Hồng Bạch Song Hỉ - Chương 65
Chương 65:
- Ayeayecaptain -
Có khởi đầu thì những bước tiếp theo cũng dễ làm. Mấy ngày sau đó, Ô Tất Hữu ra tay dứt khoát chấn chỉnh toàn bộ Âm Dương gia. Nhiều kẻ vốn chẳng tin, cho rằng Vô Thường Tử suốt bao năm không màng chuyện nhà, lần này chắc chỉ là hứng chí nhất thời. Ai nấy đều chuẩn bị sẵn một đống lý lẽ, định thuyết phục vị gia chủ trẻ tuổi này từ bỏ ý nghĩ viển vông đó.
Thế nhưng khi họ đến phủ Ô, lúc vào thì đi đứng thẳng tắp, lúc ra thì nằm sõng soài bất tỉnh.
Thực ra, Ô Tất Hữu cũng chẳng cần làm gì nhiều. Cậu ta chỉ ngồi chơi game ở ghế chủ tọa, trên bàn thì đặt một thanh đao Thỉ Hồng.
Thất Gia Chư Tử đã suy yếu nhiều năm, nhưng Phong Đô lại không dám làm xằng làm bậy phần nhiều là nhờ có Sài Thúc Tân. Mà nay La Sát Tử đang bị nhốt ở Thận Lâu, mười điện Diêm Vương mừng rỡ khôn siết, tưởng phen này có thể vùng dậy lật đời nô lệ mà hát vang. Nào ngờ Ô Tất Hữu trở về, còn mang theo cả đao Thỉ Hồng nữa.
Chủ nhân của đao Thỉ Hồng chưa từng là người bình thường. Từ các đời Mặc Tử đến Sài Thúc Tân, giờ lại giao vào tay Ô Tất Hữu. Quỷ thai bên cạnh La Sát Tử, ai mà biết liệu có phải kẻ điên thứ hai hay không?
Mà nhìn cái tác phong làm việc bấy lâu nay của Vô Thường Tử thì đúng là trông thần kinh, đầu óc có vấn đề thật.
Sau nhiều ngày cáo mượn oai hùm, Ô Tất Hữu cuối cùng cũng rà soát lại toàn bộ Âm Dương gia từ trên xuống dưới. Cậu ta ngồi ở ghế chủ tọa, nom có vẻ như đang nghịch điện thoại nhưng thực chất chỉ là giả vờ. Những lời đối phương nói ra, cậu ta đều nghe không sót một chữ, thậm chí còn bắt bẻ những chỗ giấu giếm, sơ hở.
Bề ngoài thì tự tin đầy mình nhưng thực ra trong lòng đang căng thẳng tột độ. Không ít lần suýt bị đám lão già trong nhà lừa gạt. Qua mấy ngày như vậy, cậu ta kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần.
Đã thế, vì phân tâm làm hai việc một lúc, game thua thảm hại, đang từ hạng bạch kim rơi thẳng xuống hạng đồng.
Lại là một đêm khuya nữa, Ô Tất Hữu xem xong sổ sách một ngày, mệt đến mức nằm gục trên bàn chẳng buồn động đậy. Vài ngày nay thắp đèn đốt dầu, quỷ khí trên người cậu ta càng lúc càng nặng nề, may mà còn có đao Thỉ Hồng trấn áp. Làm gia chủ quả thực không phải việc dành cho người làm, đến quỷ cũng không làm nổi.
Làm quản lý đô thị vẫn cứ dễ thở hơn hẳn. Ô Tất Hữu vò đầu, nhớ da diết con xe ba gác điện của mình.
Những ngày này, ngoài việc nghĩ cách leo lại hạng trong game, điều cậu ta thường nghĩ nhớ tới nhất chính người ba ruột đã phai nhạt trong ký ức – Ô Tử Hư.
Nếu như lão quá đát Mộc Cát Sinh không lừa cậu ta, vậy thì Ô Tử Hư mới sáu tuổi đã lên làm gia chủ. Không biết người nọ đã chịu đựng như thế nào?
Thật khó mà tưởng tượng.
Năm ấy khi Chu Ấm Tiêu giao Nghiệp Thủy Chu Hoa cho cậu ta quản lý, đã từng đích thân dạy cậu ta một thời gian. Dạy cách nhìn mặt bắt ý, cách thu thập thông tin, cách đối nhân xử thế. Về sau, cậu ta biết được tất cả đều là do Mộc Cát Sinh sắp đặt. Lão quá đát giải thích là: Làm gia chủ mệt lắm, quyền lực bị tước mất thì cứ kệ cho nó mất, làm ông chủ nhỏ sống cuộc đời ung dung tự tại, cũng khá thoải mái.
