Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 47
Chương 47: [H+] Kết thúc thế giới 1
- Bồ Trung Tửu -
Tân Hòa Tuyết thực sự không hề mâu thuẫn với những chuyện như thế này.
d*c v*ng vốn là bản năng tự nhiên của con người, ngay cả thánh nhân cũng không thể ngoại lệ. Điều mà y ghét bỏ chính là loại bản năng động vật chiếm lĩnh lý trí, khiến con người không thể kiềm chế được d*c v*ng, thậm chí mất cả lý trí mà rơi vào cạm bẫy của nó. Những kẻ như vậy, e rằng cũng chẳng khác gì loài dã thú.
Dẫu không mâu thuẫn, nhưng y cũng chẳng hề có chút hứng thú nào với những chuyện như thế.
20 năm trước, số lần y th* d*m đều rất ít, gần như chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Một mặt, cơ thể gầy yếu này khiến y thiếu đi cả sức sống lẫn năng lượng, dẫn đến sự suy giảm trong h*m m**n. Mặt khác, y rất hiếm khi có thể cảm nhận được sung sướng từ những chuyện như vậy. Y còn nhớ rõ, sau lần kiểm tra sức khỏe tại vương cung trên tiểu hành tinh, các y quan đã đưa ra chẩn đoán sơ bộ là tính lãnh đạm, đồng thời kín đáo nhắc nhở vương quân và vương hậu nên bắt đầu suy xét đến việc kế thừa dòng dõi.
Lúc ấy, y mới chỉ 16 tuổi. Dù độ tuổi này trong hoàng tộc không còn là quá nhỏ, nhưng so với hoàng tử Lân Tinh đã đính hôn từ năm 14 tuổi, y vẫn cảm thấy họ có phần quá vội vàng.
Tân Hòa Tuyết cho rằng như vậy thật sự là hấp tấp.
Bởi vì họ thậm chí còn bỏ qua vấn đề liệu y có khả năng sống đến tuổi kết hôn hợp pháp hay không, mà đã vội vàng cân nhắc đến chuyện con cháu đời sau của y.
Có lẽ do ảnh hưởng từ cơ chế bảo vệ cơ thể, lần đầu tiên Tân Hòa Tuyết cảm nhận được một chút kh*** c*m sinh lý từ những chuyện riêng tư như thế này.
Tuy nhiên, khi ở gần Bùi Quang Tế trong khoảnh khắc thân mật trước đó, loại kh*** c*m này lại trở nên mãnh liệt đến khó kiềm chế.
Từng đợt, từng đợt cảm giác mãnh liệt như cơn sóng ập đến, hoàn toàn không hề cho y thời gian để phản ứng hay tiêu hóa. Tân Hòa Tuyết nhận ra, trong những khoảnh khắc như thế này, ngay cả ngón chân của y cũng không thể kiểm soát, bất giác cong lên, phớt hồng vì k*ch th*ch. Y chưa bao giờ nghĩ mình lại có phản ứng như vậy, và dường như cũng hiểu thêm một chút về cơ thể mình. Nhìn chung, cảm giác trải nghiệm từ loại hoạt động này vẫn có thể coi là chấp nhận được. Chỉ là những rắc rối phía sau cần xử lý sẽ trở nên vô cùng phiền toái.
Yêu cầu được rửa sạch, bôi thuốc và mát xa để giảm bớt đau nhức, nếu không, ngày hôm sau chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến các hoạt động bình thường của y. Nhưng những việc kế tiếp lại không cần y phải tự mình làm, nên xét tổng thể mà nói, cảm giác thỏa mãn cũng đạt được ở mức độ nhất định. Loại hoạt động này miễn cưỡng có thể chấm được sáu điểm.
Huống hồ, dường như đây còn là một con đường tắt để tăng giá trị tình yêu. Xét cho cùng, trong cách nói thông dụng, mọi người gọi loại hoạt động này là "l*m t*nh" chứ không phải "làm hận." Chỉ cần từ cái tên cũng đủ để hiểu rõ tác dụng của nó.
