Hồng Bạch Song Hỉ - Chương 63

Chương 63:

- Ayeayecaptain -

Phản ứng đầu tiên của Mộc Cát Sinh chính là phải nhanh chóng thoát khỏi đây. Lúc này, dù thế nào cũng không phải lúc để xem ký ức. Bên ngoài đang loạn như cào cào, nếu còn bị kẹt ở nơi này, y không dám tưởng tượng mọi chuyện sẽ kết thúc ra sao.

Thế nhưng, y cũng có phải Sài Thúc Tân đâu, không có đao Thỉ Hồng trong tay, chẳng thể tùy ý phá vỡ ảo cảnh trước mắt. Y vật lộn hồi lâu, rốt cuộc vẫn uổng công vô ích.

Ảo cảnh được chia làm rất nhiều dạng. Ví dụ như ký ức mà An Bình nhìn thấy trong mơ, đó là dạng êm dịu nhất, người bước vào ảo cảnh chỉ có thể đứng ngoài quan sát, không thể chạm vào bất cứ thứ gì bên trong ảo cảnh, và cũng rất dễ tỉnh lại. Còn quá khứ ở Bồng Lai mà y và Sài Thúc Tân chứng kiến thì cao cấp hơn một chút, có thể chạm vào sự vật trong ảo cảnh, cuối cùng thậm chí còn nói chuyện được với tiểu Sa Di.

Nhưng ảo cảnh càng chân thực, nguy hiểm cũng càng cao. Nếu như chủ nhân ảo cảnh mang ý đồ xấu, kẻ bước vào càng dễ lạc lối trong đó.

Phái Thiên Toán vốn chẳng bao giờ nương tay khi chơi xỏ người nhà mình, thậm chí còn lấy đó làm thú vui. Cho dù đây là ảo cảnh mà tiểu Sa Di muốn y xem, cũng không chắc sẽ không có cạm bẫy gì. Mộc Cát Sinh tập trung tinh thần, quan sát cảnh vật xung quanh một vòng.

Đây là một biệt viện, đồ đạc bày biện trông có chút quen mắt. Y đẩy cửa đi ra ngoài, thấy ngoài sân có trồng hai cây tùng bách.

Mộc Cát Sinh sực nhớ ra đây là nơi nào.

Đây chính là chỗ bọn họ dưỡng thương ở Bồng Lai sau khi âm binh bạo động năm xưa.

Và nơi y đang đứng là viện của Tùng Vấn Đồng.

Ngay khoảnh khắc Mộc Cát Sinh mất ý thức, cả người ngã về phía trước, Lâm Quyến Sinh không khỏi giật mình, nhanh tay đỡ lấy y.

Sài Thúc Tân lập tức điên lên, “Buông em ấy ra!”

Ánh đao đỏ rực lóe sáng giữa không trung, va chạm kịch liệt với cây phất trần của Lâm Quyến Sinh. Trong chớp mắt, đất trời rung chuyển, cả tòa tháp cũng lắc lư dữ dội.

Chu Ấm Tiêu thấy tình hình không ổn, một tay túm lấy Ô Tất Hữu, tay còn lại xách theo An Bình, hô to: “Yến Yến!”

Sài Yến Yến hiểu ý, thoăn thoắt đá phăng đôi giày cao gót, nhảy chân trần lên lưng Chu Ấm Tiêu. Bốn phía nổi gió bụi mịt mù, lưỡi đao của Sài Thúc Tân cuốn lên một cơn lốc khổng lồ trong không khí. Muốn nói gì chỉ có thể gào lên: “Ông trẻ ơi, ông nợ con một đôi giày đó!”

“Ra ngoài rồi trả!” Chu Ấm Tiêu gào lại: “Ngồi chắc đấy!”

Lời còn chưa dứt, gạch ngói, xà cột rơi ầm ầm xuống. Tiếng gãy nứt răng rắc vang lên khắp nơi hòa cùng tiếng nổ “rầm” rung trời, cả tòa tháp bị chém đứt đôi.

Tháp cao sụp đổ, nhấn chìm những tiếng la hét liên hồi.

An Bình bị đá cho tỉnh.

Chu Ấm Tiêu xách cổ áo cậu, cú siết chặt đến mức khiến cậu nghẹt thở, cuối cùng ngất xỉu luôn. Khi tỉnh lại, Sài Yến Yến đang kiểm tra mí mắt cậu, Ô Tất Hữu ngồi bên cạnh, thấy cậu tỉnh thì hừ một tiếng: “Đồ gà.”

An Bình gắng gượng ngồi dậy, khi thấy rõ cảnh tượng trước mắt, cậu hoàn toàn chết lặng, “Chuyện gì xảy ra vậy?”

Nếu đây không phải ảo giác do chấn động não gây ra thì nghĩa là giờ họ đang ngồi trên một tấm bình phong vỡ, trôi dạt giữa đại dương mênh mông.

Thận Lâu đâu? Sao lại biến thành biển thế này?

