Hồng Bạch Song Hỉ - Chương 64

Chương 64:

- Ayeayecaptain -

Ba người Chu Ấm Tiêu vẫn đang trôi dạt lênh đênh trên mặt biển.

Khi hiện nguyên hình, Tam Muội Chân Hỏa của Chu Tước đã thiêu rụi hết quần áo của Chu Ấm Tiêu, khiến anh tạm thời không thể biến lại thành người, nếu không thì chỉ có nước tr*n tr**ng mà bỏ chạy mất thôi. Ô Tất Hữu và Sài Yến Yến đã nhổ một chiếc lông Chu Tước, một đầu buộc vào tấm bình phong, đầu kia treo lên cổ Chu Ấm Tiêu. Thế là, chiếc bè bình phong cứ thế bám theo Chu Tước, ba người cùng nhau dập dềnh theo sóng nước.

Thật sự chán chết đi được. Ở xa xa, trận chiến giữa Sài Thúc Tân và rồng bạc vô cùng kịch tính vô cùng đặc sắc, nhưng chẳng ai dám lại gần xem. Ô Tất Hữu thì ôm điện thoại chơi game, mà trong cõi Thủy Thiên làm gì có sóng, nên cậu ta chỉ đành ngồi chơi rắn săn mồi, chơi mãi cho đến khi pin cạn sạch mới tạm giết được mấy tiếng đồng hồ.

Cậu ta nhìn chằm chằm Chu Ấm Tiêu một lúc rồi chợt nói: “Tôi nhớ hồi nhỏ anh từng dẫn tôi đi chèo thuyền ở công viên.”

Chu Ấm Tiêu sững người, câu này hoàn toàn không giống lời của một thằng nhóc trẩu tre sẽ nói ra.

“Thuyền có nhiều loại lắm.” Ô Tất Hữu quay sang nhìn Sài Yến Yến, khoa tay múa chân: “Có loại đạp chân, có loại chạy điện, còn cả loại bè cao su nữa. Trong đó có một loại là bè tre, nhưng không cần sào chống, phía trước được gắn với một con vịt cao su khổng lồ chạy bằng điện.”

Sài Yến Yến nghe phát hiểu ngay, phụt cười: “Thế chẳng phải y chang chúng ta bây giờ sao.” Nói rồi cô chỉ thẳng vào Chu Ấm Tiêu, “Đây chính là vịt cao su của chúng ta.”

Chu Ấm Tiêu thầm nhủ, quả nhiên thằng nhóc xúi quẩy này chẳng thốt ra được lời gì tử tế, “Vâng vâng, hồi đó chú em còn nhõng nhẽo đòi ngồi tàu lượn siêu tốc nữa cơ.”

“Nhưng anh có mang đủ tiền đâu.” Ô Tất Hữu đáp, “Cuối cùng chỉ mua cho tôi một con búp bê trông ngu hết chỗ nói.”

“Lông xù xù như thế mà không đáng yêu à?” Chu Ấm Tiêu chẳng thấy có gì đáng chê, “Đến cuối chú em còn ôm nó đi ngủ, gặm chảy dãi đầy cả lên đấy.”

Ô Tất Hữu “xì” một tiếng khinh bỉ: “Thứ thẩm mỹ bánh bèo.”

Chu Ấm Tiêu vung cánh, đập tên nhóc này rơi thẳng xuống nước.

Ô Tất Hữu bơi dở ẹc, ngoi ngóp giữa biển một hồi lâu, Sài Yến Yến thò đầu nhìn cậu ta, “Cậu ổn chứ? Cần tôi kéo lên không?”

“Không cần!” Ô Tất Hữu nghiến răng nghiến lợi, vuốt nước trên mặt rồi bất ngờ vươn tay túm lấy lông đuôi của Chu Ấm Tiêu, cố sống cố chết bò lên lưng Chu Tước.

Chu Ấm Tiêu: “Thằng nhóc này muốn tạo phản hả? Xuống ngay!”

“Không xuống.” Ô Tất Hữu ướt sũng nước, chui thẳng cả người vào đám lông vũ. Thân nhiệt của Chu Tước cực kỳ ấm áp, chẳng mấy chốc đã hong khô hơi nước. Mặc cho Chu Ấm Tiêu có hất thế nào cậu ta cũng bám chặt lấy giống như một con bọ chét lì lợm, dai như đỉa đói.

Sài Yến Yến nhìn mà thèm, mắt long lanh nhìn Chu Ấm Tiêu, “Ông trẻ ơi, con nữa.”



Mẹ kiếp, đúng là một lũ oan gia

. Chu Ấm Tiêu thầm nghĩ.