Tân Hòa Tuyết chỉ còn bảy ngày trong đếm ngược sinh mệnh.
Xét từ góc độ đó, tính hiệu quả của hoạt động này dường như vẫn khá cao.
Cừu Viễn ngồi đó, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào thanh niên đang ngồi khóa trên eo mình, giống như một người câm, không nói lời nào.
Một lát sau, hắn ấp a ấp úng hỏi: “Làm, làm làm làm cái gì? Cùng ai? Là cậu hoà giải với tôi sao?”
Hắn cảm thấy giống như mình nhặt được một chiếc bánh lớn từ trên trời rơi xuống. Khi mở ra xem, đó lại là một chiếc kẹo bông gòn mềm mại, ngọt ngào, mang hình dáng một tiểu miêu nhân đáng yêu.
“Thật sao? Cùng tôi làm ư?”
“Tôi chỉ muốn nói, em có thể lặp lại câu vừa nói một lần nữa không? Chính là câu đó…”
“Những dị chủng như tôi thường rất tự tôn, tự ái, không phải dạng tùy tiện, dễ dàng thân cận với bất kỳ ai. Đặc biệt là tôi, một giống đực thuộc loại bạch tuộc trắng. Sau khi giao phối, để sinh ra đời sau, tôi sẽ cung cấp chất dinh dưỡng cho bạn đời, thậm chí còn có thể làm thức ăn để bạn đời tiêu thụ.”
“Tất nhiên, tôi không hoàn toàn là bạch tuộc động vật, dù sao tôi chỉ là một dị chủng đã qua cải tạo. Em cũng không phải giống cái, nên sẽ không xảy ra chuyện đẻ trứng hay ấp trứng sau giao phối…”
Nói cách khác, hắn có thể cùng Tân Hòa Tuyết hoàn thành sự hài hòa lớn lao trong sinh mệnh mà không cần phải trả giá bằng mạng sống.
Đôi đồng tử sau cặp kính râm của Cừu Viễn bất giác phóng đại một chút.
Loại chuyện tốt thế này, lại có thể đến lượt hắn sao?
Tân Hòa Tuyết khẽ nhíu mày. Y hoàn toàn không nghe được rõ tên gia hỏa này đang lải nhải những gì, chỉ thấy miệng hắn mở ra rồi khép lại, dong dài vô tận.
Giá trị tình yêu của Cừu Viễn đạt tối đa là 800, hiện tại đã lên đến 760. Nói cách khác, chỉ cần thêm 40 nữa, hoặc thực tế chỉ cần cơ thể đạt được 5% giá trị tình yêu là có thể hoàn thành.
Nhưng hành động dong dài này…
Tân Hòa Tuyết nghi hoặc nhìn đối phương.
Chẳng lẽ y chọn nhầm người?
Người này không phải chủ thể sao?
"Không làm thì thôi."
Y xoay người, chuẩn bị bước xuống khỏi người đối phương. Đang định ra ngoài cửa để tùy tiện thử với một người khác để kiểm tra, thì Cừu Viễn ngay lập tức ôm chặt lấy y. Đôi tay mạnh mẽ đan vào nhau, khóa chặt trên eo y, như thể không cho y rời đi.
Ván giường kêu lên hai tiếng kẽo kẹt, trước mắt Tân Hòa Tuyết như xoay chuyển, và giờ y là người nằm ngửa, nhìn trần nhà trắng toát.
Cơ thể y rơi xuống chiếc chăn đệm mềm mại, mái tóc đen có chút rối tung, tán đều trên gối.
Cừu Viễn cúi đầu xuống. Cặp kính râm lúc này dường như quá mức dư thừa, hắn liền tùy tay ném đi đâu đó, không rõ góc nào.