Cậu ta kinh doanh Nghiệp Thủy Chu Hoa bảy năm, lại có các Chư Tử làm chỗ dựa, thực tế đã sớm có đủ năng lực và tư cách quản lý Âm Dương gia, nhưng Ô Tất Hữu vẫn chẳng muốn nhúng tay động vào, bởi vì cậu ta không thể không thừa nhận Mộc Cát Sinh nói rất đúng. Cuộc sống hiện tại rất tốt, cậu ta không muốn tự rước phiền vào thân.
Mà sâu thẳm ở nơi kín đáo nhất trong lòng, cậu ta đang so kè với Mộc Cát Sinh. Cậu ta muốn xem, Mộc Cát Sinh có bỏ mặc cậu ta thật không, để cậu ta chỉ là một gia chủ hữu danh vô thực, mặc cho quyền hành của Âm Dương gia rơi vào tay kẻ khác.
Cậu ta từng nghĩ rằng, đến một ngày nào đó Mộc Cát Sinh sẽ giúp cậu ta đoạt lại Âm Dương gia, rằng đối phương sẽ không buông xuôi mặc kệ nữa, mà sẽ bắt đầu dạy cậu ta cách làm một gia chủ. Khi ấy, cậu ta có thể thẳng thừng nói với y là ——
tôi biết lâu rồi, khỏi cần ông vẽ chuyện.
Người nọ liệu việc như thần, song cậu ta lại cứ muốn thấy đối phương rơi vào thế khó.
Thuở nhỏ cậu ta được các trưởng lão đón về nuôi dưỡng. Cũng có khoảng thời gian, cậu ta từng căm hận đối phương tới tận xương tủy, cho rằng chính y đã hại chết ba ruột của mình. Nhưng đợi đến khi lớn hơn chút nữa, cậu ta cũng tự nhận ra mối hận thù gượng ép này thật nực cười.
Nói trắng ra, Âm Dương gia suy yếu, các trưởng lão không dám oán trách Phong Đô, nên đành quay sang giương oai trong nội bộ Thất Gia Chư Tử.
Mối hận thù dai dẳng đó hóa ra chỉ là một trò cười. Các vị trưởng lão nuôi nấng cậu ta từ nhỏ lại chính là kẻ muốn cướp quyền lực khỏi tay cậu ta. Thế giới mà cậu thiếu niên xây dựng từ thuở ấu thơ bỗng chốc sụp đổ. Phóng mắt nhìn quanh chẳng còn ai thân thích, cậu ta chỉ còn biết bướng bỉnh bấu víu vào cái oán hận mơ hồ ấy.
Trong nỗi hoang mang bất lực, ít nhất đấy cũng là một điểm tựa.
Cứ hoảng hốt mà sống qua ngày, ngoảnh đầu lại đã nhiều năm trôi.
Bây giờ, Ô Tất Hữu ngồi dưới ánh đèn nhìn công việc chất thành núi trước mặt, cậu ta buộc phải thừa nhận, điều mình mong đợi bấy lâu rốt cuộc chẳng thành. Nếu cậu ta không chủ động nhắc tới, Mộc Cát Sinh sẽ thực sự bỏ mặc cậu ta, sẽ mặc cho quyền lực của Âm Dương gia bị tước mất.
Bởi vì cậu ta đã mệt lắm rồi. Thắp đèn đốt dầu, dầu cạn đèn tàn.
Dẫu các đời Vô Thường Tử có nhiều người trường thọ, nhưng thực chất đều dựa vào luồng quỷ khí trong cơ thể mà gắng gượng, dương thọ đã sớm cạn kiệt. Sống làm việc, chết mang nợ, dưới có trẻ nhỏ, trên có người già, trông thì oai phong tung hoành hai cõi âm dương nhưng cũng chỉ là dùng thân xác phàm tục để đánh đổi một đời tận tụy hết lòng vì nghĩa.
Cậu ta nhớ lại câu nói của Sài Thúc Tân:
“Chỉ để cậu được sống như một thiếu niên.”