“Thận Lâu Hải thị, theo như truyền thuyết thì Thận Lâu vốn được xây trên biển.” Một giọng nói vang lên, An Bình ngoảnh đầu nhìn lại, thấy Chu Ấm Tiêu đang đứng ngay sau mình, tay chống một cây sào, “Lúc đến đây, chắc hẳn em zai cũng để ý rồi, toàn bộ Thận Lâu được xây dựng trên lưng một con quái Thận, mà quái Thận thì bơi lội trong cõi Thủy Thiên luân chuyển.”

An Bình nhớ lại cảnh tượng kỳ lạ lúc họ mới vào, bèn gật gù.

“Thận Lâu có cơ chế bảo hộ. Khi tòa tháp bị đe dọa, quái Thận sẽ lặn xuống nước, lợi dụng nước biển để bảo vệ tòa tháp khỏi bị hư hại thêm. Đồng thời, cõi Thủy Thiên cũng có cơ chế phòng ngự, bất cứ ai gây hại cho Thận Lâu đều sẽ bị tiêu diệt.” Chu Ấm Tiêu nói tiếp: “Một nhát đao giữa anh tôi với Trường Sinh Tử đã trực tiếp làm sập cả tòa tháp, cơ chế phòng ngự lập tức được kích hoạt, nước biển đã dâng lên, hiện tại chúng ta đều là đối tượng cần bị tiêu diệt.”

“Vậy còn chờ gì mà không chạy mau thôi?”

“Nếu chạy được thì đã chạy lâu rồi.” Chu Ấm Tiêu cười khổ, “Thận Lâu nằm ở vùng ngoài cõi, là một không gian độc lập. Khi cơ chế phòng ngự kích hoạt, lối vào cũng sẽ đóng lại theo. Chừng nào chưa tiêu diệt hết toàn bộ sinh vật trong không gian, lối vào sẽ không mở lại.”

An Bình nghe mà ong hết cả đầu, liếc quanh một chút, “Giờ chỉ còn mấy người chúng ta thôi à? Những người khác đâu?”

Chu Ấm Tiêu lắc đầu, “Lúc tháp sập, tình thế vô cùng nguy hiểm, tôi chỉ kịp kéo mấy người các cậu.”

“Dược gia có năng lực tự bảo vệ bản thân. Tuy bị phân tán khắp nơi, nhưng họ sẽ không ngồi yên chờ chết.” Sài Yến Yến khẽ nói.

“Thế bán tiên và Linh Xu Tử đâu?”

Giọng của Ô Tất Hữu như rít qua kẽ răng, “Lão quá đát mất tích rồi.”

Mất tích ư?

“Lúc đó, y ở gần Trường Sinh Tử nhất, chắc đã bị Trưởng Sinh Tử mang đi rồi.” Chu Ấm Tiêu thở dài, “Thần tiên có phép thăng thiên độn thổ, biết đâu có cách thoát ra ngoài. Còn anh tôi thì…”

Anh chỉ về phía xa, “Ở kia kìa.”

An Bình chớp mắt nhìn, chỉ thấy mặt biển mênh mông, phẳng lặng không gợn sóng.

Ngay sau đó, một cơn sóng dữ ngút trời bất ngờ cuộn lên, Chu Ấm Tiêu vội vàng chống sào đẩy tấm bình phong lùi lại, nhưng cả bốn người vẫn bị sóng đánh cho ướt sũng từ đầu đến chân. Từ dưới đáy biển, một luồng sáng bạc lao vọt lên, ngửa mặt lên trời gầm thét giận dữ, khuấy động vô số cột nước dựng cao.

An Bình choáng váng trước cảnh tượng đó.

Chu Ấm Tiêu vỗ vỗ vai cậu, “Cậu không nhìn lầm đâu, là rồng đấy.”

“Cậu có nhớ lúc mới vào đây, trong cõi Thủy Thiên có rất nhiều con cá màu bạc không? Thực ra tất cả chúng đều là vảy rồng. Đây cũng là một phần của cơ chế phòng ngự, một khi nước biển tràn ngập, con rồng này sẽ được đánh thức và tấn công toàn bộ mọi người.”

An Bình thực sự không biết nên nói gì nữa. Ngầu thì ngầu thật, nhưng cái cơ chế phòng ngự này không có hệ thống nhận diện à? Toàn tấn công người nhà mình thì có ích gì hả?

“Kỳ thực cũng là để phòng người nhà mình cả đấy. Truyền thừa của Thất Gia Chư Tử kéo dài ngàn năm, Thận Lâu cất giữ vô số bảo vật thần bí, khó tránh khỏi chuyện người giữ kho lại tự ý lấy trộm. Hơn nữa, cả không gian này đều do Mặc gia tạo ra, nếu có xảy ra vấn đề gì, Mặc Tử chắc chắn sẽ là người chạy đến đầu tiên, hắn biết cách tắt cơ chế.” Thấy ánh mắt của An Bình, Chu Ấm Tiêu vội xua tay,” Cậu đừng nhìn tôi, tôi chỉ từng ở đây với lão Nhị, chứ không có nghĩa cái gì tôi cũng biết.”