Đôi mắt xanh thẫm như đại dương sâu thẳm của Cừu Viễn chăm chú nhìn Tân Hòa Tuyết một cái, rồi hắn cúi đầu xuống, cọ sát vào chiếc cổ ấm áp của thanh niên.
Có lẽ do mái tóc vàng kim, Tân Hòa Tuyết thoáng ảo giác rằng trước mặt mình là một con chó lớn lông vàng.
Trạng thái của đối phương quả thực cũng rất giống như vậy. Trên cổ Tân Hòa Tuyết, từng cảm giác ẩm ướt và nóng hổi liên tục kéo dài, bởi Cừu Viễn không ngừng l**m và hôn lên đó.
Cổ của y khẽ ngửa ra, để lộ đường cong tinh tế. Vành tai bị nhấn chìm trong hơi nóng, giữa trạng thái mất tập trung của thính giác, các giác quan khác lại trở nên nhạy cảm hơn, đặc biệt là xúc giác.
Tân Hòa Tuyết gần như không thể kiểm soát được, khẽ rùng mình, hơi thở hỗn loạn trong vài giây ngắn ngủi.
Cừu Viễn nhẹ nhàng cắn lên vành tai của y. Khuôn mặt trắng ngần như tuyết lập tức hiện lên một màu hồng nhạt, tựa như ánh bình minh phản chiếu trên núi tuyết, một vẻ đẹp tinh tế và thanh thuần.
“Làm sao lại không nghe được chứ?”
Giọng nói của Cừu Viễn vừa thoát ra khỏi miệng, hắn lập tức cảm thấy hỏi một câu như vậy vào lúc này thật sự có chút ngu ngốc.
Tân Hòa Tuyết không có cách nào trả lời câu hỏi của hắn.
Thanh niên chỉ thỉnh thoảng khẽ “Ừm” một tiếng trong những khoảnh khắc thoải mái, coi như đáp lại cho sự lải nhải không dứt của Cừu Viễn.
Cừu Viễn đột nhiên nảy ra một ý nghĩ nào đó, hắn bật cười khẽ. Vì khoảng cách quá gần, Tân Hòa Tuyết có thể cảm nhận được tiếng cười ấy làm lồng ngực đối phương khẽ rung lên.
Cái kiểu ngây ngô này chẳng khác nào mối tình đầu của cậu nhóc. Cừu Viễn đột ngột hỏi một câu không đầu không đuôi:
“Em cảm thấy tôi thế nào? Em thích tôi không?”
Tân Hòa Tuyết hoàn toàn không hiểu hắn đang nói gì, chỉ lãnh đạm nhìn đối phương, dõi theo đôi môi hắn khép mở không ngừng, nhưng chẳng thèm bận tâm đến nội dung lời nói.
Ngón tay Cừu Viễn xâm nhập vào bên trong Tân Hòa Tuyết, lòng bàn tay ấn ấn trên thịt huyệt vừa ẩm ướt vừa nóng và mềm mại.
Cả người Tân Hòa Tuyết run một chút, “Ưm.”
【 Giá trị tình yêu của Cừu Viễn +1】
Giữa không khí vang lên tiếng quấy nước.
Cừu Viễn dùng ba ngón tay v**t v* và nghiền nát thịt huyệt bên trong, hắn nhìn Tân Hòa Tuyết quay đầu đi, tựa hồ là không có thể chịu đựng được mà cắn chặt môi dưới.
Hơi thở giao hòa, xen lẫn mùi hương lạnh nhạt thoảng qua mũi.
Ánh mắt của Cừu Viễn dần trở nên u tối, giọng nói càng về sau càng ép xuống thấp, khàn đặc:
“Tôi so với bọn họ thì thế nào? So với Bùi Quang Tế và Tịch Chính Thanh, em thích tôi hơn, đúng không?”
Tân Hòa Tuyết: “... Ừm.”
Hàng mi của y vô thức khẽ rung động, tựa như đôi cánh bướm chấp chới. Đôi mắt đuôi nhạt vương một chút đỏ ửng, tựa như vừa bị ai đó suồng sã cọ qua.