Mộc Cát Sinh quả thật đã gánh giúp cậu ta rất nhiều chuyện. Cho dù quyền hành của Âm Dương gia rơi vào tay kẻ khác, nhưng còn Thiên Toán Tử và La Sát Tử cùng trấn giữ, Phong Đô cũng chẳng thể gây lên sóng gió gì. Cho dù vị gia chủ là cậu ta không nhúng tay lo chuyện nhà thì Âm Dương gia vẫn có thể vận hành như thường.
Đối phương còn giao Nghiệp Thủy Chu Hoa cho cậu ta, đây là một nước cờ toàn vẹn. Nếu lùi, cậu ta có thể làm một ông chủ nhỏ, cả đời an nhàn. Nếu tiến, con bài trong tay đủ để giúp cậu ta tiếp quản Âm Dương gia trong thời gian ngắn nhất.
Mộc Cát Sinh thoạt nhìn có vẻ thờ ơ không quan tâm, mãi đến khi Ô Tất Hữu thực sự tiếp quản gia tộc, cậu ta mới nhận ra đối phương sớm đã lặng lẽ dạy cho mình biết bao điều. Con đường Mộc Cát Sinh trải sẵn vô cùng vững chắc, cậu ta cứ thế bước đi mà không hề hay biết. Chỉ đến khi đối phương biến mất, cậu ta mới ý thức được mình đã đi xa đến vậy.
Thế nhưng, dù lão quá đát ấy không không có mặt ở đây, cậu ta vẫn đang bước đi trên con đường mà đối phương đã dọn sẵn cho mình.
Khi đó Sài Thúc Tân bảo cậu ta phải trưởng thành rồi, Ô Tất Hữu tuy tỏ ra không thừa nhận ngoài mặt, trong lòng lại cực kỳ bất an. Mưa bão xối xả trút xuống đầu, cậu ta sợ mình không trụ nổi trước tất cả những gì sắp xảy ra, thậm chí đến cả đao Thỉ Hồng cậu ta cũng không rút ra được.
Song giờ đây khi mọi thứ đã rõ ràng, cậu ta bỗng thấy lòng mình vững lại.
Không có gì phải lo lắng cả, con đường nằm ngay dưới chân rồi.
Việc cậu ta cần làm chỉ là tiếp tục bước đi.
Lão quá đát ấy tuy đã mất tích, nhưng chưa biết chừng lại đang chờ cậu ta ở nơi nào đó trên đường.
Ô Tất Hữu nhớ kỹ lời dặn của Sài Thúc Tân. Cậu ta tắt đèn, cầm đao Thỉ Hồng và đi tới từ đường nhà họ Ô.
Từ đường nhà họ Ô không nằm trong phủ mà được xây dựng trên một sườn núi phía tây Phong Đô, nơi có dòng vong xuyên uốn lượn quanh núi, mặt nước bập bềnh những ngọn đèn sen xanh.
Thường ngày rất hiếm người lui tới từ đường. Người chết tế người chết, nghe thôi đã thấy rờn rợn. Ngay cả Ô Tất Hữu cũng chẳng mấy khi đến nơi này. Gia chủ có chìa khóa của từ đường, ngoại trừ một lần khi Ô Tử Hư đầu thai phải lập bài vị thì bao năm qua cậu ta chưa từng dùng tới.
Trong núi vắng lặng, Ô Tất Hữu đi l*n đ*nh núi, lại bất ngờ thấy một người đang đứng trước từ đường.
Phán quan Âm Luật Ty, Thôi Tử Ngọc.
Đối phương xách một chiếc đèn trong tay, hiển nhiên cũng đã trông thấy cậu ta liền khom mình nói: “Ty chức đợi Vô Thường Tử đã lâu.”
Ô Tất Hữu nhíu mày, “Ông đến đây làm gì?”
“Ta nhận ủy thác của một người.” Thôi Tử Ngọc đáp: “Giao cho ngài một bản di chúc.”
Mí mắt của Ô Tất Hữu giật giật.
Di chúc? Chẳng lẽ lão quá đát chết thật rồi?
Giọng cậu ta lạnh hẳn, “Di chúc của ai?”
Thôi Tử Ngọc thổi tắt ngọn đèn, khẽ nói: “Gia chủ đời trước của Âm Dương gia, Ô Tử Hư.”
“Cũng chính là ba của ngài.”
Ô Tử Hư, gia chủ đời thứ ba mươi sáu của Âm Dương gia, là một trong các Chư Tử.