An Bình chỉ về con rồng ở phía xa, “Vậy giờ giải quyết thế nào?”

Chưa kịp dứt lời, lại có một bóng người lao vọt lên từ đáy biển, phá tan sóng nước. Đường đao khổng lồ quấn quanh thân rồng rồi nổ tung từng mảng máu lớn.

“Cậu không nhìn lầm đâu, anh tôi đó.” Chu Ấm Tiêu lại vỗ vai An Bình, “Anh ấy đã đấu với con rồng này cả nửa ngày rồi, nhưng xem chừng chúng ta vẫn phải chờ thêm chút nữa. Hiện tại đừng ai dại mà chọc vô ảnh, anh tôi mà điên lên là chém không chừa một ai luôn.”

Đây là lần đầu tiên An Bình thấy Sài Thúc Tân tức giận, cậu nhìn bóng người đang chiến đấu kịch liệt ngoài xa, chỉ cảm thấy khắp trời đều ngập trong sát khí.

“Đó chính là nguyên hình của La Sát Tử.” Chu Ấm Tiêu thở dài, “Lão Tứ bị Trường Sinh Tử mang đi, khó mà biết được khi nào anh tôi mới bình tĩnh lại.”

Sài Yến Yến run nhẹ, Ô Tất Hữu thì chịu không nổi sự áp chế của sát khí, nằm bẹp trên bình phong, nghiến răng nói: “Thế giờ phải làm sao?”

“Không phải lo.” Chu Ấm Tiêu chống sào chèo thuyền, “Có anh anh ở đây rồi mà.”

Bốn người cứ thế trôi dạt trên biển rất lâu, bị sóng lớn tạt cho ướt nhẹp hết lần này đến lần khác. Ngoài Chu Ấm Tiêu, ba người An Bình không tài nào ngồi thẳng được, vừa gượng dậy một phát là lại bị sóng quật cho ngã nhào, đành phải nằm la liệt như ba con cá muối ướt sũng.

Sài Thúc Tân và con rồng bạc càng lúc càng xa bọn họ, chỉ có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng gầm thét giận dữ cùng tiếng rít gào vọng lại.

Cuối cùng mặt biển cũng trở nên tĩnh lặng. Chu Ấm Tiêu vứt cây sào đi, phủi tay, “Đến nơi rồi.”

An Bình ngồi dậy, “Đây là đâu?”

“Vùng biên giới của cõi Thủy Thiên, muốn rời khỏi đây phải bắt đầu từ chỗ này.” Chu Ấm Tiêu ngồi xổm xuống, giúp Sài Yến Yến vắt khô vạt váy, sau đó lấy ra ba chiếc lông đuôi đưa cho bọn họ, “Hơ ấm người, hong quần áo cho khô đi, kẻo bị cảnh lạnh.”

Chiếc lông vũ ánh lên sắc đỏ rực rỡ, tỏa ra hơi ấm dịu dàng, luồng nhiệt truyền vào tay, nhanh chóng lan khắp cơ thể, cảm giác ấm áp như mùa xuân.

Ô Tất Hữu lắc mạnh đầu, “Rốt cuộc ra ngoài kiểu gì?”

“Anh có một cách dự phòng, bất đắc dĩ lắm mới dùng đấy, phải nhanh chóng đưa mấy đứa ra ngoài.” Chu Ấm Tiêu nói, “Nhưng một lần chỉ có thể đưa một người ra, người tiếp theo phải đợi đúng hai mươi bốn canh giờ sau.”

Ô Tất Hữu và Sài Yến Yến đồng loạt chỉ vào An Bình, “Cậu ta yếu nhất.” “Cho cậu ta đi trước.”

Chu Ấm Tiêu nhìn An Bình, mỉm cười: “Thế em zai đi trước nhé. Dù sao nếu có biến, cậu là người khó tự bảo vệ mình nhất.”

Lúc này có muốn làm bộ khách sáo cũng chẳng ích gì, An Bình gật đầu.

“Dòng chảy thời gian ở cõi Thủy Thiên khác hẳn bên ngoài, một ngày ở đây tương đương một tháng ngoài kia. Lúc bọn tôi không có mặt ở đó, rất có thể bảy nhà sẽ gặp phải biến cố.” Chu Ấm Tiêu vỗ vai An Bình, “Hiện giờ cậu cũng là người của bảy nhà. Hai tháng này, cậu phải cố chống đỡ giúp bọn tôi.”

“Lát nữa tôi sẽ mở ra một khe hở, đưa cậu ra ngoài. Thả lỏng đi, quá trình có thể hơi đau đấy.”

An Bình chuẩn bị tinh thần xong, đang định bảo “bắt đầu đi” thì thấy Chu Ấm Tiêu lui về sau vài bước, ngửa mặt lên trời rồi nghiêng người ngã nhào xuống biển.

An Bình: “???”

Ô Tất Hữu thốt lên: “Phắc! Anh ta định làm gì vậy?”

Sài Yến Yến vội vàng chạy tới, đang chuẩn bị cúi người nhìn xuống nước, nhưng chợt nhận ra nhiệt độ xung quanh đang tăng vọt, nước biển chuyển thành màu đỏ ấm.