【Giá trị tình yêu của Cừu Viễn +1】
Đôi mắt xanh thẳm của Alpha dần tối lại, hóa thành sắc đen sâu thẳm. Hắn cố ý tránh nhìn thẳng vào Tân Hòa Tuyết, sợ rằng ánh mắt của mình vô tình kích hoạt tác dụng phụ của khả năng thôi miên, gây ảnh hưởng đến đối phương.
Giọng nói của hắn trầm khàn, khô khốc, giống như người lữ hành lạc giữa sa mạc, đã mấy ngày mấy đêm chưa được uống nước. Hắn ghé sát vào tai Tân Hòa Tuyết, khẽ hỏi:
“Em đã chuẩn bị tốt chưa?”
Thời điểm ngón tay rút ra có tiếng nước rất nhỏ, giữa đùi ướt đẫm, rất nhanh lại bị lấp đầy một lần nữa.
Tân Hòa Tuyết kêu lên một tiếng, “Ah……!
Y vùi mặt vào gối, lồng ngực gầy yếu phập phồng theo nhịp thở. Đường cong eo bụng mỏng manh và tinh tế vì căng sức mà co giãn nhẹ nhàng, từng giọt mồ hôi không ngừng rịn ra, khiến cả người y trông như một mỹ nhân vừa bước ra từ dòng sông, thoát tục và mờ ảo như thủy quỷ hoa lệ.
Làn da y trắng mịn như tuyết, trên vùng bụng mềm mại và dẻo dai, đường nét hiện ra thật nhỏ bé và hoàn mỹ.
【Cừu Viễn giá trị tình yêu +1】
【Giá trị tình yêu hiện tại của Cừu Viễn: 784】
Cả đêm đó, Cừu Viễn lẩm bẩm không biết bao nhiêu lời lẽ th* t*c. Dù sao thì Tân Hòa Tuyết cũng không nghe thấy, sẽ chẳng trách hắn được.
Ý thức của Tân Hòa Tuyết lúc này bồng bềnh như đang trôi dạt vào biển sâu, không kịp lưu ý lời nhắc nhở của hệ thống, cơ thể y bị một sinh vật có tám xúc tu quấn lấy chặt chẽ, như muốn nhấn chìm y vào vực thẳm.
Con quái vật ấy nhiệt tình ôm lấy y, xâm chiếm y, biến mọi thứ trong y thành một mớ hỗn loạn.
….......
Cừu Viễn ôm lấy Tân Hòa Tuyết như một kẻ dính liền. Hắn biết rằng tình trạng mất thính giác tạm thời của Tân Hòa Tuyết là do vụ nổ ở tổ ong gây ra, điều này càng làm giá trị đau lòng của Cừu Viễn tăng vọt.
Đặc biệt là gần đây, sức khỏe của Tân Hòa Tuyết càng lúc càng sa sút, khiến Cừu Viễn chỉ hận không thể nhét y vào túi để mang theo bên người mọi lúc mọi nơi.
Thế nhưng hắn cũng không thể làm được điều đó. Chiến sự ở tiền tuyến vô cùng căng thẳng. Trước đây, khu Hạ Tam vốn là một khu vực hỗn loạn và không được chính quyền quản lý nghiêm ngặt, nên bọn họ mới dễ dàng chiếm được mà không mất nhiều công sức. Nhưng khi càng tiến gần đến trung tâm, tình hình lại càng thêm khốc liệt, dị chủng và quân đội đã bước vào giai đoạn giằng co gay gắt.
Trận chiến này có thể sẽ kéo dài trong nhiều năm.
Cừu Viễn đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc chiến lâu dài.
Có đôi khi, vì quá bận rộn, hắn phải tạm rời xa Tân Hòa Tuyết. Dù vậy, hắn luôn cố gắng sắp xếp công việc vào những lúc Tân Hòa Tuyết đang ngủ.