Anh là người đoản thọ hiếm hoi trong Âm Dương gia, chưa tròn trăm tuổi đã mất. Nhưng điều này chẳng làm phai nhạt cuộc đời rực rỡ và đầy dấu ấn của anh.
Ô Tử Hư kế vị từ khi còn nhỏ, xử sự điềm đạm khéo léo, được người đời gọi là “Ngọc Diện Vô Thường”. Mà trái ngược với khí chất dịu dàng mềm mại như nước, anh lại là kẻ ngỗ nghịch hiếm thấy trong các đời Vô Thường Tử.
Trong gia phả Âm Dương gia có lời bình về vị gia chủ này như sau: Thai sinh từ nước khiết, tâm nghịch giữ chí cương.
Thật trùng hợp làm sao khi hầu hết các Chư Tử cùng thời với anh đều ngạo nghễ tung hoành, sẵn chí phản nghịch.
Và mọi chuyện phải bắt đầu với Bồng Lai nhiều năm về trước.
.
Mộc Cát Sinh đi dạo một vòng trong ảo cảnh, cực kỳ chắc chắn nơi này chính là Bồng Lai của năm ấy.
Thời điểm dường như là sau khi y bói vận nước xong, vừa mới chết không lâu, Tùng Vấn Đồng và Ô Tử Hư bị thương nặng đều đã tỉnh lại. Lúc này Tùng Vấn Đồng ngồi trong viện, đao Thỉ Hồng đặt ngang trên đầu gối, bên cạnh là một bầu rượu, hắn vừa uống rượu vừa lau đao.
Ô Tử Hư ngồi bên hút thuốc, một cánh tay được kẹp cố định bằng mấy tấm phách tre. Anh vừa mới tỉnh được vài ngày thì tin tức Mộc Cát Sinh qua đời liền ập tới như sét đánh, Tùng Vấn Đồng hoàn toàn không quan tâm cả hai còn đầy thương tích, thẳng thừng đạp cửa kéo anh xuống giường rồi lao vào đánh nhau một trận sống chết.
Cả hai đều chẳng rõ lúc ấy mình ôm tâm trạng gì. Tùng Vấn Đồng tỉnh lại sớm hơn, khi đó vận nước vẫn chưa khởi quẻ, nhưng hắn lại thương nặng thần trí mơ hồ, gần như phải khoanh tay đứng nhìn toàn bộ sự việc diễn ra. Ô Tử Hư thì càng không phải nói. Những kẻ ép Mộc Cát Sinh khởi quẻ đánh cược mạng sống tất nhiên không thể thiếu phần của nhà họ Ô.
Suy cho cùng, sở dĩ Mộc Cát Sinh đi nước cờ hạ sách này là để cứu mạng họ.
Tùng Vấn Đồng ra tay tàn nhẫn, đánh xong trận đó, Ô Tử Hư vừa xuống giường được vài hôm đã phải nằm bẹp trở lại, đến tận bây giờ vẫn thương tích đầy mình. Anh nhả một hơi khói thuốc, vì vết thương quá đau nên đành giảm đau bằng thuốc phiện.
Bồng Lai không thiếu linh đan thần dược, nhưng đám người các anh không ai muốn dùng đồ của Bồng Lai nữa.
Ô Tử Hư ngửa mặt nhìn bầu trời, từ sâu trong nội tâm đến da thịt gân cốt, đâu đâu cũng là cơn đau xé rách, đau đến mức thần kinh đã gần như tê liệt.
Đau đớn thấu tim gan, tựa gân nát xương tàn.
Cuối cùng Tùng Vấn Đồng là người lên tiếng trước: “Lời nên nói đều nói hết rồi, giờ chẳng còn mẹ gì để nói nữa. Người đã chết rồi, Thiên Toán Tử lại không vào luân hồi, dù có lật tung cả Phong Đô lên cũng không tìm được.”
“Những việc nhà họ Ô gây ra, tôi khó mà thoái thác trách nhiệm.” Ô Tử Hư thở dài, “Sau này cậu muốn giết, muốn chém, tôi quyết không ngăn cản.”
“Chung quy lại, cái chết của lão Tứ là do chúng ta quá vô dụng, kéo chân cậu ấy.” Tùng Vấn Đồng lạnh lùng nói: “Người chết chẳng màng chuyện hậu sự, nhưng kẻ sống phải đòi nợ sinh thời. Bồng Lai và nhà họ Ô thị thừa nước đục thả cậu, khoản nợ này sớm muộn gì cũng phải trả.”
“Nhưng không phải bây giờ.”