Sài Yến Yến cũng chui vào trong lông vũ, thở dài khoan khoái, “Ông trẻ ơi, lông này của ông mà đem đi nhồi nệm là êm phải biết.”

Ô Tất Hữu giơ tay vỗ vỗ vào cổ Chu Tước, “Bay cái xem nào.”

“Hay đấy!” Sài Yến Yến tán thành cả hai tay, “Bay cái xem nào!”

Chu ấm Tiêu: “…Hai đứa leo lên để chơi trò lái phi cơ à? Tốt nghiệp mẫu giáo chưa?”

Ô Tất Hữu đáp tỉnh queo: “Tôi chưa.”

Đậu má, thằng nhóc này đúng chưa thật. Chu Ấm Tiêu cạn lời, “Thế ngồi cho chắc vào, rớt anh không chịu trách nhiệm đâu nhé.”

Chu Tước bay lên không trung, đôi cánh to dày vươn rộng đón gió, lao vút lên tận trời cao.

Gió nhẹ lướt qua từng áng mây trôi, Sài Yến Yến không cưỡng nổi khép mắt lại, cảm giác như đang trở về một buổi chiều mùa xuân, nằm ngủ trên thảm cỏ ấm áp.

Chu Ấm Tiêu lượn vài vòng trên trời, thấy cũng đủ rồi, bèn nói, “Hai đứa chơi đủ chưa? Đủ rồi thì anh hạ cánh đây.”

Không ai đáp, Chu Ấm Tiêu ngoảnh đầu nhìn, hóa ra hai đứa nhỏ đều đã ngủ say.

Sau một hồi lăn lộn, quả thực ai cũng kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần.

Ô Tất Hữu co mình trong lớp lông vũ, chỉ lộ ra một cái đầu. Chu Ẩm Tiêu nhìn sườn mặt cậu ta, thầm nghĩ hồi nhỏ đáng yêu biết bao, sao lớn lên lại khó ưa thế chứ.

Điều duy nhất không thay đổi chắc là lúc ngủ vẫn ch** n**c dãi. Chu Ấm Tiêu để ý tới vết nước trên khóe miệng cậu ta, bắt đầu cân nhắc có nên quẳng thằng nhóc này xuống không, kẻo dính bẩn lông mình.

Nhưng ngay giây sau, cậu thiếu niên dụi mặt vào lớp lông vũ, lẩm bẩm một câu nói mớ.

“Tàu lượn siêu tốc lông xù xù.”

Khoảng vài canh giờ sau, từ phía chân trời truyền đến một tiếng sấm rền. Giữa ánh chớp giật lóe sáng, tiếng rồng gầm vang vọng khắp nơi, sau đó một bóng lớn màu bạc từ trên không rơi xuống, tạo nên những đợt sóng dữ dội.

Một thanh đao đâm xuyên qua mắt rồng, ánh đao vạch tròn một vòng, rạch toạc ra một lỗ lớn trên hốc mắt. Sài Thúc Tân máu me đầy người, bò ra khỏi đầu rồng.

Hắn dựa vào sừng rồng, cầm đao Thỉ Hồng chọc vào vảy rồng, nhưng con rồng bạc hoàn toàn không có phản ứng. Hắn thở phào, xác định nó đã chết hẳn rồi.

Những đám mây dày đặc tụ lại trên đỉnh đầu, chỉ lát sau, mưa trút xuống như thác.

Chu Ấm Tiêu ở phía bên kia nghe thấy động tĩnh, vội vàng đội mưa bay tới rồi dừng cách đó không xa ngó nghiêng một lúc, dè dặt nói: “Anh ơi?”

Anh cũng không dám chắc Sài Thúc Tân đã bình tĩnh lại chưa, sát khí vẫn còn, đối phương chỉ cần vung một nhát đao là có thể quật ngã cả ba người bọn họ.

Tiếng ho khan từ trong mưa vọng ra, theo sau là một giọng nói trầm khàn đáp lại: “Tôi ổn rồi, chú qua đây.”

Lúc này, Chu Ấm Tiêu mới thở phào nhẹ nhõm, đáp xuống nước bơi lại gần, “Trời ơi, anh không bị thương chứ?” Bộ dạng nhuốm máu khắp người của đối phương khiến anh giật nảy mình.

“Không phải máu của tôi.” Sài Thúc Tân lắc đầu, “Hai đứa kia đâu?”

Chu Ấm Tiêu xòe một bên cánh lên, để lộ hai người đang ngủ say, “Ở đây anh, cơn mưa này không sạch, đừng để tụi nhỏ bị ướt…”

Chưa kịp nói hết, Sài Thúc Tân đã nhảy thẳng lên lưng anh, tung chân cho mỗi đứa một cước, đá bay hai kẻ đang ngủ say xuống biển.