Giây tiếp theo, một vệt sáng đỏ rực phóng thẳng lên trời, tiếng hót thanh thoát vang vọng, lông vũ rực ánh lửa, vóc dáng oai nghiêm. Đôi cánh đỏ thẫm tung bay trong gió, chỉ thoáng chốc đã nhuộm cả chân trời thành biển mây cháy đỏ.

Chu Tước ấy, chính là thần lửa.

Phách nước hóa rồng thiêng, kết khí hiển chim thần. Mười phương đồng ngước vọng, chư thiên muôn kính hàng (1).

An Bình trợn mắt há hốc mồm nhìn Chu Tước rực rỡ trước mắt, lông đỏ lấp lánh, khí phách huy hoàng, thật sự khó mà liên tưởng đến con gà lông tạp trong ký ức.

Ô Tất Hữu và Sài Yến Yến hiển nhiên cũng là lần đầu tiên thấy chân thân của Chu Ấm Tiêu, cả ba cùng ngây người đứng nhìn. Con chim đỏ khổng lồ cúi đầu xuống, dụi mào vào vạt áo của ba người như đang trêu đùa.

Chu Tước nháy mắt mấy cái với An Bình. Cậu còn chưa kịp phản ứng thì đã bị mỏ chim ngoạm lấy cổ áo và bay lên trời cao, lượn một vòng lớn giữa tầng mây rồi bất ngờ bị quăng ra ngoài.

Tiếng gió rít gào bên tai, như thể có ngọn lửa thiêu đốt xuyên thủng từng tầng mây. Hơi nóng bỏng rát thiêu đốt da thịt, khiến cả người An Bình nóng ran lên. Cậu cảm giác như mình đang xuyên qua một đường hầm vô hình, sau lưng có một lực đẩy hư vô đang đẩy cậu tiến tới phía trước.

Không rõ bao lâu trôi qua, nhiệt độ càng lúc càng cao, cuối cùng cậu lịm đi.

Cậu lại mơ thấy giấc mơ đó.

Đèn kéo quân quay chậm rãi, trong không gian thoang thoảng hương thơm lành lạnh.

Cậu chạy qua một hành lang thật dài, bất chợt đẩy mạnh cánh cửa lớn ra. Trong phòng, nến hoa treo cao, màn đỏ rủ bóng, trên bàn gỗ lim bày một đôi chén rượu, bên cạnh là chiếc cân cát tường* bằng vàng.

(

*

喜秤

Cân cát tường thường được dùng trong hôn lễ truyền thống Trung Quốc. Trước nghi thức uống rượu giao bôi, tân lang sẽ dùng cân cát tường để vén khăn trùm đầu của tân nương, tượng trưng cho cuộc sống hôn nhân hòa thuận, viên mãn. Chữ “



” (cân) đồng âm với “



” (vừa ý) nên mang hàm ý “xứng đôi vừa ý”.)

Tân lang quay lưng về phía cậu, cúi người nắm lấy tay tân nương. Tim nến cháy bùng, nổ lách tách ra những đóa hoa lửa rực đỏ. Hình như hắn đang nói gì đó, giọng rất khẽ, làm tua rua trên khăn hỷ đỏ của tân nương hơi rung lên.

Đây là lần thứ ba cậu mơ thấy giấc mơ này. Từ cảm giác kinh hoàng ban đầu đến nỗi ngạc nhiên sau đó, và đến giờ An Bình chỉ còn lại cả một bầu trời nghi hoặc trong đầu.

Tại sao cậu lại mơ thấy nơi này nhiều lần như thế? Đây là đâu? Người thành hôn là ai?

Sau khi trải qua đủ loại thứ chuyện suốt mấy tháng liền, cậu đã không còn là đứa học sinh cấp ba sợ ma như hồi đầu nữa. Bí ẩn trong lòng càng ngày càng lớn, trí tò mò cũng dần lấn át sợ hãi. Cậu bước tới, định vỗ vai tân lang để xem rốt cuộc đối phương là ai.

Tuy nhiên, thứ cậu chạm vào chỉ là một bóng hình mờ ảo.

An Bình thử đi thử lại nhiều lần, nhận ra mình có thể tiếp xúc với mọi thứ trong căn phòng, nhưng không thể chạm vào chính tân lang. Đúng lúc đang không biết phải làm gì tiếp theo, cậu phát hiện tay mình xuyên qua được cơ thể của tân lang, và cậu có thể chạm vào tân nương.

Chuyện quái gì thế này?

Cậu không tài nào nghĩ ra lời giải, không thấy được tân lang thì xem tân nương là ai cũng được vậy. An Bình nghiến chặt răng quyết tâm, vươn tay giật phăng tấm khăn trùm đầu của tân nương xuống.

Ngay sau đó, cả người cậu như rơi thẳng vào hầm băng.

An Bình nhìn mặt đối phương, sững sờ đứng ngây tại chỗ, đầu óc ong ong.

Không thể nào ?!?!

Vậy thì tân lang chính là ——

An Bình giật mình ngồi bật dậy.