Nhưng thường thì khi hắn vội vã quay về, Tân Hòa Tuyết vẫn còn chưa tỉnh dậy.
Cừu Viễn đã tìm đến rất nhiều bác sĩ, thậm chí cả những vu y trong chợ đen của khu Hạ Tam, nhưng tất cả đều bó tay, không thể tìm ra nguyên nhân gốc rễ.
Tâm trạng hắn rối bời. Sau mỗi lần đưa Tân Hòa Tuyết đi khám bác sĩ, đối diện với ánh mắt nghi hoặc của họ, hắn chỉ biết ngồi xổm trước mặt Tân Hòa Tuyết, giọng nói tràn đầy lo âu:
“Dạo gần đây, em hình như ngủ rất lâu.”
Sợ Tân Hòa Tuyết nghĩ ngợi lung tung, hắn lại tự an ủi mình: “Có lẽ chỉ là tôi lo sợ quá thôi. Mùa thu tới rồi, xuân vây thu mệt cũng là chuyện bình thường.”
Quả thật, mùa thu đã đến.
Mưa thu lạnh lẽo, từng cơn lại từng cơn kéo dài. Tân Hòa Tuyết vẫn chưa thể nghe thấy gì, chỉ nhàn nhạt đáp lại: “Ừm.”
Thậm chí, y còn có tâm trạng đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc vàng mềm mại của Cừu Viễn, như đang vỗ về một chú chó lớn.
Cừu Viễn không thể tiếp tục tự lừa mình dối người nữa.
Tình trạng của Tân Hòa Tuyết đã xấu đi đến mức y không còn đủ sức để tự mình đi lại trong thời gian dài, phần lớn đều phải nhờ vào xe lăn.
【Cừu Viễn giá trị ngược tâm +10】
Cừu Viễn cúi đầu, tựa trán lên đầu gối của Tân Hòa Tuyết. Trên đó phủ một lớp thảm lông dê mỏng, có lẽ vì thảm giữ nhiệt rất tốt, hơi ấm lan tỏa khiến khóe mắt hắn cũng nóng bừng lên.
Hắn cứ thế tựa vào đó rất lâu, bất động như một bức tượng điêu khắc.
Khi đứng dậy, hai chân hắn đã tê rần.
Có người tìm hắn.
Cừu Viễn chỉ kịp gọi Nhất Hào đến ôm mèo máy đến, để chú mèo máy giúp Tân Hòa Tuyết giải khuây.
Đôi lúc hắn nhờ cậy Nhất Hào, đôi lúc lại nhờ Bùi Ảnh. Dù Bùi Ảnh nhìn không được thuận mắt cho lắm, nhưng ít ra giữa Bùi Ảnh và Tân Hòa Tuyết cũng có chút giao tình, vẫn dễ nói chuyện hơn.
Buổi tối ngày hôm sau, bầu trời xuất hiện một trận mưa sao băng trăm năm khó gặp.
Nhưng căn cứ của dị chủng càng ngày càng gần biển, hơi nước trong không khí dày đặc. Cho dù Cừu Viễn có đẩy Tân Hòa Tuyết lên sườn núi cao nhất ở vùng lân cận, tầm nhìn cũng không được tốt lắm.
Hắn đẩy xe lăn đến một vùng đất bằng phẳng rồi ngồi xuống bên cạnh bụi cỏ, rút mấy cọng cỏ đuôi chó trong tay, nghịch ngợm một cách vô thức.
Tân Hòa Tuyết từ khi mất thính giác lại càng ít nói hơn trước.
Cừu Viễn từng nghe nói rằng mèo trắng trong tự nhiên thường có một bộ phận bị điếc bẩm sinh. Hiện tại, Tân Hòa Tuyết trông chẳng khác nào một chú mèo trắng, lặng lẽ ngồi yên, cuộn cái đuôi thật dài của mình lại, như một sinh vật độc lập lạc lõng với thế giới.