Chu Ấm Tiêu: “.”

Hai người bị sặc nước tỉnh dậy. Ô Tất Hữu vừa ngoi lên mặt nước đã há miệng định chửi, nhưng ngẩng đầu liền bắt gặp gương mặt lạnh tanh của Sài Thúc Tân. Lời chửi nghẹn cứng ở cổ, cậu ta chỉ đành nuốt ngược vào trong, sau đó lặng lẽ đạp nước, trốn ra sau lưng Chu Ấm Tiêu.

“Tôi nói ngắn gọn thôi.” Sài Thúc Tân ho một tràng, “Mấy chú đã đưa An Bình ra rồi chứ?”

Chu Ấm Tiêu gật đầu, “Vâng.”

“Còn bao lâu thì lối ra mở lại?”

“Sắp rồi anh.” Chu Ấm Tiêu ngẩng đầu nhìn trời, “Khoảng nửa canh giờ tới.”

“Chỗ này không thể ở lâu. Rồng bạc chết đi sẽ hóa thành mưa, những giọt mưa đang rơi xuống lúc này đều là thủy ngân.” Sài Thúc Tân nói, “Chốc nữa tôi sẽ giúp chú giữ lối ra, đưa cả hai đứa nó ra luôn.”

Nói xong hắn nhìn sang Sài Yến Yến, “Ra ngoài rồi thì đến miếu Thành Hoàng tìm Hoàng Ngưu, anh ta là quản lý của La Sát gia. Nói với anh ta, nếu tập đoàn Dược thị còn được nước lấn tới thì cứ thẳng tay mà giết Sài Bồ Đề, bảo là gia chủ đời thứ bốn mươi chín thanh lý môn hộ.”

Sài Yến Yến không dám hé miệng nói lời nào, chỉ có thể gật đầu.

Tiếp đó, hắn đưa đao Thỉ Hồng cho Ô Tất Hữu, “Cậu cầm lấy cái này đi.”

Ô Tất Hữu kinh ngạc ngẩng đầu lên, không dám nhận.

“Cầm cho chắc.” Sài Thúc Tân lại ho khan vài tiếng, trực tiếp ném đao cho cậu ta, “Sau khi ra ngoài, lập tức trở về Phong Đô. Nếu mưòi điện Diêm Vương và Âm Dương gia phái người tới gây sự thì cứ đưa thanh đao này ra.”

Hắn im lặng một lát rồi nói thêm: “Rảnh thì nhớ đến mộ thắp nén hương cho ba cậu.”

Câu ấy nghe như chẳng đầu chẳng đuôi, nhưng Ô Tất Hữu không dám hỏi nhiều, nhìn về phía Chu Ấm Tiêu: “Còn hai người các anh thì sao?”

Chu Ấm Tiêu xoa đầu cậu ta, “Việc dọn dẹp còn nhiều lắm, anh cậu phải ở lại khiêng vác. Đây vốn là tòa tháp của lão Nhị năm xưa, để nó tan hoang như này mà bỏ đi, hắn sẽ ném anh vào nồi hầm luôn mất.”

Sài Thúc Tân ngắt lời Chu Ấm Tiêu, “Cậu ta phải ở lại vá trời.”

Cả Sài Yến Yến và Ô Tất Hữu đều sửng sốt, Chu Ấm Tiêu thở dài: “Anh à, không nhất thiết phải nói trắng ra thế đâu.”

“Tôi sẽ không lừa gạt các cô cậu như Mộc Cát Sinh, nhưng các cô cậu phải chuẩn bị tinh thần đối diện sự thật.” Sài Thúc Tân đẩy đầu Chu Tước sang một bên, nói với hai người: “Rồng bạc chính là xương sống chống đỡ toàn bộ cõi Thủy Thiên. Rồng bạc chết, không gian này sẽ dần sụp đổ, cuối cùng đổ ập xuống nhân gian. Khi ấy, nhân gian tất sẽ diệt vong.”

“Xưa kia, Cộng Công nổi giận húc vào núi Bất Chu, khiến trời long đất lở. Nữ Oa phải chặt chân Rùa thần làm bốn cột chống rồi luyện cả đá ngũ sắc để vá trời. Việc chúng tôi sắp làm bây giờ cũng giống vậy.”

Ô Tất Hữu nghe mà trố mắt chết lặng, Sài Yến Yến vội hỏi: “Thế, thế làm như nào?”

“Tôi sẽ chặt xương rồng thành bốn đoạn, làm bốn trụ chống, còn những lỗ hổng khác thì dùng lông Chu Tước để vá.” Sài Thúc Tân nhìn Chu Ấm Tiêu, “Lông của một mình chú e là không đủ, phải gọi cả tộc Chu tới.”

