tu của Cừu Viễn đều có thể phân thân. Tân Hòa Tuyết đếm, rốt cuộc đúc ra kết luận. Dị chủng cùng y nói chuyện đã rời đi.

Những Cừu Viễn kia đều trong trạng thái phong trân mệt mỏi, tả tơi, có người quần áo rách nát, trên mặt vương máu, kính râm gãy đôi, trông mệt mỏi mà vẫn đầy khí thế.

Chắc hẳn bạch tuộc khổng lồ đã áp dụng chiến lược phân thân để trốn thoát khỏi nhà giam quân sự, và giờ đây cả tám người đều đồng loạt nói chuyện với y.

"......"

Đây vốn dĩ là một cảnh tượng vô cùng kỳ quái.

May mắn thay, trong thời gian ngắn ngủi này, Tân Hòa Tuyết tạm thời không nghe thấy. Chỉ là y xem kịch, cũng cảm thấy thấy rất ầm ĩ

Nhóm Cừu Viễn, có lẽ trên đường trốn chạy đã tiện tay cướp vài bộ quần áo từ một cửa hàng nào đó để thay đổi.

Tân Hòa Tuyết không thể phân biệt được ai là bản thể, liền tùy tiện chọn một người mặc bộ đồ sạch sẽ và chỉnh tề nhất. Y nắm lấy cà vạt của Cừu Viễn, kéo mạnh vào phòng ngủ, sau đó trở tay "Phanh" một tiếng, đóng sập cửa lại.

Sắc mặt Tân Hòa Tuyết rất kém, rõ ràng tâm trạng không tốt.

Cừu Viễn đoán rằng y đang giận vì mình không có lựa chọn thông báo kế hoạch từ trước, kết quả vòng đi vòng lại vẫn khiến Tân Hòa Tuyết phải tham gia một cách bị động.

"Nếu giận thì cậu cứ đánh tôi đi," Cừu Viễn giơ tay đầu hàng, nghĩ lại không cam lòng mà chỉ ra cửa, "Cậu cũng có thể chọn bất kỳ một người ngoài kia để đánh chết, hai người cũng được, miễn sao cậu nguôi giận."

Sáu xúc tu cũng có thể sinh hoạt bình thường. Thậm chí bên trong tổ chức Mồi Lửa cũng cung cấp trợ cấp tàn tật. Cừu Viễn không khỏi có chút suy nghĩ đen tối.

Cừu Viễn không nhận ra sự khác thường của Tân Hòa Tuyết. Trong khoảng thời gian này, hắn không cùng bên này duy trì liên hệ. Trên đường trở về, theo dọc đường được dị chủng chào hỏi, hắn chỉ biết kế hoạch đã hoàn thành thuận lợi, và Tân Hòa Tuyết được an trí tại đây, nên một đường vội vã chạy tới.

Tân Hòa Tuyết lạnh mặt không nói lời nào, hắn giơ tay đầu hàng không buông:

"Lúc trước tôi không nói với cậu vì cảm thấy tổ ong quá nguy hiểm…"

"À.....không"

Hắn lo ngại rằng cách diễn đạt của mình có thể khiến Tân Hòa Tuyết nghĩ rằng hắn đang xem thường năng lực của y, nên lại vội vàng sửa lời:

“Chủ yếu là việc để cậu tham gia thực sự là lãng phí tài năng. Dù sao thì Bùi Quang Tế và Tịch Chính Thanh cũng hoàn toàn không phải đối thủ của cậu....”

Cừu Viễn thật lòng tin tưởng vào năng lực của Tân Hòa Tuyết, điều này là sự thật không thể phủ nhận.

Hắn thao thao bất tuyệt giải thích cả một tràng dài, nhưng khi thấy Tân Hòa Tuyết vẫn không biểu lộ bất kỳ thái độ nào, cuối cùng đành cẩn thận thăm dò, nhỏ giọng hỏi:

“Cậu… vẫn còn giận sao?”

Tân Hòa Tuyết liếc mắt nhìn Cừu Viễn một cái, đẩy Cừu Viễn lên giường. Không nói lời nào, y ngồi lên người Cừu Viễn, khóa chặt trên eo hắn.

Cậu ngồi, mỗi chuyển động đều nhẹ, cậu đều cảm nhận được sự hiện điện của bạch tuột nhỏ dưới thân.

[Giá trị tình yêu của Cừu Viễn +5.]

[Giá trị tình yêu hiện tại: 760.]

Tân Hòa Tuyết xoa xoa lỗ tai, lời ít ý nhiều:

"Không nghe thấy, làm đi"

P/s : Lời của editor

Chương 45 là End nha