“Cậu không sao chứ?” Bên cạnh có người lo lắng nhìn cậu, “Vừa rồi cậu cứ gào thét trong mơ, gặp phải thứ gì hả?”

Toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, An Bình phải mất một lúc lâu mới lấy lại bình tĩnh. Đảo mắt nhìn quanh, cậu mới nhận ra nơi này là Nghiệp Thủy Chu Hoa.

Đứng cạnh cậu là một nhân viên phục vụ, người nọ là người của Âm Dương gia mà cậu từng gặp trước đây.

“Chẳng phải mọi người đều đã vào Thận Lâu rồi sao?” Người nọ nghi hoặc nói: “Sao cậu lại ở trong thang máy?”

An Bình định thần lại, “Ý anh là anh tìm thấy tôi trong thang máy ư?”

“Đúng vậy. Mấy ngày nay cậu chủ cũng không có ở nhà hàng, tôi còn tưởng cậu đã theo họ vào Thận Lâu rồi chứ. Ai ngờ tối nay vừa mở thang máy ra, lại thấy cậu nằm ngất ở trong đó. Chuyện gì đã xảy ra à?”

Giờ họ đang ở trong một gian phòng riêng, An Bình nằm trên sô pha. Cậu rút hai tờ giấy, vừa lau mồ hôi vừa nhanh chóng xâu chuỗi lại tình hình hiện tại: Chu Ấm Tiêu nói sẽ mở một khe hở ở vùng ngoại cõi, có thể đưa người thoát ra ngoài. Tuy không rõ vì sao bản thân lại ngất xỉu trong thang máy, nhưng xem ra cách đó quả thực hiệu nghiệm.

Dựa theo chênh lệch thời gian giữa Thận Lâu và nhân gian, ít nhất phải hai tháng nữa, một trong hai người Sài Yến Yến và Ô Tất Hữu mới có thể ra ngoài.

Trước khi đi Chu Ấm Tiêu đã dặn dò cậu, hiện giờ các Chư Tử đều không có mặt, bảy nhà rất có thể sẽ xảy ra biến động, bảo cậu phải chống đỡ bằng mọi giá. Lại thêm mối quan hệ mập mờ của Âm Dương gia và Phong Đô, nếu tin tức Ô Tất Hữu mất tích lan truyền đi, khó mà tưởng tượng hậu quả về sau sẽ ra sao.

Tình hình đã tới nước này, biện pháp tốt nhất chính là tạm thời ém nhẹm tin tức xuống, kéo dài được chừng nào hay chừng nấy.

An Bình đành bịa ra vài lời, miễn cưỡng qua loa cho xong chuyện rồi vội vàng rời khỏi Nghiệp Thủy Chu Hoa.

Cậu là một trong số ít người thoát khỏi Thận Lâu. Có điều, giấy không gói được lửa, một khi tin các Chư Tử gặp nạn truyền ra ngoài, rắc rối sẽ nhanh chóng nối tiếp nhau kéo tới. Việc cấp bách trước mắt là tìm một nơi để trú chân, một nơi mà vừa có thể liên lạc với Thất Gia Chư Tử bất cứ lúc nào, lại vừa có thể bảo đảm an toàn.

Địa bàn của Âm Dương gia quá nguy hiểm, tộc Chu lại bặt tăm không biết ở đâu, Dược gia thì e rằng nội bộ cũng hỗn loạn, còn Bồng Lai càng khó hơn, đến cả đường đi như nào cậu cũng chẳng biết. Nên bây giờ, nơi duy nhất có thể khiến An Bình yên tâm ngồi đợi chắc chỉ có một chỗ mà thôi.

Cậu trở về miếu Thành Hoàng.

An Bình đẩy cửa bước vào, sân sau lặng ngắt như tờ.

Trong phòng bếp vẫn còn cái cốc tráng men của Mộc Cát Sinh, An Bình bèn tự mình pha một cốc nước đường đỏ, hơi nóng bốc lên lờ mờ.

Cậu ngồi xuống dưới hiên, trên bậc thềm vẫn đặt một bàn cờ dang dở, chắc là Mộc Cát Sinh chơi được nửa chừng thì bỏ lại đây.

Tâm trí An Bình rối bời, nhưng cậu lại buộc mình phải giữ bình tĩnh. Càng cố kìm nén, lòng càng thêm bồn chồn, cậu đành phải tìm thứ gì đó để phân tán chú ý. Cuối cùng ánh mắt cậu quay trở lại bàn cờ và đột nhiên nhận ra một điều khác thường.

Bố cục các quân cờ vô cùng kỳ lạ. An Bình nhìn chăm chú hồi lâu, chợt phát giác có gì đó không ổn.

Đây không phải là một ván cờ dở, mà là trận thế phân bố thế lực của bảy nhà.

Có trời mới biết Mộc Cát Sinh đã dự liệu được gì trước khi vào Thận Lâu nên mới cố ý để lại một gợi ý ở trong sân như này. An Bình cẩn thận quan sát bàn cờ, quân đen quân trắng tách biệt, nhờ vậy suy nghĩ của cậu cũng dần được sắp xếp lại, trở nên sáng rõ hơn.