Chu Ấm Tiêu lắc đầu thở dài: “Vâng, vâng.”

Ô Tất Hữu do dự mãi, cuối cùng không nhịn được mà hỏi: “Việc này nguy hiểm không?”

Chu Ấm Tiêu cười khổ, “Cậu muốn nghe sự thật à?”

“Vô cùng nguy hiểm.” Sài Thúc Tân nói: “Năm xưa sau khi vá trời xong, cả linh hồn và thần lực của Nữ Oa đều tan rã. Chờ khi cõi Thủy Thiên được vá xong, e rằng trên thế gian này sẽ không còn Chu Tước nữa.”

Ô Tất Hữu nghẹn lại, không nói thêm được câu nào.

“Mộc Cát Sinh đã che chắn quá nhiều thứ cho cậu, chỉ để cậu được sống như một thiếu niên.” Sài Thúc Tân liếc cậu ta, lạnh giọng: “Hiện giờ y không có ở đây, cậu nên trưởng thành rồi.”

Lời vừa dứt, hai người bị ném lên không trung, xuyên qua một hành lang dài dằng dặc, cuối cùng ngã nhào ra từ thang máy.

Khay đĩa trên tay nhân viên phục vụ rơi loảng xoảng xuống sàn, “Cậu, cậu chủ?”

Sài Yến Yến đứng dậy, “Tôi phải về Dược gia ngay đây. Cậu tính đi đâu?”

“Tôi khuyên cô nên đến miếu Thành Hoàng trước.” Ô Tất Hữu ôm chặt thanh đao, má gồng cứng, lộ ra đường nét góc cạnh sắc lạnh, “Còn tôi sẽ quay lại Phong Đô.”

Sài Yến Yến thở dài, vỗ vỗ vai cậu ta, “Có chuyện gì thì liên lạc với tôi.”

Ô Tất Hữu về phòng làm việc của mình ở Nghiệp Thủy Chu Hoa trước, xem xét kỹ lưỡng sổ sách trong mấy ngày qua. Sau đó, cậu ta mở thư mục mật trong máy tính ra, nén một số dữ liệu thành những file nhỏ rồi gửi đi dưới dạng email.

Tiếp đó cậu ta lục tung khắp phòng, cuối cùng moi được từ dưới đáy tủ ra một chiếc hộp bẹp dí, bụi bám dày khiến cậu ta ho sặc sụa.

Cậu ta xé toạc lớp giấy gói đã bạc màu, bên trong là một chiếc áo măng tô màu đen.

Đây là quà sinh nhật năm ngoái Mộc Cát Sinh tặng cậu ta. Khi đó đối phương đưa cho cậu ta một cái túi mua sắm màu hồng nhạt, cười híp mắt bảo rằng: đây là hàng đặt riêng đắt lắm đấy, dù sao con gái chẳng cao lên ngay được, mua đồ xịn cũng không lỗ, có thể mặc được vài năm.

Ô Tất Hữu khoác áo vào, ống tay vừa khít. Năm nay cậu ta đã cao lên nhiều, vậy mà kích cỡ vẫn rất vừa người, chứng tỏ lúc ấy đối phương tặng cậu size áo lớn hơn một cỡ.

Như thể biết trước được cậu ta sẽ mặc nó vào ngày hôm nay vậy.

Ô Tất Hữu cầm lấy đao Thỉ Hồng, bắt chước dáng đeo của Sài Thúc Tân, dùng dây thừng đỏ buộc đao ngang lưng, giấu dưới tà áo khoác. Thân đao lạnh lẽo áp dọc sống lưng cậu ta. Áo đen lạnh lùng nghiêm nghị, dáng dấp thẳng tắp hiên ngang.

Cậu ta nhìn chính mình trong gương, mặt không cảm xúc, nói, “Mày là đồ dối trá.”

Khi Vô Thường Tử đặt chân về đến Phong Đô đã lập tức gây nên một phen chấn động dữ dội.

Trong phủ nhà họ Ô chật kín người ngồi chờ, già trẻ lớn bé, sống có chết có, đến cả tổ tông mười tám đời của Âm Dương gia cũng đều tề tựu đông đủ. Ô Tất Hữu vừa mới bước vào sảnh chính, các trưởng lão đã vội tiến tới nghênh đón, ai nấy cũng thở dài thườn thượt, “Chuyện Thận Lâu gặp nạn đã truyền khắp Thất Gia Chư Tử, may mà gia chủ bình an trở về.”