Cừu Viễn cúi đầu, khẽ thở dài. Thật khó để khiến một con mèo chịu nói chuyện.
Kể cả khi hắn cố gắng giao tiếp bằng cách đánh chữ, Tân Hòa Tuyết cũng hờ hững chẳng mấy khi đáp lại.
Bỗng nhiên, hắn nghe thấy Tân Hòa Tuyết lên tiếng: “Sao băng.”
Cừu Viễn giật mình ngẩng đầu. Trên nền trời xanh thẫm, xác thật có từng tia sáng của mưa sao băng mờ ảo vụt qua như những sợi dây mỏng màu trắng, đẹp tựa những sợi đàn đang rung lên trong gió.
Hắn bỗng nói: “Còn nhớ lần trước tôi đưa em ra bờ biển không? Buổi tối ngày đó cũng báo trước sẽ có mưa sao băng. Người ta dự đoán khoảng 10 giờ tối sẽ xuất hiện, nhưng kết quả vừa đúng 10 giờ, em đã ngủ mất rồi.”
Tân Hòa Tuyết quay đầu nhìn hắn, thấy môi Cừu Viễn mấp máy như đang kể chuyện. Đêm nay y dường như còn đủ tinh thần để đáp lời, lười nhác đáp: “Ừm.”
Cừu Viễn hơi bất đắc dĩ: “Tôi thật không hiểu, làm sao lại có người trưởng thành nào đi ngủ lúc 10 giờ tối chứ?”
Tân Hòa Tuyết chỉ khẽ “Ừm.”
Cừu Viễn: “Sau đó tôi đưa em về, Tịch Chính Thanh tức giận trừng mắt, suýt nữa ném tôi ra khỏi cửa. Áo khoác tôi cho em mượn cũng bị hắn ném thẳng vào người tôi.”
Tân Hòa Tuyết: “Ừm.”
Cừu Viễn: “Nói thật, hắn đúng là bụng dạ hẹp hòi.”
Tân Hòa Tuyết: “Ừm.”
Cừu Viễn: “Tôi lần đầu gặp em là ở nhà họ Bùi. Khi đó em dùng điện tiêu hạ gục hai cái xúc tu của tôi, rồi còn bỏ thẳng xuống cống thoát nước. Em còn nhớ không?”
Tân Hòa Tuyết: “Ừm.”
Cừu Viễn: “Lúc đó bọn chúng phải nằm trong khoang dưỡng thương suốt một tháng mới mọc lại thịt mới. Em quả thật rất lợi hại.”
Tân Hòa Tuyết: “Ừm.”
Cừu Viễn cứ lải nhải mãi, tới cuối cùng Tân Hòa Tuyết bắt đầu thấy phiền. Y thực sự không hiểu tại sao người này lại có thể nói nhiều như vậy. Nhưng Tân Hòa Tuyết cũng lười đôi co, chỉ qua loa đáp lại từng câu một.
Đến khi ngôi sao băng cuối cùng rơi xuống, bầu trời lại trở về sắc đêm thăm thẳm. Đèn neon từ xa hắt ra những mảng sáng mờ ảo trên đường chân trời.
Cừu Viễn lấy mấy cọng cỏ đuôi chó quấn thành một chiếc vòng nhỏ. Đứng dậy, hắn nhìn về phía Tân Hòa Tuyết và đột nhiên nói: “Tôi yêu em.”
“Ừm.”
Cừu Viễn khẽ cụp mắt.
Tân Hòa Tuyết ngước lên, vừa vặn chạm vào ánh nhìn của hắn. Hắn nhẹ nhàng nói: “Tôi biết rồi.”