Nếu Thất Gia Chư Tử thực sự nảy sinh biến cố thì sự sụp đổ của Thận Lâu chính là một mồi lửa. Mà lửa cháy thì lan, nhà nào yếu nhất, bất ổn nhất sẽ là kẻ đầu tiên gặp nạn, và hiện giờ, không còn nghi ngờ gì nữa, nhà dễ xảy ra vấn đề nhất chính là ——

“Cậu An, sao cậu lại ở đây?” Một giọng nói bất ngờ cắt ngang dòng suy nghĩ của An Bình.

An Bình ngẩng đầu lên, thấy đó là anh gác cổng Hoàng Ngưu. Cậu không biết người này có đáng tin hay không nên cũng chẳng dám nói quá nhiều. Đang nghĩ nên mở lời thế nào thì đối phương lại nói trước: “Cậu mang theo điện thoại không?”

An Bình khựng người, áo khoác của cậu bị bỏ lại trong Thận Lâu, hiện tại trên người không một xu dính túi, điện thoại cũng mất tiêu luôn.

“Tôi biết ngay mà.” Nhìn vẻ mặt cậu, Hoàng Ngưu liền hiểu ra, “Có phải lúc cậu đi không nói gì cho gia đình biết đúng không? Cậu vào Thận Lâu tận mười mấy ngày lận, bên ngoài đồn ầm cả lên rồi đấy. Ba mẹ cậu tìm cậu khắp nơi, còn bỏ ra một số tiền lớn mua top tìm kiếm. Giờ ai ai cũng biết có một cậu ấm nhà giàu mất tích…”

Đầu An Bình nổ “oành” một tiếng, thầm kêu xong đời rồi. Lúc đầu cậu nào hay biết Thận Lâu và thế giới bên ngoài có chênh lệch thời gian, cứ nghĩ đi một ngày là về ngay. Trong Thận Lâu lại chẳng có sóng di động, ba mẹ nhất định không liên lạc được với mình, lần này to chuyện rồi!

Phản ứng đầu tiên của cậu chính là phải về nhà ngay lập tức. Nhưng vừa mới đứng dậy Hoàng Ngưu bèn bảo: “Cậu An này, nếu cậu đã vào miếu Thành Hoàng thì tốt nhất đừng vội đi đâu cả.”

An Bình sững lại, “Ý anh là sao?”

“Giám đốc Sài của tập đoàn Dược thị đã thoát khỏi Thận Lâu từ mấy hôm trước. Hiện tại, cả Thất Gia Chư Tử đều biết chuyện truyền thừa của giáp cốt Bàn Canh đã đoạn tuyệt, người của tập đoàn Dược thị cũng đã trở mặt với dòng chính Dược gia.”

An Bình: “…”

Xong phim rồi, uổng công cậu vừa nãy còn nghĩ cách che giấu tin tức như nào.

Nhưng vấn đề là, Sài Bồ Đề thoát ra được, còn Sài Yến Yến thì chưa, Dược gia chẳng còn ai đủ sức đứng ra gánh vác cục diện này, đây chính là tình huống tệ nhất.

“Dù sao thì La Sát Tử và Dược gia cũng có liên quan tới nhau. Mấy ngày nay người của tập đoàn Dược thị ngày nào cũng lượn lờ trước miếu Thành Hoàng, nhưng chẳng ai dám bén mảng vào trong. Nếu cậu ra ngoài, khó mà nói trước bọn họ sẽ làm gì.”

Nghe Hoàng Ngưu nói vậy, An Bình cũng không dám manh động nữa, đành phải ngoan ngoãn ở lại miếu Thành Hoàng. Cậu cũng không tiện liên lạc với ba mẹ, bởi vì chỉ cần ló mặt là phải về nhà ngay, mà tình hình hiện tại lại không cho phép cậu rời đi. Huống chi, gần đây nhà họ An còn đang hợp tác làm ăn với Dược gia, quan hệ dây mơ rễ má tất lắm chuyện rắc rối.

Cậu là một biến số, cách tốt nhất chính là án binh bất động, giữ cái bất biến để ứng vạn biến.

Chiều muộn, An Bình thử xuống bếp nấu nướng và không ngoài dự đoán, cậu đã làm cháy khét cả một cái nồi. Cuối cùng cậu bó tay chịu thua, buộc lòng phải nhờ Hoàng Ngưu ra ngoài mua mì ăn liền hộ mình. An Bình lục lọi khắp người, lần đầu tiên toàn bộ gia sản của cậu chỉ còn lại đúng năm tệ.

“Chắc không đủ mua mì ly đâu, mua loại gói đi.” An Bình gãi gãi sống mũi, có phần ngượng ngùng, “Tôi lấy cốc tráng men của bán tiên để úp cũng được.”