Từ lúc xuống Phong Đô đến giờ, Ô Tất Hữu chỉ biết mải mê chơi game giống hệt một thiếu niên nghiện internet. Đi đường cũng cắm cúi chơi, về tới phủ Ô trạch vẫn không chịu buông điện thoại. Tiếng nhạc nền ồn ào từ trò chơi vang vọng khắp sảnh chính.

Các trưởng lão vốn đã quen với cảnh này nên chỉ kiên nhẫn đứng đợi bên cạnh, cho đến khi trên màn hình hiện chữ “Win” thì Ô Tất Hữu mới xoa xoa cổ, ngồi lên ghế chủ tọa.

Cậu ta ứng phó qua loa bằng mấy câu khách sáo, “Chuyện xảy ra bất ngờ, khiến mọi người lo lắng. Giờ tôi bình an vô sự, Âm Dương gia hết thảy vẫn như thường.” Nói rồi phất tay, “Làm các vị trưởng bối phải lặn lội một chuyến đến đây, nếu không có chuyện gì khác, có thể giải tán rồi.”

Tuy nhiên, không một ai rời đi cả. Dẫn đầu là vài vị trưởng lão, mỗi người đều mang một vẻ mặt khác nhau.

“Các vị trưởng lão còn việc gì sao?” Ô Tất Hữu lại mở thêm một ván nữa, chẳng buồn ngẩng đầu lên, “Muốn nói thì nói đi.”

Một vị trưởng lão trầm ngâm một lát rồi bước lên phía trước: “Bẩm gia chủ, Thận Lâu xảy ra chuyện, mọi người đều biết giáp cốt Bàn Canh đã đứt truyền thừa. Nay Mặc gia không còn, Dược gia đoạn tuyệt, Thất Gia Chư Tử chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa. Hiệp ước đồng minh từ ngàn năm trước giờ đã không còn ý nghĩa gì nữa. Người quân tử không đứng dưới bức tường sắp đổ, lão phu cho rằng…”

“Cút cụ mày đi.” Ô Tất Hữu văng một câu chửi thề, làm trưởng lão giật mình.

“Không sao, tôi đang chửi con heal của tôi thôi.” Ô Tất Hữu dán chặt hai mắt vào màn hình, bấm skill điên cuồng, “Vừa nói đến đâu rồi? Ngài tiếp tục đi.”

Ông lão thở phào nhẹ nhõm, đứng thẳng lưng: “Mấy hôm trước gia chủ mất tích, mười điện Diêm Vương lo lắng cho an nguy của ngài nên đã đặc biệt đến thăm, trong thời gian đó còn nhiều lần chiếu cố. Vài ngày sau, tin tức Dược gia tuyệt tự truyền ra, cơ đồ của Thất Gia Chư Tử đã suy tàn, mọi người vô cùng hoang mang. Âm Dương gia sống ở Phong Đô từ bao lâu nay, lại có quan hệ thân tình với điện Diêm Vương. Các vị Diêm Vương niệm tình cũ, dù bảy nhà có tan rã, họ vẫn sẵn lòng bảo vệ Âm Dương gia chúng ta được yên ổn, thái bình.”

Vòng vo một thôi một hồi, hết lời ca tụng mười điện Diêm Vương từ trong ra ngoài, nhưng lại chẳng đả động gì đến trọng điểm.

“Thế thì tốt quá.” Ô Tất Hữu “ừ” một tiếng, “Nhưng mấy lão Diêm Vương chưa bao giờ làm ăn lỗ vốn cả, điều kiện là gì?”

Một phán quan áo trắng tiến lên, khom người: “Ngũ Quan Vương giữ chức đã ngàn năm, sắp cáo lão xin nghỉ. Nếu Vô Thường Tử có ý, có thể kế nhiệm chức vị Diêm Vương.”

Âm Dương gia định cư ở Phong Đô từ lâu, trong gia tộc thường xuyên có người đảm nhiệm chức vụ quan trọng ở Phong Đô, như Thái Tuế Ô Nghiệt năm xưa chẳng hạn. Nhưng Âm Dương gia cũng có gia quy, suốt đời Vô Thường Tử không được nhận chức ở Phong Đô.

Suy cho cùng, nguyên nhân Âm Dương gia đóng giữ lâu năm tại Phong Đô chính là để đối trọng với Âm Ty, tránh một phe độc bá thống trị rồi gây họa cho dương gian. Trong suốt ngàn năm qua, đôi bên kẻ thịnh người suy, khi thì đồng tâm hiệp lực, khi thì trở mặt đối đầu, vừa hòa hợp làm một thể, lại vừa độc lập riêng phần mình, chẳng bên nào có thể chiếm trọn phần lợi.

Cũng chính vì vậy mới giữ cho Phong Đô được bình yên suốt mấy ngàn năm.