Ô Tử Hư hiểu được ẩn ý trong lời nói của hắn, “Xem ra cậu đã có kế hoạch.”
Tuy hai người họ cũng đều là Chư Tử, nhưng Mặc gia vốn thế cô lực kiệt, còn nhà họ Ô thì sau những hành động trước đấy rõ ràng đã không coi Vô Thường Tử như anh ra gì, ít nhất cũng chẳng hề sợ anh sẽ hỏi tội chất vấn về sau. To gan lớn mật đến mức ấy, nói không chừng đã đạt thỏa thuận ngầm nào đó với mười điện Diêm Vương rồi.
Xét tình thế hiện tại, bọn họ ít người khó địch nổi đông.
Mặt khác, Bồng Lai rễ sâu gốc lớn, bất kể bọn họ muốn làm gì, nếu chỉ dựa vào một thanh đao Thỉ Hồng cùng một tẩu thuốc Cô Vọng thì hoàn toàn không thể thành công.
Tùng Vấn Đồng tra đao Thỉ Hồng vào vỏ, “Trước khi khởi quẻ bói vận nước, lão Tứ từng đến gặp tôi một lần. Khi đó tôi đang bị thương, ý thức không quá tỉnh táo, cậu ấy có dặn dò tôi ít chuyện, đại khái tôi vẫn còn nhớ rõ.”
Ô Tử Hư chợt nghiêm mặt lại, “Cậu ấy nói gì?”
“Nói nhiều lắm, nhưng có một điều là bước tiếp theo phải làm gì.” Tùng Vấn Đồng đáp: “Chúng ta đến tộc Chu.”
Tộc Chu là hậu duệ của Chu Tước, ở thời hưng thịnh thì là điểm lành, còn ở thời loạn thì lánh mặt ẩn mình, cư ngụ tại Thừa Tước Đài ở núi Côn Luân. Chu Bạch Chi từng có giao tình với Ô Nghiệt, thiếu chủ Chu Ẩm Tiêu lại là bạn đồng môn của bọn họ. Quan trọng hơn cả, lúc Bồng Lai và Âm Dương bàn chuyện tính vận nước, tộc Chu gia vẫn giữ im lặng, chưa từng lên tiếng.
Quả thực là nơi đến tốt nhất lúc này.
Ô Tử Hư ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu, “Khi nào lên đường?”
“Càng nhanh càng tốt.” Tùng Vấn Đồng nói: “Bây giờ chỉ còn một việc cuối cùng chưa làm.”
“Việc gì?”
“Sài Thúc Tân vẫn đang đứng trên đàn tế trời đúng chứ?”
Trước đó Mộc Cát Sinh đã khởi quẻ tại đàn tế trời, dùng bốn mươi chín đồng Sơn Quỷ làm vật dẫn, bói vận nước.
Bảy ngày sau quẻ hiện, Thiên Toán Tử mất.
Từ lúc Mộc Cát Sinh bắt đầu quẻ cho đến khi y qua đời, suốt một tháng trôi qua, Sài Thúc Tân vẫn luôn đứng trên đàn tế trời, không nhúc nhích nửa bước.
“Hôm qua tôi đi khuyên hắn rồi, khuyên không được.” Nhắc đến chuyện này, Ô Tử Hư thở dài, “Tôi cũng không ngờ tính hắn lại bướng đến thế.”
“Bướng cái gì, điên thật mẹ rồi đấy.” Tùng Vấn Đồng cau mày, “Hắn còn định đứng đó bao lâu nữa? Tính hành xác bản thân đến chết để chôn cùng lão Tứ hả?”
“Dược gia là dòng truyền thừa của người phàm, thân thể phàm tục, cứ đứng thế này hắn chắc chắn không sẽ chịu nổi, phải nghĩ cách lôi hắn xuống.” Ô Tử Hư trầm ngâm một thoáng rồi đề nghị: “Hay là cậu qua đánh một trận với hắn đi?”
“Tôi không đánh nhau với kẻ điên.” Tùng Vấn Đồng dứt khoát từ chối, “Giờ chọc vào hắn khác gì liều mạng với hắn đâu.”
Ô Tử Hư rõ ràng không ngờ sự việc lại đến bước này, “Vậy làm sao đây?”
“Lão Tứ có để lại cho hắn chút đồ, hiện đang ở chỗ tôi.” Tùng Vấn Đồng đứng dậy: “Có lẽ sẽ có ích.”