“Không sao, cậu An muốn ăn gì cứ liệt kê ra, mai tôi mang đến cho, tối nay ăn tạm thôi vậy.” Hoàng Ngưu vừa nói vừa lục tung mọi ngóc ngách trong từ đường lên, lôi ra hai túi đồ ăn bự chảng, nào là dưa muối, xúc xích, trứng kho và có cả mì bò dưa chua, loại ly.

An Bình nhìn túi đồ, thấy quen quen, “Đây là…?”

“Cậu An đã quên rồi sao?” Hoàng Ngưu cười hề hề, “Lần đầu cậu đến miếu Thành Hoàng, bị Thiên Toán Tử lừa đi mua hai túi đồ ăn to oành này nè.”

An Bình lập tức nhớ ra. Hồi đó Mộc Cát Sinh sai cậu đi mua đồ cúng, còn kèm theo hai gói thuốc tiêu hóa, nói Thành Hoàng bị khó tiêu.

“Nói thật thì tôi không ăn những thứ này đâu.” Hoàng Ngưu nói: “Nhưng Thiên Toán Tử bảo cậu mua về, chắc chắn có cái lý của y.”

An Bình nhìn bàn cờ dưới hiên rồi lại nhìn sang túi nilon trong tay Hoàng Ngưu, chợt không biết nên nói gì cho phải.

Tuy Mộc Cát Sinh là người kéo cậu vào vòng xoáy Thất Gia Chư Tử, lại còn thường xuyên lừa phỉnh, nhưng thấy mọi việc đều được y âm thầm sắp xếp đâu ra đó, trong lòng An Bình bỗng bình ổn trở lại.

“Để tôi đi đun nước.” Hoàng Ngưu bảo: “Đám người của tập đoàn Dược thị ngày nào cũng lảng vảng trước cổng. Cậu An đã về đây rồi, dù không ra ngoài được thì cũng chẳng có lý do gì phải né mặt người ta.”

“Chỉ cần cậu cầm cốc của Thiên Toán Tử thì có y ở đây hay không cũng như nhau cả thôi.”

Một lát sau, cổng miếu Thành Hoàng mở toang, An Bình một tay cầm cốc tráng men, một tay cần gói dưa muối, cùng Hoàng Ngưu ngồi trên bậc cửa ăn mì tôm.

“Kìa, góc quẹo có một đứa, đầu phố có một đứa, rồi cả trên tầng hai, mái nhà của mấy cửa tiệm nữa.” Hoàng Ngưu cầm nĩa nhựa chỉ trỏ, “Toàn người của tập đoàn Dược thị đấy.”

An Bình nhìn theo hướng chỉ. Hai người họ ngang nhiên ngồi ngay cửa ăn mì tôm, lập tức gây nên một trận xôn xao ngầm. Chốc lát sau, một chiếc xe sang dừng lại ở đầu phố, một gã thanh niên mặc áo Tàu trắng bước tới, trông thần thái và dáng vẻ có vài nét hao hao Sài Bồ Đề.

“Rốt cuộc cũng không ngồi yên nổi nữa rồi.” Hoàng Ngưu cúi đầu húp mì, “Là em họ của Giám đốc Sài đó.”

Gã thanh niên đi tới trước cổng miếu, chưa nói đã cười, mang theo vẻ ngoài nhã nhặn dễ sinh thiện cảm, “Tôi nghe thuộc hạ báo cậu chủ nhà họ An đã trở về nên đặc biệt đến đây gặp, quả nhiên đúng thật.”

Đối phương đưa danh thiếp, “Không biết có thể mời cậu ăn bữa cơm đơn giản được không?”

“À, thì ra là anh Sài, khách sáo quá rồi.” An Bình lau miệng, vỗ vỗ vào túi nilon to đùng bên cạnh, “Ở đây tôi còn cả đống, bò dưa chua này, gà hầm nấm này, anh thích ăn vị gì?”

Nụ cười của đối phương cứng đờ, đáp: “Ở đây đông người lắm tai mắt, lại đầy mùi khói bụi. Tôi đã đặt bàn ở Xuân Thiêu Nhất Phẩm rồi. Không biết cậu An có thể nể mặt tới được không?”

“Vậy e là không tiện lắm.” An Bình giơ cốc tráng men trong tay lên, “Tôi ăn xong còn phải rửa chén, cứ thế mà bỏ đi, chỉ sợ đến lúc quay về sẽ bị đánh đòn mất.”

Chiếc cốc tráng men nền trắng chữ đỏ, là loại hàng bình dân bày bán ở chợ mấy tệ một cái, nhưng khi bị An Bình giơ lên như thế, nó khiến đối phương bất giác lùi hẳn hai bước.

“Cậu An thật sự không có thời gian sao?” Gã thanh niên lộ vẻ tiếc nuối, “Tôi còn muốn bàn với cậu về chuyện hợp tác sau này giữa hai nhà chúng ta.”

An Bình lắc đầu, “Việc đó phiền anh tìm mẹ tôi, tôi không quan tâm chuyện làm ăn trong nhà.”

“Dạo này phu nhân An tìm cậu đến phát điên rồi, cậu không về xem một chút sao?”

“Ê nhóc con.” Hoàng Ngưu lên tiếng, “Ngươi coi ta như không tồn tại thật hả?”