Ô Tất Hữu cuối cùng cũng rời mắt khỏi màn hình, “Âm Dương gia ở cái đất Phong Đô này bị ghét hơn ngàn năm rồi, thế mà giờ mấy lão Diêm Vương lại muốn hóa giải hiềm khích, biến thành bạn bè à?”

Phán quan áo trắng mỉm cười, “Nếu Vô Thường Tử có nhã ý, đương nhiên sẽ vẹn cả đôi đường.”

“Đám lão đó rank gì?” Ô Tất Hữu nói: “Đấu 10v10 trụ được bao lâu? Có buff máu không? Đủ team đi ba lane không?”

Phán quan áo trắng hiển nhiên không ngờ cậu ta lại hỏi vậy, ngẩn người một lúc mới hiểu ra, “Các vị Diêm Vương bận trăm công nghìn việc, chơi game e là…”

“Vậy miễn bàn.” Ô Tất Hữu lại cúi đầu xuống, “Dù sao tôi vẫn có Chim Hầm Tiêu đi cướp mạng cùng rồi.”

Các trưởng lão nhìn nhau, một người bước lên nói: “Vô Thường Tử, chuyện này hệ trọng, không nên coi như trò đùa trẻ con được.”

“Tôi còn trẻ, chuyện lớn từ trước đến nay đều do các trưởng lão quyết định. Nếu ngài hứng thú với cái ghế Diêm Vương ấy thì ngài cứ đến mà nhận, khỏi phải hỏi tôi.” Ô Tất Hữu nói: “Tôi không quan tâm việc trong nhà, ngài cũng đừng xen vào chuyện tôi chơi game.”

Từ khi Ô Tất Hữu kế nhiệm vị trí gia chủ, Âm Dương gia vẫn do các trưởng lão nắm quyền. Mọi người cũng vui vẻ để mặc cậu ta làm một vị gia chủ ngồi mát ăn bát vàng, ham chơi lười biếng. Nhưng chức Diêm Vương đâu phải chức vị muốn cho ai ngồi là ngồi vào ngay được, nhất định phải có được cái gật đầu đồng ý của Ô Tất Hữu.

Trưởng lão nghĩ gia chủ trẻ chắc bị chọc giận ở Thận Lâu nên đang bực bội khó ở trong người, ai cũng biết xưa giờ Ô Tất Hữu là người lạnh lùng nóng nảy, động tí là cáu. Ông lão hắng giọng, đang định đổi cách khuyên bảo thì chợt nghe Ô Tất Hữu nói tiếp: “Nhưng có một câu ngài nói không sai. Tuổi tôi không còn nhỏ nữa, quả thật không nên coi như trò đùa.”

Trưởng lão sửng sốt. Mặt trời mọc đằng Tây à, thế mà Vô Thường Tử biết suy nghĩ rồi sao.

Ô Tất Hữu liền đổi giọng, “Đã vậy, không cần các vị trưởng lão nhọc lòng nữa.” Cậu ta đặt điện thoại xuống, “Từ nay, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do tôi xử lý. Tôi sẽ chính thức tiếp quản Âm Dương gia.”

Lời này chẳng khác nào hành động bốc đồng nhất thời, nói làm là là, trưởng lão vô thức phản bác: “Không được!”

Ô Tất Hữu chống cằm, “Sao không?”

Trưởng lão nhận ra mình lỡ lời, vội cúi người: “Vô Thường Tử còn chưa đến tuổi trưởng thành, giờ tiếp quản chuyện trong nhà vẫn quá sớm…”

“Nãy ngài vừa bảo tôi không còn nhỏ nữa mà.” Ô Tất Hữu nhướng mày, “Ba tôi sáu tuổi đã làm gia chủ rồi đấy.”

Trưởng lão tự lấy đá đập vào chân mình, mãi sau mới đáp: “Khi ấy là thời loạn, xưa đâu như nay. Huống hồ, gia chủ chưa từng đoái hoài đến sự vụ ở Phong Đô. Nếu vội vàng tiếp quản, e là khó tránh khỏi sai sót.”

“Tuy tôi ít để ý đến sự vụ ở Phong Đô, nhưng không có nghĩa là tôi không biết.” Ô Tất Hữu quay sang nói với phán quan áo trắng bên cạnh: “Vị đại nhân này, tôi nhớ ngài đang làm việc dưới trướng Thái Sơn Vương ở điện thứ bảy phải không?”

Phán quan áo trắng sửng sốt, không hiểu sao Ô Tất Hữu lại nhắc đến chuyện này.