Cừu Viễn sững sờ nhìn người thanh niên vươn tay về phía mình, hơi nghiêng đầu ra dấu. Bàn tay ướt mồ hôi khiến vòng cỏ đuôi chó trượt khỏi lòng bàn tay. Cừu Viễn mang vòng cỏ ném đi, luống cuống lau tay vào quần, sau đó vội lấy ra một chiếc nhẫn đã chuẩn bị từ lâu. Tay hắn run run, thiếu chút nữa không cầm chắc, trượt đi mấy lần mới chuẩn bị tốt đeo được chiếc nhẫn vào ngón tay của Tân Hòa Tuyết.
【Giá trị tình yêu của Cừu Viễn đã đạt mức tối đa.】
Cừu Viễn không dám nói những lời như “Khi chiến dịch kết thúc, chúng ta sẽ kết hôn.” Hắn biết rõ, loại lời hứa này thường chỉ là dấu hiệu của một bi kịch.
Sau khi đeo nhẫn xong, hắn đứng lên, khom người, dồn lực mạnh mẽ hôn lên trán Tân Hòa Tuyết một cái.
Dù không nghe thấy, nhưng Tân Hòa Tuyết cũng đoán được Cừu Viễn vừa nói gì qua khẩu hình.
Cái hôn của hắn dùng lực mạnh đến nỗi Tân Hòa Tuyết có thể cảm nhận được âm thanh của nó, như một tiếng pháo nổ. Nghĩ đến sự so sánh này, y thành công chọc cười chính mình.
Cừu Viễn ngây ngô cười theo, hắn hết sức vui mừng mà đẩy Tân Hòa Tuyết về.
Đêm đó, Cừu Viễn lại ôm Tân Hòa Tuyết vào lòng. Cả hai nằm bên nhau, đẫm mồ hôi nhưng đêm mùa thu chẳng hề thấy mát mẻ chút nào. Thu đến mà đêm lại oi bức lạ thường.
…....
Ngày hôm sau, vào lúc chạng vạng, Tân Hòa Tuyết lặng lẽ ra đi.
Khi đó, Cừu Viễn đang không có ở bên. Nhất Hào là người đầu tiên phát hiện tim Tân Hòa Tuyết đã ngừng đập trên chiếc xe lăn.
Một bác sĩ có xuất thân từ phòng thí nghiệm đã nói với Cừu Viễn trong ngày Tân Hòa Tuyết được an táng: “Y không phải dị chủng.”
Nhưng… tại sao lại như vậy?
Alpha mặc âu phục đen đứng lặng trong cơn mưa. Hồn hắn như đã rời khỏi thể xác, đầu óc chẳng khác gì một món đồ chơi cũ kỹ đã hư hại, dây cót bên trong đã rỉ sét, chẳng thể vận hành hay suy nghĩ thêm được gì nữa.
Hắn nghĩ không ra, rốt cuộc là vì nguyên nhân gì.
Có thể là do vụ nổ của tổ ong mang đến sóng xung kích, hoặc có lẽ là những di chứng không thể nào đo lường được.
Cũng có thể... chỉ đơn giản là vì mùa thu đã trở lạnh.
Mà người yêu của hắn lại rất sợ lạnh.
Hay là, mùa đông đã đến đâu?
Cừu Viễn ngẩng đầu, bầu trời u ám đầy mây đen, như đang ấp ủ một trận tuyết lớn.
Mùa đông sắp đến, có lẽ người yêu của hắn chỉ đang ngủ đông một giấc.
Chỉ là, trận tuyết này sẽ kéo dài đến bao giờ?
Hắn vươn tay, mưa thu lạnh buốt rơi xuống, chạm vào lòng bàn tay, lạnh thấu xương tủy.
……...
Trận chiến ấy giằng co suốt ba năm.
Dị chủng cuối cùng cũng giành được quyền công dân hợp pháp cho mình.
Một tổ chức mới hình thành, điều khiển bộ máy chính trị, ban hành các dự luật mới về quyền bình đẳng giữa dị chủng và nhân loại. Thuốc cải tạo gen và cải tạo máy móc đều bị hạn chế chặt chẽ.