“Vãn bối sao dám.” Gã thanh niên cúi mình hành lễ, “Thành Hoàng đại nhân.”

“Khi nào La Sát Tử và Thiên Toán Tử còn ở đây, ta chỉ là người gác cổng. Khi nào nhà không có ai, ta chính là Thành Hoàng.” Hoàng Ngưu húp mì xì xụp, “Mà nay cậu chủ nhà họ An đã về, công tác tình báo của tập đoàn Dược thị cũng không đến nỗi tệ, ngươi hẳn phải biết hiện giờ ta là ai chứ.”

“Vâng.” Gã thanh niên khẽ nói: “Dưới trướng La Sát Tử có La Sát gia, mà phó gia chủ chính là Thành Hoàng đại nhân ngài đây.”

An Bình đang ăn mì thì khựng lại, suýt nữa bị nghẹn, phải húp vội mấy ngụm nước súp.

“Biết rồi thì cút mau đi, ta với cậu An còn đang ăn tối, chớ có làm lỡ bữa ngắm hoàng hôn của bọn ta.” Hoàng Ngưu phẩy tay, “Nếu tin tức cậu An đã về mà truyền ra ngoài, ta chỉ hỏi tội duy nhất mình ngươi thôi.”

Hoàng Ngưu liếc gã thanh niên, “Chị ngươi là mụ điên, tập đoàn Dược thị không thiếu người điên, chỉ thiếu người biết điều ”

Gã thanh niên lặng im một lát, nói với An Bình: “Cậu An, tuy tôi không đại diện cho chị mình, nhưng tôi thật lòng mong được hợp tác nhà họ An. Những lời sắp nói tới đây hoàn toàn là ý cá nhân tôi, không liên quan đến Thất Gia Chư Tử.”

An Bình: “Mời anh nói.”

“Dòng chính Dược gia đã loạn lên rồi, cô cả Sài lại gặp phải bất trắc, rất nhiều việc không có ai đứng ra giải quyết. Mặc dù thế lực của dòng chính hùng hậu, nhưng gia chủ vắng mặt, các trưởng lão thậm chí còn không mở kho bạc.” Gã thanh niên nói: “Dòng tiền của dòng chính đã xảy ra trục trặc, xoay xở khó khăn. Dù chỉ tính chuyện làm ăn đơn thuần, thì bây giờ Dược gia cũng không phải là lựa chọn tốt.”

“Lời đã hết.” Gã thanh niên hơi khom người, “Tôi xin phép cáo từ.”

An Bình ăn xong mì, ôm cốc tráng men ngồi thẫn thờ trên bậc cửa.

Hoàng Ngưu vỗ vai cậu, “Cậu An đừng nghĩ nhiều, cô Sài hiểu rõ tình cảnh của cậu mà, dù nhà họ An không giúp được, cô ấy cũng sẽ không trách cậu đâu.”

“Tôi biết, nhưng đó không phải điều tôi đang nghĩ đến.” An Bình trầm ngâm giây lát rồi nói: “Giờ nhà họ Sài cần khoảng bao nhiêu tiền để xoay vòng?”

Câu hỏi này khiến Hoàng Ngưu tắc tị, “Cậu An muốn giúp thật á?” Anh ta lôi điện thoại ra nhắn mấy tin Wechat, lát sau nói: “Tôi hỏi quản gia của cô Sài rồi, cần từng này này.” Số tiền dài ngoằng, nhiều đến mức anh ta phải tốn lúc lâu mới đếm xong.

An Bình cầm lấy điện thoại, nhìn màn hình hiển thị con số chín chữ số.

Cậu nghĩ ngợi chút rồi đáp: “Anh bảo quản gia bên đó cố gắng cầm cự thêm hai ngày. Khoảng một tuần nữa sẽ nhận được tiền.”

Lần này đến lượt Hoàng Ngưu bị sặc, “Cậu chủ của tôi ơi, thiệt vậy luôn hả? Thế vừa nãy là ai tiếc rẻ không nỡ ăn mì ly đấy?”

“Ờm nói sao nhỉ.” An Bình cố sắp xếp từ ngữ, “Ăn uống là một chuyện, còn giúp người là chuyện khác mà.”

Hoàng Ngưu nhìn cậu hồi lâu, thở dài, “Quả nhiên là ánh mắt của Thiên Toán Tử, không hề nhìn nhầm người.”

“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cậu định kiếm đâu ra số tiền này?”

“Cái này hả.” An Bình mở ứng dụng ghi chú, gõ một dãy số rồi đưa cho Hoàng Ngưu, “Anh gửi tin nhắn cho số điện thoại này đi.”

“Đây là số của ai thế?”

“Của mẹ tôi.” An Bình bảo: “Anh cứ nhắn là anh đã bắt cóc tôi, tiền chuộc đòi 200 triệu.”

——————–

Chú thích:

[1] Phách nước hóa rồng thiêng, kết khí hiển chim thần. Mười phương đồng ngước vọng, chư thiên muôn kính hàng —— “Vân Cấp Thất Thiêm”