“Ngài thử kiểm tra email của mình đi.” Ô Tất Hữu hất nhẹ cằm, “Trong đó là hóa đơn nợ tiền rượu ở Nghiệp Thủy Chu Hoa, tính theo tỷ giá hối đoái của ngân hàng Thiên Địa, quy đổi thành tiền âm phủ là chín triệu tám trăm nghìn tỷ. Công quỹ đã thanh toán một nửa, còn một nửa sắp đến hạn rồi, ngài tính khi nào trả đây?”

Phán quan áo trắng vội vàng mở điện thoại ra, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.

Trong email không chỉ có hóa đơn nợ, mà còn có các khoản thu nhập bất chính của gã, từ đủ loại chi phí lo lót quan hệ ở Phong Đô cho đến chuyện phóng thích vong hồn trái phép.

Từ khi Ô Tất Hữu kế nhiệm Vô Thường Tử tới nay, chưa bao giờ quan tâm đến sự vụ dưới Phong Đô, cùng lắm là quản lý sổ sách của Nghiệp Thủy Chu Hoa. Mà nhà hàng lẩu này vốn do Tùng Vấn Đồng mở, sau lại sang tên cho Chu Ấm Tiêu, Ô Tất Hữu chỉ là ông chủ đại điện, kinh doanh một nhà hàng thậm chí chẳng phải sản nghiệp của chính nhà mình.

Cậu ta hoàn toàn không giống một gia chủ, trong tay chỉ có tẩu Cô Vọng, nhiều nhất cũng chỉ được coi là một trong các Chư Tử mà thôi.

Cái thời Tùng Vấn Đồng còn kinh doanh Nghiệp Thủy Chu Hoa, rất hiếm khi tiếp đãi đám người từ Phong Đô. Dù hắn có chịu bán cũng chẳng ai dám tới vì sợ thanh đao Thỉ Hồng trong tay Mặc Tử. Nhưng sau khi Ô Tất Hữu tiếp quản, Âm Dương gia ngày càng suy yếu, và nhờ có mối quan hệ với Phong Đô, nhiều trưởng lão tìm cách lôi kéo quỷ sai, đã biến Nghiệp Thủy Chu Hoa gần như thành căng tin riêng của Âm Ty.

Điều đặc biệt ở đây là Nghiệp Thủy Chu Hoa được mở trên dương gian, rất nhiều việc không tiện làm dưới Âm Ty đều có thể xử lý tại chỗ này, đúng nghĩa ngoài tầm kiểm soát của “triều đình”.

Đồ ngon giá rẻ, lại có kẻ sốt sắng nịnh bợ, thế là chúng quỷ kéo đến tụ tập đông như trẩy hội. Nơi nào có người, nơi đó ắt có thị phi, quỷ cũng vậy. Nghiệp Thủy Chu Hoa chẳng mấy chốc đã trở thành chốn vô pháp lớn nhất Phong Đô.

Ban đầu chẳng ai dám hành động quá trớn, dù sao Ô Tất Hữu cũng là một trong các Chư Tử, sau lưng còn có Thiên Toán Tử làm chỗ dựa. Nhưng nhiều năm sóng yên biển lặng trôi qua, cả thiên hạ đều bảo Vô Thường Tử chỉ là một thiếu niên nghiện net, ngoài chơi game ra chỉ đi xem mỗi concert của Quỷ Tam Cơ, không những quan hệ với cha nuôi căng như dây đàn, thậm chí còn bị các trưởng lão tước hết thực quyền.

Thế nhưng hôm nay Ô Tất Hữu lại gửi cho gã email này, thì chắc chắn những email tương tự cũng không ít.

Khó mà tưởng tượng nổi cậu ta nắm giữ nhược điểm của bao nhiêu người trong tay. Chỉ dựa vào thứ này, cậu ta hoàn toàn có thể khống chế vô số quỷ sai. Tuy đối phương chưa chắc đã đối đầu trực diện được với mười điện Diêm Vương, nhưng quả thực là một quân bài nặng ký.

Thiếu niên kia thoạt nhìn có vẻ thờ ơ chẳng màng sự đời, vậy mà nhờ vào một nhà hàng lẩu đã nắm giữ được nửa Phong Đô.

Nghiệp Thủy Chu Hoa vốn không phải của Ô Tất Hữu, song cậu ta lại quản lý như thể là của nhà mình. Phán quan áo trắng không khỏi nghĩ, mối liên kết giữa các nhà trong Thất Gia Chư Tử có thực sự mong manh như vẻ bề ngoài không?