Bất kể những mâu thuẫn sâu thẳm bên trong có được giải quyết hoàn mỹ hay không, ít nhất trên bề mặt, mọi thứ đều ổn thỏa. Liên bang dường như đang bước vào kỷ nguyên mới, nhộn nhịp và rộn ràng.
Tịch gia, một trong những thế lực lớn nhất, đã mất đi người thừa kế trong chiến trường, không ai biết sống chết ra sao. Bùi gia, người cầm quyền đứng đầu, đã nằm xuống từ ba năm trước khi tổ ong bị đánh sập, hình ảnh in đậm trên các mặt báo như một dấu chấm hết.
Bởi vì khuyết thiếu lực lượng của người thừa kế. Hai nhà tài phiệt lớn khu trung tâm sụp đổ như cát chảy, giải thể hoàn toàn. Cần rất nhiều thời gian để thế lực mới sắp xếp lại bàn cờ.
Cắt giả vẫn còn nhớ lần đầu tiên hắn gặp Tân Hòa Tuyết.
Đó là ở bệnh viện.
Hắn bám vào một đứa trẻ nhỏ đang lưỡng lự không biết có nên vào phòng bệnh thăm bạn mình không, tay nắm một bó hoa cúc Ba Tư, vừa nhắc “Thích” rồi lại “Không thích,” đến nỗi hoa bị nắm đến rơi cánh.
Thanh niên ấy đã ngồi xổm xuống, nói với đứa trẻ: “Cánh hoa cúc Ba Tư là số chẵn. Nếu bắt đầu từ ‘Không thích’ để đếm, đáp án cuối cùng nhất định sẽ là ‘Thích.’”
Mộ phần của thanh niên ấy lúc này rất sạch sẽ và an tĩnh. An tĩnh đến mức chỉ còn tiếng sóng biển vỗ vào vách đá, vang lên từng đợt âm thanh trầm đục.
Cắt giả và Bùi Ảnh đã gặp nhau thoáng qua ở đây, nhưng không ai chào hỏi ai.
Cắt giả trồng từng khóm cúc Ba Tư trong vườn. Loài hoa này, còn được gọi là “Vũ trụ chi hoa,” có sức sống mãnh liệt, dù không được chăm sóc kỹ lưỡng vẫn sinh sôi không ngừng.
Hắn mang bó cúc Ba Tư mới hái sáng nay đặt trước mộ.
Hắn còn nhớ Tân Hòa Tuyết từng kể về truyền thuyết liên quan đến loài hoa này.
Công chúa bị nguyền rủa phải sống cô độc trong tòa tháp cao, cho đến khi một kỵ sĩ từ phương xa đến, mang nàng rơi vào tình yêu, phá vỡ lời nguyền và xua tan nỗi cô độc ấy.
Cắt giả nghĩ, kỵ sĩ sẽ không thể mang đến hạnh phúc cho công chúa. Bởi vì công chúa không hề cô độc—trong lâu đài đã có một con quái vật bảo vệ nàng, không để nàng cảm thấy cô đơn.
Dị chủng không biết đến cái chết.
Cắt giả đã hoàn toàn thoát ly tư duy của con người, hắn không thể hiểu nổi khái niệm này.
Gió thổi mạnh, cuốn những cánh hoa cúc Ba Tưc trước mộ bay lên, tan tác trong không trung.
Cắt giả quỳ xuống trước mộ, thành kính hôn lên bức ảnh đen trắng. Từ cơ thể hắn, dòng máu xanh lam ồ ạt chảy ra. Hắn tựa vào bia mộ, yên tĩnh nhắm đôi mắt lại.
Hắn sẽ không đi đâu cả.
Người yêu thuần khiết của hắn đang ở đây
P/s : Lời của editor
Cuối cùng cũng kết thúc thế giới này rồi. Là hu hu ending, nhưng t nghĩ đây là kết đẹp nhất vì không phụ tình cảm bất kì công nào.