Nghĩ thì nghĩ vậy thôi, suy cho cùng lần này đến đây, gã là đại diện cho mười điện Diêm Vương, quyết không thể tay không mà về. Phán quan áo trắng chỉnh lại nét mặt, nói: “Nếu Vô Thường Tử muốn tiếp quản sự vụ ở Phong Đô, mười điện sẽ toàn lực hỗ trợ. Thế nhưng, điều này không hề mâu thuẫn với việc ngài kế nhiệm chức vị Diêm Vương. Ngược lại, chính nhờ thế mà việc qua lại giữa đôi bên càng thêm thuận tiện.”

“Tôi thấy là tiện cho mười điện Diêm Vương độc chiếm quyền lực thì có.” Ô Tất Hữu nói.

Lời này chẳng khác nào tát thẳng vào mặt gã, phán quan áo trắng lập tức sầm mặt, “Vô Thường Tử, xin ngài hãy nghĩ cho kỹ.”

“Chả có gì phải nghĩ cả.” Ô Tất Hữu mất kiên nhẫn, “Tôi biết hiện tại ngài dám đứng ở đây nói năng ngông cuồng như này, chẳng qua là nghĩ những thứ trong tay tôi không làm gì được ngài. Đúng, bảy năm qua tôi kinh doanh Nghiệp Thủy Chu Hoa, thu thập những nhược điểm ấy vẫn chưa đủ nhiều. Nhưng tình thế ép buộc thì phải biết ứng biến, tôi cũng chẳng hơi đâu câu nệ nữa.”

“Thứ tôi nắm giữ có lẽ chỉ trấn áp được một nửa Phong Đô, còn nửa kia ——”

Cậu ta hất tung vạt áo khoác rồi đặt đao Thỉ Hồng lên bàn.

Lưỡi đao vừa rời vỏ một tấc, sát khí đã cuồn cuộn ào ra. Người đứng ngoài bàn đồng loạt lùi về sau cả trượng.

Ô Tất Hữu đặt một tay lên vỏ đao, đảo mắt nhìn quanh, “Âm Dương gia định cư ở Phong Đô đã lâu, đôi bên cũng thâm nhập lẫn nhau. Tôi biết trong nhà có kha khá người của mười điện, nhưng đều là người quen cũ nên tôi cũng nhắm mắt cho qua.”

Nói rồi cậu ta nhìn sang các vị trưởng lão, “Bất luận các vị trưởng bối nhận được bao nhiêu lợi lộc của mười điện hay làm quan lớn gì gì đó ở Phong Đô thì tôi đều mặc kệ.”

“Nhưng Vô Thường Tử không được nằm trong hàng ngũ Diêm Vương, đây là quy tắc mà ba tôi truyền dạy.”

“Cho dù bảy nhà có thực sự suy tàn, chỉ cần tôi, Vô Thường Tử này còn ở đây, Âm Dương gia sẽ tuyệt đối không sáp nhập vào Phong Đô.”

“Bảy nhà không còn nhưng Chư Tử vẫn tồn tại.”

“Vị phán quan đại nhân này, ngài có thể về báo lại.” Cậu ta vỗ nhẹ vỏ đao, bình thản nói: “Nếu mười điện Diêm Vương có gan, cứ bảo họ đến thẳng phủ Ô. Chỉ cần họ dám rút thanh đao này ra khỏi vỏ, tôi sẽ lập tức tiếp quản vị trí Ngũ Quan Vương.”

Sau đó, cậu ta ngồi phịch lên mặt bàn, rút điện thoại ra bắt đầu chơi game.

Ngay lúc đao Thỉ Hồng xuất hiện, phán quan áo trắng đã biết kế hoạch thất bại, làm gì có ai dám động vào đao của La Sát Tử chứ, gã chỉ đành phất tay áo rời đi.

Các vị trưởng lão vừa mất thể diện vừa chẳng được gì, cũng lần lượt kéo nhau cáo từ, sợ chọc Ô Tất Hữu giận thêm, cậu ta rút đao chém họ luôn mất.

Qua hôm nay, họ mới chợt nhớ ra, Vô Thường Tử đương nhiệm vốn là một quỷ thai, tính tình thất thường, tâm trạng khó lường.

Nếu không phải bên trên còn có La Sát Tử áp chế bao lâu nay thì Ô Tất Hữu mới là kẻ khiến họ đau đầu và dè chừng nhất.

Ô Tất Hữu vẫn ngồi trên bàn chơi game, chờ đến khi mọi người tản đi hết mới thở phào một hơi.

Cậu ta cố ý ngồi đây không phải để ra oai thị uy gì đâu, mà thực chất là do sát khí của đao Thỉ Hồng quá nặng. Cậu ta vốn định rút đao chém bàn, ai ngờ mới kéo ra được một tấc đã bị sát khí đè cho nhũn cả chân.

… Vậy nên giờ ai đấy tới đỡ cậu ta dậy với, chứ cậu ta thực sự không đứng nổi nữa rồi.